Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:50:12
Lượt xem: 124
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận lời hứa chắc chắn từ Trần Gia Hòa, hôm Khổng Chấn Hoa đặc biệt gọi điện cho Khúc, nhờ bà chuẩn một phong bao lì xì thật lớn gửi cho ông chủ tiệm cơm nhà họ Ôn. Mẹ Khúc ngạc nhiên: "Thành công ông?" Khổng Chấn Hoa lúc lòng ơn chị dâu dạt dào như nước sông Trường Giang chảy mãi thôi, ông liến thoắng trong điện thoại kể cảnh Trần Gia Hòa ăn uống ngon lành tối qua sinh động như thật. Mẹ Khúc: " Vậy thì ." Khổng Chấn Hoa phấn khích đến mức thức trắng cả đêm, vốn dĩ ông định dắt Trần Gia Hòa và trợ lý tham quan thành phố thêm một hôm nhưng tối qua vị giám đốc bảo chỉ nghỉ ngơi thôi, bảo ông cứ tự nhiên. Thế là Khổng Chấn Hoa lái xe suốt hai tiếng đồng hồ chạy cao tốc về nhà ngay trong đêm. Về đến nhà việc đầu tiên là bế thốc vợ đang ngủ say của lên, hẳn mấy vòng. "Thành công vợ ơi! Anh thành công !" Khổng Chấn Hoa vợ ông hốt hoảng chẳng dám , cứ ôm chặt lấy đầu chồng dỗ dành mãi. Khổng Chấn Hoa chán , cuối cùng căn nhà nhỏ hẹp của , bao nhiêu tâm tình dồn hết một câu: "Mình mua nhà mới thôi vợ ơi!" Khổng Chấn Hoa ông sắp phất lên .
Vợ ông bất lực: "Sao cũng mà, nhà to thì sướng mà nhà nhỏ cũng vẫn ở ... Anh cởi cái áo sơ mi xem nào, rách một lỗ hở cả lưng thế ." Bây giờ Khổng Chấn Hoa mới để ý thấy sơ ý quá, cởi áo mới thấy lưng rách một lỗ thật lớn. Người vợ chồng liến thoắng vẽ viễn cảnh tương lai tươi , hiểu là tối nay mà cho ông sướng mồm thì chồng chẳng chịu ngủ, nên lặng lẽ tìm kim chỉ vá cái áo. Hai vợ chồng thủ thỉ ánh đèn, đứa con nhỏ thức giấc từ lúc nào, dụi dụi mắt ở cửa phòng cất giọng sữa: "Bố ơi bố về ạ?" Khổng Chấn Hoa bế thốc con lên xoay hai vòng, đứa nhỏ đang ngái ngủ cũng khanh khách. "Bố vui quá, con thích cái gì cứ bảo bố, bố mua hết cho!"
"Oa oa thật ạ, thế con ..."
"Được, bố mua hết!"
Người vợ mỉm hai cha con, Khổng Chấn Hoa bỗng vỗ trán sực nhớ một việc. "Vợ ơi, đợi bao giờ tiền dự án về, nhà cũng sang tiệm đó đặt một bữa hải sản thịnh soạn nhé!" Lần để mời Trần Gia Hòa ông chi đậm, vợ ông còn hỏi cần mang nhẫn vàng bán tạm . Khổng Chấn Hoa ban đầu xót tiền lắm, nhưng khi nếm đồ ăn thì trong đầu ông chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Đáng đồng tiền bát gạo quá! Suất hải sản cả vạn tệ mà món nào cũng là mỹ vị ông từng thấy trong đời. Ông nhất định dắt vợ con sang đó ăn uống một bữa mới ! Người vợ từng ăn tiệc mừng tân khoa của Khúc Hiểu Vũ nên thấy bất ngờ mấy, nhưng đứa con gái thì reo hò nhảy cẫng lên hỏi bao giờ mới . Khổng Chấn Hoa: "Đợi... đợi mua nhà mới con!" Trần Gia Hòa là nổi tiếng việc chắc chắn, hễ ông là sẽ . Khổng Chấn Hoa hừng hực khí thế, mở máy tính ngay bản báo cáo gửi lên công ty. Dự án là một tay Khổng Chấn Hoa ông đàm phán thành công đấy nhé! Công lao ông nhất định nắm chắc trong tay!
