Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:41
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô Vương mặt mày sầm sì bước văn phòng, hai ngày nay tâm trạng cô cực kỳ tệ hại. Còn lý do vì tệ thì chắc kể chẳng ai tin nổi. Cô chỗ, một nữa mở ứng dụng đặt đồ ăn lên. Những lựa chọn cô chỉ mất hai ba phút là xong, giờ đây cô cứ lưỡng lự mãi quyết định . Cô Vương bấm lịch sử tìm kiếm, chọn tiệm bánh bao đặt mấy , kết quả tìm kiếm hiện hàng chục tiệm, cô ròng rã từ hôm qua đến giờ so sánh kỹ lưỡng ảnh chụp ở phần đ.á.n.h giá, đặt thử hai nhà khả nghi nhất nhưng vẫn tìm thấy hương vị bánh bao giống như mùi thơm trong lớp học. Bánh bao, là bánh bao. Cô Vương thấy như ma ám . Có thể miếng bánh đó khi ăn miệng cũng bình thường thôi, nhưng khi ăn thì lòng cô cứ vương vấn mãi cái mùi vị đó. Đáng sợ hơn nữa là sáng nay lớp, cô ngửi thấy một mùi thơm mới! Cô Vương suýt chút nữa kìm mà hỏi cả lớp xem ai mang đồ sáng gì và mua ở .

Các giáo viên khác trong văn phòng cũng lục tục dạy xong về, rủ ăn ở nhà ăn. "Đi sớm chị em, kẻo lát nữa đám học sinh khối mười nó ùa là hết chỗ đấy." "Cô Vương ơi, ?" Cô Vương tỏ vẻ thờ ơ: "Chiều tiết, tí nữa ạ." Mọi hết , cô Vương sực nhớ xấp tài liệu nộp, hôm nay là hạn cuối . Cô vội vàng cầm tài liệu tìm giáo viên phụ trách, khi ngang qua một văn phòng khối mười, cô Vương nhạy bén ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt. Theo bản năng cô gõ cửa bước . Bên trong vọng tiếng "Mời " rõ chữ vì đang nhai đồ ăn. "Cô Vương đấy , việc gì thế?" Cô Vương mấy hộp cơm xếp hàng bàn việc, cổ họng khô khốc: "Mọi đặt đồ ở mà thơm thế ạ!" Dù mùi thơm khác với sáng nay nhưng cô Vương cứ vô thức cảm thấy thứ dường như cùng "phong cách" với mùi thơm trong lớp học .

Triệu Vũ lúc đang ôm một phần cơm niêu đ.á.n.h chén say sưa. Quán họ Ôn giờ trưa ngày càng đông khách, nhất là học sinh, nên ba cô giáo chen chúc với đám học trò, hôm nay đặc biệt gọi đồ giao tới trường. Trong hộp giấy bạc giữ nhiệt , lớp cơm trắng đầy ắp là những miếng sườn và lạp xưởng hấp dẫn, cơm niêu trộn đều mang màu cánh gián bắt mắt, một miếng cơm một ngụm canh, giữa bộn bề công việc bữa ăn thực sự xoa dịu tâm hồn của các cô giáo. "Cái ," cô Liễu Ngạn lớn tuổi nhất sảng khoái: "Ở quán nhỏ gần trường thôi, nấu nướng lắm." Cô Vương đợi nữa: "Họ bán đồ sáng cô?" Từ Đào ngạc nhiên: "Hình như , quán đó chủ yếu bán cơm niêu với đồ hấp... À mà hôm nay tiệm bán thêm cả bánh nướng nữa đấy."

Học sinh đông lên, Ôn cũng nắm bắt ngay xu hướng. Quán mấy cái bàn thôi, mà đồ trong quán tại chỗ mới ăn ngon, nên bà quyết định đưa thêm món bánh nướng thực đơn. Cô Từ Đào hôm nay ăn đúng món đó. Một cái bánh dày cỡ bàn tay, bằng bột lên men nên vỏ bánh dày mềm, giống loại bánh nướng lò gốm giòn tan, loại mang kết cấu mềm mại của bánh bột men dày. Bánh xẻ đôi ở giữa, phết thêm một lớp nước sốt đậm đà, khách thể chọn kẹp thêm các loại đồ kho tùy thích. Cạnh khay món nguội một cái nồi nhỏ, các loại đồ chay xiên thành từng que, một mẩu thực đơn nhỏ dán ngay quầy: 【Khoai tây kho —— 1 đồng/que】 【Rong biển kho —— 1 đồng/que】 【Đậu phụ cá kho —— 2 đồng/que】 ... Mức giá rẻ đến mức trái ngược với biển hiệu lớn của tiệm.

