Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:12
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vợ chồng ông bà Khúc cũng dậy thật sớm. Cũng giống nhà họ Ôn, họ gốc thành phố . Mẹ Khúc lái xe đón đẻ và gia đình trai, dì út của Khúc Hiểu Vũ cũng đang cùng gia đình từ thành phố lân cận tất tả chạy tới. Ông Khúc cũng mời họ hàng bên nội, nhưng cuối cùng chỉ mỗi bà nội Khúc là đến . Vốn dĩ ông tính toán xe đủ chỗ nên mượn bạn chiếc xe thương gia bảy chỗ, giờ chỉ một bà cụ đến, chiếc xe rộng thênh thang chỉ ba .
Khúc Tình Tình lái xe, đón ở ga là cô bắt đầu bĩu môi. Bà nội cô tóc hoa râm, lên xe bắt đầu lải nhải, hết kể chuyện con cái nhà bác cả thế nào đến việc khen lấy lệ rằng Khúc Hiểu Vũ thi thế cũng , dù cũng là sinh viên . Và điều thứ ba là... "Tình Tình , cháu cũng lớn , tính đến chuyện chồng con thôi." "Bằng tuổi cháu ngày xưa bà đẻ ba đứa đấy." "Con gái đừng kén cá chọn canh quá, cứ kén cho cố đến ba mươi tuổi là khó tìm lắm cháu ạ." "Bà thế là chỉ cho cháu thôi..."
Khúc Tình Tình đột ngột phanh gấp một cái, ông Khúc vội đỡ lấy bà cụ: "Tình Tình, con lái xe cẩn thận chút chứ!". Khúc Tình Tình uể oải đáp: "Bố ơi, tại con, phía tắc đường mà bố.". Bà nội Khúc tựa cánh tay con trai thứ hai, mắt rõ lắm, trong lòng thầm mắng Khúc Tình Tình một câu nhưng cũng chẳng gì. Bà sinh ba con, con cả và con út giờ vẫn đang quanh quẩn ở quê, chỉ con thứ hai vốn bà chẳng mấy khi ngó ngàng tới, lấy cô vợ học trường y tá, mở phòng khám ở làng, lên huyện, giờ chạy tận thành phố mở tiệm thuốc. Trong lòng bà khỏi bùi ngùi.
" Thằng hai , thằng Minh con cả con , giờ nó nghiệp , hôm nọ gọi điện về bảo nước ngoài học thạc sĩ tiếp..." Khúc Tình Tình bỗng hét lên một tiếng: "Bố kìa!". Ông Khúc theo hướng tay con gái chỉ ngoài cửa sổ. "Chà chà, vụ gì thế , phóng nhanh quá nên mới đ.â.m đây mà, hèn gì mà tắc đường thế." Hai chiếc xe va chạm , thì nhưng một chiếc bung cả nắp capo, chiếc thì rụng mất cản . Hai chủ xe đang đỏ mặt tía tai cãi om sòm ngoài đường.
Khúc Tình Tình bồi thêm: "Chiều đưa bà về đường bố ạ, con thấy dải phân cách hỏng nặng thế chẳng bao giờ mới sửa xong ." Ông Khúc gật gù: "Tình Tình đúng đấy, chiều sớm chút, đường nữa." Bị Khúc Tình Tình ngắt lời, những lời bà nội Khúc định bỗng nghẹn nơi cổ họng. Khúc Tình Tình qua gương chiếu hậu thấy bà nội im bặt thì thầm đắc ý.
Xe nhanh chóng đến nơi, bà nội Khúc còn ngạc nhiên hỏi: "Không tiệc ở nhà ?". Khúc Tình Tình đỡ bà xuống xe: "Tay nghề con với đều bình thường, ngoài ăn cho sướng ạ." "Thế thì tốn bao nhiêu tiền cơ chứ..." Khúc Tình Tình cắt ngang: "Chẳng tốn bao nhiêu bà, lời bà dặn cháu tiết kiệm lắm, chỗ nhỏ nhắn, nhà tụ tập cho ấm cúng thôi ạ." Bà nội Khúc bỗng thấy chút lúng túng: "Họ hàng bên ngoại cũng đến ?". ". Vâng ạ, Hiểu Vũ đỗ đại học thì đến mừng chứ. Dì út cháu tận thành phố bên cạnh trưa nay cũng lái xe sang đây đấy." Bà nội Khúc càng thêm ngại ngùng, nghĩ đến con cả và con út nhà , bà tự chủ mà đỡ cho họ: "Bác cả với chú út cháu ở nhà bận quá, trời nóng thế đang tranh thủ tưới ruộng mà."
Thực tế là khi tin Khúc Hiểu Vũ chỉ đỗ một trường cao đẳng dân lập, bác cả bảo chẳng việc gì đến, chú út thì bảo cũng chẳng gì ho. Hai nhà đều đến, tiền mừng cũng chẳng thấy . " Thằng hai , con đừng để bụng nhé, cả với chú út con ...". Ông Khúc đỡ lấy bà: "Không gì , thôi ạ.". Tuy nhưng bà cụ càng hiểu rõ con trai thứ đang thoải mái trong lòng. Cũng thôi, hai bên so sánh với , bên ngoại kéo đến đông đủ mà bên nội thì chẳng ai thèm nể mặt cả.