Sau ngày chủ nhật nghỉ ngơi, Ôn Phạn mở mắt dậy sáng thứ hai là tâm trạng liền chùng xuống. Lại học . Nàng thở dài dậy chuẩn vài phần đồ ăn sáng mang đến trường. Hôm nay là ngày phụ đạo môn Toán của Tần Hòa, Tần Hòa nhận lấy phần ăn hớn hở hỏi Ôn Phạn kế hoạch nghỉ lễ 1/10. "Năm nay nghỉ tận tám ngày đấy, Quốc khánh với Trung thu liền luôn!" Kỳ nghỉ dài thế ít bạn trong lớp nhận lịch học thêm dày đặc . Ôn Phạn ánh mắt rạng rỡ: "Tám ngày cơ ... tớ cũng chẳng nữa." Tuyệt vời, sắp nghỉ ! Tần Hòa lẩm nhẩm lịch trình của : "Tớ chắc là từ mùng 1 đến mùng 3 ở nhà bài tập, mùng 4 về quê, mùng 6... tớ tính leo núi."
Có bạn gần đó chen ngang: "Lại còn leo núi nữa ? Tớ thì chịu, mệt c.h.ế.t , tớ định ngủ nướng cho hết tám ngày luôn." Tần Hòa: "Đừng trách tớ nhắc nhé, năm tầm tụi thành 'lũ khốn khổ' ở tầng một (khối 12) đấy, tranh thủ lúc mà chơi thì lấy cơ hội nữa." Lời Tần Hòa thốt lập tức nhận sự hưởng ứng nhiệt liệt.
"Vãi thật, đúng quá chứ!"
"Tớ bảo , lớp nên tổ chức hoạt động tập thể , hồi lớp mười bảo mà rốt cuộc chỉ loanh quanh cái Công viên Nhân dân, tức chịu nổi!"
"Thôi thôi, hoạt động trường tổ chức các còn lạ gì, Công viên Nhân dân thì cũng Vườn thú ngoại ô, tớ phát chán với cái vườn thú đó , từ mẫu giáo đến tận cấp ba, mấy con khỉ trong đó chắc cũng bằng tuổi tớ chứ."
"Hỏi lớp trưởng xem nào, tổ chức ăn buffet tập thể !"
"Nhất trí! Không thì nhà hàng, hoặc thuê bếp nướng dã ngoại chân núi tự cũng !"
Lớp trưởng là một bạn đeo kính gọng đen, khẽ đẩy kính: "Tớ ý kiến gì." "Mà hoạt động tập thể cần báo giáo viên nhỉ, cô chủ nhiệm cùng ?" Câu hỏi dứt cả đám như sinh vật lạ. "Thôi coi như tớ gì ." thế, giáo viên cùng thì còn gì là vui nữa.
"Thế núi nào bây giờ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-59.html.]
"Vân Sơn nhé?"
"Thôi bỏ , leo núi Thanh Đường về đêm ."
"Đừng leo đêm mệt lắm."
"Này , cảnh đêm núi Thanh Đường lắm đấy nhé."
"Tớ lạy , nghỉ lễ Quốc khánh cứ dùng đầu gối mà nghĩ cũng núi Thanh Đường đông nghịt khách du lịch , leo đêm lên đó để đếm đầu ?"
"Thế ông bảo ?"
"Vẫn là núi Thanh Đường."
"Hê lô, thế thì khác gì cái tớ ?"