Từ Đào ăn thử món mới nên chọn vài que chay và thêm ít đồ mặn. Mẹ Ôn thu tiền xong liền tuốt các xiên đồ kho , thịt miếng lớn cắt nhỏ, cho một cái bát lớn trộn thêm lạc rang, rau mùi, vừng và cuối cùng là một thìa nước sốt đặc chế của Ôn Phạn. Đồ trộn xong xuôi nhồi lòng chiếc bánh nướng. Từ Đào bỏ mười hai đồng và nhận một cái bánh nướng to tổ chảng. Loại bánh học sinh sẽ thích: rẻ, nhiều mà ngon. Từ Đào c.ắ.n một miếng bánh, vị vừng vụn quyện với lạc rang hòa cùng vị mặn ngọt cay nhẹ của nước sốt, quá lạ lẫm vì ngoài phố đầy hàng bánh nướng kẹp rau, nhưng nhấm nháp kỹ mới thấy nó khác biệt với những hàng khác. Lớp ruột bánh bột men thấm một phần nước dùng từ đồ kho, vỏ bánh dày dặn ăn cứ như đang ăn miếng bánh nhúng trong nồi lẩu . Đồ kho thì khỏi bàn, khoai tây mềm mượt, đậu phụ cá dai giòn, thịt đùi gà dù cắt nhỏ vẫn cảm nhận lớp da gà béo ngậy và từng thớ thịt gà thấm đẫm gia vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-44.html.]

Cô Vương xin link đặt đồ, dù trong lòng tiếc vì đồ sáng nhưng cơ thể vẫn thành thật đặt luôn một suất cơm. " về phòng đây ạ!" Cô Vương đóng cửa , Triệu Vũ mới sực nhớ : "Xấp tài liệu tay cô ... hình như là đưa cho thầy Hứa mà nhỉ!" Thầy Hứa ngay văn phòng cơ mà, cầm luôn thế . "Ai mà ... Này, cái bánh nướng ngon thật đấy, tối nay tan sang mua cái nữa mới ." "Mua , cũng mua về cho thằng con một cái."

Mẹ Ôn thẳng , đ.ấ.m đấm thắt lưng cho đỡ mỏi. Suốt cả buổi trưa bận rộn ngơi tay, mãi đến khi chỗ bánh nướng mua về hết sạch bà mới thở phào một cái. Ba Ôn cũng từ bếp bước , hai , ai nấy đều mang bộ dạng khá nhếch nhác vì bận rộn. trong lòng thì đều chung một cảm giác "đau đớn kèm niềm vui" Học sinh dùng tiền mặt khá nhiều, Ôn đổ cái hộp đựng tiền , đếm sơ qua thôi thấy choáng váng vì doanh thu buổi trưa. "Riêng tiền bánh nướng hơn hai trăm đồng ông ạ." Phải là hôm nay chỉ mới thử nên Ôn chỉ gọi giao hai mươi cái bánh thôi đấy. Ba Ôn tuy mặt mày mếu máo vì mệt nhưng mắt thì sáng rực: "Trưa nay nấu tận mười lăm nồi cơm niêu cơ đấy." Hai vợ chồng cùng bật . "Thôi , ngày mai cả nhà mua xe thôi." Kinh tế gia đình giờ dám là "ngày nghìn vàng" nhưng chí ít là ngày một khấm khá hơn.

