Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:30
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia đình thêm thành viên mới, Ôn Phạn thêm một mục sổ lịch trình hàng ngày: Dắt ch.ó dạo. Thực việc dắt ch.ó cũng chẳng cần đến tay nàng lắm. Mấy ngày nay ba Ôn mua rau đều đặt chú ch.ó thùng xe ba gác, ông còn tính toán khi nào nó lớn hơn chút sẽ cho nó chạy bộ ở những đoạn đường vắng . Mua rau xong thì để nó ở nhà, giờ cao điểm buổi trưa quán đông khách, vả khách sợ ch.ó nên xích nó ở cửa cũng tiện. Ăn trưa xong xuôi thì chiều mang nó ngoài cho thoáng khí. Sắp năm học nên giờ cơm tối Ôn Phạn mặt ở quán, khi bố đồng ý nàng sẽ dắt ch.ó công viên dạo một vòng mới về nhà.
Đản Hoàng hiện tại vẫn là chú ch.ó con mới tròn tháng nên vận động chút đỉnh là thấy ngoan ngoãn , về đến nhà là chỉ ngủ, trừ phi ngửi thấy mùi đồ ăn do Ôn Phạn nấu nó mới chịu bò dậy đ.á.n.h chén một trận tơi bời. Chú ch.ó nhỏ mới về nhà vài ngày lộ rõ bản tính ham ăn, cứ thế nặng lên từng ngày. Có chú ch.ó bầu bạn, tâm trạng Ôn Phạn , việc gì cũng thấy hăng hái.
Mẹ Ôn mỉm đưa điện thoại cho Ôn Phạn xem phần bình luận ứng dụng giao hàng. Chỉ thấy phần bình luận vốn dĩ hài hòa, dạo gần đây do sắp năm học biến thành "đại hội kể khổ": 【Nghĩ đến chuyện mai lên xe về trường là nước mắt em cứ thế trào .】 【Huhu, ngày xưa dại dột báo danh cái trường ở xa thế !】 【Nghĩ đến chuyện Tết năm mới ăn đồ của quán mà em thấy tiền sinh hoạt phí trong tay hết cả thơm.】 【Nhà ăn trường em chán đời lắm, mà trường còn cấm cho shipper cổng nữa chứ!】 【Cấm cổng +1】 【Làm gì đến mức đó bác, tiệm ngon thật nhưng nhà ăn trường em vị cũng mà, tận bảy tám cái nhà ăn, dở quá thì đổi thôi!】 【Hả? Đổi cái gì mà đổi, đầu bếp nhà ăn trường còn nghi là họ từng học qua lớp nấu ăn nào cơ.】 【 đấy, mấy bác nếm trải cái sự dở của nhà ăn trường , nó vượt xa trí tưởng tượng luôn.】 【Nói sách mách chứng, em gửi mấy tấm hình cơm trường em cho các bác xem.】 【... Trời đất, đây là món cà chua bi xào trứng luộc ?】 【Thần kỳ thật, thế mà cũng món thanh long xào dưa chuột kìa.】 ...
Ôn Phạn hoang mang mấy tấm hình, ngẩng đầu hỏi : "Sao họ nấu mấy món kiểu đó hả ?" Dẫu nấu nướng cần sáng tạo nhưng sáng tạo đến mấy cũng phớt lờ những nguyên lý cơ bản về nguyên liệu và chế biến chứ. Mẹ Ôn cũng cạn lời: "Chắc là... yêu cầu của nhà trường?" "Yêu cầu nhà ăn lãng phí lương thực ạ?" Mẹ Ôn: ...
Ôn Phạn nhỏ giọng lầm bầm: "Chả trách Dương Thao lúc mang theo bao nhiêu là đồ ăn." Nhắc mới nhớ, mấy nhân viên thêm khi nghỉ việc đều mua đồ của tiệm mang theo. Cơm mì thì vì để lâu, mang cũng vô ích. đồ kho của quán thì hình như mấy em bàn từ , chủ động hỏi Ôn Phạn liệu thể nấu riêng một nồi cho họ mua mang .
