Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:48
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Phạn bước khỏi cửa nhà, đón nhận bầu khí trong lành của buổi sớm mai. Tại công viên nhỏ ở góc phố, nàng tập một bài Bát Đoạn Cẩm, duỗi căng tay chân cho thoải mái mới chậm rãi xuất phát.
Những già tập thể d.ụ.c buổi sáng, những đứa trẻ ngái ngủ cha nhét ghế xe điện để kịp giờ học năng khiếu, và cả những thanh niên vội vã ăn sáng chạy cho kịp chuyến xe. Ôn Phạn quan sát, vô thức bước tới một khu chợ sớm.
Tiếng ồn ào náo nhiệt, tiếng tiểu thương rao hàng qua chiếc loa lớn vang lên liên hồi: "Dưa hấu đây! Dưa hấu Kỳ Lân rẻ như cho đây!" "Rau xanh hái! Hai đồng một bó!" "Bánh bao nóng hổi, nhân thịt nhân rau đủ cả đây." ...
Cảnh tượng chợ búa ồn ào như thế khiến Ôn Phạn thấy thuộc hơn cả những khu chợ quản lý quy củ. Kiếp nàng vài hiếm hoi khỏi cung mua sắm, cũng từng thấy cảnh tượng náo nhiệt tương tự ở ngoại thành. Điểm khác biệt là con nơi đây so với thời xưa sẵn lòng đầu tư cho nhu cầu ăn uống hơn nhiều. Đặc biệt hiện nay những nguyên liệu tinh chế như đường trắng, gạo mì dễ dàng kiếm nên chủng loại thực phẩm cũng phong phú hơn giúp cuộc sống thêm đa dạng.
Ôn Phạn ngang qua phố, bỗng thấy ngứa nghề, đến khi bừng tỉnh thì tay xách một túi ba cây lạp xưởng và một túi ngô tươi vẫn còn nguyên vỏ để cho nàng chuẩn bữa ăn tiếp theo. May mà ba lô đủ rộng, Ôn Phạn nhét đồ tiếp tục lên đường đến thư viện. khi tới nơi, Ôn Phạn liền ngẩn .
Nàng chỉ dựa theo ký ức mờ nhạt của nguyên chủ để tìm một nơi học tập, nào ngờ trong kỳ nghỉ hè ngay cả thư viện cũng đông nghịt . Những nơi mà trong ký ức vốn dành cho học sinh giờ đầy rẫy trẻ con chạy nhảy, vài phụ tấm tắc khen ngợi: "May mà nơi , điều hòa an ." " , đúng , con cái ở đây còn thể xem sách, bao." "Nhà chị buổi trưa cho con ăn gì?" " đưa cho nó hai mươi đồng, buổi trưa ngoài mấy quán nhỏ, thì đặt đồ ăn giao đến tận nơi cho nó." "Đặt đồ ăn cũng , cũng định đặt cho con đây." "Các chị thường chọn món gì? Cho xem với." ...
Ôn Phạn nhíu mày, cảm thấy những bậc phụ phần thiếu trách nhiệm giúp trẻ nhỏ dễ gặp nguy hiểm. Thời đại chẳng lẽ kẻ buôn ? Dù kẻ buôn , để trẻ con ở nơi công cộng vạn nhất xảy va chạm thì tính ?
Bắt gặp ánh mắt rã rời của nhân viên quản lý thư viện, Ôn Phạn quyết định hôm nay về nhà . Đi đường, nàng nhớ tới cuộc trò chuyện của các phụ lúc nãy: "đặt đồ ăn", "giao cơm"... Ôn Phạn khẽ nheo mắt suy nghĩ.
...
Hai vợ chồng ba Ôn cả buổi sáng vẫn hết kinh ngạc tài nấu nướng của con gái. Nếu cả hai quá hiểu rõ con , chỉ dựa chiếc bánh thịt bò lúc sáng, ba Ôn chắc cân nhắc xem con gái lén bái vị đại sư nào thầy .
