Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:43
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , tiệm nghỉ. Ba Ôn lắp xong bộ camera hành trình 360 độ cho xe mới, cả nhà quyết định leo núi. Ôn Phạn vốn chẳng mấy mặn mà với leo núi nhưng thấy bố hăng hái dắt giải khuây nên cũng giả bộ hào hứng theo. Ngặt nỗi hai tranh luận xem leo núi nào. Ba Ôn đòi leo ngọn núi cao nhất: "Chỗ đó là danh lam thắng cảnh, khách thập phương còn lặn lội đến leo, leo xong là hết đúng một ngày luôn." Mẹ Ôn gàn ngay: "Leo chỗ đó về mai tiệm khỏi mở, Tiểu Phạn khỏi học luôn ? Núi đó mà cũng đòi leo, leo xong cả tuần còn hồn kìa."
"Thế bà bảo leo núi nào?"
"Leo núi Vân Sơn ở ngoại ô , đó cả vườn thú với thung lũng khỉ nữa."
"Chỗ đó thì gì . Tiểu Phạn con xem ?" Ôn Phạn thì núi nào cũng , nhưng vườn thú thì nàng thấy khá hứng thú. "Chỗ đó cũng á ... mà con mang Đản Hoàng ạ?" Câu hỏi nếu là đây thì khó, vì cả nhà taxi ít tài xế nào cho mang thú cưng theo. giờ thì khác —Ba Ôn vỗ vỗ chiếc xe bán tải: "Mang theo chứ, dắt nó cho đây đó."
Cả nhà chốt địa điểm xong, Ôn Phạn bỏ nửa tiếng chút đồ ăn mang theo dọc đường, ba Ôn khuân nửa thùng nước giải khát, Ôn gọt trái cây đóng hộp. Chuẩn xong xuôi, Ôn Phạn xỏ dây dắt ch.ó cho Đản Hoàng. Chẳng thể ngờ giống ch.ó lớn nhanh thế, mới nửa tháng mà cái bụng nhỏ của Đản Hoàng xệ xuống, mặt cũng to trông thấy. Ôn Phạn xoa xoa mặt nó thì thấy gì đó sai sai. Bình thường hễ nàng xoa là nó sẽ l.i.ế.m tay nàng ngay, mà hôm nay nó cứ ngậm chặt miệng, bộ dạng đầy vẻ chột . Ôn Phạn thò tay miệng nó lôi , quả nhiên ngoài dự đoán.
"Mẹ ơi, Đản Hoàng trộm trứng ."
Chả trách nãy nàng thấy mặt nó to bất thường, hóa là đang ngậm một quả trứng gà lớn. Bị bắt quả tang, Đản Hoàng cứ "wer wer" kêu loạn lên đòi . Mẹ Ôn cũng chịu thua: "Sao thằng nhóc cứ thích trộm trứng thế ." Bà cất quả trứng túi, vỗ đầu chú chó: "Lần trộm nữa ."
Đản Hoàng ngước mặt kêu vài tiếng thấy đòi trứng bèn thôi, chuyển sang cọ cọ Ôn Phạn đòi ăn. Nàng bóp cái mõm nó : "Đợi tí, đến giờ ăn ."
Núi Vân Sơn xa, ba Ôn lái xe hơn nửa tiếng là tới chân núi. Hôm nay là chủ nhật, tiết trời giao mùa thu hạ , dù nhiệt độ vẫn còn cao nhưng gió thổi mang theo lạnh, tạo cảm giác sảng khoái man mát của tiết trời thu. Bãi đỗ xe chân núi gần như kín chỗ, ba Ôn lượn một vòng mới tìm trống để đỗ, đó cả nhà cùng cổng mua vé. "Thung lũng khỉ ba mươi, vườn thú ba mươi, vé cổng hai mươi." Mẹ Ôn quét mã thanh toán: "Cho ba vé trọn gói ạ." Tám mươi đồng một , cửa mới thấy đông nghịt. "Cuối tuần mà, dĩ nhiên ." Cứ đến thứ bảy chủ nhật là dù phụ lười đến mấy cũng dắt đám trẻ dạo một vòng. Núi Vân Sơn cao, cứ leo mười mấy phút là một điểm tham quan. Ôn Phạn thả Đản Hoàng xuống cho nó tự . Chú ch.ó nhỏ hít hà bên trái ngửi bên , vẻ mặt vô cùng hài lòng với môi trường mới , đôi chân ngắn tũn chạy thoăn thoắt, kéo căng cả sợi dây dắt tay Ôn Phạn. Phải công nhận là vẻ của giống Beagle lúc còn nhỏ hiếm ai cưỡng , ít đứa trẻ thấy Đản Hoàng là phấn khích chỉ trỏ. Người lớn thấy là ch.ó con nên cũng quá đề phòng.
