Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:33
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Học kỳ mới bắt đầu, cuộc sống của Ôn Phạn trở nên vô cùng đơn giản: chỉ học và đến tiệm. Trường Quần Anh khối mười và mười một giờ tự học sáng tối, nên ban ngày thời gian của Ôn Phạn căng thẳng. Buổi tối khi xong bài tập nàng thường tiệm để hướng dẫn bố các món mới. Thế là chỉ vài ngày khai giảng, tiệm chuyển đổi mô hình thành công. Biển hiệu cơm suất, mì suất cũ gỡ bỏ, đó là thực đơn mới:

【Cơm niêu: 18 đồng】 

【Thịt khâu nhục hấp bát: 25 đồng】

 【Thịt dải hấp bát : 25 đồng】

 【Mọc hấp bát: 25 đồng】

 【Món nguội thập cẩm: 15 đồng】 Bên là giá các loại đồ kho lẻ.

Sau khi chốt thực đơn , việc kinh doanh tại quán im ắng mất mấy ngày, chỉ dựa vài chục đơn hàng của khách quen ứng dụng giao hàng để duy trì. Kể từ khi mấy nhân viên thêm nghỉ việc, Ôn cũng từ bỏ ý định tìm shipper riêng, thuận tay trả mảng giao hàng cho nhân viên của nền tảng. Qua vài ngày, khách đến tiệm vẫn là những gương mặt quen, mấy rầm rộ. Trái mấy shipper chạy quen đường, thi thoảng hai ba tụ tập tại quán, gọi một bát hấp, thêm hai phần món nguội, cơm trắng một đồng một bát lớn ăn cho no nê.

Ôn Phạn lo lắng cho tình hình của quán, nàng mong đến cuối tuần để trổ tài đổi thực đơn, đưa thêm món xào phục vụ. vợ chồng ba Ôn thì bình thản: "Gấp gì con, mới khai giảng mà, từ từ học sinh mới ngoài ăn nhiều ." Mỗi đợt đầu năm học, học sinh còn mải quen môi trường nên nhà ăn trường bao giờ cũng đông khách. Nhất là khối mười, quân huấn mệt bở tai, ít ai thiết tha ngoài ăn. Đợi đến lúc chán cơm trường thì phố ẩm thực bên ngoài mới là đích đến cuối cùng.

Quả nhiên đến thứ sáu đầu tiên của năm học, quán đón ba học sinh đang ngó nghiêng, vẫn còn mặc nguyên bộ quân phục rằn ri. "Bực thật đấy, ông giáo quan hôm nay ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà trong mười mấy lớp cứ giữ lớp tập thêm!" "Chứ còn gì nữa, giờ cơm cao điểm thế cả ba khối ùa , còn chẳng tranh nổi chỗ ." "Thôi ăn nhanh , còn nửa tiếng nữa là tiết chiều ." "Hết cách , đại quán , mấy quán khác đông nghẹt ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-36.html.]

Ba nam sinh cửa gọi ngay mỗi một chai nước đá, tu hết nửa chai mới lên thực đơn tường. "Đắt quá!" Một lỡ miệng thốt lên đỏ mặt ngay lập tức, vì đối diện chính là Ôn Phạn đang ăn cơm. Lúc Ôn Phạn đang ăn "suất đặc biệt" do ba Ôn chuẩn riêng. Biết tay nghề bằng con gái nên ba Ôn chỉ dám biến tấu các món cá tôm rau luộc, Ôn Phạn nếu chán quá thì sẽ bếp tìm rau sẵn, bỏ vài phút xào nhanh tay là món mới ngay. Hôm nay bữa trưa của nàng là tôm luộc của ba và món Đậu phụ Ma Bà do nàng tự tay . Đậu phụ Ma Bà bắt đầu từ việc xào thịt băm, dùng tương đậu bản xào dầu đỏ, thêm tỏi băm hoa tiêu. Ôn Phạn giờ nấu nướng quen tay cho thêm chút nước kho , nước sốt đậu phụ bỗng chốc trở nên đậm đà thơm phức. Đậu phụ và thịt băm quyện trong nước sốt, thêm chút bột năng cho sánh , màu sắc đỏ óng ánh thôi thấy đưa cơm. Ôn Phạn để cho bố một đĩa, phần của nàng múc riêng phủ lên cơm trắng, vị cay thơm tê nồng, đậu phụ mềm mịn tan trong miệng. Hai món đều nhiều, tôm chỉ bảy tám con, đậu phụ Ma Bà một đĩa nhỏ xinh, Ôn Phạn ăn một đủ.