Hai vợ chồng đạp xe ba gác , ba Ôn vẫn khỏi cảm thán: "Ngon hơn cả sư phụ !" Tay nghề của ba Ôn là năm xưa học từ một vị đại sư chuyên cỗ bàn trong làng, chân sai vặt ba năm, học nấu nướng năm năm, cuối cùng ở thành phố cũng chỉ là hạng bình thường. ba Ôn nghĩ, ngay cả vị sư phụ nức tiếng mười dặm tám phương nhờ tay nghề giỏi đó cũng hương vị như sáng nay mà con gái ông .
Mẹ Ôn thì bình thản hơn chồng, suy nghĩ duy nhất của bà khi con gái nấu ăn chính là tự hào: "Con gái thông minh thế nào chứ, hồi nhỏ ông nhớ nó học thuộc thơ cổ , chỉ vài phút là xong!" Mẹ Ôn tự hào thêm phần an lòng: "Con bé hiểu chuyện , còn nấu cơm cho chúng nữa. Chẳng ông còn Tiểu Phạn hôm qua muối dưa cho ông ?"
Ba Ôn dừng xe ba gác , Ôn định hỏi ông gì thì thấy ba Ôn vén vạt áo lau nước mắt. Mẹ Ôn: ... Ba Ôn chút nghẹn ngào: " chỉ thấy... thấy con bé hiểu chuyện thấy ấm lòng quá." Trước đây thấy cô chê bai cha mặt, cả hai chỉ thấy đau lòng. giờ hiểu chuyện quá ba Ôn thấy xót xa.
"... Tất cả là tại thằng nhóc khốn kiếp !" Mẹ Ôn đột nhiên dựng lông mày, trực tiếp tìm kẻ đổ giúp bà xả giận. "Lão Ôn, chúng lụng cho giỏi, để dành thêm tiền cho con gái!" Mẹ Ôn bỗng dưng nảy sinh ý chí chiến đấu sục sôi. Chuyện tình cảm khiến con gái chịu khổ đủ đường, Ôn quyết định dù con gái kết hôn cũng dành cho nàng sự bảo đảm nhất giúp nàng yên tâm sống tiếp.
Mẹ Ôn hừng hực khí thế bắt đầu nghiên cứu cách giao hàng qua mạng, loay hoay với chiếc điện thoại mãi cuối cùng cũng đăng ký xong tài khoản shipper. Vừa định tìm chiếc mũ bảo hiểm , tranh thủ lúc sáng ít chạy vài đơn cho quen hệ thống thì bỗng điện thoại "ting ting" hai tiếng.
Mẹ Ôn cúi đầu : "Có đơn ông Ôn ơi!"
Có đơn đến Ôn đương nhiên tạm dừng việc ngoài. Đơn hàng cũng tương tự hôm qua, vẫn là hai phần cơm suất, ghi chú một phần đổi thành ớt muối. Mẹ Ôn còn thấy lạ lẫm, điều khiến bà kinh ngạc hơn cả là đơn mà là một đ.á.n.h giá nhận trang quản trị:
【Cảm ơn chủ quán! Đã cho nếm trải món dưa muối của cuộc đời tại tiệm nhỏ ! Khẩn thiết đề nghị chủ quán đưa món ớt muối lên thực đơn. Ăn kèm với loại ớt thể chén sạch ba bát cơm luôn! Đương nhiên cơm suất của quán cũng , vệ sinh sạch sẽ. Đánh giá năm !】
Lời bình luận cô đơn xuất hiện trong khu vực đ.á.n.h giá, Ôn trân trối một hồi lâu. Ba Ôn thì chai sạn , ông gắp một đĩa ớt muối từ chiếc chậu inox để vợ chồng cùng thưởng thức. Ăn thử một miếng, đừng là ba Ôn, Ôn cũng nhận sự khác biệt to lớn bên trong món ăn .
Ba Ôn tâm phục khẩu phục: "Đóng gói thôi... lát nữa đưa món dưa muối lên thực đơn luôn." Quan trọng nhất là đợi con gái về ông hỏi cho nhẽ xem món dưa muối mà cái hương vị đó giúp ông học hỏi thêm.
Ôn Phạn sớm chuẩn cho câu hỏi , nàng lấy lạp xưởng và ngô từ trong ba lô , thản nhiên : "Thì cũng là học theo mạng thôi ạ, ừm, vài chỗ con tùy ý thêm bớt một chút giúp món ăn ngon hơn thôi."