Chẳng mấy chốc, xung quanh Ôn Phạn mấy nhóc tì bám theo. Thấy chúng vẻ sờ mà dám, đến một sân bằng phẳng nghỉ chân, Ôn Phạn liền bóp mõm ch.ó , lôi mấy miếng thịt gà sấy trong bao . Vừa cho Đản Hoàng ăn nàng hiệu: "Mọi sờ đấy ạ... nhưng đừng giật lông em nhé." Được sự cho phép của Ôn Phạn cũng thấy nàng khống chế mõm chó, các phụ cũng khuyến khích con em gần. "Mau cảm ơn chị con, nhớ là sờ nhẹ tay thôi nhé." "Cảm ơn chị ạ" Một đám nhóc tì vươn những bàn tay ngắn ngủn rón rén chạm thử, đồng loạt toe toét: "Mềm quá!" "Dễ thương ghê." Ôn Phạn thầm sướng trong lòng, vuốt ve đầu chó. Đản Hoàng nhà nàng hễ đồ ăn là dù ai sờ thậm chí là lừa đem bán nó chắc nó cũng chẳng để ý. Nó cứ thế hưởng thụ đồ ngon, bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng. Đám phụ cũng vây quanh buôn chuyện. "Con ch.ó yêu thật đấy, tai to thế ." "Ngoan thật, tính khí vẻ hiền lành." "Giống gì thế cháu, để cô về cũng tìm mua một con." Có giống ch.ó liền bưng miệng : "Giống cô nuôi nổi ." Đây chính là đại danh đỉnh đỉnh Beagle đấy! Lại cái vẻ "nhẫn nhịn" của Ôn Phạn, đó càng thấy buồn hơn, bèn lấy điện thoại cảnh đứa nhỏ nhà chơi với chó, sẵn tiện luôn cả cô chủ nữa...
Vợ chồng ba Ôn phía uống nước, Ôn con gái với ánh mắt đầy âu yếm. Nghĩ cũng thấy hổ thẹn, hồi con còn nhỏ nhà nghèo quá nên đưa con leo núi vườn thú chỉ đếm đầu ngón tay. Giờ con lớn , dù tuổi con chắc thích chơi với bạn hơn nhưng Ôn vẫn dành thời gian cho con nhiều hơn một chút. Cũng may con gái cũng hợp tác, bộ dạng vẻ cũng vui. Ở sân nghỉ khá đông dừng chân nghỉ ngơi. Đám trẻ quanh Ôn Phạn ngày một đông, phụ còn lấy đồ ăn vặt bảo con mang tặng nàng. "Chị cho con sờ cún, con tặng chị đồ ăn m." Những đứa trẻ mặt mũi bầu bĩnh rón rén mang socola, thạch bánh quy tới tặng Ôn Phạn, nàng đang bận cho ch.ó ăn nên chỉ gật đầu mỉm cảm ơn. Mẹ Ôn cũng lấy đồ ăn trong túi đưa cho con gái. Vì dã ngoại nên Ôn Phạn chuẩn món nguội cần hâm nóng. Đầu tiên là món Thịt bò sợi Đăng Ảnh. Thịt bò tươi kho chín xé sợi, chiên qua dầu cho khô thơm, cuối cùng dùng ớt khô sợi, bột đường phèn, bột hoa tiêu cùng các loại gia vị xào cho thấm vị. Thịt bò sợi Đăng Ảnh thành mỗi sợi đều thấm đẫm gia vị, vị ngọt cay đậm đà, thớ thịt dai dai, dùng để ăn vặt ăn kèm đồ bột đều tuyệt hảo.
Ôn Phạn nhẩn nha ăn vài sợi, Đản Hoàng thấy miệng nàng cử động là cũng "wer wer" kêu đòi phần. Nàng xé một sợi thịt cho nó nếm, nó ăn xong là cái đuôi vẫy tít mù. Một bé cạnh đó cứ mút tay Ôn Phạn đắm đuối. Chắc tại ánh mắt quá lộ liễu phụ bé thấy ngại nên định bước tới kéo . kịp kéo thì thằng bé bất thình lình bò xuống, nửa nửa quỳ ngay cạnh Đản Hoàng, ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-50.html.]
"Wer!" Tiếng kêu đó xung quanh sững sờ trong giây lát phá lên sặc sụa.
Ôn Phạn cầm sợi thịt bò mà ngây luôn. Phụ bé mặt đỏ bừng lên vì hổ, cảm giác như bao nhiêu sĩ diện cả đời đều đ.á.n.h rơi hết ở đây . "Mày 'wer' cái gì mà 'wer' hả con!" Thằng bé giọng sữa ngọng nghịu, né tránh bàn tay to của , cứ thế túm chặt lấy ống tay áo Ôn Phạn: "Chị ơi, em cũng ăn" Hoá thằng nhóc thấy Đản Hoàng "wer" một tiếng là Ôn Phạn cho ăn, nên nó thông minh cho rằng cũng "wer" một tiếng là sẽ đồ ngon. Mẹ Ôn đến chảy cả nước mắt, xung quanh cũng thấy bé thật thú vị. Bà cứ thế túm lấy phần thằng bé lôi , vẻ mặt dở dở : "Vương T.ử Hào ơi là Vương T.ử Hào, con đừng mặt ngoài đường nữa ! Nhà thiếu ăn thiếu mặc cho con ?" Sao thể thèm ăn đến mức học tiếng ch.ó để xin ăn thế chứ!
