Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:40
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, Ôn ở cửa quán chỉ huy chồng lùi xe. "Lùi, lùi, lùi nữa — !" Ba Ôn lau mồ hôi trán: "Cái camera hành trình 360 độ đặt mạng bao giờ mới tới bà nhỉ, cái loại chỉ lái yên tâm chút nào." Hôm nọ hai vợ chồng tiệm đồ cũ mua chiếc xe bán tải , xe chạy ba bốn năm nhưng máy móc còn khá , Ôn mặc cả mãi mới chốt giá hai vạn ba. Gã lái buôn lãi ít nên cứ cố chèo kéo bắt họ mua bộ camera hành trình xịn của . Mẹ Ôn hỏi giá thấy hét tận năm nghìn trong khi tự mua chỉ mất một hai nghìn, bà liền dứt khoát lưng thẳng. Về nhà bà tự đặt một bộ mạng, định bụng về tự lắp lấy.

Mẹ Ôn xách từng túi rau từ thùng xe xuống. "Chiều là tới nơi ... Sao ông mua nhiều ngó sen thế ?" Ngoài mười túi đồ lớn nhỏ thì trong thùng xe còn hai sọt ngó sen đầy ắp, cái nào cái nấy mập trắng nõn. Ôn Phạn từ ghế phụ nhảy xuống, đáp lời : "Con thấy ngó sen đợt ngon nên mua nhiều chút ạ, trời bắt đầu trở lạnh , món canh sườn ngó sen là hợp nhất ạ." Ngoài ngó sen Ôn Phạn còn bảo ba mua thêm nhiều khoai môn nữa. Mùa đang độ thu hoạch khoai môn nên thấy mấy sọt khoai là trong đầu Ôn Phạn hiện hàng trăm cách chế biến . Ba Ôn vác mấy sọt đồ nặng xuống, cửa tiệm bỗng chốc chất đầy rau củ chẳng còn lối .

Diêu Thanh Cần đang bóc tỏi thấy rau về liền buông tay chạy giúp một tay. " Cô chủ nhỏ ơi, đống xử lý thế nào ?" Diêu Thanh Cần mới vài ngày hiểu tay nghề giỏi nhất quán ba Ôn mà chính là cô học sinh trông vẻ thùy mị nết na Ôn Phạn , nên câu " Bà chủ nhỏ" gọi thuận miệng. Ôn Phạn hớp ngụm nước: "Trước hết xử lý đống ngó sen ." Sau tuần đầu tiên chỉ một bàn tiệc, tuần mảng "tiệc tư gia" của Ôn Phạn đón kỷ lục mới: tối nay tận hai bàn! Một bàn của Khúc Tình Tình đặt, bàn còn là một quen cũ.

Bà chủ tiệm bánh bao Trương Phượng Thu đặt bàn từ hai ngày . "Bé Điềm Điềm nhà chị sắp sinh nhật , chị tính cũng chẳng đông, ba nhà chị với bà nội nữa là bốn, nên đặt một bàn coi như chúc mừng sinh nhật cho con bé." Chị Trương dạo sắc mặt hồng hào, việc kinh doanh từ khi năm học ngày càng khấm khá hơn. Trước chị tính thêm món mới, đắn đo mãi mới món bánh bao thịt cải chua và bánh bao gà nấm. Chị cũng khéo léo, bưng món mới sang cho nhà họ Ôn nếm thử , nhờ Ôn Phạn góp ý hộ. Ôn Phạn chẳng giấu nghề gì, nàng nếm mỗi loại nửa cái dặn chị Trương: "Cải chua chị xào thơm , cho thêm một phần muối. Còn nhân gà nấm lúc trộn chị nhớ cho thêm xíu đường nhé..." Chị Trương tinh ý, chỉ bảo vài câu là giúp lớn lắm nên chẳng dám hỏi thêm gì sâu hơn. Về nhà chị tỉ mỉ thử nghiệm từng chút một theo hướng Ôn Phạn chỉ, mất ba ngày mới chốt công thức nhân bánh hảo. Từ khi đổi công thức món mới, đám học sinh sáng ghé quán đông hơn hẳn. Chị Trương cũng mang quà cáp sang biếu Ôn, đến sinh nhật con gái La Điềm Điềm là chị sang đặt bàn tiệc ngay.

