Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:42
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những chiếc bánh trôi khoai môn hình tam giác với lớp vỏ mềm dẻo, đàn hồi là món mỹ vị mà dân địa phương từng nếm trải. Chị Trương múc cho con gái một cái bát nhỏ: "Chỉ ăn đúng một cái thôi nhé." Bé Điềm Điềm dõng dạc một tiếng vung chiếc thìa nhỏ chiến đấu với cái bánh trôi trơn tuột. Chị Trương là lớn nên dùng đũa xiên một cái ăn luôn. Tinh túy của món bánh trôi ở lớp vỏ mềm dai mượt mà, vị thơm thanh nhẹ của khoai môn hòa quyện với lớp vỏ mịn màng, trơn tuột dính răng, chỉ cần c.ắ.n nhẹ một cái là lớp vỏ vỡ tan. Ngay khoảnh khắc đó, nước thịt béo ngậy tràn mạnh mẽ, vị tươi ngọt của thịt băm bao bọc lấy một con tôm sú to chắc thịt. Cắn một miếng, tôm giòn sần sật, nước thịt đậm đà, vỏ bánh dai mềm lôi cuốn. Chị Trương ăn xong một cái ăn thêm cái nữa, nhưng chồng cứ hối thúc chị nếm thử nước canh. " Nước canh ngon lắm á em." Vì bánh trôi là nhân thịt nên Ôn Phạn dùng nấm rừng nấu canh, nước dùng thanh đạm nhưng mang vị tươi ngọt đến cực hạn. "Tuyệt phẩm, đúng là tuyệt phẩm."
Ba cô bạn Khúc Tình Tình ban đầu bảo mỗi nếm một cái đóng gói, nhưng cuối cùng vì thèm quá nên ai nấy đều cố ăn nốt hai cái bánh trôi và húp thêm bát canh nữa. Mãi đến khi cái bụng thực sự quá tải họ mới chịu dừng đũa để đóng gói chỗ đồ thừa. Khúc Tình Tình định lái xe đưa hai bạn về khách sạn nhưng họ xua tay lia lịa. "Đi bộ , cho tớ bộ một lát ." Cái bụng của ba cô nàng đều nhô lên rõ rệt, tưởng cả ba đang mang bầu ba tháng cũng nên. Khúc Tình Tình cũng thấy khó chịu trong , bèn quẳng luôn chìa khóa xe tiệm t.h.u.ố.c bảo bố lái về hộ, còn thì xách túi đồ thừa cùng hai bạn lững thững bộ về khách sạn. "Này, bà nhớ hồi đại học ăn đêm xong cũng thế ?"
"Chậc chậc, đợt đó đứa nào ăn xong bảo việc bận lén xuống lầu ký túc xá gửi vở ghi chép cho thằng yêu trốn tiết nhỉ?"
"Đã bảo đừng nhắc đến cái tên đó nữa mà, tớ thấy quen nó đúng là vết đen trong đời tớ luôn đấy."
"Hahahahaha."
"À , thằng yêu quái yêu cũ của bà giờ thế nào ?"
"Cắm sừng tớ xong con khác cắm sừng , giờ bảo mất việc đang dạt về quê thì ."
" Ố ồ rõ thế cơ ?"
"Chứ , thấy nó sống tệ thì tớ yên tâm chứ!" ...
Gia đình chị Trương cũng no căng rốn, Ôn Phạn thu mỗi một trăm đồng nhưng lượng thức ăn nàng căn chỉnh cực kỳ chuẩn xác, món nào bàn chị Trương cũng nhiều hơn bàn Khúc Tình Tình một chút, đến con cá cũng to hơn một vòng. Kết quả là nhà bốn họ đồ thừa mang về còn nhiều hơn cả nhà ! Chị Trương tỉ mỉ đóng gói từng thứ một, lúc chuẩn về thì Ôn gọi chị . "Đây là bánh bao thọ đào, Ôn Phạn bảo chắc tối nay no quá nên nấu mì trường thọ nữa." Mẹ Ôn cúi xuống xoa xoa mái tóc xoăn của Điềm Điềm. "Chúc bé Điềm Điềm nhà sinh nhật vui vẻ nhé." Bốn cái thọ đào màu hồng phấn xinh xắn xếp trong hộp, ánh đèn như trái đào tiên của Tôn Ngộ Không trong sách tranh của Điềm Điềm . Chị Trương vạn ngờ Ôn Phạn chu đáo đến thế, chị cảm động vô cùng bảo con gái sang cảm ơn Ôn Phạn. Mẹ Ôn : "Thôi cần , con bé Tiểu Phạn về nhà ." Mẹ Ôn thấy buồn , con gái bà bình thường tính tình trầm lặng nhưng trái tim mềm hơn bất cứ ai. Biết nàng ngại lời cảm ơn của chị Trương nên Ôn nhận nhiệm vụ tặng bánh cho nàng về nghỉ ngơi .
