Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:47
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhãn mác cũ kỹ chiếc điều hòa phận đồ cũ của nó, nhưng Ôn Phạn cảm thấy luồng khí mát mẻ thổi tận tâm can .

"Mẹ ơi, thật ."

Ôn Phạn cao một mét sáu mươi lăm, khi ôm lấy Ôn thì cao hơn bà hẳn một cái đầu.

Mẹ Ôn đỏ mặt: "Được , lớn tướng thế còn nũng nịu."

Hai hào hứng ăn bữa tối, Ôn thuận tay hâm nóng phần cơm chiên thừa lúc sáng.

Việc hâm nóng kích hoạt mùi thơm vốn khóa trong cơm nguội bỗng chốc tỏa nồng nàn. Mẹ Ôn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao mà thơm lạ thế ." Bà cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho rằng dạo tay nghề của chồng tiến bộ.

Vội vàng ăn xong bữa tối tất tả chạy đến quán, hai vợ chồng bận rộn với việc kinh doanh vốn chẳng mấy nhộn nhịp, bỗng thấy tiếng "ting ting" phát từ ứng dụng giao hàng.

"Lại đơn ông Ôn ơi!" Mẹ Ôn xốc tinh thần.

chỉ mới liếc qua đơn hàng, Ôn hoang mang.

"Ông Ôn, ông qua xem đơn kỳ ?"

Chỉ thấy một đơn đặt hai phần cơm suất, nhưng ở phần ghi chú : 【Làm ơn cho một phần cơm suất, cho thật nhiều thật nhiều ớt muối nhé!!!】

Ba Ôn: ... Ông thầm nghĩ: "Cứ gọi điện xác nhận cho chắc."

Cuối cùng khi xác nhận đối phương đặt nhầm đơn, thực sự là dùng tiền mua một phần cơm suất để đổi lấy lượng dưa muối tương ứng, ba Ôn còn gì để nữa.

"Vậy thì đóng gói ."

Đang mùa hè, loại ớt xanh dùng dưa muối cực kỳ rẻ, lúc nhập hàng buổi sáng tiểu thương đều chọn những quả mã, còn những quả mỏng vỏ dáng vẻ đều thì bán giá đổ đồng ba hào một cân. Ba Ôn hề tiếc rẻ mà múc đầy một hộp lớn cho khách.

Thời gian trôi về gần chín giờ tối, Ôn lau mồ hôi trán: "Hôm nay kinh doanh cũng coi như khá khẩm."

Thức ăn chuẩn từ trưa đều bán sạch, thêm hai đơn giao hàng. Tính hôm nay doanh thu cũng ba trăm đồng.

Ba Ôn chồng ghế lên bàn, lau sàn cảm thán: "Vẫn là bán qua mạng triển vọng, giờ khách đến quán vắng vẻ quá, khó ăn thật."

Hôm nay riêng tiền bán qua mạng bảy tám chục đồng, thỉnh thoảng còn bằng cả doanh thu cả ngày tại quán.

Mẹ Ôn tính toán sổ sách xong xuôi liền vỗ trán: "Đến lúc chuyển tiền nhà !"

Tính chẳng quá mất mấy ngày ? "Trời đất, ông nhắc ?"

Ba Ôn: " cũng quên khuấy mất... Mà cũng lạ, bà chủ nhà thấy đến giục nhỉ?"

Cả con phố đến bốn năm cửa tiệm đều chung một chủ, bình thường bà chẳng xuất hiện nhưng thường sẽ đến đòi tiền ngày thứ bảy của mỗi tháng.

"Không giục thì thôi, chẳng lẽ ông còn mong bà đến đòi ?" Mẹ Ôn nhanh chóng chuyển bốn nghìn năm trăm đồng qua. Chuyển xong dư còn chẳng bao nhiêu, Ôn thở dài.