Mẹ Ôn hỏi chị Trương xem yêu cầu món gì ai kiêng khem gì , chị Trương xua tay : "Cái con bé Điềm Điềm nhà chị em còn lạ gì, hễ ngon là nó chẳng kiêng cái gì ." Nói đoạn chị còn vờ thở dài Ôn buồn dứt. Chuyện là thế : khai giảng xong là bé Điềm Điềm lên lớp nhỡ mầm non. Chắc do kỳ nghỉ hè sướng quá nên con bé bỗng quên mất là học . Thế là ngày đầu đến trường con bé suy sụp . "Con mẫu giáo !" "Con chán chê năm ngoái cơ mà!" Con bé nấc lên vì thấy bất công, năm ngoái năm nay bắt tiếp cơ chứ! "Cho bố , bố mẫu giáo nào !" Con bé cứ thế đẩy ông bố bắt học cả nhà ngất. Chị Trương dỗ dành đủ kiểu, hứa hẹn mua đồ chơi dắt công viên, Điềm Điềm đang định mủi lòng thì ông bố bồi thêm một câu: "Con ngoan ngoãn ăn cơm ở trường bố mua socola cho." Nghe đến ăn cơm trường, nỗi đau của Điềm Điềm trỗi dậy. "Con mẫu giáo !" Con bé nhớ : Cơm mẫu giáo chán c.h.ế.t ! Sau một mùa hè ăn mòn đồ nhà họ Ôn, khẩu vị của Điềm Điềm giờ cực kỳ khắt khe, con bé chẳng thèm ngó ngàng tới cơm trường nữa. Ông bố vụng về còn ngơ ngác: "Lạ nhỉ, con bé thích cơm trường lắm mà?" Chỉ chị Trương hiểu con nên mới liếc xéo chồng một cái, ôm lấy con dỗ dành: "Thế bỏ ba lô cho con mấy cái cánh gà kho của chị Tiểu Phạn mang đến trường nhé?" Điềm Điềm nước mắt ngắn nước mắt dài hỏi: "Thế con ở nhà ạ?" "Không con." Điềm Điềm " " một hồi thấy vẫn sắt đá, đành lí nhí: "Con năm cái ạ!" Năm ngón tay mập mạp giơ lên cực kỳ kiên quyết. Chị Trương vờ như khó xử lắm mới gật đầu: "Được, nhưng con chia cho các bạn nữa nhé."

Sáng hôm vợ chồng chị Trương bận rộn ở quán, bà nội dắt Điềm Điềm học. Chị Trương dặn bà mang cánh gà trong tủ lạnh , nhưng bà thương cháu nên xách luôn cả hai hộp đồ kho trong tủ mang theo, gửi cho cô giáo dặn trưa hâm nóng cho Điềm Điềm ăn. Hai hộp đồ kho là khoai tây lát, rong biển và đậu phụ miếng. Vốn dĩ chị Trương định để dành món nhắm đêm cho hai vợ chồng chứ từng nghĩ con gái sẽ mang đến trường. Cô giáo ở trường cũng tâm, trưa mang đồ hâm lò vi sóng mang cho Điềm Điềm. Con bé thấy tận ba hộp liền hớn hở chia cho các bạn xung quanh. "Linh Linh một miếng tớ một miếng, Cường Cường một miếng tớ một miếng, Hoa Hoa một miếng tớ một miếng..." Đám nhóc tì thấy đồ ăn là chẳng màng gì hết chén sạch bách. Mấy đứa chia thì mút tay Điềm Điềm đầy ngưỡng mộ. "La Điềm Điềm ơi đồ mang đến ngon quá."

"Cô giáo ơi con cũng ăn đồ của Điềm Điềm ạ."

"Điềm Điềm ơi mai tớ mang socola cho , cho tớ cái cánh gà nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-47.html.]

Điềm Điềm tay cầm cái cánh gà, miệng mỡ màng toe toét: "Được chứ, mai tớ mang cho nhé." Con bé chén sạch cả miếng đậu phụ miếng vốn là món nó ghét nhất đây. Cô giáo ngửi mùi thơm cũng thấy thèm: "Đồ Điềm Điềm mang mà thơm thế nhỉ?" "Để hỏi cháu xem mua ở ." "Đợi tí để cái video gửi cho cháu." Thấy Điềm Điềm ăn uống ngon lành, cô giáo video gửi cho chị Trương báo cáo tình hình, sẵn tiện hỏi luôn chỗ mua. Chị Trương xem video mà ngẩn : Điềm Điềm đang ăn đậu phụ miếng cơ ! Sau khi hỏi rõ chuyện từ bà nội, chị Trương dở dở kể cho Ôn: "Đấy chị xem, con bé Điềm Điềm nhà em giờ nó chỉ thích ăn đồ ngon thôi, em cứ ngỡ nó kén ăn cơ chứ. Em trộm nghĩ chắc kể cả Ôn Phạn bưng bát nước lã cho nó thì nó cũng bảo đó là bát nước ngon nhất trần đời cho mà xem."