Gia đình chị Trương chào tạm biệt về, đường Điềm Điềm cứ lon ton nhảy nhót, hai b.í.m tóc nhỏ đầu cứ vẫy vẫy như cánh bướm theo từng bước chân. "Mẹ ơi, mai con mang thọ đào đến trường mẫu giáo ạ!" Giờ thì con bé chẳng còn ghét học nữa . Chị Trương tạt gáo nước lạnh ước mơ của con: "Mai trường mẫu giáo nghỉ học con ạ." Điềm Điềm liền xị mặt , thật là bực quá , lúc con thì bắt cho bằng , đến lúc con thì trường nghỉ chủ nhật chứ! "Thế thì... tẹo nữa con ăn luôn!" Không khoe với bạn thì con bé chẳng đợi đến sáng mai nữa. Chị Trương kinh ngạc: "Con vẫn ăn nữa ?" Trẻ con đôi khi đói no là gì, chị Trương nãy giờ cứ sợ con ăn nhiều quá nên trông chừng suốt, vả ở nhà vẫn còn cái bánh sinh nhật nữa mà. Điềm Điềm xoa xoa cái bụng, kiên định : "Ăn ạ!"
Về đến nhà Điềm Điềm đòi ăn ngay, chị Trương cũng lấy may nên đưa cho con một cái thọ đào. Cái bánh sinh nhật chờ đợi bấy lâu thắp nến xong, Điềm Điềm ước xong là lao ngay cái thọ đào của . Con bé giơ cao cái thọ đào quá đầu, tay cầm cái cán bột: "Con là Tôn Ngộ Không đây!" Chồng chị Trương đang dùng điện thoại phim mà nhịn phì khà khà. Điềm Điềm ngắm nghía "trái đào tiên" chán chê mới nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng. Thọ đào bằng bột mì lớp vỏ mang vị thơm của bột, bên trong là nhân đậu đỏ bùi béo thoang thoảng hương bơ. Nhân đậu đỏ mềm dẻo ngọt thanh, quyện cùng lớp vỏ bánh hâm nóng thơm phức. Ba lớn nhà chị Trương vốn định thôi ăn nữa nhưng thấy con gái ăn ngon lành quá nhịn nổi cũng nếm thử một cái.
"Ừm, nhân khéo thật đấy."
"Chứ còn gì nữa, thấy ăn vị bơ ." "Cho thêm bơ đấy ạ, ăn ít thôi kẻo ngọt quá."
"Có tí thôi mà, ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-49.html.]
Cái thọ đào thực to lắm nên ba lớn ăn xong vẫn thấy thòm thèm, Điềm Điềm thì trân trọng ôm lấy nửa cái bánh còn . "Để mai con ăn nốt..." Huhu sắp hết , nỡ ăn chút nào. Chị Trương: "Để đến mai là mất ngon đấy con." Nghe bảo ngon là Điềm Điềm nhanh nhẹn cho nốt miệng ngay. Bốn cái thọ đào nhỏ xinh khép bữa tiệc tối nay một cách hảo. " Hầy, ngon thì ngon thật nhưng đắt tí." "Đắt xắt miếng mà , đợi sinh nhật cả nhà sang đó ăn tiếp." " Sinh nhật tận Tết Nguyên đán cơ." "Thế thì đợi Tết Trung thu." "Thế thì còn nửa tháng nữa thôi đấy!" "Vậy thì nhớ đặt chỗ sớm sớm nhé." ...
