Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:35
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng chuông tan học vang lên, kết thúc tuần học đầu tiên của học kỳ mới. Đám học sinh lớp mười một đều mong ngóng nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần nên đến giờ là ùa khỏi cổng trường. Ôn Phạn cũng thu dọn sách vở, trò chuyện với Hàn Lộ Lộ đường về. Kim Duệ hậm hực c.h.ử.i một tiếng, lỳ ở chỗ một lát giơ chân đá mạnh cái ghế phía —chính là ghế của Ôn Phạn. Thằng cùng bàn thấy tâm trạng liền an ủi: "Ông chấp cái loại thần kinh gì cho mệt xác." Kim Duệ bực dọc quát: "Cậu là cái thá gì chứ, cho tí màu mè là bắt đầu diễn trò ngay !"
Trước đây theo Phó Xuyên, Ôn Phạn luôn thấy nàng như một vai hề. Phó Xuyên là ai chứ? Nhà tài sản hàng nghìn tỷ, bố đều là chủ tịch tập đoàn. Kim Duệ bám theo Phó Xuyên một phần vì nể tính trượng nghĩa của đại ca, phần khác là vì cảm giác hưởng cái uy của kẻ bề . Bạn bè của Phó Xuyên đa phần đều gia thế hiển hách, tệ nhất cũng tài sản hàng trăm tỷ. Chỉ mỗi Kim Duệ là gia cảnh bình thường. Lời của Ôn Phạn hôm nọ tuy nặng nề nhưng điều thực sự Kim Duệ tổn thương chính là câu " diễn viên quần chúng cho chuyện tình của khác" Câu đó chạm nỗi đau sâu kín nhất của Kim Duệ. Trước đây khi theo Phó Xuyên, cũng từng ảo tưởng là thượng đẳng, nhưng câu "diễn viên quần chúng" của Ôn Phạn phũ phàng tách bạch khỏi thế giới của Phó Xuyên. Trong thế giới của Phó Xuyên, thực sự chỉ là một kẻ qua đường chẳng ai màng tới. Kim Duệ thấy khó chịu vô cùng, một nỗi khó chịu mà chẳng dám đào sâu suy nghĩ. Mấy ngày nay thậm chí chẳng còn dám chơi cùng nhóm Phó Xuyên nữa. Cứ thấy Phó Xuyên là thấy ngượng ngùng, đầu óc cứ hiện lên ánh mắt khinh bỉ của Ôn Phạn.
Trong cơn bực bội, Kim Duệ càng thêm chán ghét Ôn Phạn: "Cái con nhỏ đó đúng là nực thật." Lúc còn bám theo Phó Xuyên thì rõ ràng đại ca với Phương Vi Nguyệt chỉ còn cách một lớp giấy mỏng nữa thôi mà vẫn cứ nhất quyết bám lấy buông. Giờ bám nữa thì bày đặt bộ tịch chính chuyên. Thằng cùng bàn nhún vai: "Dù cũng chẳng liên quan gì đến , chuyện đó để Phó Xuyên với Phương Vi Nguyệt lo thôi." Im lặng một hồi, Kim Duệ mới "ừm" một tiếng. "Này, nay tan học sớm, chơi ? Anh Xuyên bảo mời cả hội qua nhà chơi đấy." Kim Duệ đáp: "Thôi , nhà chút việc." một lúc hỏi: "Thế lớn nhà Xuyên ở nhà ?" "Chắc là , mà thì quan trọng gì? Nhà Xuyên rộng thế lo gì phiền bố ." ".. Thế thì ."
Ôn Phạn cuối cùng cũng đợi đến cuối tuần, sáng thứ bảy nàng hiếm hoi ngủ nướng một bữa. Đến khi tỉnh dậy thì đồng hồ điểm hơn chín giờ sáng. Ra đến tiệm đúng lúc thấy ba Ôn chuẩn lấy rau, Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát quyết định theo. Trước ánh mắt nghiêm nghị của Ôn, nàng nhỏ giọng biện minh: "Cuối tuần cho con thư giãn chút mà ." Với nàng thì nấu nướng chính là cách thư giãn nhất . Ra đến chợ đầu mối, Ôn Phạn cứ chỉ tay món nào là ba Ôn mua món đó. Lúc về, chiếc xe ba gác chất đầy ắp rau củ.