Đến nơi thì gia đình bên ngoại mặt đông đủ, họ hàng gặp chẳng ai dại gì mà hỏi tới. Duy chỉ bà nội Khúc là yên, chốc chốc hỏi xem lên món . Mẹ Ôn niềm nở: "Mọi đến đủ là lên món ngay ạ.". Bà nội Khúc nhỏ nhen soi mói: "Cái chỗ xoàng xĩnh quá.". Bà cứ ngỡ con trai thứ sẽ tìm một nhà hàng lớn, ai dè chỉ là một cái tiệm cơm nhỏ rách nát, còn chẳng bằng nhà hàng thị trấn nhà bà.
Bà ngoại của Khúc Tình Tình đầu tóc chải chuốt gọn gàng, kéo tay bà nội Khúc: "Mấy đứa trẻ cũng chẳng dễ dàng gì, sống ở thành phố lớn cái gì cũng mua bằng tiền, thấy chỗ cũng mà. Đồ ăn cứ tươi ngon là , nhà cả mà, cầu kỳ quá gì đúng bà chị?". Bà nội Khúc cảm giác thông gia đang bóng gió nhưng cũng chỉ gượng gạo cho qua chuyện.
Dương Phỉ và Trương San bưng nước lên, hàn huyên tâm sự. Sau khi trải qua các thủ tục cố định như "đưa bao lì xì" -"từ chối" - "họ hàng động viên", các món ăn bắt đầu dọn . Vốn dự định chuẩn ba bàn, mỗi bàn mười , giờ san mỗi bàn cũng chỉ sáu bảy . Mẹ Ôn cũng chẳng gặng hỏi nội tình gì, chỉ báo với Ôn Phạn một tiếng là thể lên món. Ôn Phạn đang canh lửa: "Được ạ, lên món nguội nhé."
Về phần món nguội, Ôn Phạn lấy mấy loại thường bán ở quán mà hai món mới. Một là Ngó sen tơ vàng giòn. Ngó sen thái lát mỏng tang, chiên trong chảo dầu đến khi vàng ruộm. Nồi khác cho dầu ớt, thêm mật ong lượng đủ cùng rau củ phụ trợ đun đến khi nước sốt sánh , đó cho những lát ngó sen chiên đảo nhanh tay. Khi nước sốt bao phủ đều từng lát ngó sen, để mật ong đông ở nhiệt độ phòng, rắc thêm nắm vừng chiên. Món ngó sen tơ vàng giòn trông vô cùng bắt mắt. Món thứ hai là Đĩa nguội thập cẩm, các loại đồ kho thái lát tạo hình, trong đó món gan ngỗng Ôn Phạn đặc biệt pha chế nước kho riêng nên màu sẫm hơn hẳn, đặt ngay chính giữa đĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-28.html.]
Khúc Tình Tình mời động đũa: "Người nhà cả, cần câu nệ ạ." Bà ngoại của Khúc Tình Tình cháu gái với ánh mắt đầy tán thưởng, sang với Khúc: "Con đứa con gái thế đúng là phúc ba đời đấy.". Tình Tình con bé hào sảng hiếu thảo, bà ngoại Khúc cầm đũa lên, nháy mắt tinh nghịch với cô cháu ngoại.
Khúc Tình Tình : "Bà ơi, bà nếm thử miếng gan ngỗng , đắt—lòi mắt đấy ạ.". Đắt đến mức Ôn Phạn chỉ mua một ít và còn dặn dò cô nữa. Miếng gan ngỗng miệng mang kết cấu mịn màng, vị mặn ngọt hài hòa, miếng gan béo ngậy màu hổ phách chạm đầu lưỡi lập tức chinh phục vị giác. Khúc Tình Tình khỏi tặc lưỡi kinh ngạc, món gan ngỗng còn ngon hơn cả món gan ngỗng kho cô từng ăn khi du lịch. "Món ngó sen tuyệt thật đấy.". Ngó sen tơ vàng ăn cứ tiếng rắc rắc giòn tan, vị ngọt thơm của ngó sen kích thích vị giác cực .
Tiếp đó, các món nóng bắt đầu lượt xuất hiện. Đầu tiên là món Vịt hoa quế. Vốn dĩ Ôn Phạn định món vịt bát bảo hình hồ lô, nhưng khi thấy cái lò nướng mới mua nàng nảy ý định vịt . Vịt ngày nay đủ cách chế biến, Ôn Phạn cũng thấy mạng bảo ở thủ đô thời món vịt cực kỳ nổi tiếng. Vịt kẹp bánh tráng kèm nước chấm là chuyện thường tình. Ôn Phạn ngẫm nghĩ một hồi quyết định vịt hoa quế. Chọn loại vịt béo múp, tẩm ướp mới nướng, trong đó hương liệu quan trọng nhất chính là hoa quế. Vịt ướp hoa quế khi nướng tỏa mùi thơm ngào ngạt của hoa. Cuối cùng, miếng vịt da giòn thịt mềm kèm theo nước chấm hoa quế đặc chế, lớp da vịt béo ngậy hòa quyện với vị ngọt thơm của hoa quế một cách kỳ lạ, chẳng cần vị mặn lấn át, bản chất thịt của con vịt đủ say đắm lòng .
