Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:45
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Ôn vội vàng gọi ba Ôn tới xem.
"Ông qua đây xem , rốt cuộc là ăn cơm suất cơm chiên?"
Hai chụm đầu xem mãi cũng chẳng hiểu .
Ba Ôn: "Gọi điện hỏi thử xem."
Đừng để đến lúc ăn xong đ.á.n.h giá , lúc đó thì chẳng kêu ai.
Mẹ Ôn theo điện thoại đơn gọi , khi kết nối, đầu dây bên truyền đến tiếng lạch cạch của quân bài mạt chược.
"Năm sách, ăn! Ai đấy?"
Mẹ Ôn cẩn thận giải thích: "Chào quý khách, ở tiệm cơm nhà họ Ôn, hỏi đơn hàng quý khách đặt là ba phần cơm suất ạ? thấy ghi chú của quý khách là ba phần cơm chiên..."
Người phụ nữ trung niên điện thoại bỗng hét lên vì thắng bài, Ôn nửa câu ngắt lời: "Không , cứ theo ghi chú , nhanh lên nhé."
Mẹ Ôn cúp máy, gọi với bếp: “ Ông Ôn, ba phần cơm chiên!"
Cũng thật khéo, khi hai vợ chồng bán cơm suất và mì suất thì quán cũng từng bán cơm chiên, đó phát hiện học sinh tan học chỉ một tiếng đồng hồ ăn cơm, cơm chiên nhanh bằng cơm suất nên mới bỏ món đó .
Tâm trạng thất vọng cả ngày trời của Ôn cuối cùng cũng khởi sắc hơn đôi chút, bà hứng khởi cùng ba Ôn đoán già đoán non: "Chắc là khách quen , còn quán từng bán cơm chiên nữa."
Đã là khách quen thì ba Ôn cũng hào phóng, thịt sợi trứng gà cho đầy ắp, lúc đóng gói còn tặng kèm thêm ba chai nước khoáng.
...
Tại căn nhà dân cách tiệm cơm nhà họ Ôn ba cây , Dương Hồng đang cùng mấy bạn chơi bài hăng say.
Cũng vì bữa sáng ăn ý mà hôm nay vận may của Dương Hồng cực , một bà thắng cả ba nhà, những còn thấy đến giờ cơm liền hò reo đòi bà mời khách.
Dương Hồng thắng bài nên lòng vui phơi phới, vung tay một cái: "Mời thì mời!"
Bà hào phóng rút điện thoại đưa cho thua đậm nhất: "Muốn ăn gì thì cứ đặt!"
Mấy mỗi một câu, ăn gà xào, kẻ ăn mì nội tạng bò, ăn gà hầm cay.
Dương Hồng đang bốc bài, bỗng nảy ý định.
"Các bà thử tìm xem cái quán nào tên là Tiệm cơm nhà họ Ôn ?"
Người cầm điện thoại tìm thử, đúng là thật.
"Chà, quán mới ?"
Dương Hồng tặc lưỡi, nhớ hương vị chén cơm chiên sáng nay ăn, bà thấy giờ chẳng nghĩ nổi gì khác, chỉ ăn cơm chiên thôi.
" ăn món khác , bà đặt cho phần cơm chiên."
Ba còn trêu chọc bà: "Sao thế? Thắng của tụi nhiều mà ngay cả bữa ngon cũng nỡ ăn ?"
Ngon? Dương Hồng thầm nghĩ, còn thứ gì ngon hơn bát cơm chiên sáng nay ?
" chỉ ăn cơm chiên thôi. Cơm chiên quán cho các bà , đỉnh của chóp luôn!"
Người phụ nữ trung niên mập mạp đối diện : "Ngon đến mức nào chứ? Ngon hơn cả ở Kim Ngọc Đường ?"
Kim Ngọc Đường là khách sạn năm nổi tiếng ở địa phương, mấy đây ai mà nhà chẳng chục căn phòng cho thuê, chẳng thiếu tiền, đương nhiên cũng từng nếm qua sơn hào hải vị.