Ba Ôn sốt sắng hỏi: "Thêm cái gì?"
Ôn Phạn chỉ kệ bếp: "Thì mấy loại hương liệu ạ, hướng dẫn phi dầu thơm, con thấy trong tủ lạnh vẫn còn ít kinh giới với thảo quả nên cũng cho mỗi thứ một ít cho hương vị thêm đặc sắc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-6.html.]
"Vậy còn bánh thịt bò lúc sáng thì ?"
"Thì cũng là tùy tay thôi ạ, nhân thịt con thấy đủ nhuyễn nên xay thêm một , thêm nước đá, hành tây hạt tiêu đen, nếu là tự phát huy... thì thấy cái gì tiện là cho cái đó thì món ăn thêm lạ miệng thôi ạ."
Ba Ôn vẻ mặt như gặp ma . Ôn Phạn thì bàn sâu thêm về vấn đề . Nàng hào hứng định bếp: "Ba, trưa nay con món cơm niêu cho ba thử nhé?"
Ba Ôn thẫn thờ đáp một tiếng, trong lòng khỏi suy đoán lung tung. Đột nhiên Ôn Phạn gọi: "Ba ơi, ba qua dạy con cách dùng bếp ạ! Cái bếp con đ.á.n.h lửa mãi á, ba giúp con với!" Hôm qua phi dầu nàng vẫn dùng chiếc bếp nhỏ, khác thấy nhưng Ôn Phạn ăn cứ thấy nhiệt độ dầu đủ, thiếu chút hoả hầu giúp món ăn ngon nhất. Ba Ôn cuối cùng cũng bừng tỉnh, thầm nghĩ quá nhiều: "Đến đây."
Ôn Phạn nhanh chóng hiểu cách sử dụng gas và bếp lò, điều khiến nàng càng thêm hài lòng. Sức nóng của gas đủ lớn nên nhiều món sẽ thuận tiện hơn nhiều. Ôn Phạn chiếm lấy một bếp để cơm niêu, để xua tan sự nghi ngờ của ba nàng còn bộ đặt một công thức món ăn điện thoại mặt để họ tin tưởng hơn.
Ba Ôn xào thức ăn quan sát con gái, Ôn Phạn vẻ thực sự nấu nướng mấy thành thạo, nàng còn ngửi thử gia vị, thỉnh thoảng thậm chí dùng đũa chấm một chút nếm thử vị để điều chỉnh cho đúng. dù , đến khi niêu đất đậy nắp nấu cơm thì mùi thơm đó dù thế nào cũng giấu nổi nữa.
Mẹ Ôn ở cửa thu ngân, giao hàng mà mãi chẳng rời chân . Khách hàng tuy vẫn kín tám cái bàn trong quán nhưng so với lệ thường, quán rõ ràng đông hơn hẳn. Thậm chí khách liền cảm thán mà thơm thế, hỏi bà trong bếp đang món gì họ càng thêm tò mò.
"Bất kể là món gì cứ cho một phần!"
Ôn Phạn vui vẻ đồng ý, với Ôn rằng nàng phần của sáu : "Phần của ba nhà giữ , còn thể bán thêm ba phần nữa tăng thêm thu nhập."
Mẹ Ôn nuốt nước miếng: "Được." Nghĩ một lát ngoài báo giá: "Cơm niêu, mười tám đồng một phần ạ." Nhìn cô con gái trắng trẻo ở trong bếp, mùa hè bên trong điều hòa, nóng đến mồ hôi đầm đìa bà thấy xót xa, nên Ôn cảm thấy đòi mười tám đồng cũng chẳng thấy áy náy chút nào.
Cũng lầm bầm chê đắt nhưng cuối cùng ba phần cơm niêu đều bán sạch. Hai phần trong đó là của thanh niên, còn phần cuối cùng là một quen cho quán thêm rộn ràng.
"Chị Dương, chị tới đây? Đợi chút ạ, để em lấy cho chị chai nước lạnh cho chị giải nhiệt!"
