Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:36
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Ôn bưng lên một đĩa thức ăn lớn, đĩa trắng tinh khôi đựng lượng thức ăn vô cùng đầy đặn. Ông bạn thứ nhất hít hà: "Làm bằng lòng đỏ trứng muối ." Món mấy phổ biến. Ông bạn thứ hai cầm sẵn đũa tay, lườm bạn một cái: "Ông còn tâm trí mà nghiên cứu nữa hả?" Đĩa thịt vàng óng ánh thế thôi thấy thèm nhỏ dãi . Ông Khúc thì đợi nữa, tiên phong gắp một miếng, món mới lò còn nóng hôi hổi nên ăn từ từ.
"Suỵt... Cái thứ chiên kiểu gì mà giòn thế !" Trước đây ông từng ăn thịt dải chiên , nhưng đặc biệt xuất sắc. Cắn một miếng, tai dường như thấy tiếng rắc rắc cộng hưởng trong đầu. Không kiểu giòn tan vụn vặt mà là một tiếng giòn thanh. Lớp lòng đỏ trứng muối bên ngoài xào đến độ khô tơi, bao bọc lấy từng miếng thịt, tiếng giòn như nén trong lớp trứng bùi mịn. Cho đến khi lớp vỏ giòn vỡ tan, mùi thơm của thịt mới bùng nổ mạnh mẽ... Điều thần kỳ nhất là dù lớp vỏ ngoài giòn tan đến thế nhưng thớ thịt bên trong vẫn giữ nguyên nước thịt, "ngoài giòn trong mềm" chính là tính từ chuẩn xác nhất để mô tả món .
Ông bạn thứ nhất ăn trầm trồ: "Tuyệt phẩm, lão Khúc ơi ông tìm quán đỉnh thật đấy." Ai mà ngờ cái quán vỉa hè bé tí "ngọa hổ tàng long" như chứ? Món thịt dải Kim Sa ba ông trung niên mê mẩn tâm thần. "Này, cứ ăn thế ? Không tí rượu ?" Thực chất món dù bằng trứng muối nhưng vị mặn . Ông bạn thứ hai đang ăn tập trung, thấy liền khinh bỉ của bạn: "Lại còn đòi uống rượu, ông uống là phá hỏng cả vị món ăn đấy." Tầm tuổi , vị giác đa phần kém nhạy bén, khó khăn lắm mới gặp món hợp khẩu vị, uống rượu chẳng là át hết hương vị đồ ăn ? "Thế ông bảo món uống với gì?" "Uống nước giải khát ?" "Vậy cho ba chai Coca lạnh." "Được!"
Coca lấy từ tủ lạnh , kết hợp với thịt dải chiên giòn bỗng nhiên hợp lạ kỳ. Một miếng thịt dải Kim Sa, một ngụm Coca, ba ông trung niên phớt lờ những ánh mắt ngạc nhiên của đám trẻ xung quanh, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Đang ăn, ông Khúc chợt nhớ một việc, vội vã lôi điện thoại . "Tại các ông quên khuấy mất việc ." Cái "đỉnh của chóp" trong chuỗi thức ăn nhà ông, cô nàng Khúc Tình Tình, khi ông dặn dò kỹ lưỡng: "Bố ăn nhớ chụp ảnh về cho con nhé." Ông Khúc lúc đó chẳng hiểu gì: "Chụp ảnh chi?" Khúc Tình Tình vẻ mặt ghét bỏ: "Thì con cũng ăn mà, bố chụp cho con xem các món, để hôm con còn đường mà đặt món. Mấy hôm nữa bạn đại học của con qua đây chơi, con tính mời các bạn đến đó ăn." Ông Khúc bảo: "Vẽ chuyện, để bố đóng gói ít mang về cho mà nếm..." Khúc Tình Tình gạt : "Thôi thôi, con thèm ăn đồ thừa của bố ."
