Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:46
Lượt xem: 130
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Ôn sáng sớm đến tiệm thì cô Tống Tuệ hàng xóm sang chào hỏi ngay. "Anh Chi ơi, cái trong video là gia đình nhà đúng ?" Trên điện thoại hiện rõ đoạn clip đang hot rần rần: "Cậu bé và Beagle" Bị quen nhận Ôn ngại ngùng, giải thích: "Hôm qua nhà em leo núi chút thôi, chẳng ngờ nông nỗi ." Ai mà cái thằng bé đó nhào xuống đất sủa "wer wer" cơ chứ. Cô Tống Tuệ hớn hở, chất giọng Đông Bắc tuôn ào ào: "Gớm ngại, chuyện mà! thấy cái gì gọi là ' Chủ kênh thú cưng' ! Cô bảo con bé Tiểu Phạn lập cái tài khoản , hàng ngày cảnh con Đản Hoàng nhà tích lũy fan mà livestream kiếm tiền chứ!"
Mẹ Ôn: " Chị Tuệ ơi, chị cũng cả livestream nữa ?" Cô Tuệ vỗ đùi bôm bốp: "Sao ! Cái thằng ranh con nhà , ngày thường nghiên cứu mấy trò 'tà đạo' thôi, đợt hè mà tống nó sang chỗ cô thuê chắc nó cũng lập kênh livestream chơi game . Chả là mấy hôm nó gọi điện về bảo dạo tính kênh livestream review quán ăn, bảo là đợt ở chỗ cô mới thấy 'dân dĩ thực vi thiên' nên review đồ ăn cũng lắm."
Cô Tuệ ngoài miệng thì chê con trai Dương Thao việc chính đáng, nhưng Ôn thừa cô đang tự hào về con lắm. Thế là bà cũng đỡ cho Dương Thao: "Đấy là do thằng Thao nó nhanh nhạy đấy ạ, chị xem đợt hè nó bài quảng bá cho tiệm nhà em mạng, đến giờ vẫn khách tìm đến tiệm theo cái bài đó đấy." Hồi đó tiệm mới phất, mảng đặt đồ trực tuyến kém lượt tiếp cận, Dương Thao bài diễn đàn địa phương dù nhanh chóng trôi bài nhưng kiên trì, cứ rảnh là "đẩy bài" lên đầu. Ngay cả giờ học thi thoảng vẫn mấy câu kiểu "Á á thèm đùi gà kho quá", "Tối qua mơ thấy cơm niêu thơm nức mũi", "Cho em xin một thìa cơm thôi mà, một thìa to tổ chảng .jpg" Chắc do cái điệu bộ " trò con bò" kiên trì đó mà bài cứ rải rác lượt xem, thỉnh thoảng theo đó tìm đến tiệm ăn thật. Mẹ Ôn hỏi thêm: "Mà , thằng Thao học trong Nam thời tiết ẩm lắm, hũ nước dùng nó mang hỏng ạ?" Nhắc đến chuyện cô Tuệ xua tay ngay: "Hỏng , đến trường đầy ba ngày ăn sạch bách ."
"Cả cái hũ to thế mà hết nhanh ?"
"Thì đấy, hỏi nó ăn kiểu gì nó bảo mấy thằng cùng phòng lôi tự kho thêm cánh gà chân vịt gì đó đổ cả nước dùng trộn cơm ăn luôn." Thực tế thê t.h.ả.m hơn nhiều, Dương Thao than vãn trong điện thoại với "sơ hở là mất nước", quên khóa cửa phòng, thế là bầy "thú dữ" xông , mặc cho gào thét van xin để cho một miếng chúng nó cũng chẳng thèm , kết quả là hơn hai mươi thằng trong lớp chia vét sạch cái nồi điện còn một giọt nước dùng nào. Mẹ Ôn: ... Nghe thôi thấy "đáng sợ" .