Cô bạn đưa ý kiến lườm một cái: "Ý tớ là, nhà bà nội tớ ở ngay chân núi Thanh Đường, cái thôn đó cũng vui lắm, hồ nước với sân rộng rãi, lớp đến đó tổ chức ăn uống, tự chuẩn đồ vẫn ngắm núi Thanh Đường."
Nghe Ôn Phạn liền bắt đầu cân nhắc tính khả thi cũng cảm thấy chút khá thú vị. Cả đám bàn tán sôi nổi xem cần mang theo những gì. "Về quê chơi ? !" Tiếng của Kim Duệ vang lên cả hội trường bỗng chốc im bặt. Cậu bô bô cái miệng chê bai thôn quê đủ điều, nào là bẩn thỉu nhếch nhác, còn dọa mấy bạn nữ đó cẩn thận kẻo bắt cóc, khà khà gionng điệu vô cùng chướng tai. Cô bạn mời cả lớp về nhà bà nội đỏ bừng mặt vì hổ. Ôn Phạn xuống, lườm Kim Duệ một cái sắc lẹm. Kim Duệ: ... Con ch.ó điên bỗng nhiên im tiếng, Ôn Phạn vỗ vỗ tay cô bạn , bỏ một phiếu tán thành. "Nhà tớ đủ đồ dùng, tớ thể mang theo nồi và ít gia vị ." Cô bạn ánh mắt đỏ hoe Ôn Phạn, nhỏ giọng : "Nhà bà nội tớ còn trồng chè nữa, sang đó thể lên đồi chè chơi cho ." Cô thực lòng thấy quê nên mới rủ các bạn về chơi. Hàn Lộ Lộ Ôn Phạn cô bạn , hưởng ứng nhiệt tình: "Thế thì quá, tớ còn thấy cây chè bao giờ ." Cô bạn thêm phần tự tin: "Chè núi Thanh Đường vốn nổi tiếng lắm đấy, chỉ là vùng núi chính quy hoạch thành khu du lịch nên cho dân lên đó trồng nữa thôi." Ôn Phạn gãi gãi cằm, thấy nơi vẻ đấy. Ừm, lát về chuẩn ít bột mì mang theo xem nhào mẻ bánh nào .
Tin tức về chuyến dã ngoại tập thể cả lớp phấn khích suốt mấy ngày, cuối cùng lớp trưởng cầm tờ giấy đăng ký tên, ai thì thôi, ai thì thống nhất lượng và phương tiện, vì là hoạt động tự phát nên thuê xe khách mà cả hội sẽ cùng bắt xe buýt . Hàn Lộ Lộ vui mừng khôn xiết, lấy bút vẽ tám cái hình trái tim nhỏ lên hộp bút, định bụng mỗi ngày tô đỏ một cái, tô hết là nghỉ lễ ! Ôn Phạn đôi khi chẳng hiểu mấy cái hành động mà nàng cho là dư thừa của Hàn Lộ Lộ để gì, nhưng thấy mấy cái tim nhỏ béo múp dễ thương nên nàng cũng mặc kệ. Những trái tim cứ đỏ dần theo từng ngày, cho Ôn Phạn cũng lây cái sự háo hức của Hàn Lộ Lộ. Chắc đống bài vở hành hạ đến mức sang chấn tâm lý mới thấy háo hức thế . Ôn Phạn tự nhủ.