Khúc Tình Tình vốn ác cảm với hội bạn của bố, ông Khúc giải thích bao nhưng con gái vẫn cứ lôi chuyện cũ . Ông Khúc chụp ảnh kể tội con gái với bạn: "Hồi trẻ ham bài bạc rượu chè tí thật, nhưng bỏ lâu mà. Cái con bé đó cứ giữ cái định kiến từ đợt nó lên tận sới bài gọi về hồi cấp ba , giờ vẫn cứ nhai nhai mãi thôi." Ông Khúc đến giờ vẫn hối hận, năm đó nhà đền bù giải tỏa, phòng khám cũng kiếm tiền, bỗng dưng giàu xổi nên khoe khoang, thế là tụ tập rượu chè tán dóc. Nào ngờ Khúc Tình Tình thấy tức điên , nhất quyết bảo bố đ.á.n.h bạc. Đến mức nó còn bỏ cả học để ở nhà canh chừng ông. Ông Khúc dám nữa, giờ niềm đam mê lớn nhất là câu cá, mà câu cũng chẳng dám tắt máy vì sợ con gái kiểm tra. Ông bạn thứ hai cầm đũa chờ ông Khúc chụp xong để ăn tiếp, liền lời công bằng: "Con gái ông đúng đấy, bài bạc chẳng ho gì ." Ông bạn thứ nhất cũng đồng tình: "Tầm tuổi , mấy tay cờ b.ạ.c quanh từ nhỏ đến lớn cả. Già , con cái định , vợ còn nhảy dân vũ, mấy lão già sợ nhất là gặp hội bạn dính tứ đổ tường. Người bảo đ.á.n.h tí cho vui, kẻ bảo hát hò giải trí, rốt cuộc tán gia bại sản thiếu . Lão Khúc ông cũng cẩn thận đấy." Ông Khúc: ".. Thôi, chẳng thèm chuyện với hai ông nữa." Hai cái lão , ngoài câu cá thì một lão mê nuôi rùa, một lão mê trồng lan, ngoài mấy món đó thì chỉ ăn uống là giỏi. Cả thành phố chẳng quán ngon nào mà ba lão ghé qua.
Một đĩa thịt dải Kim Sa ba đ.á.n.h chén gần hết thì món thứ hai mới lên. Mẹ Ôn đặt đĩa xuống mà khỏi ngạc nhiên, thầm nghĩ thịt dải chiên xong là bọc trứng ngay, trứng bọc là giữ nhiệt lắm, ăn nóng lắm chứ đùa . Thế mà ba ông chén sạch bay luôn. ".. Cá tùng t.ử chua ngọt ạ." Cá bưng lên, đũa của ba còn hạ xuống dồn dập như lúc đầu nữa. Dù cũng là dân câu cá, dù "móm" thì thi thoảng cũng trúng đậm, bao năm qua nhà chuyển từ giai đoạn thích ăn cá sang giai đoạn thấy cá là vứt, giờ thì yêu cầu duy nhất là câu cá thì đừng mang về nhà. Thế là ba ông hình thành thói quen cá nhỏ thì thả, hoặc cho mèo hoang ven sông, cá to thì giữ con to nhất, rủ tiệm nhờ họ sơ chế hộ để đ.á.n.h chén luôn. Về khoản quán nào cá ngon thì ba ông thuộc lòng như lòng bàn tay.