Nếu Ôn Phạn sáng nay thôi học thêm thì tiền chắc chắn sẽ khiến bà đau đầu tìm cách xoay xở giúp gia đình vượt qua khó khăn. Việc kinh doanh của quán lúc học sinh còn học thì coi như tạm duy trì, nhưng từ khi nghỉ hè nửa tháng, doanh thu mỗi ngày sụt giảm rõ rệt.

Mẹ Ôn từng nghĩ đến việc bỏ quán, thậm chí sáng nay bà còn bàn bạc với chồng. Hiện giờ cả hai đều buộc một cái tiệm, mỗi tháng kiếm mấy nghìn đồng, tính công sức bỏ xứng đáng. Mẹ Ôn nghĩ là để chồng thuê cho khác, còn bà tìm việc chân tay ở quán nhỏ nào đó. Tuy vất vả hơn một chút nhưng đỡ lo nghĩ nhiều.

Ba Ôn đồng ý, lý do chính vẫn là vì con gái. Tình trạng của Ôn Phạn , mấy ngày còn im lặng tiếng bỏ chạy mất. Ba Ôn : "Dù cũng đợi Tiểu Phạn tâm trạng hơn một chút ." Cả hai vợ chồng học vấn đều cao, thỉnh thoảng tin tức về học sinh cấp ba vì áp lực học tập mà nghĩ quẩn là thấy tim đập chân run.

Mẹ Ôn thấy chồng lý, nhắc đến ý định sáng nay của : "Ngày mai sẽ bắt đầu giao hàng."

Ba Ôn buông khăn lau: "Định thật ?"

Mẹ Ôn: "Quán ngày nào cũng đắt hàng ." Bà tính cả , trong kỳ nghỉ hè mỗi ngày ít nhất đạt doanh thu ba trăm năm mươi đồng mới đủ bù đắp các chi phí hàng tháng. Hôm nay thì đạt , nhưng ngày mai thì ?

Ba Ôn cúi đầu, nhỏ giọng: "Biết đấy?"

Mẹ Ôn : "Thực sự nếu quán đắt hàng thì nữa." Bà thầm nghĩ chuyện đó mà xảy .

...

Ở phía bên thành phố, Ngô Na thuận lợi nhận bữa tối từ nhân viên giao hàng. Chú mèo mập mạp cứ quanh quẩn bên ống quần cô meo meo. Ngô Na cẩn thận dùng chân gạt nó : "Đi chỗ khác, đừng tao tỉnh giấc!"

Ngô Na là sinh viên đang trong kỳ nghỉ hè, cuộc sống mỗi ngày là dậy lúc mặt trời lên cao, đó tự tìm đồ ăn lén đặt đồ ăn ngoài buổi tối. Nếu trưa nay ngoài tình cờ ăn món dưa muối siêu ngon thì tối nay cô vốn định khi bố ngủ say sẽ đặt một phần mì xào Tân Cương. Mì xào thịt gà cay , thêm một phần bánh Naan trắng thơm mùi vừng, gọi thêm đậu Hà Lan chiên, kèm theo chai nước ngọt hạnh phúc, đêm khuya tĩnh lặng ăn như mới thực sự là hưởng thụ.

Ngô Na mở túi đồ ăn , một hộp dưa muối đầy ắp khiến cô rạng rỡ. Có món ớt muối thì hôm nay cần ăn mì xào Tân Cương cũng ! Ngô Na lẻn bếp tìm một cái bát lớn đổ ớt muối , cô quyết tâm ăn vội vàng như lúc trưa, cô định sẽ từ tốn thưởng thức trân trọng món ăn .

Đang lúc tối thui tìm bát thì đột nhiên "tạch" một tiếng, ánh đèn sáng rực. Ngô Na gượng : "Mẹ, vẫn ngủ ạ?"

Lý Mai vẻ mặt mỉa mai: "Trong nhà con chuột lớn thế thì ngủ ? Đưa đây xem nào!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-5.html.]

Bị mẫu hậu bắt quả tang, Ngô Na chột vô cùng. Lý Mai tịch thu "tang vật" lải nhải: "Đặt đặt đặt! Suốt ngày chỉ nghịch điện thoại ăn đồ ngoài, thứ là dầu mỡ bẩn thịt thừa mà vẫn cứ ăn! Con mụn mặt con , là do ăn đồ ngoài thức khuya mà đấy!"