Ôn Phạn tò mò họ mang đến trường kiểu gì: "Đồ kho tuy để lâu nhưng cũng chỉ hai ba ngày là cùng thôi ạ." Đó là trường hợp túi đá giữ lạnh, còn thì với cái nắng ba mươi mấy độ thế đầy một ngày là hỏng hết. Dương Thao xua tay hào sảng: "Chuyện đó em cứ yên tâm, em chuẩn hết ." Ôn Phạn mấy em như đang ảo thuật, lôi một cái máy hút chân cầm tay đơn giản, phân loại đồ kho đóng túi hút chân kỹ càng, đến cả mấy thứ bình dân như khoai tây lát ngó sen cũng đóng ít. Đóng xong xuôi còn cho tất cả thùng xốp giữ nhiệt nữa.
Ôn Phạn thực sự nể phục: ".. Cùng lắm là một tuần thôi nhé." Dương Thao phì : "Một tuần gì chứ, ký túc xá chắc đầy nửa ngày là sạch sành sanh ." Cái lũ "thú dữ" ở phòng , kỷ lục cao nhất là chén sạch hơn ba mươi cái màn thầu của một thằng cùng phòng mang đến, kèm theo ba lọ sốt thịt bò của một thằng khác, chỉ trong đúng một ngày. Phải đó là loại màn thầu men cũ nhà , to đến mức một tay cầm xuể, mỗi cái nặng đến sáu lạng đấy. Tính trung bình mỗi thằng xơi hết năm cái. Dương Thao xong, mấy em bên cạnh đều lẳng lặng gật đầu xác nhận.
Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát để giá vốn cho , tặng thêm mỗi một chai nước kho. "Thứ để lâu , nhưng em bảo ký túc xá các tủ lạnh nhỏ, cất trong đó thì để một tháng đấy ạ." Ôn Phạn mấy tiệm đồ kho quảng cáo nước kho lâu năm đáng giá nghìn vàng, một nồi nước dùng mười năm coi như bảo vật gia truyền. nồi nước nhà nàng hiện giờ còn lâu mới đạt mức đó, vả mấy cái trò tâng bốc mua nước kho lâu năm gì đó đa phần chỉ là chiêu trò thôi. Nước kho mà kèm công thức, dạy cách bảo quản và bồi thêm gia vị thì cũng chỉ là nước lã thôi. Ôn Phạn dặn thêm: "Nước dùng các ăn thế nào cũng , nhưng múc thì đừng đổ ngược lọ nhé."
Dương Thao ngẩn trong giây lát, vô cùng cảm động: " Bà chủ nhỏ ơi, em việc gì cứ bảo , nguyện xông pha khói lửa giúp em!" Anh ôm chai nước kho như ôm báu vật, cảm thấy chuỗi ngày học sắp tới cuối cùng cũng chút hy vọng. Dương Thao trường hợp duy nhất, mấy ngày nay một đợt sụt giảm đơn hàng ngắn ngủi, thì ngày cuối cùng khi nhập học, việc kinh doanh tại quán bỗng phất lên rầm rộ từng thấy.
Trưa hôm đó Ôn Phạn món Thịt khâu nhục . Từng miếng thịt ba chỉ lớn hết luộc qua trong nước nóng, vớt xát một lớp giấm trắng lên lớp da bì. Sau đó đun nóng chảo dầu, áp chảo phần bì xuống cho đến khi vàng ruộm. Lớp bì rán nóng hổi thả ngay nước đá nó nổi lên những nốt phồng li ti, cuối cùng tạo thành một lớp da hổ cực mắt. Tiếp đó thái thịt ba chỉ thành những miếng dày, tẩm ướp nước sốt đặc chế để lấy vị nền. Thịt xong xuôi, Ôn Phạn lấy mận khô mua về, dùng tay bóp nhẹ để chắc chắn mận cuống cứng và kết cấu đủ mềm mịn. Nàng đem mận khô ngâm nước, đó chỉ cần xào thơm với chút hương liệu đơn giản và xíu đường là .
