Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:55:48
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món thịt băm hấp trứng củ mài tuy đơn giản nhưng nước canh thì thanh ngọt, thịt thì mềm ngọt mọng nước, củ mài hấp chín mềm đẫm vị, trứng gà đông miếng thịt tạo nên một bữa ăn đủ dinh dưỡng hề gây ngán. Lý Mai cứ một miếng thịt một ngụm canh, đôi lông mày đang nhíu chặt vì căng thẳng suốt buổi chiều bỗng chốc giãn hẳn. Cô đồng nghiệp gọi bát cháo thịt băm trứng bắc thảo, theo lý thì cũng đến nỗi tệ, thịt với trứng cho khá nhiều, cháo hầm đặc quánh giống loại chế biến sẵn, nhưng cô cứ ăn lén liếc sang phía Lý Mai. Đĩa thịt hấp trứng vẻ đơn sơ , thực sự ngon đến thế ? "Chị Lý, cho em nếm thử một miếng ?" Đều là cộng sự lâu năm nên đồng nghiệp mở lời tự nhiên, Lý Mai dĩ nhiên chẳng lý do gì để từ chối. Cô đồng nghiệp gắp một miếng thịt, ăn xong là thấy hối hận ngay lập tức đau đớn . "Ăn xong miếng thịt của chị là em hết ăn tiếp cái bát cháo của em luôn đây !" Bát cháo nãy còn thấy giờ trong mắt cô đầy rẫy khuyết điểm: đủ thơm, đủ mịn, hương vị đơn điệu, và nhất là chẳng cái vị tươi mới nấu tại chỗ. Lại nghĩ đến mấy tin đồn tiệm dùng đồ chế biến sẵn, bỗng dưng cô nàng chẳng nuốt nổi thêm muỗng nào nữa. "Không , chị Lý nhất định cho em xin link đặt quán nhé!" Cô nàng hạ quyết tâm: Mai nhất định đặt món ! Lý Mai mỉm : "Lát chị gửi link cho." Lý Mai nhẩn nha ăn sạch đĩa thịt hấp trứng, cơm trắng đủ một bát ăn kèm đĩa thức ăn, ăn xong thấy ấm bụng hẳn, bao nhiêu áp lực dường như tan biến hết. Cô đồng nghiệp đang ghen tị thì bỗng phát hiện hộp nước sốt vẫn động tới. "Chị Lý chị ăn cái sốt ?" Lý Mai hộp sốt đáp: "Tối nay chị ăn thanh đạm chút cho nhẹ ." "À là ." Cô cứ ngỡ Lý Mai thích món đó. Lý Mai cất hộp sốt , định bụng để dành nếu ăn cơm bệnh viện thì còn cái lôi trộn cho dễ ăn.
...
Đêm đó, lẽ nhờ bữa cơm hợp ý nên Lý Mai thấy ca trực đêm trôi qua đỡ mệt mỏi hơn hẳn. Cũng nhờ sự quảng bá nhiệt tình của cô đồng nghiệp mà ngày hôm ít chạy hỏi xin link đặt đồ. Lý Mai gửi luôn link nhóm chat chung của bệnh viện. Còn hũ nước sốt để ở văn phòng, giúp Lý Mai vượt qua bao đêm tăng ca mệt mỏi.
Kỳ nghỉ 1/10 , ít sinh viên về quê sớm giống như Ngô Na. Có trụ đến tối, cũng xuống xe là xách luôn vali sang tiệm trình diện ngay. Buổi chiều lèo tèo vài khách, nhưng đến tối, lượng khách đổ về tiệm bỗng tăng vọt gấp đôi ngày thường. " chỉ mong mãi để chén món thôi đấy!"
"Oa oa đồ kho đợt ngon hơn nữa, ngon vượt cả mong đợi của luôn!"
"Hũ nước sốt mang đến trường lũ bạn cướp sạch sành sanh , huhu cái bầy thú dữ đó cướp đồ của tôiiiii."