Cậu nam sinh chê đắt xong đĩa cơm của Ôn Phạn mà thấy con sâu háu ăn trong bụng gào thét. "Cô chủ ơi, món bán ạ?" Một khác cũng dán mắt đĩa đậu phụ Ma Bà của Ôn Phạn. Ba Ôn áy náy: "Món đó để ăn thôi ạ." Ba học sinh đỏ mặt tía tai, Ôn Phạn ăn uống ngon lành mà thèm thuồng vô cùng. ".. Thế món nào nhanh nhất ạ?" Mẹ Ôn: "Đồ hấp bát quán đều sẵn cả, món nguội cũng . Ba đứa cần gọi mỗi một suất , gọi một bát hấp với ít món nguội ăn chung là ." Cách mấy dễ chấp nhận hơn, chứ nếu một suất tận hơn hai mươi đồng thì họ thà mua bánh mì về lớp gặm cho xong. "Vậy... cho tụi cháu một bát thịt dải hấp ạ." Mẹ Ôn đáp một tiếng, ba Ôn cũng tất tả bếp mở lồng hấp.

Một khẽ huých tay bạn: "Cái quán chắc nấu cũng thường thôi, bán mấy cái món quê mùa thế cơ mà." Cái món hấp bát chẳng chỉ ở mấy đám cưới vùng quê ? Ăn mấy cái ngấy c.h.ế.t . Cậu bạn huých cũng thấy hối hận, thế nãy xem thực đơn xong luôn cho , đắt chẳng mấy ngon lành, haizz, thà gặm bánh mì còn hơn. Ba xuống , ai nấy đều thấy thật thảm. Ôn Phạn lúc ăn xong, dọn dẹp bát đĩa mang bếp. Nghĩ một lát, nàng quyết định giúp cho việc kinh doanh của quán một tay. Nàng tìm trong đống hũ sành cất từ tuần . Mở nắp , Ôn Phạn ngửi mùi thấy còn thiếu chút lửa nhưng dùng tạm thì cũng . Nàng lấy một cái đĩa nhỏ, múc hai thìa sốt đặt lên khay. Ba Ôn ngạc nhiên: "Chẳng con bảo hũ sốt thịt bò còn chờ vài ngày nữa ?" Ôn Phạn: "Tạm ba, từ giờ hễ khách bàn ba cứ tặng thêm một đĩa sốt cho họ nhé." Đồ hấp bát vì tẩm ướp sẵn nên điều chỉnh vị mặn ngọt theo ý khách, Ôn Phạn đặc biệt chuẩn mấy loại nước sốt để khách ăn kèm. Sốt nấm hương tới lúc, tương đậu nành vẫn đang lên men, nhưng sốt gà và sốt bò thì chung là dùng . Lần nàng khá nhiều nước sốt để dành phục vụ khách tại quán. Mẹ Ôn bưng khay đồ lên, giục Ôn Phạn: "Đi nhanh con, kẻo muộn học mất." Ôn Phạn với chai sữa trong tủ lạnh phi ngay cửa.

Trong tiệm, phần ăn của ba nam sinh cũng bưng lên. Để phục vụ món hấp bát , Ôn đặc biệt đặt riêng một lô bát đĩa hình cái nón, hẹp rộng, bên lót vài miếng khoai tây ngó sen để giải ngấy, bên là một lớp thịt hấp dày cộp. Bát thịt dải hấp vốn là thịt dải chiên giòn lớp vỏ giờ hấp kỹ nên thấm đẫm nước dùng, vài miếng vỏ bong lộ thớ thịt bên trong. Trong bát thấp thoáng vài hạt đại hồi, thảo quả, mấy đoạn ớt khô đỏ rực, nước dùng óng ánh mỡ bao bọc lấy từng miếng thịt thôi thấy thèm. Cậu chê đắt bỗng hít một thật sâu: "Chắc là tại tớ đói quá ." Chứ cái món thơm đến nhường cơ chứ! "Tớ cũng thấy đói rã rời ." "Thứ thôi thấy ngấy." Cậu bạn còn cau mày vì vốn tỳ vị kém, ngày thường ăn thịt đầy bụng nên thấy món nhiều mỡ là thấy "đau dày" ngay: "May mà còn món nguội, tớ ăn món nguội thôi ." Nói đoạn cầm đũa gắp một miếng đậu que xào cay. ".. Ơ??" Cậu nhai kỹ miếng đậu vội gắp thêm miếng nữa mới thốt lên: "Hai nếm thử món đậu xem!" Hai thì đang cắm cúi lùa cơm: "Thôi ông nếm thử miếng thịt ."