Lấy mười mấy cái bát lớn, Ôn Phạn xếp từng lát thịt ngay ngắn bát theo chiều bì xuống , đó phủ một lớp mận khô lên thịt. Khi nồi hấp bốc , nàng xếp bộ bát thịt hấp ròng rã một tiếng rưỡi. Ba Ôn hít hà mùi thơm, khỏi bồi hồi: "Món khâu nhục thơm quá mất." Ở quê ông hễ đám hiếu hỷ là bao giờ thiếu món , nhất là vùng quê ông vẫn còn giữ phong tục ăn cỗ bát. Không chỉ thịt khâu nhục mà còn sườn hấp, thịt dải hấp nữa. Vị sư phụ từng dạy ba Ôn giỏi nhất là mấy món hấp bát , nhưng ba Ôn cũng chẳng hưởng sái mấy, cỗ bàn ở làng hiếm khi thừa thức ăn, mà vị sư phụ đó cực kỳ keo kiệt, dư bao nhiêu cũng tự tay xách về hết. Ngửi mùi thơm của thịt hấp, ba Ôn bỗng thấy những tủi ngày xưa chẳng còn là gì nữa, hôm nay ông thưởng thức món khâu nhục còn ngon hơn cả trong ký ức của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-33.html.]
Ôn Phạn đang canh lửa, thuận miệng hỏi: "Ba ơi, nhà chẳng bao giờ về quê thế ạ?" Lật ký ức của nguyên chủ, Ôn Phạn mới nhận điểm bất thường: nguyên chủ dù là con nuôi nhưng từ lúc bắt đầu ký ức là theo cha bôn ba khắp nơi để mưu sinh . Bao năm qua Ôn cũng đôi dẫn nàng gặp họ hàng, nhưng đó là chị em của Ôn. Còn ba Ôn thì dường như từng nhắc đến chuyện đưa vợ con về quê nội bao giờ.
Ba Ôn im lặng đáp. Trước đây con gái hỏi ông cũng chẳng , giờ nàng hỏi ông bỗng chẳng trả lời cho . Hồi lâu , sắc mặt con gái, ba Ôn mới chậm rãi kể . Chuyện kể cũng đơn giản, tóm gọn trong một câu: Ông và Ôn con cái, bố ông mất sớm, mấy chị em dâu rể cực kỳ khó chung sống. Ba Ôn hạ thấp giọng: "Mấy năm đó ba với con ở làng sống chẳng mấy vui vẻ, nên thôi dứt khoát bỏ hết mà ." Đi lâu , giờ ba Ôn nghĩ đôi khi còn thấy những chuyện đó như thể từ một kiếp khác . Dân làng thì bàn tán chuyện vợ chồng con cái, chị em dâu thì chèn ép từng mẩu vườn thước đất, em từ ngày bố mất cũng xa cách hẳn.
Ba Ôn nghĩ thông , dắt vợ thành phố, tay nghề ông dù bình thường đến mấy cũng đủ nuôi sống cả nhà. Nhìn con gái, ba Ôn thấy giờ đây vô cùng mãn nguyện. Năm thứ hai khi thành phố họ nhặt Ôn Phạn. Lúc đó hai tuy tự nuôi nhưng nơi ở định, đành gửi con viện mồ hôi. Mấy năm đó họ vẫn con, dành dụm chút tiền, thuê căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách là chạy ngay đến viện mồ côi xin thủ tục nhận nuôi Ôn Phạn... Ôn Phạn lúc đó sức khỏe , tim vấn đề, trẻ ở viện mồ côi đa phần là , ít đứa nào khỏe mạnh. Lần đầu nuôi con, ba Ôn bận rộn kiếm tiền chạy vạy bệnh viện. Bao năm qua đến tận mấy năm gần đây cuộc sống mới tạm gọi là dễ thở. những chuyện đó ông thấy cần thiết kể hết cho con .
Ba Ôn thản nhiên : "Nhà chẳng việc gì quan trọng thì cần về con. Đợi khi nào điều kiện ba sẽ mua nhà, coi như cắm rễ ở đây ." Nơi đây vợ ông, con ông, ba Ôn chẳng còn chút luyến lưu nào với cái quê hương xa xôi nữa. Ôn Phạn mở nắp nồi, những chuyện xưa cũ mấy vui vẻ mùi thơm của món thịt khâu nhục thổi bay mất tự lúc nào. Ôn Phạn nhanh tay lấy cái đĩa úp lên bát lớn, nhẹ nhàng lật ngược một cái, đĩa thịt khâu nhục tỏa mùi mỡ màng như một tác phẩm nghệ thuật hiện . "Ba ăn ." Nàng đưa đôi đũa cho ông: "Ba nếm thử ạ."