Cô Tuệ lái câu chuyện chủ đề chính: "Nói thật nhé, hai vợ chồng cô tính lập cái tài khoản thật ? Không kênh thú cưng thì kênh cho tiệm, coi như chạy quảng cáo cũng mà." Thời đại livestream dân, một bình thường đôi khi chỉ cần một cơ hội tình cờ là thể nổi tiếng khắp mạng xã hội ngay. Cái video hôm qua ít nhất cũng còn hot thêm vài ngày nữa, tận dụng để lập tài khoản thì phí quá! Mẹ Ôn lắc đầu: "Thôi ạ. Em với lão Ôn nhà em chị đấy, mấy trò tụi em chịu c.h.ế.t thôi. Tiểu Phạn giờ bận học hành, cuối tuần còn phụ việc ở tiệm nữa nên chẳng kham nổi. Hôm nọ em thấy con bé Tình Tình lập kênh cho tiệm thuốc, em cũng học mót tí mà thấy khó quá. Cái tay nó cứ múa máy màn hình loằng ngoằng, em mà chóng hết cả mặt chẳng theo kịp!"
Cô Tuệ thấy tiếc cho Ôn: "Thực với tay nghề nhà cô mà lập kênh chắc chắn sẽ nổi tiếng cho xem."
"Thôi ạ, em giờ chẳng mong gì cao sang, chỉ mong buôn may bán đắt là mừng lắm ." Hai buôn chuyện cửa, Diêu Thanh Cần thỉnh thoảng thấy hết, cô định gì đó nhưng thôi, lẳng lặng nhặt rau mà đầu óc cứ để tận .
"Chao ôi mải buôn chuyện quá chẳng để ý giờ giấc gì, mười một giờ , cô bận nhé." Cô Tuệ chào về, Ôn hỏi với theo: "Trưa nay vẫn bánh nướng kẹp đồ kho chứ?"
Tống Tuệ gật đầu: "Cho một cái nhé, tí mười một rưỡi sang lấy." Về khoản khách hàng trung thành của tiệm thì một là bà chủ nhà Dương Hồng, nhưng dạo Ôn Phạn học nên bà cũng ít ghé hơn. Hai còn chính là Tống Tuệ và Khúc Tình Tình. Các cửa hàng khác phố dù ăn suốt cũng đắn đo vì giá tiệm nhà họ Ôn cao một chút. Nhìn xem cái mảng tiệc cuối tuần đến giờ cũng mới nhà chị Trương với nhà họ Khúc ủng hộ đấy thôi. cô Tuệ với Khúc Tình Tình thì gần như bữa nào cũng mặt nếu ở tiệm. Chẳng cách nào khác, hai nhà sát vách , cái mùi thơm đó nó cứ tra tấn khứu giác thì ai mà chịu cho thấu. Món bánh nướng kẹp đồ kho mới lên ngon rẻ nên cô Tuệ bữa nào cũng gọi một cái, thi thoảng còn chụp ảnh gửi cho Dương Thao để trêu thằng con nữa.
"Chị Tuệ ơi trưa nay canh sườn đấy, Tiểu Phạn hầm từ tối qua."
Tống Tuệ hớn hở: "Thế thì quá, tí mang bát sang múc một bát về nhé." Giọng cô Tuệ oang oang bà chủ tiệm sữa cách đó một gian thấy cũng hét to vọng sang bảo Ôn để dành cho một bát. "Cả nữa! Anh Chi ơi để dành cho nhé—" "Lát mang bát sang múc một bát đấy nhé" Tiếng gọi í ới lan khắp phố, hàng xóm thấy món canh sườn là ai nấy đều đăng ký một bát cho bữa trưa ngay. Dự báo thời tiết bảo tuần tới trời sẽ mưa suốt, sáng tối cần khoác thêm áo ngoài , cái tiết trời thu mà ăn bát canh sườn thì còn gì hạnh phúc bằng. Mẹ Ôn rạng rỡ tiệm, canh sườn Ôn Phạn nhiều lắm, hầm cùng ngó sen và ngô đến khi nước dùng trắng đục, giá cũng để bình dân: bát ba miếng sườn kèm ít ngô với ngó sen bán đúng tám đồng một bát.