Lý Mai là bác sĩ khoa da liễu của thành phố, dạy dỗ giúp con gái tỉnh ngộ điều lẽ nên mỗi giáo huấn ngón tay bà cứ chực chỉ mặt Ngô Na.

Ngô Na nhỏ giọng cãi : "Hôm nay con ăn lành mạnh lắm mà."

"Lành mạnh chỗ nào? Con xem, dầu mỡ lênh láng thế ! Buổi tối con ăn sợ béo !"

Ngô Na tủi : "Chẳng vì ban ngày con cảm giác thèm ăn ." Cô từ nhỏ mắc chứng sợ cái nóng mùa hè, cứ đến hè là ăn trôi, mỗi kỳ nghỉ hè bạn bè khác đều chơi, đứa về quê, chỉ cô là rời khỏi phòng điều hòa nửa bước. Chẳng còn cách nào khác, nóng quá mà. Ban ngày nóng đến mức bật điều hòa cũng thấy mệt, chỉ buổi tối mới ăn vài miếng giúp cơ thể hồi phục năng lượng.

Lý Mai tật của con gái, giọng bà dịu : "Vậy con cũng đừng suốt ngày ăn đồ ngoài, thì tự mà ăn. Mẹ chẳng đưa tiền mua thức ăn cho con ? Tự mua món gì thích, món gì ."

Ngô Na dám tiền mua thức ăn kỳ nghỉ hè dùng để nạp tiền điện thoại. Cô vội vàng kéo tay chuyển chủ đề: "Mẹ ơi, đừng mắng con nữa, hôm nay con thực sự đặt mấy thứ cấm ."

Đã bắt quả tang thì Ngô Na cũng đành thú nhận: "Quán trưa nay con tới , sạch sẽ lắm, món dưa muối nhà họ cực đỉnh luôn, tin nếm thử xem?"

Lý Mai mảy may quan tâm: "Ngon đến mức nào chứ? Nitrit vượt ngưỡng chắc luôn!"

Ngô Na hì hì : "Mẹ mà ăn là con tự ăn hết đấy nhé?"

Lý Mai phần cơm suất cô đặt, chẳng thấy ngon lành gì cho cam. "Ngồi xuống phòng khách mà ăn, cái phòng con bừa bộn quá đấy." Bừa bộn đành, suốt ngày đóng cửa kín mít, Lý Mai chán ghét vô cùng.

Ngô Na hôn chụt một cái mặt nhảy chân sáo tìm đũa. Ngô Na mở nắp hộp, một miếng ớt muối kèm một miếng cơm suất, ăn ngon lành cưỡng , niềm vui khuôn mặt hề giả tạo giúp bữa ăn thêm sinh động.

Lý Mai: ...

Bà thầm nghĩ: "Thật là lạ, chỉ là một phần ớt muối, bề ngoài đơn giản chẳng gì đặc biệt, Ngô Na ăn say sưa đến ?"

Ngô Na ăn sạch sành sanh hộp cơm lớn như gió cuốn mây tan, vô cùng trân trọng lấy màng bọc thực phẩm bọc kín bát ớt muối cất tủ lạnh. Lý Mai khỏi nhíu mày: "Có cần thiết ? Trước đây ớt muối cho con thấy con thích thế ."

"... Cái đó giống!"

Lý Mai: "Có gì mà giống? Chẳng qua là ớt xanh cắt thành vòng nhỏ, thêm dầu muối gia vị thôi."

Ngô Na lắc đầu nguầy nguậy: "Chắc chắn là giống!"

Sáng hôm Lý Mai dậy thật sớm, phòng Ngô Na vẫn im lặng tiếng. Bà bỗng nhớ lời con gái. Bóc lớp màng bọc thực phẩm , Lý Mai đưa đũa gắp thử: "Có gì mà giống chứ... Ơ?"

