Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:31
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Na nhận suất cơm theo phần của ngày cuối cùng. Qua nắp hộp đóng gói kỹ càng, cô vẫn thấp thoáng thấy thực đơn hôm nay. Lâm Miêu Miêu nhận định: "Hình như là thịt khâu nhục với khoai tây lát cháy cạnh đấy." Ngô Na vốn là "tín đồ" cuồng khoai tây, nhưng hôm nay, dù là một bữa khoai tây cũng thể xoa dịu tâm hồn đang chịu tổn thương của cô. Ngày mai lên đường về trường, Ngô Na uể oải : "Ghen tị với chị quá mất." Lâm Miêu Miêu bật : "Này , chủ quán bảo hôm nay là ngày cuối cùng , chị cũng giống em, ăn bữa là bữa cuối thôi." " chị về trường mà." Lâm Miêu Miêu im lặng luôn.
Ngô Na cảm giác như trời đất sắp sụp đổ: "Huhu chị năm tư , chị lên trường nữa, dù suất cơm thì ít ngày nào chị cũng đặt đồ giao tới nhà ! Còn em thì ! Số em mà khổ thế cơ chứ!" Lâm Miêu Miêu: ".."
Đợi đến khi hội quân với "đại quân", Ngô Na một nữa bày tỏ sự đố kỵ với tất cả . Nhóm Đại Hoàng kêu oai oái: "Đàn em ơi, các nghiệp mấy tháng , áp lực xã hội với môi trường xung quanh đè nặng lắm, chỉ còn mỗi chút hy vọng thôi đấy!" "Em còn bao lâu nữa là thi công chức quốc gia ? Còn hơn tháng thôi đấy!" "Huhu dạo mơ cũng thấy đang bài nghị luận xã hội đây ." ...
Mấy thi so xem ai t.h.ả.m hơn, cuộc sống đúng là vắt cả nước đắng. Tuy nhưng đôi đũa của ai nấy đều hạ xuống cực kỳ chuẩn xác. Cũng thôi, đồ ăn nguội là hết ngon ngay. Thịt khâu nhục phủ lên cơm trắng thơm đến mức mụ mị đầu óc. Những miếng thịt ba chỉ cháy cạnh trong món khoai tây lát cũng cực kỳ lòng . điều khiến tất cả kinh ngạc hơn cả chính là trong hộp cơm thêm một thìa nước sốt. Lâm Miêu Miêu nhận ngay: "Tương dưa hấu." Cô thấy bất ngờ, quán vốn chỉ giao cơm canh, vì là phục vụ bếp ăn nhỏ cho học sinh nên đồ muối ít khi cho, ngay cả mấy loại nước sốt thế cũng cơ bản thấy bao giờ. Hôm nay thế nhỉ?
Ngô Na dùng đũa quệt thử một miếng, mắt sáng rực: "Ngon thật đấy chị ạ." Sốt tuy mang vị mặn nhưng thoang thoảng hương dưa hấu, tạo thêm một tầng thanh mát. Ngô Na đem thìa sốt trộn đều cơm, màu cánh gián lan tỏa, cô xúc một miếng thật lớn. Vừa ăn xong Ngô Na chinh phục: "Cái nước sốt đỉnh thật sự luôn!" Ăn thấy ngon , nhưng chỉ ở mức bình thường, khi trộn với cơm trắng thì tác dụng của nước sốt mới phát huy tối đa. Có thể tưởng tượng nếu phết cái màn thầu nóng hổi thì còn ngon đến mức nào nữa.
Ngô Na chén sạch phần dòm ngó sang phần của khác. Lâm Miêu Miêu thấy buồn liền đẩy hộp cơm của : "Đây, cho em ." Nể tình Ngô Na bầu bạn với suốt cả mùa hè, Lâm Miêu Miêu tỏ hào phóng. Ngô Na đảo mắt một cái: "Chị đợi em tí!" Nói cô chạy biến , một lúc mang về một cái bánh nướng nóng hổi. Cô nàng vẫn còn vẻ tiếc rẻ: "Ngay cổng hàng bán bánh nướng mà tìm mãi chẳng thấy hàng màn thầu nào." Bánh nướng là loại bánh trắng, Ngô Na đặc biệt yêu cầu cho muối tiêu, xẻ đôi ở giữa phết hết thìa sốt trong, khéo lớp vỏ bánh nhuốm màu cánh gián. Ngô Na bẻ đôi chiếc bánh, đưa cho Lâm Miêu Miêu một nửa.
Lâm Miêu Miêu vốn no nhưng vẫn nhận lấy. Ngô Na liên tục gật đầu: "Trực giác của em quả sai, thứ ăn với đồ bột mới đúng bài!" Phủ lên cơm tuy ngon nhưng vẫn thiếu thiếu chút gì đó. Bánh nướng bình thường nhưng cái nóng hổi, nóng ấm nước sốt, miệng cảm giác đầu tiên là "chính là nó " Chân lý cuối cùng của các loại nước sốt chính là ăn kèm với màn thầu hoặc bánh nướng nóng hổi.