T.ử Hào bĩu môi vẻ mặt đầy ủy khuất, vẫn túm c.h.ặ.t t.a.y áo Ôn Phạn cam tâm "wer" thêm tiếng nữa. Mọi trận nảy lửa, ít lôi điện thoại . Mẹ Ôn vội vàng giảng hòa: "Thôi thôi, cháu buông tay cô cho cháu nếm thử là mà." Bà mỉm dùng túi nilon chia cho bé một ít thịt bò sợi: "Hơi cay chút nhé." Mẹ T.ử Hào: " Vương T.ử Hào, từ cho mày theo nữa !" Xấu hổ c.h.ế.t . Vương T.ử Hào chẳng màng đến sự suy sụp của , bé nhai miếng thịt bò mà đôi mắt lim dim vì sướng. Cậu bé cầm túi thịt bò giữa đám bạn nhỏ với vẻ mặt đầy tự hào. Đám nhóc xung quanh ăn mà cũng mút tay, ánh mắt hết T.ử Hào sang Ôn Phạn, vẻ mặt đầy thèm . Các phụ thấy liền cuống quýt:
"Bé ơi đây, nhà còn cái bánh burger ăn ."
"Bà socola cho cháu ."
"Con ơi lên phía , mua kem cho con nhé." ... Phải dỗ dành lôi đám trẻ ngay, chứ lát nữa mà cả lũ nhóc tì vây quanh thi "wer wer" thì cảnh tượng đó đúng là " đỉnh nóc kịch trần bay phấp phơi luôn" Cái sân nghỉ nãy còn đông đúc, chớp mắt cái vắng hẳn . Gia đình Ôn cũng dọn dẹp đồ đạc, uống nước chụp thêm vài tấm ảnh kỷ niệm. Mẹ Ôn nhẹ nhàng giục: "Đi thôi con." Đi qua vài điểm tham quan bình thường, cuối cùng cũng tới vườn thú. Cổng soát vé xong, Ôn Phạn thấy choáng ngợp cảnh tượng nơi . Đủ loại sư t.ử hổ báo, cả mấy con trăn to bằng vòng eo lớn nữa. Ba Ôn cứ càm ràm chuyện ở đây gấu trúc. "Hồi nhỏ bố còn dắt con chụp ảnh với gấu trúc cơ mà." Ôn Phạn lật ký ức nguyên chủ nhưng đoạn mờ nhạt . "Con chẳng nhớ gì cả ạ." "Thì hồi đó con còn bé quá mà, chỉ trạc tuổi bé lúc nãy thôi." Vả tấm ảnh đó cũng thất lạc nên nàng chẳng còn ấn tượng gì.
Dạo quanh vườn thú một vòng, cả nhà tìm một chỗ nghỉ chân để ăn trưa. Ngoài món thịt bò sợi Đăng Ảnh, Ôn Phạn còn chuẩn thêm một đĩa món nguội. khác với món nguội ba Ôn , món của nàng giống kiểu Lẩu xiên que ăn nguội hơn. Nước sốt dầu đỏ ngâm các loại khoai tây lát, súp lơ xanh, ức gà... Đựng trong cái hộp nhựa lớn nhất của tiệm, mở nắp là mùi thơm cay nồng nàn tỏa ngay. Leo núi cả buổi sáng nên Ôn đói lả . Ba Ôn chạy sạp hàng núi mua mấy cái màn thầu còn âm ấm, cả nhà cùng quây quần ăn màn thầu với món nguội và thịt bò sợi. Trên núi nhà hàng, vốn dĩ vườn thú một cái nhưng do bán đồ dở đắt nên sập tiệm , giờ cửa đóng then cài, chỉ còn mấy bộ bàn ghế để ngoài vỉa hè cho khách ăn đồ tự mang theo. Vốn dĩ ai cũng mang đồ giống nhưng thính mũi cái là ngửi thấy mùi thơm khác lạ ngay.
"Món gì mà thơm thế nhỉ?"
"Thơm gì, mùi mì gói thôi mà."
"Đâu ... như kiểu mùi hải sản sốt ." dù ngó thế nào họ cũng chẳng tìm nguồn gốc mùi thơm, đành ngậm ngùi ăn đồ của theo mùi thơm ké của . Nhà họ Ôn tranh thủ lúc chú ý xử lí sạch sành sanh thứ. Đi chơi mà ai chạy hỏi món gì chia cho họ thì bao giờ mới xong, chia chia thể là gục ngã luôn. Dạo hết vườn thú là tới Thung lũng khỉ. Ngay cổng, Ôn bắt gặp quen. Cậu bé Vương T.ử Hào từ xa thấy Ôn Phạn là lao ngay tới, ông bố dắt dây chống lạc phía chỉ khổ gia đình nàng đang tới.