Mẹ Ôn đau đầu đống đồ: "Con định cái gì thế hả?" Rau củ nhiều thế , đồ khô nên để lâu , tiêu thụ hết thì lượng khách cực lớn mới xuể. Ôn Phạn: "Mẹ ơi, con thấy tiệm cũng nên bán thêm đồ xào ạ." Mẹ Ôn mặt cảm xúc đáp: "Ừ, thế lúc khách đến trường tìm con, xin phép thầy cô cho con về xào rau nhé?"
Ôn Phạn: ... "Thì cuối tuần mà !"
"Thế còn bài tập? Định để giáo viên gọi điện cho ?"
Ôn Phạn: ".. Con bảo cả ngày ạ!" Mẹ Ôn thở dài, kéo con gái một góc: "Mẹ con giúp gia đình, nhưng giờ con đang là học sinh, ít nhất học hết cấp ba . Nếu con thực sự thích nấu nướng thì thi đại học chọn ngành liên quan cũng mà..." Ôn Phạn bất lực: "Con bảo con học đại học . Thôi , con hứa với nhé: hai ngày cuối tuần, mỗi tối con chỉ tiệm đúng ba bàn tiệc thôi, ạ?" "Ba bàn?" Ôn Phạn mếu máo: "Làm xong bài tập con mới ba bàn tiệc mà , con tính cả . Thực chẳng gì phiền , chú Khúc chẳng cứ hỏi mãi chuyện đặt đồ xào để mời bạn câu cá đến ăn đấy thôi, nhưng nhà từ chối. Ba bàn tiệc nhận đặt , lúc con xào riêng từng bàn một . Con thực sự thích nấu nướng, đó là thời gian con xả stress mà." Ôn Phạn kiên định, Ôn cuối cùng cũng nhượng bộ cho nàng thử. " nếu ảnh hưởng đến học hành là dẹp ngay đấy nhé."
Đơn hàng đầu tiên Ôn tìm ngay đến bố của Khúc Tình Tình. Ông Khúc xong thì mừng rỡ như mở cờ trong bụng, ông mong nhà họ Ôn bán đồ xào lâu lắm , thậm chí ông còn càm ràm gia đình chẳng ăn gì cả. "Bán mấy cái cơm suất thì lãi bao nhiêu, đồ xào nhiều tiền nhàn chứ." Giờ cuối cùng cũng thấy họ "khai sáng", ông Khúc liền bảo ngay: "Được thôi, trưa cũng rảnh, để cho một bàn nhé." Mẹ Ôn giải thích quy định mới. Ông Khúc ngơ ngác: "Cái gì? Một bàn bốn món, đặt , mà chỉ bán tối thứ bảy chủ nhật thôi á?" Quy định gì mà kỳ lạ thế . "Bốn món ? Món gì cũng đặt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-38.html.]
"Quy định là món gì cũng , nhưng mấy món nguyên liệu đắt tiền thì khách tự chuẩn hoặc chuyển tiền để nhà em mua ạ."
Ôn Phạn đang xắn tay áo chờ đợi, thời gian qua ngoài bữa tiệc nhà họ Khúc dùng chút đồ xịn nàng chạm tay mấy nguyên liệu cao cấp nào cả, mấy thứ như cá bống mú, tôm hùm lớn, cua hoàng đế... Ôn Phạn đều thấy hứng thú! Kiếp ở trong cung nàng chẳng thiếu gì nhưng mấy loại hải sản biển sâu thời hiện đại nàng thấy bao giờ. Nếu khách đặt món đắt tiền nàng cũng nhân tiện nghiên cứu món mới luôn. ước nguyện đó tạm thời thực hiện ngay. Ông Khúc rõ ràng chỉ tụ tập cùng mấy ông bạn câu cá, nên bảo chẳng kén chọn gì, cứ tin tay nghề Ôn Phạn, món gì cũng . Bốn món, ông Khúc mời hai bạn, Ôn thu mỗi bàn ba trăm đồng. Ôn Phạn định giá đơn giản: "Tóm cứ bốn món, tính theo đầu ạ!" Ba đến là phí ba , bốn là phí bốn . Chủng loại món tăng, đông thì nàng lượng thức ăn nhiều lên thôi. Ông Khúc chẳng thấy đắt chút nào, định chuyển tiền ngay lập tức. Mẹ Ôn: "Thôi cứ để tối tính ạ." Khác với sự hào hứng của ông Khúc, bà tự nhủ tối nay sẽ canh giờ, nếu thấy Ôn Phạn vất vả quá là bà sẽ dẹp ngay ý định .
