Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:34
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp 11A3, Triệu Vũ tiếng chuông báo là dậy ngay. Đồng nghiệp trong văn phòng từ ngoài bước , thấy Triệu Vũ liền chào hỏi: "Cô Triệu xuống lớp đấy ?" Triệu Vũ tay xách ly hoa: "Biết chị, học sinh mới trường, đứa nào đứa nấy tâm tính vẫn còn định ạ." Sau áp lực căng thẳng của kỳ thi cấp ba, phần lớn học sinh đều tâm lý xả trong kỳ nghỉ hè, khai giảng là cuộc sống cấp ba mới, mải quen bạn mới, mải thích nghi môi trường, mấy ngày đầu kỷ luật còn chứ hai hôm nay quen bén tiếng là đứa nào đứa nấy bắt đầu thử thách các quy định của trường ngay. Triệu Vũ nghiêm mặt, âm thầm xuất hiện ở cửa lớp học. Lớp học vốn đang xì xào náo nhiệt, chỉ mười mấy giây rơi tĩnh lặng tuyệt đối.

Kỳ quân huấn của trường Quần Anh kéo dài hai tuần. Những năm gần đây do thể trạng học sinh ngày một xuống nên trường còn bắt các em nắng cả ngày nữa. Sáng ba tiếng, chiều ba tiếng, một giờ trưa là một tiếng nghỉ ngơi. Nếu thời tiết sẽ tự học tại lớp. Bởi khi phát hiện cô chủ nhiệm đang ở cửa , cả lớp im phăng phắc, từng cái đầu nhỏ vội vàng gục xuống bàn giả vờ ngủ. Triệu Vũ mấy vị trí trống trong lớp, khẽ vỗ vai một nam sinh ở cửa . "Bạch Trạch, Lý Tư Tề với Tiền Hàng, ba bạn đó sáng nay tham gia tập luyện em?" Nam sinh nhỏ giọng: "Dạ ạ." Rồi với tinh thần trượng nghĩa cứu bạn, bồi thêm một câu: "Sáng nay giáo quan kéo dài thêm mười mấy phút nên chắc các bạn ăn cơm kịp về ạ." Triệu Vũ gật đầu, bảo nam sinh nghỉ ngơi, còn thì nhẩm đếm sĩ lớp, xác định đúng là chỉ ba bọn Bạch Trạch về. Cô khoanh tay đợi ngay cửa .

Chưa đầy ba phút thấy ba hớt hải chạy về, cách mười mấy mét thấy cô chủ nhiệm là đứa nào đứa nấy sợ đến co vòi. Triệu Vũ thấy buồn nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị. "Chào cô ạ..." Triệu Vũ đồng hồ: "Đi muộn năm phút." Lý Tư Tề và Tiền Hàng cúi gằm mặt xuống, chỉ Bạch Trạch là cố gắng gồng , nhỏ giọng giải thích: "Thưa cô tại nhà ăn trường đông quá ạ, tụi em ngoài ăn." Cổng trường cũng đông nên mới chạy tận đầu phố. nhờ thế mà phát hiện một quán ăn cực phẩm, cũng coi như trong cái rủi cái may... Triệu Vũ "ừm" một tiếng, rõ vui buồn: "Ăn món gì?" Ba đứa trân trối. Lý Tư Tề: "Dạ... thịt dải hấp bát với món nguội ạ." Tiền Hàng ngốc nghếch bồi thêm một câu: "Ngon lắm cô ạ." Lý Tư Tề và Bạch Trạch trợn mắt thằng bạn, đầy vẻ cạn lời kiểu "ông cái đó gì" Tiền Hàng ngơ ngác bạn, lúc nãy ăn no quá giờ vẫn còn đang say tinh bột nên đầu óc cứ lơ mơ thế nào . Triệu Vũ kìm khẽ nhếch môi, xua tay: "Được , chú ý thời gian."