Trong tiệm, Diêu Thanh Cần dọn dẹp bàn ghế xong xuôi thì đồng hồ điểm chín giờ rưỡi tối. "Bà chủ ơi, còn việc gì nữa em về đây ạ." Diêu Thanh Cần hài lòng với công việc hiện tại, vợ chồng ba Ôn đều là phúc hậu, kỳ thử việc Ôn thủ tục cho cô khám sức khỏe giấy chứng nhận và ký hợp đồng lao động hẳn hoi. Hợp đồng ghi rõ lương tháng ba nghìn tám, nghỉ hai ngày một tháng. Đừng lương quá cao mà lầm, so với khối lượng công việc thì đây là mức đãi ngộ là . Sáng cô cần đến quá sớm, đủ thời gian đưa con đến trường mẫu giáo, mười giờ đến tiệm nhặt rau dọn dẹp, bận rộn giờ trưa xong là chiều về nghỉ hai tiếng. Chỉ buổi tối là đông khách nhưng quá chín giờ là đồ trong tiệm cũng hết sạch , lúc chỉ việc dọn vệ sinh xong là về . Việc nặng, bao cả ba bữa ăn, với cường độ đa phần các quán khác chỉ tuyển mấy bà cô u năm sáu chục về với mức lương hai nghìn mỗi tháng thôi. Diêu Thanh Cần ngửi mùi thơm thức ăn, sực nhớ đến bữa cơm ngon miệng trưa nay mà thấy như vớ vàng . Mẹ Ôn tiếng Diêu Thanh Cần chào liền từ bếp bước . "Đợi một chút." Bà đưa cái hộp nhựa cho cô: "Cái thọ đào con bé Tiểu Phạn , em mang về cho cháu nếm thử."
Diêu Thanh Cần ngẩn . Mẹ Ôn cho cô từ chối nhét liền luôn tay cô, giục cô về sớm nghỉ ngơi. Diêu Thanh Cần cúi đầu cái hộp nhỏ, bên trong là hai cái thọ đào, Ôn vốn tính cẩn thận nên còn lót thêm hai miếng giấy nến tròn bên bánh cho khỏi ẩm. Diêu Thanh Cần bỗng thấy cay mũi, lúc nãy nhà đến ăn tiệc, Ôn bảo họ sinh nhật cho con gái. Diêu Thanh Cần thấy cô bé đó là nghĩ đến con gái . Hai đứa trẻ trạc tuổi nhưng con gái cô chẳng hoạt bát như cô bé Điềm Điềm , con bé dường như cũng hiểu địa vị gì trong nhà nên ngày thường năng gì cũng chỉ dám nhỏ nhẹ. Bao năm qua cô cứ ngỡ ở nhà là để chăm sóc con, nào ngờ rốt cuộc là chăm sai cách, nhà chồng coi thường cô, chồng thì chê cô ở nhà ăn , ngay cả con gái cũng mắng là "nhát cáy" "Tao nuôi mày tốn cơm tốn gạo mà mày dạy con kiểu gì thế hả? Mày con nhà xem ngoài dạn dĩ thế nào, còn mày dạy con bé nhát như cáy thế , tao tính sổ với mày là may đấy!" Hắn mắng cô dạy con khéo thọc gậy bánh xe đòi đẻ đứa thứ hai. Bà chồng thì cứ hở là nhồi tai cô: "Vợ chồng già bọn trông thằng lớn cho, hai đứa còn lo gì nữa? Mau đẻ thêm đứa em trai cho nó con." Diêu Thanh Cần nghiến răng chịu, cô ngu ! Nuôi một đứa chẳng coi gì, chẳng lẽ đẻ đứa nữa thì tôn trọng chắc? Đùa cái gì . Cô đối với nhà chồng và chồng chỉ còn nỗi oán hận và chán ghét, điều duy nhất cô thấy chính là con gái. Nhìn gia đình chị Trương tổ chức sinh nhật cho con ban nãy, cô mới giật nhận trong hai sinh nhật ngắn ngủi của con, bao giờ cô tổ chức cho con một bữa t.ử tế như thế. Nhà chồng cũng chẳng ai màng đến việc sinh nhật cho con bé cả.
Diêu Thanh Cần xách hộp bánh về nhà, mải suy nghĩ mà quên mất rẽ qua nhà đẻ đón con . Về đến chân cầu thang cô mới sực nhớ , nhưng nghĩ thôi về đến đây thì lên nhà bộ quần áo . Đẩy cửa nhà tối om. Trên ghế sofa phòng khách thấp thoáng một bóng đang khoanh tay giận dữ. "Mày còn đường mà về đấy hả?" Tiếng quát tháo của thằng chồng cô bất ngờ, cô đôi giày, lạnh nhạt đáp: " , từ giờ ngày nào cũng giờ mới về."
"Mày định quậy đến bao giờ hả? Nhà thiếu ăn thiếu mặc cho mày chắc? Đang yên đang lành cứ thích trò, mày định cái gì hả? Quần áo giặt, cơm nấu, mày còn coi cái nhà là nhà nữa ?"