Ngô Na chén sạch miếng bánh đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: "Tận một học kỳ em mới về, là sẽ bỏ lỡ bao nhiêu món ngon cơ chứ!" Chủ quán nấu nướng giỏi thế, ngay cả những món quen thuộc qua tay chị cũng hương vị khác lạ. Vậy mà biền biệt nửa năm trời, bao nhiêu món mới em chẳng nếm miếng nào cả! Lâm Miêu Miêu: "Này , nếu thèm quá thì em tiệm mà xem, cùng lắm là mua thật nhiều mang đến trường." Cơm mì thì mang xa , nhưng Ngô Na chẳng thích ăn ớt muối , cứ bảo chủ quán nhiều chút cho mang là mà.
Ngô Na: " ! Ơ? Thế chị bảo cái nước sốt chủ quán tặng hôm nay..." Mắt Ngô Na sáng quắc lên: " , còn cả nước sốt nữa mà!" Nói đoạn cô chạy biến , vọng một câu: "Em tí về ngay!" Lâm Miêu Miêu phì , thong thả dọn dẹp thứ chào đám Đại Hoàng về. Đi xuống tầng một thư viện vứt rác, cô thấy mấy nhóc tiểu học cũng đang đặt suất ăn như . Mai khai giảng nên đứa nào đứa nấy cũng đang bù bài tập đến phát điên, thằng nhóc mập mạp ăn cơm tranh thủ chép sách, mắt đỏ hoe, là cái "công trình bỏ hoang" sắp toang đến nơi . "Hừ." Cái lũ nhóc con .
Ngô Na đạp xe điện phi thẳng đến quán. " Bà chủ nhỏ ơi, bà chủ nhỏ! Cái tương dưa hấu em bán , bán cho chị mấy lọ với!" Ôn Phạn nhận Ngô Na, nhưng hỏi mua tương dưa hấu nàng nhất thời kịp phản ứng. ".. Dạ bán thì ạ, nhưng trong tiệm cũng chẳng còn nhiều chị." Nàng tương từ đầu tháng, mất hơn nửa tháng mới thành, hôm nay nghĩ là ngày cuối của bếp ăn nhỏ nên mới tặng khách hàng quen một ít.
Ngô Na mừng rỡ vô cùng: "Tuyệt quá! Còn ớt muối em? Chị cũng lấy mấy hộp!" Cơm trường cô ăn hợp miệng, mấy thứ nước sốt dưa muối mang đến trường chắc cũng cầm cự một tháng chứ nhỉ? Đến khi ăn hết cô nhờ mua hộ gửi bưu điện sang... Ôn Phạn nghiêm túc cắt ngang: "Không ạ, đồ nhà em gửi bưu điện chị." Gần đây nàng ngoài việc học còn xem tivi và lướt video ngắn, dần dần cũng hiểu vài lưu ý trong đời sống, ví dụ như gửi đồ ăn tự cho khác, trong quá trình vận chuyển hỏng hóc hoặc kẻ cho thêm thứ gì thì phiền phức lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-34.html.]
Ôn Phạn một câu dập tắt ngay hy vọng của Ngô Na. Ngô Na đành ủy khuất bảo mắt lấy ba lọ tương dưa hấu và ba hộp ớt muối . Rút kinh nghiệm từ vụ Dương Thao, Ôn Phạn chẳng buồn nhắc chuyện ớt muối để lâu nữa, chỉ dặn Ngô Na ăn hết trong vòng ba ngày. Còn tương đóng kín thì để một tháng. Ngô Na mua tương xong thì nhanh nhẹn về. Đợi Ôn Phạn sực tỉnh thì phát hiện vài khách trong tiệm cũng đang nàng với ánh mắt rực lửa. "Này cháu ơi, tương bán ? Sao bảo sớm!" "Ba mươi đồng một lọ ạ, cũng rẻ bác." "Là do chị nhất quyết đòi mua đấy ạ!" "Kệ cô , cho một lọ!" " nữa!" "Cháu cũng lấy một lọ!" ... Đến khi Ôn Phạn nhận chuyện gì đang xảy thì hũ tương của nàng trống rỗng. Mấy cứ như sợ ai phát hiện, ai nấy đều hạ thấp giọng, mua liền ba lọ năm lọ một lúc. Lọ trong tiệm hạn, bà chủ còn chạy sang tiệm tạp hóa bên cạnh mua thêm mới đủ.