Ôn Phạn chẳng màng chuyện đó, nàng chỉ nhẩm tính tối nay một bàn . Nàng bếp nghĩ thực đơn cho tối nay. Gần đây món thịt dải của tiệm bán chạy nhất. Nhìn đống thịt dải chiên xong, Ôn Phạn nảy ngay ý tưởng. Chưa đầy bảy giờ tối, ông Khúc gọi điện hối thúc mấy ông bạn. Ông bạn thứ nhất bắt máy còn ngạc nhiên: "Gấp gáp thế ông? Đặt ở nhà hàng nào thế? Hay lái xe qua nhé." Ông Khúc vội gàn: "Lái xe gì! Xe ông xịn thế đó chi!" Bạn ông: "Xịn thì ? Ông sợ tốn tiền xăng ." Ông Khúc hừ một tiếng: "Chỗ đó khó đỗ xe lắm." Khó đỗ xe là một chuyện, vứt xe ngoài phố lỡ ai quẹt trúng thì xót của ? Ông bạn thứ hai cũng lái xe nữa, hai ông dắt tay mỗi một chiếc xe điện nhỏ theo địa chỉ tìm đến. Tìm mãi cũng thấy nơi cần tìm. "Lão Khúc , ông đúng là cao thủ tìm quán." Đám đàn ông trung niên mê câu cá chẳng hề chê tiệm xập xệ, họ ăn mòn các loại đồ ngon nên hiểu đôi khi tìm đến mấy cái xó xỉnh mới cực phẩm. Trước ba ông còn ghé một tiệm tận trong khu tập thể, chẳng biển hiệu gì cả, cứ lên tầng ba nhà mà . Thỉnh thoảng mấy ông còn xách theo cá câu đến trả phí gia công để ăn cá tươi rói.
"Tới , ."Ông bạn thứ nhất xuống là hỏi ngay thực đơn: "Đâu, cho tụi xem quán chủ đạo là món gì nào." Ông Khúc đáp: "Không thực đơn ." Ông bạn thứ hai nhướng mày: "Chà, quán phong cách 'private' . Thế quán thuộc trường phái nào? Tứ Xuyên? Quảng Đông? Giang Chiết? Hay là Sơn Đông ?" Người địa phương vẫn chuộng vị Sơn Đông hơn, như cái nhà hàng Kim Ngọc Lâu nức tiếng nhất cũng nhờ vị đại sư Lỗ thái trấn giữ. Ông Khúc gượng, ông cũng chẳng rõ Ôn Phạn thuộc phái nào, ông chỉ con gái kể con bé Phạn nhà bỗng dưng khai mở khiếu nấu nướng, món gì cũng tuốt. Trước ông ăn cơm thấy vị hướng Sơn Đông, nhưng tiệm bán cả cơm niêu Quảng Đông. Thậm chí con gái ông mê nhất vị cá hương của tiệm, qua giống món Tứ Xuyên. Món Hồ Nam hình như nàng cũng từng . Theo lời Khúc Tình Tình thì món gì con bé đó cũng ngon tuyệt đỉnh. "Cứ chờ mà ăn thôi." Không thực đơn, chẳng rõ trường phái, ba ông trung niên vỉa hè mà chẳng ai thấy phiền lòng.
Mẹ Ôn hỏi các ông cần đốt hương muỗi , tuy tháng chín nhưng vẫn còn muỗi, thấy ánh sáng là chúng cứ vo ve quanh chỗ khó chịu. Ông bạn thứ hai xua tay: "Khỏi chị ạ." Ngồi bờ bụi câu cá suốt họ quen , muỗi bọ nhầm nhò gì. Ba đợi món dòm ngó đồ ăn của những khách xung quanh. Món cơm niêu của ba Ôn giờ nhiều loại vị, tiếng xèo xèo nồi đất bưng kèm mùi thơm bay khắp nơi. Ông bạn thứ nhất khịt khịt mũi: "Đầu bếp Quảng Đông, chắc chắn là đầu bếp Quảng Đông! Cái cơm niêu chuẩn vị lắm, mùi y hệt đợt công tác ở đó." Đang thì một đĩa đồ kho bưng lên bàn bên cạnh. "Ông bậy, cái đĩa đồ kho xem, rõ ràng phái Quảng Đông, thấy vài phần phong thái món Hồ Nam đấy." Đến khi món nguội xuất hiện: "Sơn Đông đúng ?" Chịu, đoán nổi nữa. Ông Khúc nhấp ngụm , đắc chí hai ông bạn đoán già đoán non. "Đừng nghĩ nhiều nữa. Lát món lên là ngay thôi." Trong luồng hương thơm lạ lùng, Ôn bưng đĩa món đầu tiên bước . "Chào các bác, đây là món Thịt dải Kim Sa."