Đám thanh niên đổ về đây mang một đặc điểm rõ rệt: cứ một nhóm năm đến ba , gọi một bàn đầy ú nụ đồ ăn, ăn đến no căng rốn lúc về còn đặt thêm mấy suất đồ kho mang nữa. Hai bạn nữ ở cái bàn nhỏ cạnh cửa, ánh mắt lờ đờ vì quá no. Thời gian ở trường họ đặt nát hết các quán cơm niêu với đồ kho quanh đó nhưng chẳng quán nào cái vị của nhà họ Ôn cả! Hai cô nàng no đến mức thẳng lên nhưng vẫn nỡ rời , cứ đó các thực khách xung quanh. Có mấy rõ ràng là dân buôn bán phố , họ ăn nhanh và thỏa mãn, tiếng nhà gọi là vội vã lùa thêm vài miếng tiếc hùi hụi trả tiền cho Ôn: "Tiền cháu chuyển cô nhé.", xong là tất tả chạy ngay. Cũng mấy học sinh tranh thủ cuối tuần ghé qua tận hưởng mỹ vị, đúng cái độ tuổi "ăn như rồng cuốn", một tay cầm bánh nướng kẹp, một tay gắp mọc trong bát hấp bát trộn cơm trắng là chuyện thường tình, cứ tụm hai tụm ba là kiểu gì cũng nếm đồ của mới chịu. Lại cả những ông bà cụ dắt theo cháu nhỏ, mấy đứa nhóc ăn uống trông sướng mắt, cái thìa nào cũng múc đầy ú nụ ông bà hớn hở.
Giữa đám đông, hai bà cháu trông khá đặc biệt. Bà cụ quần áo rách nhưng kiểu dáng cũ kỹ từ mười năm , mái tóc hoa râm chải chuốt gọn gàng, bà bưng bát cơm ân cần hỏi đứa cháu nhỏ xem ăn thêm miếng nào . "Cố ăn thêm miếng con, món ở nhà bà chịu chẳng nấu kiểu gì cho ngon thế ." Đứa nhỏ ăn mặc sạch sẽ tươm tất nhưng cái áo rộng so với nên mặc trông cứ thùng thình. "Con ăn nữa , bà ăn ạ." Cô bé trông tầm năm sáu tuổi nhưng năng hiểu chuyện. " Nãy giờ con ăn mấy ." Bà cụ mắng yêu: "Cháu tưởng bà là cháu chắc, bà già bụng chứa mấy kiểu cơm thịt thế ." Cô bé bà cái nồi cơm niêu bàn: "Bà ăn nhanh ạ." Bà cụ nhất quyết cầm thìa đòi đút cho cháu. Cuối cùng cô bé cũng chịu thua, cầm lấy đũa ăn tiếp ngon lành. Cơm cháy giòn rụm, sườn bên cũng đậm đà nó cắm cúi ăn chẳng buồn ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-61.html.]
Quán nhà họ Ôn mỗi ngày đều một món tặng kèm đặc biệt, khi thì đơn giản như canh rong biển trứng gà, khi thì là món lạ ai bao giờ. Như hôm nay, cái nồi lớn trong quán đang hầm một nồi Canh đậu phụ cải thảo. Nghe tên thì món nhạt nhẽo chẳng gì để , nhưng múc một chén mới thấy nó đơn giản chút nào. Nước canh mang màu trắng đục như sữa, Ôn Phạn chiên bột mì khi cho nước nấu, trứng gà cũng chiên trong chảo dầu vớt thái sợi nhỏ. Sợi trứng chiên cho nồi canh hầm cùng cải thảo cho đến khi mềm nhừ, khi lò rắc thêm chút tôm khô. Một bát canh cải thảo đơn giản, cải thảo hầm nhừ đến mức còn hình dáng, miệng là cảm nhận vị tươi ngọt mọng nước, trứng chiên mang chút vị bùi béo cháy cạnh bơi trong làn nước canh đậm đà mà hề thấy lạc điệu, đậu phụ mềm mịn, cải thảo thanh mát, một bát canh vẻ bình thường nhưng mang một sự ấm áp thuần phác đến lạ kỳ. Bà cụ húp hết một bát múc thêm bát nữa, món canh cải thảo hầm nhừ thế đúng là sinh như để dành cho già . Cô bé đang ăn cơm đưa tay định bưng bát canh. Khi bàn tay nó chìa , hai cô bạn sinh viên đang ngó xung quanh lúc nãy xung quanh bỗng giật một cái. Bàn tay đứa nhỏ đó rõ ràng mất ba ngón. Liếc xuống , họ mới nhận cô bé đang xe lăn. Một bạn nữ ánh mắt đầy xót xa, bạn theo cũng thấy nghẹn đắng nơi cổ họng chẳng nuốt nổi miếng cơm nào nữa.