Được bỏ qua nhẹ nhàng, ba đứa lớp mà cứ ngỡ đang mơ, cô Triệu nổi tiếng là nghiêm khắc và dạy giỏi đấy. Ngày nhập học ngoài cổng trường còn treo băng rôn khen thưởng mấy học sinh lớp cô cơ mà. Lý Tư Tề nhỏ giọng: "Tớ thấy cô Triệu cũng hiền đấy chứ." Tiền Hàng: "Này, nãy cô hỏi ăn gì tớ nên bảo cô tên quán nhỉ?" Bạch Trạch: ... "Ông ngủ cho nhờ!" Ăn lắm tinh bột quá hóa lú ! Đi giới thiệu quán cho giáo viên, ông bảo mua luôn một suất mang về cho cô chủ nhiệm luôn cho đủ bộ!

...

Triệu Vũ văn phòng, thấy giờ sắp đến lúc tập trung quân huấn, tiếng chuông báo vang lên. Chị lấy cái ô che nắng trong túi . "Cô Triệu đấy?" Triệu Vũ đáp: "Thì trưa nay nhà ăn đông quá kịp ăn gì , giờ xuống sân vận động xem các em thế nào sẵn tiện ngoài kiếm cái gì lót luôn." Cứ đợt quân huấn là nhà ăn trường hoạt động quá tải, trường Quần Anh nhà ăn riêng cho giáo viên nên nhỡ bữa là tự túc. Triệu Vũ xuống sân vận động "thị uy" một vòng rảo bước nhanh cổng trường. "Là... hướng thì ?" Trên điện thoại chị hiện đúng địa chỉ cái quán cơm mà đợt hè cô đặt đồ giao tới trường khi trực. Món cơm trứng xào cà chua đợt đó ngon đến mức cô kinh ngạc, nên suốt cả mùa hè cô với con trai đặt đồ nhà họ Ôn. Chỉ hiềm nỗi đặt đồ ngoài lúc nào cũng tiện, nhất là khi tiệm họ Ôn ngày càng nổi tiếng, nhiều chị app là thấy báo "quán đóng cửa" giờ thì khác !

Triệu Vũ cửa tiệm nhà họ Ôn, ăn đồ nhà họ cả mùa hè mà giờ chị mới đầu đến quán. Biển hiệu cũ nhưng quán xá dọn dẹp sạch sẽ. Lúc giờ cao điểm buổi trưa qua, Triệu Vũ đẩy cửa , còn đang lo tiệm còn ai thì bắt gặp ngay hai quen. "Cô Liễu? Cô Từ?" Hai cô giáo cũng ngạc nhiên: "Cô Triệu, cô cũng đến giờ ?" Triệu Vũ xuống: "Thì trưa nay nhà ăn đông quá chứ ạ." Cô Liễu : " bảo mà, hai chị em đến đây kiểu gì cũng ngày gặp cô Triệu." Triệu Vũ: " mong mãi mới đến đây đấy, đợt mới khai giảng bận rộn lớp sá quá, thì sang sớm ." " , đợt hè mỗi mấy chị em ở trường, ai mà chẳng cơm suất quán ngon." " cô Triệu chắc , quán giờ bán cơm suất nữa ." Triệu Vũ ngạc nhiên: "Hả? Không bán nữa ạ?" Bán thế mà bỏ ? Từ Đào hớn hở : "Lạ đúng , nhưng cô cứ nếm thử đồ mới là hiểu ngay thôi." Nhìn thực đơn tường, Triệu Vũ bỗng nhớ đến ba học sinh lúc nãy. "Chả trách..." Học sinh bây giờ đúng là giỏi thật, mới khai giảng chỗ ăn ngon .

Triệu Vũ lầm bầm vài câu gọi cho một phần mọc hấp bát. Liễu Ngạn và Từ Đào gọi chung một bát thịt dải hấp bát và một đĩa món nguội, lúc món nguội lên nên hai bảo Triệu Vũ đừng gọi thêm nữa mà ăn chung luôn. Triệu Vũ bèn gọi thêm một đĩa đồ kho thập cẩm: "Mọi cùng ăn cho vui, em mà đến tiệm thì cũng chẳng tiệm còn bán cả đồ kho nữa." Mẹ Ôn bưng bát thịt dải hấp , liền giải thích: " Chủ yếu là đồ kho quán đủ bán nên cũng dám đưa lên app giao hàng ạ... Mời các cô dùng bữa." Liễu Ngạn thấy bát thịt hấp bưng lên là mắt sáng rực: "Thằng con ngày nào ở thư viện về cũng khen món ngon tuyệt, bảo cả ngày chỉ mong đến giờ ăn cơm, giờ mới nếm thử xem nó ngon cỡ nào đây."