"Ông nó ơi, Tiểu Phạn dặn trưa nay ăn món gì ?" Ba Ôn lau mồ hôi: "Con bé bảo ăn gì cũng ."
"Cái con bé ..." Mẹ Ôn tất bật chuẩn cho bữa trưa canh giờ tan học. Rất nhanh tiếng chuông trường vang lên, nhóm học sinh khối mười quân huấn tan học đầu tiên, một đoàn quân mặc quân phục rằn ri ùa vây kín sạp bánh nướng cửa.
"Cô ơi cho cháu một bánh nướng kẹp đồ chay cơ bản ạ."
"Cho cháu một cái chay, thêm hai que đậu phụ cá với một que da gà ạ."
"Cháu lấy ba cái, thêm một cái đùi vịt kho đóng gói riêng nữa cô nhé." ...
Ôn Phạn dắt Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa về đến tiệm là cả hai cảnh tượng mắt cho choáng váng.
"Oa quán nhà đắt hàng thật đấy."
Hàng dài mấy chục học sinh khối mười đang xếp hàng rồng rắn, phía vẫn liên tục kéo tới. Hàn Lộ Lộ nhỏ giọng với Ôn Phạn: "Mẹ trẻ thật đấy." Người phụ nữ đang nhanh tay kẹp đồ cho đám học sinh dù sắc mặt sạm chút nhưng qua cứ tưởng mới ngoài ba mươi thôi. Ôn Phạn: " Đó tớ." Nàng dẫn hai bạn tiệm, gọi to một tiếng "Mẹ ơi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-53.html.]
Mẹ Ôn ngẩng đầu khỏi quầy: "Hôm nay về muộn thế con... đây là..." Ôn Phạn giới thiệu: "Dạ đây là bạn học của con, bạn cùng bàn Hàn Lộ Lộ, còn đây là Tần Hòa dạo vẫn kèm Toán cho con đấy ạ."
Mẹ Ôn vội vàng chùi tay tạp dề, niềm nở xen lẫn chút lúng túng: "Chào các cháu, chào các cháu, mau ." Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa ngoan ngoãn chào bà chủ, Ôn chẳng nên tiếp đãi thế nào cho , đành chỉ tay lên thực đơn tường: "Các cháu xem thích ăn gì cứ bảo dì nhé." Hàn Lộ Lộ thì ngại ngùng, Tần Hòa cũng rụt rè.
Ôn Phạn hỏi: "Mẹ ơi trong bếp còn mì gạo ạ?"
"Còn á con , hôm nọ mới mua đấy, sáng nay bảo ba ngâm một ít ." Ôn Phạn dậy: "Hai xem thích ăn gì thì gọi nhé, tớ bếp tí ."
Trưa nay canh sườn nên Ôn Phạn định món mì gạo xào để ăn kèm. Nàng kéo Ôn là đôi vai đang căng cứng của Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa mới thả lỏng. Hàn Lộ Lộ ngó xung quanh: "Này, tiệm nhà Ôn Phạn buôn bán đấy chứ." Mới đó mà trong quán kín chỗ , thấy hết bàn liền chuyển sang gọi đồ mang về.
Tần Hòa hạ thấp giọng: "Ừ, bố tớ bảo mấy cái quán nhỏ vỉa hè thế thôi chứ kiếm khiếp lắm đấy."
Hàn Lộ Lộ vỗ ngực: "Thế thì quá , đỡ lo cho ." Hai cô nàng vốn lo tiệm nhà Ôn Phạn vắng khách nên khi chuẩn sẵn tâm lý, thậm chí Hàn Lộ Lộ còn tính xem lát nữa nếu thấy quán vắng thì lời động viên bạn thế nào cho khéo nữa cơ.
Tần Hòa đẩy kính, chăm chú xem thực đơn. "Hay gọi một bát đồ hấp thêm một suất cơm niêu ăn chung nhé? Cho nếm nhiều món."