Sau hơn một tiếng hấp kỹ, miếng thịt ba chỉ mềm nhừ đến mức chỉ cần khẽ mím môi là tan . Miếng thịt béo ngậy mang theo vị thơm thanh nhẹ của mận khô, vị mặn ngọt hài hòa quyện với kết cấu bóng bẩy lấp đầy một trống trong lòng ba Ôn. "Ngon quá." Ôn Phạn bưng chỗ còn cửa gọi: "Mẹ ơi, cũng nếm thử !" Mẹ Ôn cũng chỉ kìm lòng ăn hai miếng. Đặt một nhúm mận khô lên miếng thịt, dùng đũa kẹp hai đầu tạo thành cái cuộn, một miếng miệng, vị mận khô trung hòa cái ngấy của mỡ, phần nạc hề khô, phần mỡ thì mềm tan, thơm đến "rụng rời lông mày"
Mẹ Ôn hài lòng: "Hôm nay đông khách quá, lát nữa buổi chiều chắc thêm hai nồi nữa mới đủ." Món ở chỗ là đồ hấp nên sợ bay mất vị, khách đến lúc nào cũng sẵn để gọi ngay. Vừa ăn Ôn nghĩ, liệu nên đưa món hấp thực đơn chính thức của quán nhỉ? Đang tính toán thì Ôn Phạn lên tiếng: "Mẹ ơi, là con dạy ba cách món hấp nhé, quán lúc nào cũng chuẩn sẵn món thấy ?" Ôn Phạn giơ ngón tay tính toán: "Món xào thì khoan hãy tính đến, ba dù xào giỏi đến mấy thì khách cũng khó lòng ý ạ." Ôn Phạn tự tin bản , đừng là ba Ôn, kể cả nàng đích chỉ dạy ba năm năm thì khách vẫn sẽ nhận sự khác biệt rõ rệt. Hiện giờ ba Ôn cơm niêu nhưng cơm niêu lâu. Quán chỉ món nguội với đồ kho thì đơn điệu quá, kể trời lạnh món nguội sẽ khó bán. Món hấp thì khác, gia vị nàng thể pha sẵn, ba Ôn chỉ cần nắm các bước cơ bản là thể y xì đúc.
Mẹ Ôn mỉm : "Mẹ thì cũng , chủ yếu là ba con thôi..." Giọng ba Ôn từ trong bếp vọng : " học mà." Ôn Phạn: "Thế thì quá , hôm nay với mai là đủ thời gian học ạ. Ngoài khâu nhục còn cả mọc, thịt dải hấp, sườn hấp nữa ạ. Sau tiệm cứ bán mấy loại hấp bát , kèm thêm đồ kho, món nguội với cơm niêu là ." Mẹ Ôn trong lòng đang nhẩm tính cách định giá, thịt hấp bát ăn kèm với cơm hoặc màn thầu, quán tặng thêm một nồi canh miễn phí. Vừa trời sắp chuyển lạnh, ăn món là chuẩn bài. Vả món cũng đủ mới lạ, ít nhất trong đầu Ôn thấy quán nào ở thành phố bán kiểu cả. Định giá ư? Cứ lấy đắt một chút cũng , món ăn tại chỗ mang về món chính trong bữa cơm gia đình nên chắc sẽ ưa chuộng. Mẹ Ôn đang tính toán ngon lành, vén rèm bếp định bàn bạc chi tiết với chồng. cửa thấy chồng đang lưng . ".. Ông thế?" Mẹ Ôn cố ông . Ba Ôn đáp: "Không gì." Mẹ Ôn đĩa thịt hấp, dịu giọng: "Bây giờ chẳng ? Không cần nhờ ai dạy, con gái dạy ông luôn còn gì." Ba Ôn im lặng một lát, đôi vành mắt đỏ hoe nhưng cũng nở nụ : " thế thật."