Ba cùng động đũa. "Công nhận là ngon thật đấy." "Có nhiều mỡ chút nhưng mà thơm thực sự." " Cô Liễu nếm miếng khoai tây , khoai tây còn ngon hơn thịt ." Đến khi bát mọc của Triệu Vũ bưng thì hai chén gần hết bát thịt dải . Triệu Vũ đẩy bát mọc giữa: "Mọi cùng thử ." Viên mọc khá to, to gấp đôi loại mọc chiên bình thường nên trong bát ngoài lớp khoai môn lót đáy chỉ đúng ba viên mọc. Thế là mỗi một viên khỏi cần chia. Triệu Vũ dùng đũa xẻ một miếng nhỏ cho miệng, lập tức độ chắc và thơm của viên thịt chinh phục. Viên mọc to thế mà chẳng thấy chút vị tanh nào, thịt quết dẻo và đàn hồi, tỷ lệ nạc mỡ cực chuẩn, nước thịt tiết thơm lừng béo ngậy. Cả ba đang đắm chìm trong vị ngon của viên mọc thì bỗng nhiên... Triệu Vũ c.ắ.n trúng một miếng gì đó mịn màng đậm đà mang vị mặn thơm. "Cái gì đây nhỉ?" Dùng đũa gạt nhẹ lớp thịt , cô thấy một miếng màu vàng óng ả. "Lòng đỏ trứng muối đúng nhỉ?"Liễu Ngạn là lớn tuổi nhất, vị giác phần kém nhạy bén hơn nhưng khi nếm trúng lòng đỏ trứng muối thì cứ như khám phá kho báu . "Hay quá. Lần đầu thấy cách đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-37.html.]

Hóa mỗi viên mọc đều nhồi một miếng lòng đỏ trứng muối bên trong! Nước thịt đậm đà quyện với trứng muối bùi béo một cách kỳ lạ, trứng muối mặn thơm tiết dầu, đặt miếng trứng muối thấm đẫm nước thịt lên cơm trắng, cái mịn màng của trứng, cái óng ả của hạt cơm quyện với nước sốt đậm đà đẩy bữa ăn bình dân lên một tầm cao mới. Cả ba ăn sạch mỗi một bát cơm đầy, món nào cũng khen nức nở. "Cái nước sốt cũng ngon thật đấy." "Hôm qua chị em đến sốt ." "Chắc chủ quán mới lên món tặng thêm đấy." "Hic no căng bụng ." "Đi thôi, dậy vận động chút cho tiêu cơm."

Ba cô giáo nhịn hỏi Ôn xem nước sốt mua ở . Mẹ Ôn đáp: " Không mua , là quán tự đấy ạ." Từ Đào thán phục: " Thảo nào mà ngon thế." Đồ mua ngoài đắt mấy cũng chẳng cái vị . Mẹ Ôn chuyện cũng đây là giáo viên trong trường, khen nức nở bà cũng thấy mát lòng mát . "Cảm ơn các cô, hẹn gặp các cô ." Tiễn khách xong, Ôn hớn hở bảo chồng: " bảo mà, tiệm nhà kiểu gì cũng đắt hàng thôi."

Giờ khác hẳn ngày xưa , dù đợt vắng khách hơn chút nhưng mỗi ngày doanh thu cũng ít nhất hơn một nghìn đồng. Hôm nay thêm mấy khách mới, Ôn thấy quán sắp nhộn nhịp trở nên giục chồng tranh thủ luyện món cơm niêu cho thật chuẩn. "Mai sẽ gọi đến sửa bếp." Mẹ Ôn giờ rủng rỉnh tiền bạc nên quyết định đầu tư sửa bếp, cần sửa hết mà thêm bốn cái bếp nhỏ chuyên dụng để nấu cơm niêu cho nhanh.