Diêu Thanh Cần cởi cái áo khoác bẩn : " gì thừa mà, ly hôn!" Hắn lập tức lớn giọng: "Ly hôn mà mày mở mồm là chắc? Con còn bé thế mày định để nó lớn lên trong gia đình khuyết thiếu ?" Diêu Thanh Cần im lặng. Hắn cố kìm cơn giận, hạ giọng dỗ dành: "Được tao , tại tao đưa tiền tiêu cho mày chứ gì? Tao bảo , năm nay xưởng ăn kém, thi thoảng nợ lương tao cũng hết cách. Mày nghỉ việc ở nhà , từ giờ mỗi tháng tao đưa mày hai nghìn… thôi, hai nghìn rưỡi ? Mày vất vả nuôi con đến giờ cũng hơn ba tuổi , giờ nó mẫu giáo mày cũng rảnh rang, đẻ thêm đứa nữa... Mày yên tâm, tao lụng vất vả cũng chỉ vì cái nhà thôi mà? Sau tao hứa hễ lương là chuyển cho mày ngay... nhé, bà xã ." Hắn định đưa tay choàng vai cô, cứ ngỡ lời vợ mủi lòng, nào ngờ Diêu Thanh Cần ném cho cái đầy chán ghét giật kinh hãi. "Không đứa thứ hai nào hết, và ly hôn."
"Diêu Thanh Cần!"
"Lúc nào nghĩ thông thì tòa, cứ mộng tưởng chuyện con trai , con gái theo ." Diêu Thanh Cần bộ đồ sạch, xách cái hộp bánh thẳng, mặc kệ thằng chồng đang lồng lộn nhảy nhót phía .
Đến nhà đẻ, mặt Diêu Thanh Cần vẫn còn vương nét tức giận . Mẹ Diêu sắc mặt con gái hỏi chuyện công việc thế nào. Diêu Thanh Cần bế con lên: "Tốt lắm ạ." Giờ cô vô cùng kiên định, chỉ công việc mới là chỗ dựa duy nhất để cô tồn tại. Cô lôi cái bánh thọ đào Ôn cho , đầu tiên ưỡn n.g.ự.c tự hào. "Bánh của chủ tiệm nơi việc tặng đấy, con nếm thử ." Cô bé ba tuổi vốn đang mếu máo sắp thấy về là nín ngay, thấy cái bánh thọ liền thu hút ngay lập tức, ôm lấy cái bánh từ từ nhấm nháp. Diêu Thanh Cần đưa cái còn cho , giải thích là ở quán nay mừng sinh nhật. "Đợi đến sinh nhật con, con cũng sang đó ăn nhé!" Ánh mắt Diêu giãn những nếp nhăn: "Chỗ đó chắc đắt lắm hả con?" Bà chơi với Tống Tuệ nên cũng kể về việc kinh doanh phát đạt của tiệm . "Không đắt ! Con lương , con ăn gì thì ăn."
Mẹ Diêu bẻ đôi cái bánh: "Con ăn , đồ ngọt nếm tí lấy vị thôi." Thọ đào miệng, vị ngọt thanh của đậu đỏ quyện với hương bơ sữa vô cùng miệng. Bà cụ liên tục gật đầu: "Ngon thật, ông chủ nhà con tay nghề giỏi đấy."
"Tất nhiên ," Diêu Thanh Cần đầy vẻ tự hào: "Nửa cái để dành cho bố nhé, con ở quán ăn ."
"Mẹ ăn ..." Đứa nhỏ trong lòng bỗng giơ cái bánh của lên: "Mẹ cũng ăn ." Con bé mới hơn ba tuổi hiểu hết lời lớn, cứ nhất quyết đòi nhường ăn chung. Diêu Thanh Cần đành cúi xuống c.ắ.n một miếng từ tay con, vị ngọt lịm lan tỏa khắp vị giác. "Ngon con?" Cô bé gật đầu, lí nhí đáp: "Ngon ạ." "Thế ban ngày , con ngoan ngoãn chờ về nhé, kiếm tiền sẽ mua cho con nhiều đồ ngon hơn nữa." Đứa nhỏ ngơ ngác, chỉ thấy từ "đồ ngon" "Vâng ạ... Mẹ vui ạ?" Câu hỏi ngây ngô của con lòng Diêu Thanh Cần ấm áp vô ngần. Cô ôm chặt con: "Mẹ vui lắm, vui nhất là mang đồ ngon về cho con đấy."
"Thế... thế con cũng vui." Bố bảo , giờ việc cô bé cũng thấy vui lây cho . Cảnh hai con ôm lòng Diêu nhẹ nhõm hẳn. "Thôi, hai con dọn dẹp nghỉ sớm ."