Theo bà thấy, những món ăn đắt tiền với mấy quán vỉa hè bình dân luôn cách rõ rệt. Nếu thực sự tay nghề giỏi thì sớm mở nhà hàng lớn kiếm tiền tỷ chứ chẳng chơi.
Lời nếu là hôm qua thì Dương Hồng tin. từ khi ăn bát cơm chiên sáng nay, bà còn nghĩ thế nữa.
"Tóm chỉ ăn cơm chiên, các bà ăn gì thì tự đặt ."
Nói xong bà cũng chẳng thèm để ý lời trêu chọc của mấy , một lòng đợi cơm chiên của .
Thấy bà kiên quyết như , những còn cũng d.a.o động. Tính tình Dương Hồng ai mà chẳng rõ, , bà bảo ngon thì chắc chắn thể tệ .
"Vậy lấy giống bà ." " cũng ." " quen ăn cơm, cứ đặt đại cho phần mì là ."
Cuối cùng ngoại trừ một khăng khăng ăn mì, ba còn đều ăn cơm chiên.
"Ơ kìa, quán món cơm chiên."
Dương Hồng: "Không thể nào!" Bà cầm lấy điện thoại xem lướt qua.
"Chắc là kịp đăng lên thôi... bà cứ ghi chú ."
Người phụ nữ mập mạp lắc đầu : "Rốt cuộc là ngon đến mức nào mà khiến bà nhớ mãi quên thế ." Người vốn món đó mà còn cố đ.ấ.m ăn xôi đòi đặt cho bằng .
Nói thì nhưng bà vẫn theo ý Dương Hồng, đặt ba phần cơm suất ghi chú đổi thành cơm chiên.
Không lâu , nhân viên giao hàng gõ cửa. Một phần mì nội tạng bò và ba phần cơm chiên nóng hổi giao đến cùng lúc.
Dương Hồng nhíu mày, hai còn mở túi .
"Cũng đấy chứ, còn tặng kèm nước khoáng ."
Cầm thìa nếm thử một miếng: "Ừm, vị cũng , mười mấy đồng mà cả thịt cả trứng, khá là hời."
Dương Hồng mới ăn hai thìa, cả tụt hứng hẳn.
Cơm nước đều tươi ngon, thịt sợi trứng gà cho nhiều, rau cải chíp bên trong cũng giòn ngọt. chính là cái hương vị giống như lúc sáng!
"Ơ, bà ăn ?" "Chẳng món bà đòi đặt bằng đó ?"
Dương Hồng chỉ hét lên.
Món đặt, loại cơm chiên !
...
Hai vợ chồng họ Ôn lúc rằng bà chủ nhà của đang hụt hẫng vì một bát cơm chiên.
Hai dọn dẹp quán sạch sẽ, đợi con gái học phụ đạo về. Ba Ôn xào một đĩa rau cải chíp, một nồi canh rong biển trứng gà thật lớn ủ nóng.
"Sao giờ vẫn về nhỉ?" Dù bộ thì giờ cũng về tới chứ.
"Về , về đây ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-3.html.]
Bóng dáng Ôn Phạn đeo ba lô xuất hiện ở góc phố. Mẹ Ôn trợn mắt há mồm Ôn Phạn bước cửa.
"Con... tóc con..."
Ôn Phạn "ồ" một tiếng, chột sờ sờ gáy: "Con thấy quá nên cắt ạ."
Không chỉ cắt, nàng còn bảo tiệm tóc nhuộm cho màu đen rẻ nhất.
Vốn dĩ nàng định cắt kiểu tóc học sinh cho tiện lợi, nhưng nhờ chủ tiệm hết lời khuyên ngăn mới đồng ý để dài thêm một chút thành kiểu tóc ngang xương quai xanh.
Công tâm mà , Ôn Phạn cắt tóc ngắn hề , mất mái tóc dài che phủ, các đường nét khuôn mặt nàng càng thêm nổi bật linh động, khiến cả trông sạch sẽ và nhanh nhẹn hơn nhiều.