Sáng hôm đó Lý Mai húp sạch hai bát cháo trắng. Cháo nấu đặc sánh bùi bùi, kèm theo dưa muối vặn, một miếng dưa một miếng cháo trôi bụng giúp đ.á.n.h thức tâm trạng lành của Lý Mai.

Đến khi Ngô Na ngủ dậy buổi trưa, đối diện với cô là chiếc tủ lạnh trống trơn kèm một mẩu giấy và hai trăm đồng đặt mẩu giấy đó.

【Món dưa muối ngon thật đấy, mang đến cơ quan , con mua thêm nhé.】

Ngô Na đau lòng kêu gào t.h.ả.m thiết: "Ớt muối của con mà…"

Sáng sớm ba Ôn một mùi thơm đ.á.n.h thức. Vốn tưởng là vợ dậy sớm nấu cơm, nhưng nhắm mắt một lát ba Ôn thấy gì đó đúng. Mở mắt hai vợ chồng ngơ ngác.

Mẹ Ôn chút mơ màng: "Ông dậy nấu cơm lúc nửa đêm ?"

Ba Ôn: "... mới tỉnh."

Cả hai chẳng kịp năng gì thêm liền vội vàng thức dậy, quần áo xong đẩy cửa thì thấy con gái đang mặc bộ đồ thể thao trong phòng khách.

Ôn Phạn chào một tiếng: "Ba dậy hả, con xong bữa sáng ạ."

Mẹ Ôn: "Con bé ... Con định ?" Bộ đồ Ôn Phạn mặc giống như đồ mặc ở nhà.

Ôn Phạn : "Con ăn sáng xong , định ngoài vận động một chút, đó đến thư viện xem sách ạ." Kỳ nghỉ hè ngắn ngủi, Ôn Phạn khi khai giảng bét lớp. Trong cuộc đời nàng, khi ở cung nữ cục nàng luôn nhất nhì, Ngự Thiện Phòng cũng xuất chúng, thể nàng từng bét bao giờ, những điều giúp nàng thêm động lực học tập. Vì học thêm nữa, Ôn Phạn cũng nhanh chóng đuổi kịp chương trình học. Hơn nữa nàng vẫn còn quá ít về thế giới , tranh thủ lúc ngoài tìm hiểu thì nàng cũng sợ khi học sẽ lộ tẩy.

"Ba yên tâm, con chỉ buổi sáng thôi, buổi chiều con vẫn sẽ đến quán trông tiệm ạ."

Chào ba xong nhét cho một trăm đồng tiền tiêu vặt, Ôn Phạn tràn đầy tự tin xuất phát.

Còn ba Ôn thì trong bếp gọi với tên Ôn: "Bà mau xem mấy thứ con gái ."

Trong chiếc nồi bốc khói nghi ngút là những chiếc bánh trứng rán vàng ruộm hai mặt bắt mắt, lẽ vì ba thích ăn gì nên Ôn Phạn còn thêm hai chiếc bánh thịt bò rán.

Ba Ôn c.ắ.n một miếng bánh thịt bò mà kinh ngạc thôi. Lớp vỏ bánh giòn rụm thơm phức bao bọc lấy phần nhân thịt đậm đà, nước dùng từ nhân thịt theo lớp vỏ chảy thơm lừng, phần nhân thịt mọng nước tràn đầy khoang miệng giúp món ăn thêm hấp dẫn, lớp vỏ vàng giòn vỡ tan, nước thịt trào nhưng hề gây cảm giác ngấy, trong đó thoang thoảng mùi hành tây và hạt tiêu đen, điểm xuyết một cách hảo cho chiếc bánh thịt vàng ruộm giúp bữa sáng thêm ngon miệng.

Ba Ôn đờ đẫn vợ. Ông cảm thấy tay nghề của so với những món con gái tùy hứng chẳng khác nào một trò đùa.

"Anh Chi, con gái chúng lẽ là một thiên tài nấu ăn đó"

 

Loading...