Hàn Lộ Lộ: "Ngoài cổng còn bánh nướng kẹp nữa kìa." Tần Hòa: "Cậu ăn hết chừng đó ?" Hàn Lộ Lộ im bặt, mắt liếc dọc liếc ngang, cô nàng chợt nhận các bàn xung quanh chẳng mấy ai chuyện cả. Mọi đều cắm cúi ăn lấy ăn để, đôi đũa nào cũng múa tít mù. Ở bàn ngay cạnh, hai bạn nữ mỗi một cái bánh nướng kẹp tay mà vẫn ngừng gắp mọc trong bát hấp bát ăn kèm với cơm trắng. Cái kiểu nạp tinh bột chồng tinh bột thế thôi thấy nghẹn , mà hai bạn cứ như gì, miếng mọc to bằng nắm tay trẻ con cứ thế xẻ trộn cơm, hai nàng ăn mà mặt mày hớn hở đầy thỏa mãn. Hàn Lộ Lộ nuốt nước miếng ực một cái, Tần Hòa đầy vẻ cầu cứu. Tần Hòa: " Người đang quân huấn mà!" Toàn mặc quân phục rằn ri cả, nắng cả buổi sáng thì cái gì mà chẳng ăn ?
Ôn Phạn bưng đĩa mì gạo xào của bước , thản nhiên hỏi hai chọn xong . Hai cô nàng báo món xong là ngửi ngay thấy mùi thơm ngào ngạt từ đĩa mì xào. Hàn Lộ Lộ, Tần Hòa: ... Hàn Lộ Lộ: "Sao đồ ăn khác đồ bọn tớ thế!"
Ôn Phạn báo đơn cho ngạc nhiên hỏi : "Tiệm nhà tớ mà, chẳng lẽ ngày nào tớ cũng ăn đồ hấp bát cơm niêu giống khách ?" Ăn mãi cũng ngấy chứ bộ. Ôn Phạn bưng thêm một đĩa nước sốt nhỏ , cho thìa sốt cay nồng mì trộn đều xúc một thìa thật lớn. Hàn Lộ Lộ cảm nhận rõ rệt nước miếng đang tiết trong khoang miệng, cơn thèm ăn trào dâng từ dày. "Ôn Phạn công chúa ơi, cái mì xào của trông ngon quá ."
Ôn Phạn: "Bình thường thôi mà." Do mì ngâm đủ thời gian đấy. Nói xong nàng biểu cảm của Hàn Lộ Lộ liền hiểu vấn đề, bèn đẩy đĩa mì giữa: "Hai nếm thử xem." Hàn Lộ Lộ đợi nữa liền một miếng ngay, và miếng mì đó đ.á.n.h tan định kiến trong cô nàng.
"Thế ... thế mà bảo là bình thường á?"
Nếu thế là bình thường thì đồ tớ ăn đây gọi là cái thứ gì cơ chứ! Mì xào tơi và khô, hề cảm giác bóng mỡ, trứng xào mềm, các loại rau củ thái sợi xào chín tới giữ độ giòn mềm cần thiết, mùi thơm của khói lửa quyện cùng hương vị nồng nàn của nước sốt. Tuy là sốt gì nhưng thỉnh thoảng nhai trúng hạt thịt chiên khô bùi bùi. Vị cay thơm nồng nàn hề lấn át vị ngọt tự nhiên của mì gạo mà hòa quyện vô cùng hảo. Tần Hòa cũng nếm một miếng, gương mặt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc tương tự.
Ôn Phạn bưng ba bát canh sườn múc sẵn , nàng nhấp một ngụm . "Mì cứng chút... uống canh là ." Bát canh sườn hầm đúng độ, vị ngọt thanh của ngó sen thấm đẫm nước dùng, những hạt ngô vàng óng thêm một tầng hương vị và màu sắc rạng rỡ, Ôn Phạn cho thêm gia vị kỳ quái nào cả, bát canh cứ thế mang vẻ mộc mạc mà thơm ngon đến lạ kỳ. Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa uống canh xong là " hình" luôn. "Trời ơi nước canh cũng ngon thế !" Cứ một miếng mì một ngụm canh, hai cô nàng Ôn Phạn với ánh mắt đầy ghen tị.