Tạo hình là thứ nàng từng đây, cũng khiến ba Ôn gì cho .
Ba Ôn khan hai tiếng: "Cắt thì cắt , thôi, ăn cơm con."
Ôn Phạn kéo khóa ba lô: "Không gấp ạ."
Nàng lấy từ trong túi một phong bì giấy màu nâu: "Đây là tiền học phí cô giáo Vương trả , kiểm tra xem ạ."
Nếu việc cắt tóc khiến hai ông bà kinh ngạc, thì việc tự ý thôi học chắc chắn khiến Ôn nổi trận lôi đình.
Đứa con gái là con nuôi, Ôn vốn tính thẳng thắn, đôi khi đối mặt với cô con gái tâm tư nhạy cảm đều cân nhắc kỹ lưỡng, sợ lời tổn thương con. tự ý thôi học! Mẹ Ôn thể chấp nhận !
"Sao con thôi học? Mẹ chẳng với con ? Tiền học của con thì ba sẽ cách! Đi! Con theo đến gặp cô Vương, đem tiền nộp !"
Ba Ôn cũng tán thành lời Ôn: "Tiểu Phạn, con thấy ba nuôi con ăn học vất vả quá ? Không chuyện đó , con xem, trưa nay quán bắt đầu bán qua mạng , đắt hàng lắm. Con đừng lo chuyện lớn, lo học cho mới là việc chính."
Trên đường về, Ôn Phạn chuẩn sẵn tâm lý ba sẽ đồng ý, nhưng nàng cũng tìm lý do.
Ôn Phạn cúi đầu, lí nhí : "Ba ơi, con đến đó nữa... Cậu cũng ở lớp phụ đạo đó."
Ba Ôn lập tức im lặng.
Từ năm lớp mười, Ôn Phạn thích một trai, cũng từ lúc đó nàng bắt đầu trở nên sắc sảo và nóng nảy. Hai vợ chồng mở quán cơm ngay cổng trường nhưng Ôn Phạn bao giờ ăn ở quán, trừ kỳ nghỉ hè, nếu nàng tuyệt đối bước chân tiệm.
Sự tự ti và tình cảm của con gái nuôi, cha thể rõ?
Ngay cả mấy ngày , Ôn Phạn đột nhiên mất tích, ba Ôn lo đến phát điên, tìm khắp nơi thậm chí còn báo cảnh sát. Cuối cùng Ôn Phạn tự trở về, chỉ là sốt cao dứt, trong lúc mê sảng còn gọi tên một trai...
Lại nghĩ đến những giấy tờ tùy , quần áo Ôn Phạn mang theo khi mất tích và mẩu giấy “Xin ” để ...
Trong lòng ba Ôn chất chứa bao nhiêu chuyện, hỏi mà chẳng dám mở lời, cứ kéo dài mãi tới tận bây giờ, thế nhưng Ôn Phạn chủ động chuyện chôn giấu bấy lâu trong lòng .
Ôn Phạn nhỏ giọng: "Con sẽ học hành chăm chỉ mà, con nghĩ thông suốt ."
Nghĩ thông suốt thì học hành mới là việc quan trọng nhất, mấy chuyện nam nữ chính gì đó, nhất là nên cách nàng càng xa càng !
Hơn nữa môn phụ đạo sáng nay là Ngữ văn, vốn dĩ môn xã hội của nguyên chủ hề kém, chỉ vì ở cùng lớp với nam chính mà nàng mới cố ý bài kém vài chủ động đề nghị học thêm.
Hôm nay nàng đến lớp phụ đạo, vốn dĩ chẳng định học mà trực tiếp tìm giáo viên phụ đạo yêu cầu tiền. May mà đối phương tuy vài lời khó nhưng rốt cuộc cũng trả tiền cho nàng.
Ôn Phạn đưa phong bì đựng tiền cho Ôn, trong lòng bỗng nhớ hình ảnh một vị hoàng nữ mà nàng từng thấy trong cung thường nũng nịu tựa lòng mẫu phi.