Dương Hồng đó, vẻ mặt chẳng thấy vui vẻ gì cho cam. Điều bà nghĩ trong lòng chuyện gì khác mà là bát cơm chiên chất lượng giảm sút mà bà ăn trưa qua cho bà cảm thấy hụt hẫng. Bà thấy khó chịu vô cùng! Một là cảm thấy ba Ôn là bà đặt nên mới cố ý ngon để bõ ghét . Hai là... thèm. Thèm đến mức cồn cào cả ruột gan bà chịu nổi.
Sáng qua ăn quá nhanh đến nỗi dày phản ứng mà lòng vẫn thấy đủ. Phần cơm chiên bình thường trưa qua đủ để an ủi tâm hồn bà giúp bà thấy trống trải! Đêm qua bà còn tin hiệ thực, nửa đêm hơn chín giờ còn lái xe ngoài đến Kim Ngọc Đường gọi một phần cơm chiên Kim Ngọc Mãn Đường để thỏa mãn cơn thèm. Hai trăm mười tám đồng cho một phần cơm chiên trong sảnh đường lộng lẫy giúp bà thấy sang trọng. Thế mà Dương Hồng vẫn thấy đủ! Gạo đủ độ bóng, rau đủ nhiều, hải sản tươi, thịt sợi thơm món ăn kém hấp dẫn.
Tóm Dương Hồng ôm cái bụng đói về nhà bà cảm thấy thêm mệt mỏi. Điều bực hơn là tiền nhà của gia đình họ Ôn cũng chuyển tới lúc đó nên bà hết đường trách móc, khiến bà định nửa đêm liên lạc hỏi xem họ ý kiến gì về việc bà đến đòi tiền nhà sáng sớm cũng mở lời nổi. Dương Hồng nhẫn nhịn mãi, đến trưa nay thực sự nhịn nổi nữa, bà quán tìm hiểu.
Sới bạc cũng chẳng thèm , bà canh đúng giờ mở cửa trở thành sớm nhất đến quán báo danh. Thái độ Ôn cũng khách sáo, tiên đưa cho Dương Hồng một chai Coca ướp lạnh giúp bà giải khát, đó hỏi bà ăn gì. Dương Hồng ngập ngừng định ăn cơm chiên, sợ ăn trình độ như trưa qua bà thấy lo lắng, đến khi ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp tỏa bà liền do dự nữa: "Cái món thơm thơm kìa, cho một phần để nếm thử xem !"
Coi như bệnh thì vái tứ phương, dù món thơm thì chắc chắn sai bà càng thêm tin tưởng! Mẹ Ôn thuận lợi bán sạch ba phần cơm niêu, bên ngoài vài vị khách bắt đầu thưởng thức món cơm suất và mì suất do ba Ôn , đều cảm thấy hài lòng. Ba Ôn thấy tóc con gái ướt dính cả trán, chút xót xa ông con : "Để ba trông cho, con ngoài cho bớt nóng."
Ôn Phạn lắc đầu: "Món canh lửa kỹ mới ngon ạ để món ăn đạt chuẩn nhất." Nàng kiểm soát độ lớn nhỏ của ngọn lửa bếp, nhanh chóng thấy tiếng xèo xèo bên trong cho món ăn càng thêm hấp dẫn. Ôn Phạn thở phào một : "Xong ạ!"
Cùng với luồng hương thơm xộc thẳng mũi càng thèm thuồng. Nắp vung mở , chỉ thấy bên trong niêu đất là những lát lạp xưởng xếp ngay ngắn cùng màu xanh mướt của rau cải chíp giúp món ăn thêm mắt, bên cạnh là những hạt ngô vàng óng, chính giữa là một quả trứng chần thêm phần bổ dưỡng.
Ba Ôn cổ họng lên xuống liên tục lén nuốt ngụm nước miếng, con gái lẩm bẩm chuyện kịp chuẩn sườn, nước sốt thiếu mất loại nào đó ông thêm mấy phần nể phục.
"Tiểu Phạn, ăn con?" Những lát lạp xưởng bên trong cắt đều tăm tắp, ủ trong niêu đất đến khi rìa miếng lạp xưởng trở nên trong suốt chúng trở nên ngon hơn, hai đầu nhọn cong lên, rìa niêu đất lộ chút lớp cháy vàng rụm m, vài hạt hành lá điểm xuyết niêu cơm lò cho món ăn càng hảo.
Ôn Phạn rạng rỡ xinh : "Được ạ!"