"Cá to lắm nhỉ." "Ừ to, bằng con cá lão Khúc câu ." Ông Khúc vẻ mặt đắc chí: "Sao so ! Con cá đó của là con cá mè nặng tận mười cân đấy!" Chiến tích lừng lẫy nhất sự nghiệp câu cá của ông, ông treo nó lủng lẳng xe chạy ròng rã ba tiếng đồng hồ mới về đến nhà, ảnh chụp đủ góc độ lên tới hàng trăm tấm, ngày hôm đó ông "loạn" cả vòng bạn bè. Ba bàn tán về cá nếm thử. "Cá ..." Sau khi nuốt miếng cá xuống, mặt ai nấy đều mang vẻ hoang mang tột độ. "Ơ , đây là cá trắm cỏ đúng ?" "Chẳng thấy chút vị bùn đất nào cả, kiểu gì tài thế?" Dù họ đều công nhận món cá bắt mắt, nhưng họ cũng ăn cá chua ngọt cả nghìn . Chẳng là cá trắm cỏ khía hoa văn, chiên vàng phồng lên rưới sốt chua ngọt ? món cá đạt đến độ cực phẩm về kết cấu. Thịt cá chiên vặn, phần thịt bên trong hề tanh, lớp bột áo bên ngoài khi chiên tạo thành một lớp vỏ giòn cứng cáp. Lớp vỏ dày nhưng đủ sức giữ cho hình dáng miếng cá bung mắt. Nước sốt chua ngọt đậm đà rưới lên lớp vỏ giòn bám dính lấy, vị chua ngọt nồng nàn quyện cùng sự tươi giòn sảng khoái. Ba vô thức ăn hết hơn nửa con cá. "Đầu bếp nhà tay nghề giỏi thật đấy." "Kiểm soát hỏa hầu lúc chiên đồ quá đỉnh luôn." Dù là chiên thịt dải chiên cá, món nào cũng đạt độ chuẩn mực. "Để xem đồ xào thì thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-39.html.]
Rất nhanh đó họ phỏng đoán nữa. Mẹ Ôn bưng món thứ ba . "Đại tràng xào cay ... các bác dùng cơm trắng ạ?" Mẹ Ôn ngập ngừng hỏi, món đại tràng ăn kèm cơm là chuẩn nhất, nhưng đĩa cá chỉ còn mẩu xương, Ôn e là họ chẳng còn bụng nào mà chứa nữa. Phải Ôn Phạn cho lượng thức ăn nhiều, đĩa nào cũng nặng trịch, hai món đầu đồ chiên nhanh no bụng. Ôn dứt lời, ba đồng thanh: "Cho ba bát cơm trắng" Cái món đại tràng xào cay nó thơm quá, mùi thơm khác hẳn hai món , nó mang một nét đặc trưng riêng. Hai món một món mặn một món chua ngọt, còn đại tràng... cái mùi mỡ màng thơm nức nó kích thích vô cùng. Lúc Ôn bưng đĩa đại tràng ngang qua khách bàn khác chạy theo hỏi xem món đó kìa.
Ông Khúc khẽ hít hà: ".. nhớ hai ông chẳng huyết áp cao ?" "Ông huyết áp cao ? Huyết áp cao mấy hôm còn uống t.h.u.ố.c hạ áp hả!" "Thôi ai cũng thế cả thôi, đừng bêu rếu nữa." Ông Khúc nuốt nước miếng: "Thế ăn ?" Đùa , câu chẳng cần suy nghĩ. Ba đợi cơm bưng lên là vội vàng gắp ngay vài đũa bát . Những miếng ớt ốc cắt miếng đơn giản, đại tràng sạch kỹ chút mùi hôi, ăn là loại kho qua khi xào. Sau khi xào lửa lớn, lớp mỡ trong đại tràng tiết , chính lớp mỡ nóng hổi đó chiên giòn chính lớp vỏ ngoài của nó, tạo nên một độ dai nhẹ, phần mỡ béo ngậy bên trong hòa cùng vị cay của ớt. Vị mặn cay mỡ màng ăn kèm cơm trắng đúng là "hết sảy" Ba chẳng ai ngờ chén hai đĩa đồ chiên mà vẫn thể xơi tái thêm một bát cơm đầy nữa.
Ăn xong bát cơm, ba ông đều thấy chút hối hận. "Vợ hôm nay về ngoại, trưa nay ăn gói mì cho xong bữa." là điên thật mà, ăn mì gì , thế tối tiệc thì trưa nhịn đói mới đúng! "Nhà thì vợ trổ tài, trưa món mì trộn." Huhu, món mì trộn của vợ cho rõ nhiều mỡ, thế nãy ông chẳng thèm ăn thêm bát nữa ! Chỉ ông Khúc là hiểu rõ đồ nhà họ Ôn nên trưa chỉ dám ăn một bát nhỏ. mà — " cũng hối hận quá!" Hai lão thì còn , chứ ông mà vẫn chủ quan. Nhịn một bữa thì c.h.ế.t ai ! Đáng lẽ để bụng rỗng cho bữa tối mới ! Giờ thì , bụng sắp nổ tung đến nơi mà vẫn còn một món nữa lên!