Ôn Phạn áp mặt cánh tay Ôn nũng nịu giúp nguôi giận: "Mẹ ơi, con thể tự học mà, con học thêm nữa . Hơn nữa con còn thể tới quán phụ giúp ba ."
Mẹ con duyên phận mười mấy năm, đây là đầu tiên Ôn thấy Ôn Phạn nũng nịu với như . Nếu cảnh thích hợp, vành mắt bà chắc đỏ hoe .
Ôn Phạn còn khéo léo để ai thiệt thòi, nàng kéo lấy cánh tay ba Ôn: "Ba ơi, ạ?"
Đôi tai của hai vợ chồng cùng đỏ ửng lên một cách thống.
Cuối cùng vẫn là Ôn giữ bình tĩnh, cố tỏ vẻ nghiêm nghị: "Vậy con nhất định học cho đấy, ba cần con phụ giúp , chỉ cần con vui vẻ là ."
Ôn Phạn gật đầu thật mạnh: " Vâng ạ!"
Ôn Phạn nghỉ ở lớp phụ đạo, rằng một nhóm đang bàn tán về .
Mấy nam sinh bước khỏi lớp phụ đạo, một trong đó thuần thục rút bật lửa từ trong túi , "tách" một tiếng, mấy làn khói t.h.u.ố.c bắt đầu lượn lờ.
"Này Xuyên ca, xem chuyện Ôn Phạn là thật giả ? Hôm nay cô còn nghỉ học luôn."
"Chẳng lẽ là trò lạt mềm buộc chặt ? Giống như mấy ngày , cố ý mất tích cảnh sát suýt nữa tìm tới tận nơi."
"Cái con nhỏ phiền thật đấy, bộ tịch quá mức, chắc là kiểu thích diễn kịch . Lúc thì giả bộ đại tiểu thư, lúc thì mất tích, tới chắc định diễn trò tự sát luôn quá?"
"Thì cũng tại nặng tình với Xuyên ca nhà thôi mà, nhưng trong lòng Xuyên ca chúng chỉ mỗi một ..."
Phó Xuyên tiện tay ném nửa bao t.h.u.ố.c lá qua.
Tên đó hi hi ha ha: "Thôi thôi nữa, Xuyên ca đang thuận lợi tình trường, lát nữa còn hẹn hò, đừng nhắc tới mấy hạng mất hứng đó."
"Haha, chúng cá cược , cược đến khi khai giảng Ôn Phạn vẫn sẽ như cũ bám lấy Xuyên ca."
"Ai thèm cược với ông chứ, chuyện đó rõ như ban ngày còn gì?"
" thấy chắc nhé."
"Vậy cược ?" "Cược!"
"... Mấy ông ngu , cá cược thì ích gì? Hay là với Xuyên ca một tiếng , chẳng cần đợi khai giảng , chỉ cần Xuyên ca gửi một tin nhắn thôi là Ôn Phạn sẽ lập tức dính lấy ngay cho xem."
"C.h.ế.t tiệt! lầm quá!" Những khác vang, bắt đầu xúi giục Phó Xuyên: "Xuyên ca, gửi thử cái !"
" đó, để xem xem Ôn Phạn thực sự c.h.ế.t tâm ."
Phó Xuyên vây quanh, một lát mới uể oải : "Vô vị... mấy tự mà gửi."
Nói ném điện thoại qua, một nam sinh nhảy lên bắt lấy, hớn hở mở phần tin nhắn gửi .
[Đang gì thế]
“ Trời ơi, ông gửi đơn giản thôi á?"
Nam sinh gửi tin nhắn đầy tự tin: "Ông thì cái gì? Cái gọi là đỉnh cao của sự đơn giản! Cứ đợi mà xem!"
Vòng tròn xoay ba vòng, cả đám đầy vẻ hào hứng. Cho đến khi —— Một dấu chấm than màu đỏ rực hiện lên.
[Đối phương hiện là bạn bè của bạn, vui lòng gửi yêu cầu kết bạn , khi đối phương xác nhận mới thể trò chuyện.]