Rất nhanh đó đồ ăn của hai cô nàng cũng bưng lên. Tần Hòa gọi một suất cơm niêu sườn lạp xưởng, còn Hàn Lộ Lộ gọi món mới bảng hiệu là Sườn hấp bột nếp. Món khó , ít nhất là khi ba Ôn thêm món hấp mới thực đơn Ôn Phạn dạy ngay món . Dù cũng là chia bát nhỏ mang hấp nên quy trình cũng tương tự món hấp bát thôi. Từng miếng sườn bao bọc bởi lớp bột gạo mịn màng, lớp bột giúp giữ cho thịt sườn luôn mềm ngọt, sườn hấp kỹ đến độ chỉ cần khẽ chạm môi là xương rời ngay. Lớp khoai tây lót sườn hút trọn nước thịt tiết , chỉ cần dằm nhẹ là thành lớp khoai tây nghiền bùi béo trộn cơm trắng ăn cực kỳ . Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa cảm giác như linh hồn đang lìa khỏi xác, linh hồn bay lơ lửng trung cái xác phàm của đang ăn uống như quỷ đói, chẳng còn tâm trí mà chuyện nữa. Còn linh hồn thì đang đắm chìm trong bản giao hưởng của mùi vị và hương thơm.
Đợi đến khi linh hồn "nhập xác", hai cô nàng mới giật nhận chỉ cơm niêu và sườn hấp sạch bách mà đến bát canh sườn cũng chẳng còn một giọt nước dùng nào. Tần Hòa Ôn Phạn định gì đó nhưng thôi. Hàn Lộ Lộ thì tính tình bộc trực nên thẳng luôn: "Tớ bảo , tay nghề nhà đỉnh thế thì cứ dùng nó mà 'vả mặt' tất cả bọn họ cho tớ." Gia cảnh giàu thì chứ, trong mắt Hàn Lộ Lộ lúc đĩa sườn hấp mới là chân lý, nàng chỉ quỳ xuống lạy Ôn Phạn một lạy thôi. Giàu đến mấy thì ngoài mấy đứa nịnh bợ như Kim Duệ ai thèm để mắt tới ? nấu ăn ngon thế thì khác, giờ Hàn Lộ Lộ chỉ túm cổ áo Ôn Phạn hỏi xem tại hồi lớp mười nàng trổ tài ngay cho lác mắt. Nếu sớm thì... sớm thì cô nàng ăn ngon thêm tận một năm còn gì! Hai cô nàng no căng bụng đến mức khó nhọc lắm mới dậy trả tiền . Mẹ Ôn đầu thấy con gái dẫn bạn về nên nhất quyết lấy tiền, cuối cùng Tần Hòa quẳng tiền lên quầy kéo Hàn Lộ Lộ chạy biến , chạy vài bước hai đứa suýt thì nôn hết chỗ đồ ăn ngoài nên đành chậm cho xuôi. Ôn Phạn nhanh chóng đuổi kịp hai cô bạn để trả tiền thừa. "Đã bảo là giảm giá 10% mà, với canh sườn là tớ mời hai nữa." Hàn Lộ Lộ định từ chối nhưng Tần Hòa khẽ huých tay bạn nhận lấy tiền thừa. Ba cô nàng cùng thong thả bộ về trường, Hàn Lộ Lộ hì hì. Tần Hòa hỏi: "Cậu cái gì đấy?" Hàn Lộ Lộ thì thầm: "Tớ đang nghĩ là sắp tới trong lớp sẽ vài kẻ hối hận xanh ruột cho mà xem" Cơm ngon thế mà nghĩ đến chuyện thằng Kim Duệ cả đời nếm, Phó Xuyên cũng chắc ăn, cả cái hội lẻo mép nữa... Hàn Lộ Lộ càng nghĩ càng thấy sướng: "Tớ về lớp sẽ quảng bá rầm rộ lên, cho mấy cái đứa đó thèm c.h.ế.t !"