Trong khi Ôn đang tính kế ăn thì Ôn Phạn ở trường gặp chút rắc rối. Suốt một tuần qua, lẽ nhờ bài phát biểu ngày đầu khai giảng của Ôn Phạn mà nhóm nam nữ chính còn ai đụng chạm gì đến nàng nữa. Ngay cả cái đuôi Kim Duệ cũng im lặng tiếng hẳn, bài tập hè nên cô chủ nhiệm phạt cuối lớp giảng đến khi nào bù xong mới thôi. Ôn Phạn hàng ngày cứ mặc kệ ánh mắt hằn học của Kim Duệ phía lưng mà tận hưởng cuộc sống học đường đầy ắp kiến thức. Trong cảnh đó, Ôn Phạn bỗng trở nên thiết với cô bạn cùng bàn. Đó là một cô bé mặt tròn trịa tên Hàn Lộ Lộ, mặt điểm xuyết những nốt tàn nhang li ti như một lớp màn mỏng. Có lẽ vì những nốt tàn nhang mà Hàn Lộ Lộ luôn tỏ tự ti, cúi gằm mặt. Ngày đầu tiên, Ôn Phạn chỉ mải sách và Kim Duệ bẽ mặt. Ngày thứ hai, Hàn Lộ Lộ chủ động đưa bài kiểm tra cho Ôn Phạn. Ngày thứ ba, Hàn Lộ Lộ về phía Ôn Phạn trong tiết thể dục. Ngày thứ tư, Hàn Lộ Lộ rụt rè hỏi Ôn Phạn vệ sinh cùng . Đến ngày thứ năm, tức là hôm nay, Hàn Lộ Lộ thì thầm cảm ơn Ôn Phạn vì mắng Kim Duệ giúp . "Cậu suốt ngày bảo tớ , còn bảo tớ giả nước ngoài nữa."

Kim Duệ vốn là kẻ lẻo mép, hai từ hồi cấp hai khi tàn nhang mặt Hàn Lộ Lộ bắt đầu hiện rõ. Kim Duệ ngày nào cũng đem chuyện đó trêu chọc, Hàn Lộ Lộ ức quá mách giáo viên thì giáo viên bảo gì, Kim Duệ chỉ đang đùa thôi. Từ đó Hàn Lộ Lộ chẳng thèm mách nữa. Bởi mấy đứa con trai kiểu Kim Duệ, qua thì vẻ hiếu động, thi thoảng lẻo mép chút nhưng trong mắt giáo viên đó là biểu hiện của sự hoạt bát. Cho đến khi Ôn Phạn mắng Kim Duệ, Hàn Lộ Lộ thầm reo hò trong lòng. thế, Kim Duệ mồm mép tép nhảy, thì là cởi mở, dở thì chính là cái đồ ranh con bao đồng lẻo mép. Mình tàn nhang thì ? Có ăn hết gạo nhà ? Hàn Lộ Lộ tức tối tâm sự với Ôn Phạn.

Ôn Phạn ngẩng đầu khỏi trang sách: "Thực mấy nốt tàn nhang của trông cũng duyên lắm đấy chứ." Trông đáng yêu, vả Hàn Lộ Lộ còn cao nữa, mới mười bảy tuổi mà cô nàng cao một mét bảy lăm , đang đà chạm mốc mét bảy bảy. Chiều cao hơn hẳn Ôn Phạn cả một cái đầu, và còn cao hơn cả cái thằng Kim Duệ đang cuối lớp một hai phân nữa. "Chắc ghen tị vì cao hơn đấy, mà còn trêu thì cứ lôi chiều cao mà phản pháo. Cậu cứ hỏi xem mua cà kheo , nếu mua thì đừng mặt gì, mất công để ý dẫm bẹp thì khổ."

 

 

 

 

Loading...