Mẹ Ôn cũng thấy thật khó tin. Cái hũ tương đó bà tận mắt thấy con gái , Ôn Phạn chỉ tốn ít đậu nành với hương liệu, dưa hấu thì chẳng đáng bao nhiêu. Thế mà nửa hũ còn bán mấy trăm đồng? Mẹ Ôn lẩm bẩm: ".. là mấy thứ mới dễ kiếm tiền thật." Ôn Phạn cũng đồng ý. Chả trách ngày xưa ở kinh thành tiệm bán tương mà mở cả cơ ngơi to đùng.
Vốn Ôn Phạn cứ ngỡ đây chỉ là một sự cố tình cờ thú vị, nào ngờ tối đến chẳng mấy mua tương lúc trưa khoe khoang ở , mà cao điểm buổi tối mấy chạy đến đòi mua tương bằng . Mẹ Ôn đành tiếc rẻ báo hết hàng. Còn tiếp ư? Ôn Phạn lắc đầu: "Sang lập thu , dưa hấu dùng nữa ạ." Tục lệ ăn dưa mùa thu cũng lý của nó, theo Ôn Phạn thấy dù giờ dưa hấu quanh năm nhưng vẫn là dưa mùa hạ là ngon nhất.
Hết tương dưa hấu, khách hàng đành chuyển hướng sang mua đồ kho. May mà Ôn chuẩn , lượng đồ kho hôm nay chuẩn nhiều gấp ba ngày thường. Sinh viên trường xa trường gần đều cả, mấy bạn học trong tỉnh mua mấy hộp, để tủ lạnh qua đêm, mai kèm thêm hai túi đá giữ lạnh là tối đến trường thể chia sẻ mỹ vị cùng bạn bè . Thậm chí còn bá đạo hơn, hai nam sinh mua mấy phần thức ăn kèm cơm suất. "Cho năm phần sườn xá xíu, cần lấy cơm trắng!" "Ba phần mề gà xào đậu que chua, cũng lấy cơm ạ!" Món mề gà xào đậu que chua cũng là món "tân binh" đang hot của quán. Mề gà thái lát, xào lửa lớn giữ độ giòn sần sật, kết cấu dai dai đặc trưng món ăn thêm phần thú vị. Vị tanh của nội tạng vị chua thanh của đậu que át , cái cay của ớt chỉ thiên và ớt ngâm hòa quyện vị chua, tạo nên một cảm giác giòn tan chua cay cực kỳ đưa cơm.
Hai nam sinh hớn hở: "Trường chúng em ngay thành phố thôi!" Tối nay mua xong, sáng mai xách về trường ngay! Đến lúc đó dùng cái nồi điện giấu trong ký túc xá nấu một nồi cơm trắng, ăn kèm thì còn gì bằng! Lời của hai bao xung quanh ghen tị: "Trời đất, cái đứa cách nhà tám trăm cây như quá!" "Trường đến cả tàu cao tốc còn , xe khách hơn hai mươi tiếng đây ! Hahaha phát điên mất!" "May quá mai đưa , nhảy sập cà rà rắc cà!" ...
Mẹ Ôn đóng gói đồ cho đám trẻ, vẻ trẻ trung đầy sức sống của họ bà nhịn mà mỉm . Hai năm nữa con gái bà cũng sẽ đỗ đại học. Lúc đó, liệu con bé cùng bạn bè tìm những quán ăn nhỏ như thế ... Mẹ Ôn mơ mộng tiễn từng bạn sinh viên về. Việc kinh doanh trong tiệm kết thúc cũng là lúc kỳ nghỉ hè chính thức khép . Mẹ Ôn bóp vai: "Tiểu Phạn, mai mấy giờ con nhập học thế?" Ôn Phạn lật xem thông báo học kỳ : "Ba giờ chiều ạ." "Được, chuẩn tiền học phí , mai con nhớ mang nộp nhé." Ôn Phạn lật trang sách: "Vâng ạ."
Nếu Ôn để ý kỹ lúc , bà sẽ thấy tay Ôn Phạn đang run run. Khác với thái độ né tránh của nguyên chủ, trong đầu Ôn Phạn lúc chẳng còn màng đến nam chính nữ chính gì cả, nàng chỉ một ý nghĩ duy nhất khiến tim đập rộn ràng đến mức thể tin nổi. Đó là —— Nàng thực sự sắp học ? Được bước chân ngôi trường thần thánh, những điều vốn xa tầm với giờ ở ngay mắt. Ôn Phạn giấu nổi sự phấn khích trong lòng. "Mẹ ơi, mai con thể sớm một chút ạ?" Mẹ Ôn thấy lạ: "Đi sớm thì thôi con, trường con khối mười khối mười một là chiều mới đến, khối mười hai hình như sáng là mặt . Cổng trường thì luôn mở, nhà gần thế ." Ôn Phạn lật trang sách: "Con nhất định thật sớm ạ." Để đón chào cuộc đời mới của chính .