Mẹ Ôn tìm thấy hai cái cây đ.ấ.m lưng bằng gỗ trong ngăn kéo quầy thu ngân, hình như là quà tặng kèm đợt nhập nước ngọt . Bà lấy một cái cho , đưa cho ba Ôn một cái. Trong tiếng đập lưng bồm bộp, Ôn bâng quơ: "Đợi vài bữa nữa nhờ chị Tống giới thiệu cho một lâu dài, ông thấy ?" Ba Ôn đ.ấ.m chân đáp: "Được đấy bà ạ, tìm giúp việc nhặt rau rửa bát, lúc cao điểm thì chuyên lo cái sạp bánh nướng ." Mẹ Ôn mỉm hài lòng, bà ba Ôn hiểu ý mà. Cái sạp bánh nướng tốn sức lắm, nó đúng là điển hình của kiểu "lấy lượng bù lợi nhuận" Trưa nay Ôn thấy đuối , chỉ việc kẹp bánh tốn sức mà bà còn kiêm luôn cả việc thu tiền và dọn bàn cho khách, bận đến mức chẳng còn thời gian mà thở nữa. "Thế thì , để tuần xem thế nào." Lần tuyển Ôn xác định tìm lâu dài, tiệm ngày một bận rộn, cả nhà ba thể để ai cũng kiệt sức . "À , tí gọi điện cho hàng bánh bảo chiều giao thêm cho ... năm mươi cái nữa ông." "Được."

Bánh nướng giao đến đúng hẹn. Ôn Phạn một buổi chiều Tần Hòa "hành hạ" ở trường, bước chân nặng nề rời cổng trường, về đến gần tiệm nhà nàng ngẩn . Tiệm nhà nàng hôm nay khách xếp hàng tràn cả ngoài vỉa hè! Một đám học sinh mặc quân phục rằn ri vây quanh quán, nếu hôm qua bảo hôm nay sẽ bán thêm bánh nướng, Ôn Phạn còn tưởng ở đây xảy vụ gì cơ. Ôn Phạn len lỏi đám đông, miệng hô "Cháu là nhà ạ", vất vả lắm mới vượt qua bức tường dày đặc. Chỉ thấy Ôn trong quầy đang tất bật luôn tay, tuốt xiên đồ kho kẹp bánh. Một bạn thấp bé đeo kính mắt sáng rực: "Cho cháu hai xiên khoai tây, một xiên rong biển, một đậu phụ cá... với một cái đùi vịt kho đóng gói riêng ạ!" Mẹ Ôn đáp: "Đùi vịt hết cháu ." "Thế cho cái đùi gà !" "Đùi gà cũng hết sạch ." Cậu dậm chân một cái: "Thế cho cháu cái cánh gà!"

Ôn Phạn phía trong, tìm cái tạp dề đeo điều phối đám đông xếp hàng cho ngay ngắn. Nàng ngó nồi đồ kho thấy sắp cạn, bèn thông báo với những học sinh là đồ hết, bảo các bạn tranh thủ về nhà sớm. "Mọi mai nhé." Đi mất mười mấy , quán xá bỗng chốc thoáng hẳn . Ôn Phạn dẹp đường để ba Ôn bưng cơm niêu cho khách bàn. Mẹ Ôn con gái với ánh mắt đầy cảm kích, đợi đến khi bán sạch sành sanh thứ, Ôn bấy giờ mới thấy hối hận. "Biết thế chẳng thêm món bánh nướng gì." Kiếm tiền thì mừng thật đấy nhưng cảm giác... như thể nó đảo lộn sự yên bình vốn của tiệm . Ôn Phạn thấy chẳng gì to tát. "Cổng trường mà , mấy thứ bao giờ chẳng dễ bán nhất." Vả tư duy của Ôn đúng, đồ ăn trong tiệm giờ còn ở mức giá bình dân nữa, học sinh dù thích đến mấy thì ăn hàng ngày cũng là một gánh nặng kinh tế với đa các bạn. Bán thêm món bánh nướng rẻ, nhiều ngon chính là bước đúng đắn. Mẹ Ôn thở dài: "Chỉ tại cái tiệm nhà bé quá thôi." Tiệm vốn nhỏ, thêm một mặt hàng là thấy chật chội ngay. Ôn Phạn khựng tay một chút: "Mẹ ơi, là... kê thêm một cái sạp nhỏ ngay cửa tiệm ?"

 

Loading...