Cố gắng nuốt xuống, một bạn nữ thì thầm: "Hay là... lát nữa thanh toán luôn phần cơm cho hai bà cháu họ nhé?" Bạn đáp nhỏ: "Để tớ cho." Cô dậy tới quầy, khẽ với Ôn để ai thấy: "Cô ơi, phần cơm của hai bà cháu tính chung hóa đơn của cháu nhé." Mẹ Ôn cũng hạ thấp giọng: "Cảm ơn cháu nhé, cháu là thứ ba sang với cô như đấy..." Khách quen ghé quán đều cảnh của hai bà cháu, chỉ mấy bạn sinh viên mới đến là rõ thôi. "Bà nội Quách với bé Tư Nguyên sống gần đây, đều giúp đỡ giảm giá cho hai bà cháu họ." Hai cô bạn bất ngờ: "Mọi quen ạ?" Mẹ Ôn gật đầu. Một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông cướp tính mạng của con trai con dâu bà nội Quách, và cũng cướp một chân cùng mấy ngón tay của bé Tư Nguyên. Ngày con trai bà cụ cũng mở tiệm phố , khi xảy chuyện đám tang Ôn cũng sang viếng thăm. Sau bà cụ dắt cháu phố ăn cơm đều lấy tiền, nhưng bà cụ lòng tự trọng cao, nhất quyết khước từ một thời gian dài chẳng dám dắt cháu phố ăn nữa. Mọi đều là lớn cả, hiểu cái khí phách đó của bà nên đều lấy tiền, nhưng bát cơm thì múc đầy ú nụ, đồ ăn thì cho nhiều thêm chút, giảm giá so với giá gốc. Bà nội Quách mỗi đều bảo Tư Nguyên cảm ơn và vui vẻ nhận lấy thiện chí đó. Nhìn hai bà cháu phía xa, hai bạn nữ sinh giơ ngón tay cái thán phục Ôn.
Bà nội Quách và Tư Nguyên cũng ăn xong, bà cụ run rẩy dậy, vất vả đẩy chiếc xe lăn của cháu . "Anh Chi, để tiền bàn nhé!" Mẹ Ôn đuổi theo cửa: "Bà ơi trả dư !" Bà nhất quyết nhét mấy đồng tiền lẻ tay bà cụ, đưa thêm cái hộp nhựa đang cầm tay cho bà. "Sắp Trung thu , bánh trung thu quán tự để ăn, ít đường lắm bà mang về cho cháu nếm thử." Bà nội Quách liên tục từ chối nhưng Ôn tỏ kiên quyết. "Ngày lễ mà bà, cho cháu nó đổi vị chút cho vui ạ." Cuối cùng Ôn cũng thắng, bà nội Quách bảo Tư Nguyên lời cảm ơn. Đứa nhỏ đầu tóc dài chút xíu, lớp tóc tơ mềm mại trông cứ như quả đào mật , Tư Nguyên cảm ơn xong Ôn liền dặn: "Sắp cắt tóc cho Tư Nguyên bà nhỉ?" Bà cụ đáp: "Ừ con bé tóc nhanh dài thật, lát bà dắt bé sang tiệm thằng Hưng cắt." Mẹ Ôn bảo: "Chu Hưng nay ở tiệm bà, bà đợi dịp khác hãy sang, giờ chỉ hai thằng nhóc Vương Lỗi với Chu Hạo ở đó thôi." Chu Hưng vì hai thằng t.ử mà lo bạc cả đầu, quảng bá cho chúng nó quanh phố bảo hàng xóm sang cắt cứ thu phí gội đầu thôi coi như cho hai đứa nó luyện tay nghề. Ba Ôn hôm nọ vì ham rẻ sang cắt một về suýt Ôn đuổi khỏi nhà. Tóc cắt chỗ ngắn chỗ dài, đằng ngắn cũn che nổi trán mà đằng thì dài thượt như cắt bao giờ. Đến cả Ôn Phạn học về câu đầu tiên cũng là "Ba quá" Làm ba Ôn suýt thì trầm cảm. Giờ hễ thấy Chu Hưng là ba Ôn thở ngắn thở dài, ánh mắt đầy oán hận Chu Hưng chẳng dám vác mặt sang tiệm họ Ôn ăn cơm nữa.
Bà nội Quách ha hả: "Được , thế để mai bà dắt cháu nó ." Mẹ Ôn buôn thêm vài câu chuyện đời thường cho đến khi khách gọi thanh toán mới vội vã tiệm. Bà nội Quách đẩy xe lăn cho cháu, gió thu nhè nhẹ thổi, bé Tư Nguyên nãy còn kêu no giờ đang mâm mê cái hộp bánh trung thu còn âm ấm. "Bà ơi, bà đoán xem bánh vị gì ạ?" "Bà chịu thôi, cháu đoán xem?" "Cháu nghĩ là nhân đậu đỏ ạ!" "Thế cháu mở xem là ngay mà." Tư Nguyên rón rén mở túi , bánh trung thu nhà họ Ôn kiểu cách cầu kỳ, khuôn bánh chỉ hoa văn đơn giản và tên vị bánh bên . Đậu đỏ, Ngũ nhân tơ vàng, Bò vị tê cay, Hạt sen trứng muối. Tư Nguyên chỉ ước đến Tết Trung thu ngay bây giờ thôi!