Mẹ Ôn bưng một cái bát lớn bước , tâm trạng ba vô cùng phức tạp. Vừa mong món cuối sẽ kinh ngạc, sợ nó sẽ "gục ngã" Mẹ Ôn cũng thấy lạ, họ ăn ngon ? Nãy còn hớn hở thế mà giờ món cuối lên ỉu xìu thế ! ".. Bánh trôi nhân thịt ạ." Cả ba đều thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Ôn càng hiểu gì, khẽ hỏi: "Cần chia cho ba ạ?" Món cuối Ôn Phạn cũng tính theo đầu , loại bánh trôi to bằng nắm tay trẻ con, nàng chỉ gói đúng sáu cái. Mỗi hai cái, chia bát nhỏ là đủ. Ông Khúc ôm bụng: "Thôi khỏi chị ạ... để tụi tự túc." Mỗi hai cái thực sự là nhét nổi, đành mỗi nếm thử một cái, còn đóng gói mang về . Vừa nếm thử một miếng, ba ông trung niên dù bụng sắp nổ nhưng vẫn lim dim đôi mắt vì sướng. Lớp vỏ bánh mềm dẻo, phần nhân thịt mặn bên trong mịn màng bùi béo, địa phương hiếm khi ăn hương vị độc đáo .
"Chà, cái nước canh cũng nhỉ." Chẳng chủ quán bí quyết gì mà nước canh thơm ngon lạ thường, nhất là khi bánh trôi chín, chút bột nếp ở vỏ hòa canh nước canh sánh nhưng vẫn giữ độ thanh ngọt, tạo nên một tầng hương vị mới. " đóng gói cả nước canh mang về nhà." "Chứ còn gì nữa, cũng lấy." "Cái canh về hâm nóng chắc còn ngon hơn chứ." "Lão Khúc ông cái gì đấy!" Chỉ thấy ông Khúc "quyết đoán" hỏi Ôn lấy bốn cái hộp nhựa, cắm cúi vét sạch cả nước sốt của mấy món hộp. Ông bạn thứ nhất và thứ hai , lập tức nổ cuộc tranh giành. "Này , cái nước sốt đại tràng xào cay để cho !" "Lão Khúc ông chơi nhé! Bánh trôi ông nẫng sạch thế hả?" "Con cá vẫn còn nửa con kìa, ông đòi lấy hết một ?"
Ôn Phạn nấu xong món, dựa lưng cửa, tay cầm quả đào vàng gặm ngon lành. "Mẹ thấy , con bảo là con mà." Mẹ Ôn: ... Còn gì nữa? Ôn Phạn bốn món bà tận mắt chứng kiến, tổng cộng đầy hai tiếng đồng hồ. Con bé còn khéo sai bảo khác, tay nghề dùng d.a.o của ba Ôn nàng tận dụng triệt để. Nhân bánh trôi là ba băm, thịt dải là ba thái, ba ướp. Ôn Phạn chỉ việc bài tập ở nhà đến hơn năm giờ chiều, tiệm là nàng thoăn thoắt xử lý nguyên liệu, khách đến là nàng nổi lửa: món nào cần chiên thì chiên, món nào cần xào thì xào. Ôn Phạn còn canh chuẩn giờ lên món để kiểm soát thời gian nhất. "Mẹ ơi, kể cả thêm hai bàn nữa thì cũng cứ theo quy trình thôi ạ." Nàng đổi món cho từng bàn, một bàn bốn đến sáu món. Ôn Phạn thầm nghĩ nàng còn tung món nước sốt với rượu trái cây của đấy. Đến lúc đó thêm mấy món đó thì mỗi tối ba bàn chẳng tốn chút sức lực nào. "Thôi , thống nhất thế nhé, tối đa mỗi tối cuối tuần chỉ nhận ba bàn thôi."