Nhờ những "món quà vặt" hàng ngày mang đến lớp mà Điềm Điềm giờ chẳng còn ghét mẫu giáo nữa. Trái chị Trương còn đám phụ trong nhóm lớp hỏi dồn xem mua đồ kho ở . Chị Trương gửi ngay địa chỉ tiệm nhà họ Ôn cho họ, thế là dạo gần đây phố ẩm thực thường xuyên xuất hiện những gương mặt phụ quen thuộc. "Nên là chị cứ bảo Ôn Phạn cứ đại đao khoát phủ mà , món gì cũng hết!" Chị Trương gọi món, Khúc Tình Tình cũng . Ôn Phạn vẫn giữ mức giá cũ: một trăm đồng một . Nhà chị Trương bốn , nhà Khúc Tình Tình ba . Hơn năm giờ chiều, Khúc Tình Tình bàn giao tiệm t.h.u.ố.c cho lái xe đón bạn. Lúc cô ông Khúc còn mếu máo hỏi con mang ít đồ thừa nào về . Khúc Tình Tình cạn lời: "Tuần bố nhậu với bạn ?" Đồ nhà họ Ôn giá cũng chăng, cô cứ ngỡ ông bố với hội bạn câu cá sẽ chẳng bỏ sót ngày nào chứ. Nhắc đến chuyện ông Khúc thấy tủi : "Mẹ con bảo huyết áp bố định nên cho nữa." Hai ông bạn câu cá cũng chẳng khá hơn, về nhà khoe khoang chuyện ăn đại tràng xào cay với đồ chiên, họ thì chỉ mải khen ngon chứ vợ con xong là "nổi trận lôi đình" ngay. Đồ chiên, đại tràng, cả Coca nữa. Ngon đến mấy cũng "tự sát" kiểu đó chứ. Thế là ba ông cắt luôn tiền tiêu vặt, giờ đang tính kế câu con cá to nào mang bán lấy tiền ăn đây. khổ nỗi cả tuần nay "móm", chẳng kiếm đồng nào... "Đáng đời bố!" Khúc Tình Tình chẳng thèm thương hại ông bố vốn tiền sử rượu chè t.h.u.ố.c lá . "Bố ở nhà mà ăn dưa chuột cho hạ huyết áp !" Khúc Tình Tình lái xe thẳng, để ông Khúc thở dài thườn thượt, ông lẳng lặng đóng cửa sang tiệm nhà họ Ôn. — Ăn thì sang đó ngửi mùi cho đỡ thèm !

Khúc Tình Tình đón hai cô bạn đại học ở ga tàu ba năm gặp. Cô nghiệp hệ cao đẳng về quê luôn, còn hai bạn thì lên thành phố lớn lập nghiệp. giây phút gặp , sự xúc động chẳng duy trì lâu. " Sao hai bà béo thế ? Không khí Thâm Quyến rắc men bánh mì ?"

Sự xúc động của hai cô bạn biến mất trong chớp mắt. "Bà còn bọn , cái bụng bà kìa, sắp thành vòng một đến nơi !" Ba cô gái chí chóe châm chọc một hồi cùng than vãn. Khúc Tình Tình lái xe đổ cho mỹ thực: "Tại cái tiệm cơm gần nhà nấu ngon quá, tăng tận bảy cân rưỡi đấy." là " đau sướng" mà. Hai cô bạn thì chỉ đau chứ chẳng thấy sướng tí nào: "Bà đang khoe mẽ đúng ! Biết bọn ở thành phố lớn ngày nào cũng ăn đồ chế biến sẵn nên béo vì stress còn cố tình trêu bọn !"

"Á á á tớ chịu hết nổi , cho tớ xuống xe!" Ba cô gái đùa giỡn về khách sạn cất đồ, Khúc Tình Tình giục họ quần áo. "Đi nào, tớ đặt tiệc tư gia cho hai bà đấy." Nghe đến tiệc tư gia, hai bạn giật , dù nhà Khúc Tình Tình điều kiện nhưng tiệc tư gia chắc đắt lắm. "Thôi bỏ , ăn đại gì đó cũng , chủ yếu là buôn chuyện thôi mà." Khúc Tình Tình nhất quyết kéo : "Tính toán gì chứ, đến đây là tớ, thôi! Bảo đảm hai bà sẽ thấy uổng công chuyến ." Hai cô bạn đành đồ lên xe. khi xe chạy vòng vèo dừng ở một con phố cũ kỹ, họ mới ngẩn : "Nơi mà là tiệm tiệc tư gia bà đấy hả!" "Sao chứ? Đừng trông mặt mà bắt hình dong nhé!"

 

 

 

 

Loading...