Trong khi nàng mong ngóng kỳ nghỉ lễ tới thì Ôn nhận một cuộc điện thoại từ của Vương T.ử Hào. Mẹ Ôn ngạc nhiên, cứ ngỡ giao xong đống thịt bò sợi là xong việc , giờ T.ử Hào gọi nữa? Đầu dây bên T.ử Hào cũng mang giọng bất lực. Số thịt bò sợi mang đến trường mầm non dĩ nhiên các bạn nhỏ vô cùng yêu thích. T.ử Hào vốn "nổ" với các bạn từ nên khi mỗi đứa một lọ thịt bò là chẳng đứa nào chê câu nào. vấn đề ở một thứ khác. Mẹ T.ử Hào: "Đợt nhà tặng kèm một hộp bánh hoa ạ, em cho T.ử Hào mang đến trường, kết quả là bánh ngon quá mấy đứa trẻ cứ tranh xô đẩy chúng nó cô giáo gọi phụ lên việc hết cả lượt ." Mẹ T.ử Hào dĩ nhiên ngoại lệ, thằng con "vô dụng" của cô dù tham gia xô đẩy nhưng nguyên nhân gây vụ việc, là đồ của nhóc mang nên cô dĩ nhiên mặt. Mọi đều gọi lên, trường mầm non thái độ , giải thích rõ ngọn ngành đưa cái bánh hoa nát vụn . Bánh vỡ thành mấy mảnh nhưng ghép vẫn thấp thoáng thấy hoa văn hình một chú thỏ nhỏ. T.ử Hào vốn cầm tinh con thỏ mà, bây giờ T.ử Hào mới nhớ món quà tặng đó thực chất là quà mừng sinh nhật con . Hiệu trưởng trường mầm non còn trẻ, gương mặt phúc hậu với hai lúm đồng tiền duyên. Cô bày cái bánh , : "Hôm nay mời các phụ lên là để trao đổi sự việc, là em cũng tham khảo ý kiến . Trường luôn hoạt động theo tôn chỉ lắng tâm tư của các con... Thực sự xin T.ử Hào, lúc nãy lén nhéo thử một mẩu nhỏ nếm thử... và thừa nhận là hương vị quá tuyệt vời." Lớp vỏ đậu xanh bao bọc nhân khoai môn đậu đỏ, điều hiếm là mùi sữa nồng nàn mà hề ngấy cô hiệu trưởng cũng kinh ngạc. "Nên hỏi T.ử Hào xem nếu thì trường đặt vấn đề hợp tác với chủ tiệm ." Hiệu trưởng tính toán kỹ , chuyện gì dính đến ăn uống là dễ giải quyết nhất. Vốn dĩ trường mầm non định kỳ luân phiên đổi đơn vị cung cấp bánh ngọt, cái bánh ngon thế thì cứ mua thôi. Mẹ T.ử Hào gọi điện hỏi ý kiến Ôn. "Nếu chị thấy tiện thì liệu sắp tới tiệm thể thêm ít bánh trung thu ạ? Cô hiệu trưởng bảo thế đấy ạ."
Mẹ Ôn mang chuyện hỏi con gái. Ôn Phạn: "Bánh trung thu ... ạ." Vốn dĩ trong cung cứ đến Trung thu là bánh trung thu . Ôn Phạn ghét nhất cái Tết , vì thứ nhất là chủ t.ử vui thì đám nô tỳ như nàng khốn khổ, thứ hai là chốn thâm cung mấy ai đoàn viên , cứ đến lúc là thấy cô quạnh vô cùng. Và thứ ba là... các nương nương bà nào cũng trổ tài bánh, nàng cứ chạy đôn chạy đáo hết cung đến cung khác để chỉ dẫn, hết một mùa lễ là chân nàng như rụng luôn. năm nay... Ôn Phạn bố đang tất bật, nghĩ đến sự hào phóng của T.ử Hào, ừm, bánh trung thu cũng đấy chứ. "Vậy con sẽ món Bánh trung thu Ngũ Phúc." Cái tên Ngũ Phúc cũng là kiểu đặt tên lấy khéo thôi, nhân ngũ vị , mà là năm loại bánh với lớp vỏ và nhân khác , kiếp Ôn Phạn xếp năm loại một đĩa mang lên nên gọi đại là bánh Ngũ Phúc. "Cũng đơn giản thôi ạ, nướng vài lò là xong, nhà cũng để một ít mà ăn nữa."
…