Miếng thịt miệng, đũa của hai bỗng khựng như đang chậm . Im lặng mất mấy giây hai đứa , chẳng cần câu nào cứ thế bắt đầu đại chiến xới cơm. Vị của thịt dải hấp bản đủ kinh ngạc, thớ thịt và lớp vỏ thấm đẫm nước dùng mang vị mặn thơm cay nhẹ, thoang thoảng còn thấy cả vị muối tiêu ở lớp vỏ chiên giòn, thịt dai dai mà lớp vỏ mềm mại tạo nên một cảm giác thú vị. Cậu bạn vốn định chỉ ăn món nguội thấy hai thằng bạn ăn như "thú dữ" cũng chẳng nén nổi tò mò, lao tranh cướp ngay. Ăn hết nửa bát thịt thì lớp khoai tây lót bên lộ . Nếu miếng thịt mang sự thỏa mãn bản năng của protein thì miếng khoai tây chính là tinh túy thực sự khiến thể cưỡng . Nước thịt và tinh hoa của nước kho miếng khoai tây hút trọn, nó trở nên bùi bùi và đậm đà hơn bao giờ hết. Chỉ cần dùng đũa dằm nhẹ là miếng khoai biến thành lớp khoai tây nghiền mịn màng. Hai thìa khoai tây trộn cơm trắng, chẳng cần thêm thức ăn gì khác cũng đủ nên một cực phẩm. Ba cắm cúi ăn lấy ăn để, đĩa món nguội hết sạch sành sanh từ bao giờ, bát hấp bát cũng chẳng còn gì ngoài nước dùng. Thậm chí còn múc hai thìa nước béo đó trộn cơm ăn cho bõ.

Đợi đến lúc ăn xong, ba đứa mới để ý thấy còn một đĩa nước sốt nhỏ. "Cái sốt gì đây nhỉ?" "Không nữa, hồi nãy bà chủ bảo là sốt thịt gì đó." "Hic tớ no quá nhét nổi nữa , thôi." Vợ chồng ba Ôn thấy là học sinh mặc quân phục nên múc cơm hào phóng, bát nào bát nấy đầy ú nụ. Ba ăn xong là lửng hẳn. Cậu trộn nước béo cơm cam tâm: "Quán nấu ngon thế thì nước sốt chắc cũng đỉnh lắm, để tớ thử xem." Cậu dùng thìa múc một xíu nếm thử, trong lớp dầu ớt nước sốt rõ ràng thấy cả những hạt thịt bò nhỏ xíu. ".. Chủ quán ơi, cho cháu thêm một bát cơm nữa ạ!" Ba Ôn giật , bát cơm nãy ông múc gấp đôi bình thường đấy chứ. thấy bát của ba đứa sạch trơn, ông liền múc một bát siêu to mang . ".. Này, ông còn ăn nổi nhiều thế cơ ?" Cậu bạn đáp: "Ba đứa chia , tin tớ , ăn cái sốt là hối hận cả đời đấy!" Nghe , ba chia bát cơm, đĩa sốt nhỏ khéo chia mỗi một thìa. "Vãi thật, sốt đúng là tuyệt phẩm." "Ngon quá mất." Thịt bò chẳng xử lý kiểu gì mà giữ độ dai sần sật, thêm chút lạc chiên giã nhỏ bùi bùi ăn mà dừng . Cả ba đứa no căng rốn, mà mắt lờ đờ vì quá no. Thấy giờ sắp tiết, ba đứa mới vội vàng dậy chạy về trường. "Ngon quá, mai tớ đây ăn tiếp." " là kiểu 'cao thủ ẩn dật' mà, mở cái tiệm ở góc khuất thế chẳng hiểu để gì nữa." "Nãy tớ thấy tiệm cả đồ kho, cả đùi gà kìa." ".. Mai tớ sẽ mang thêm tiền." "Tớ cũng !"

 

 

 

 

Loading...