Bà nội Quách về đến nhà, chăm sóc cháu ngủ xong xuôi mới mang bánh trung thu đặt lên bàn thờ ở phòng khách. "Thằng Cương, con Quỳnh , sắp Trung thu , hai đứa cũng nếm thử bánh nhé." "Mẹ với Tư Nguyên vẫn , chân Tư Nguyên sắp lắp chân giả ." "Hàng xóm láng giềng đối xử với con lắm, cuộc sống kiểu gì cũng khá lên thôi." Bà cụ quệt nước mắt. "Hai đứa ở bên cũng sống cho nhé."
Mẹ Ôn tặng bà nội Quách một hộp bánh, chỗ còn để nguội đóng gói hết sạch. "Mai mang đống bánh đến trường mầm non giao hàng thôi."
Một nghìn cái bánh giao , chỗ còn dư để ủ dầu. Ôn Phạn ngày mai học bù nên vẫn lên trường. Lúc tin , suy sụp nhất Ôn Phạn mà chính là trợ lý Tăng gọi điện đến đặt bàn. Mẹ Ôn qua điện thoại cũng cảm nhận nỗi thất vọng tràn trề của trợ lý, khi hỏi hỏi đầu bếp nhận đơn chủ nhật , trợ lý Tăng đành lùi một bước, chi bộn tiền nhờ đầu bếp hầm giúp mấy suất chân giò. "Sếp của nghiện món đó lắm." Trần Gia Hòa chuyến về quê chớp nhoáng tuần , khi dường như chút đổi khác. Sự đổi đó ngoài nhận nhưng trợ lý Tăng thì lờ mờ cảm nhận . Hai ngày bay về Hồng Kông , chân giò hầm xong hút chân mang về đó vẫn ăn mấy bữa. Trợ lý Tăng thấy vô cùng tiếc nuối. "Hy vọng tới sang đây sẽ diện kiến đại sư đầu bếp." Lần lỡ mất cơ hội, Ôn cũng chẳng giải thích gì thêm nên trợ lý Tăng cứ đinh ninh đây là một vị ẩn sĩ cao nhân tính tình kỳ quái nào đó.
Cùng với ngày học bù tới, kỳ quân sự của học sinh khối mười cũng hồi kết. Nhà trường tổ chức buổi duyệt binh, khối mười một và mười hai dành hẳn một buổi chiều sân vận động xem khối mười diễu hành. "Cuối cùng cũng thoát nạn !" Đây chỉ là tiếng lòng của học sinh khối mười, mà là tiếng lòng của cả khối mười một và mười hai nữa. Khối mười học quân sự thì thôi , cái nhà ăn trường đúng là chúng nó chiếm đóng khổ sở vô cùng. Kỳ quân sự xong trường sẽ áp dụng giờ tan học lệch tầng: khối mười hai sớm nhất, đến khối mười một, cuối cùng mới là khối mười. Hàn Lộ Lộ hớn hở: "Thế thì chắc chắn tớ sẽ mua bánh kẹp !" Nhắc mới nhớ, cái khối mười hai trường cứ như "kết giới" , tiệm nhà Ôn Phạn hot thế mà chẳng thấy mấy chị lớp sang ăn bao giờ. Chẳng là do từng nếm do bận học quá thời gian nữa. Hàn Lộ Lộ chỉ cầu các chị khối đừng đến tiệm gì, giờ cạnh tranh gay gắt lắm , hễ tan học muộn tí là cái hàng xếp mua bánh kẹp mà nản, chiều tối tan học thì hàng dài thấy điểm dừng luôn. Có thêm một đợt khách nữa thì đúng là chẳng dám nghĩ tới nữa! "À đúng Ôn Phạn, chuyến dã ngoại thu của lớp chốt là ngày mùng 7 đúng ?" Ôn Phạn gật đầu: " ." Kỳ nghỉ tám ngày mà ngày cuối thì tiện vì ai cũng cần điều chỉnh trạng thái, sớm quá cũng vì ai cũng việc riêng gia đình. Ngày áp chót là ngày đều tán thành nhất. "Lần hơn hai mươi bạn đăng ký , luôn." Đám Phó Xuyên chẳng ai cả, thế là đỡ hẳn cái miệng lẻo mép của thằng Kim Duệ. Tần Hòa định gì đó thôi. Phó Xuyên dĩ nhiên , nhưng trong danh sách vẫn còn một ai nấy đều bất ngờ. Tần Hòa lén Ôn Phạn, chỉ mong lúc gặp Phương Vi Nguyệt nàng đừng quá ngạc nhiên là .