Cả gia đình họ Khúc vạn ngờ nhà họ Ôn nấu những món đẳng cấp như . "Ngon quá! Thực sự quá ngon!". Ông Khúc giờ chẳng còn bận tâm đến những hậm hực trong lòng nữa, cứ một miếng một miếng vịt , ăn đến sướng rơn cả . Ăn một hồi ông bỗng thấy tủi : "Đồ ngon thế , mấy đứa bảo sang ăn sớm hơn!". Giờ nghĩ thấy thằng con thuê ở đây nửa tháng trời mà chẳng thèm mang cho ông già miếng nào ăn thử! Khúc Hiểu Vũ cùng đám Dương Thao đang đ.á.n.h chén no nê ở bàn thứ ba, Khúc Tình Tình thì ngay lập tức hiểu ngay nỗi lòng của ông bố. "Bố ơi, bố xem câu cá mấy ngày ở nhà !". Hôm nay bạn bảo chỗ ổ cá ngon, mai bạn nọ bảo thả thính chỗ kiểu gì cũng móm. Suốt ngày suốt tháng chỉ sông ngòi ao hồ quanh đây là ông thuộc như lòng bàn tay, chứ chuyện nhà cửa ông thèm để ý ! Ông Khúc nghẹn lời, chẳng đành c.ắ.n thêm một miếng vịt thật lớn: "... sẽ ít chút!". Giờ nghĩ thấy đúng là rảnh rỗi quá, ngày nào cũng sớm về khuya mà cả năm chẳng mấy con cá to, tiền mua mồi với cần câu thì tốn cả mớ. Có thời gian đó chi bằng đến đây ăn đồ ngon còn sướng hơn!
Sau vịt , tốc độ lên các món nóng càng nhanh hơn. Một đĩa Cồi sò điệp thêu cầu xuất hiện, chỉ thấy các loại nguyên liệu cùng cồi sò điệp băm nhuyễn nặn thành hình tú cầu xinh xắn, khi hấp chín thì đặt trong bát canh súp lớn mang . Trong bát canh súp thơm nồng nàn, những viên tú cầu cồi sò điệp xinh xắn dập dềnh theo làn nước canh. Bác và bác gái của Khúc Tình Tình lấy điện thoại chụp ảnh liên tục. "Lạ quá, món chúng thấy bao giờ.". Trước đây chỉ đến đậu phụ hoa cúc, chứ gì món cồi sò điệp thêu cầu ? Nếm thử một miếng chỉ thấy vị tươi ngọt tràn ngập khoang miệng, chẳng là cái ngọt của cồi sò điệp cái ngọt của nước canh nữa.
Ngay đó, Ôn Phạn bưng lên món sườn. phần xương giữa của miếng sườn rút , nhồi bên trong là những thanh khoai lang, khoai tây và hoài sơn chiên qua. Món Ôn Phạn cũng lười đặt tên mỹ miều, cứ gọi thẳng là Sườn ba màu. Cắn một miếng, lớp thịt sườn bên ngoài mặn ngọt đậm đà, bên trong là khoai lang, khoai tây, hoài sơn chiên vẫn giữ độ giòn rụm. "Oa! Ngon quá!". Nhóm Dương Thao ăn đến phát cuồng, mấy trai trẻ chỉ thiếu nước lao tranh . "Sao học năm hai cơ chứ!". Dương Thao than vãn thôi. Biết thế thà đang là học sinh lớp mười hai nghiệp xong.
Sau món sườn ba màu là cá lát mẫu đơn, thịt cuộn tơ vàng... Cuối cùng Ôn Phạn bưng bánh ngọt lên và kết thúc bằng món chè ngọt. Món chè ngọt nấu từ nước lê hầm, bên trong lẫn vài loại bánh trôi tàu. Dùng bánh trôi để kết thúc buổi tiệc cũng là lời chúc cho con đường học vấn của Khúc Hiểu Vũ viên mãn, thuận lợi. Khúc Tình Tình dù no căng rốn nhưng thấy bánh trôi vẫn nhịn mà mời mọc : "Chia mỗi một chút, nếm thử xem ạ.". Cô cố nhồi thêm mấy miếng bánh trôi cái bụng quá tải. Bánh trôi cũng do chính tay Ôn Phạn gói, c.ắ.n một miếng là tràn ngập hương vị trái cây, nước lê cũng thanh mát, uống xong vẫn thấy thòm thèm. Khúc Tình Tình ôm bụng, mắt lờ đờ vì quá no: "Con quyết định , nhà việc gì cứ đặt ở đây hết ạ.". Quá ngon luôn.