Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:55:53
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm đó, cư dân mạng phía bên màn hình live stream đều phát điên cả .

[Vãn Vu: Kim ngọc áp oa đại phong thu! A a a, ngon !]

 [Vua Bánh Vòng: xin tự nguyện nôn tiền , ai ship cho một phần , đói phát điên thật đây .] 

[Panda Vô Địch: Cái món chả tôm cuộn váng đậu ! hỏi thật mấy ở đây ai ăn !] 

[Hoa Hoa Siêu Cấp Đáng Yêu: Đứa nào ném cái live lên xu hướng cầu , một đứa đang nuốt cơm Tây nhạt nhẽo như lặng lẽ rơi nước mắt.]

[Công Chúa Điện Hạ: Tức quá, úp một gói mì cay, hết cách .] 

[Kinh Thành Cự Nhân Tam A Ca: Đói quá tụt xuống giường một vòng hôn đắm đuối thằng bạn cùng phòng một phút.]

 [Bé Cá Mập: ... Lầu ơi, xin xin tấm ảnh.] ...

Ba bàn sinh viên hôm nay giống những vị khách . Ngay khi Ôn bưng đĩa chả tôm cuộn váng đậu đầu tiên , đám bắt đầu điên cuồng khoe khoang.

Bao gồm nhưng giới hạn ở việc bật live stream, video đủ góc độ gửi cho bạn bè, thậm chí còn gọi video call. Mỗi khi ngang qua là cố tình nhai chóp chép thật to, thành công thu hút bộ ánh của xung quanh dồn về phía ...

Món Tôm cuộn váng đậu dùng tôm băm và thịt lợn băm nhuyễn nhân, trộn thêm củ năng thái hạt lựu, nêm nếm gia vị đập trứng gà và bột năng . Hỗn hợp nhân tôm thịt sền sệt cuộn gọn gàng trong lớp váng đậu mỏng, dùng chút lòng trắng trứng để dán kín mép. Sau đó, cuốn váng đậu thái thành từng khúc ăn thả chảo ngập dầu chiên giòn.

Lúc chiên xong, hình dáng của nó trông giông giống như quả táo chua, thế nên còn cái tên là Tôm táo.

Hôm nay Ôn Phạn chiên một chảo lớn, một nửa rắc bột gia vị, nửa còn đảo qua với dứa cắt miếng, khoác lên một lớp nước xốt chua ngọt bóng bẩy.

Một chiếc đĩa lớn bày hai cách chế biến khác , gọi là "Chả tôm hai món"

Dương Thao cũng tự móc hầu bao một trăm tệ. Ôn Phạn màng đến quy tắc "đặt bàn từ ba ", múc cho một đĩa chả tôm nhỏ, bảo tự mang góc mà ăn.

Ba bàn mỗi bàn đều ba bốn , riêng Dương Thao chiếm trọn một chiếc bàn nhỏ, dựng máy live stream, miệng nhai ngừng nghỉ.

"Ưm, nóng quá!"

Đồ chiên vớt khỏi chảo, bản mang theo một luồng hỏa khí hầm hập. Rắc một tiếng, lớp váng đậu chiên giòn rụm vỡ vụn. Ẩn lớp vỏ phồng xốp nhẹ tênh là phần nhân thịt tươi mềm, dai giòn sần sật. Tôm quết thủ công, một nửa băm nhuyễn mịn, nửa còn cố tình để nguyên những miếng to. Cảm giác lợn cợn của thịt tôm hòa quyện trong lớp nhân cực kỳ rõ rệt. Giữa phần thịt tôm dai giòn độ giòn sần sật thanh mát của củ năng, thêm hương vị béo ngậy đặc trưng của thịt lợn băm.

Ôn Phạn rắc lên một lớp bột gia vị. Vị cay nồng nhè nhẹ của bột gia vị bám chặt lấy lớp vỏ ngoài của miếng chả, càng tăng thêm cái thú tuyệt diệu khi thưởng thức đồ chiên rán.

Lại chuyển đũa sang phần chả tôm xào dứa chua ngọt ở nửa đĩa bên .

Là một món mang hương vị chua ngọt, ngay khi dọn lên bàn tỏa một mùi chua ngọt xộc thẳng mũi, kích thích vị giác tột độ. Nước xốt chua ngọt thấm đẫm lớp váng đậu, khiến lớp vỏ vốn giòn rụm nay mềm tựa như chiếc váy xòe duyên dáng của thịt tôm. Thấm đẫm phần nước xốt, nó mang đến một trải nghiệm mỹ vị khác biệt cho lớp nhân thịt bên trong: chua ngọt đưa miệng, nhân thịt chắc nịch, căng mọng.

Một món ăn mang hương vị trẻ thơ như thế , dọn lên bàn những "đứa trẻ to xác" nhiệt liệt hưởng ứng.

"Ngon quá mất!"

"Dì ơi cháu ăn thêm, cho cháu thêm một đĩa nữa ạ?"

Nhìn những ánh mắt trong veo của đám sinh viên đại học, Ôn xuất phát từ lòng bụng, nhắc nhở một câu.

"Phía vẫn còn món khác đấy."

Mới món đầu tiên mà no căng rốn, lát nữa nhét nổi nữa, Ôn chỉ sợ chúng nó ròng.

Không xin thêm đồ ăn, cũng cưỡng cầu, chuyển sang công kích những xung quanh, đồng loạt giơ điện thoại lên.

"Anh ơi, xem em đang ăn gì !" "Nghịch tử, mau mở mắt mà xem bữa cơm hôm nay của bố mày đây."

"Xin chào , hôm nay sẽ live stream cho xem nhé." ...

Người thì thao thao bất tuyệt tả cho phụ và bạn bè món ngon đến mức nào, kẻ thì tự mở luôn một cái live stream.

Ít xem cũng chẳng , đằng nào cũng chỉ mở lên để đó. Phần bình luận thì mặc kệ thèm quan tâm, nhưng hình ảnh thì đủ sức thọc gậy bánh xe thèm nhỏ dãi.

Phòng live stream của Dương Thao thì như lên đồng, lượng xem tăng vọt từ vài trăm lên thẳng hơn một ngàn, chầm chậm vượt mốc một ngàn rưỡi...

ngày hôm qua lọt hố, lúc ngoài việc nuốt nước bọt ực ực thì bắt đầu buôn dưa lê tán gẫu. Cũng kẻ chẳng hiểu mô tê gì, nhưng thấy đông xem quá nên cũng tò mò nán .

Rồi càng xem càng thèm, càng xem càng đói.

[Dora Tiểu Kỳ: Ơ cái ông gắn link bán hàng ?] Món chả tôm quyến rũ đến thế, cô càng xem càng thèm, tìm giỏ hàng để mua mà lật tung cả lên chẳng thấy .

Mẹ kiếp, cái loại streamer rác rưởi, đến cái giỏ hàng cũng quên ghim!

Dương Thao đang mải mê gặm nhấm, liếc mắt thấy giục gắn link bán hàng, vội vàng nuốt ực miếng thức ăn trong miệng xuống giải thích: " là streamer review quán ăn nhé, bán hàng online . Với lượng fan của cũng đủ điều kiện mở giỏ hàng." Chưa đạt mốc mười ngàn theo dõi thì mở giỏ hàng thế nào .

[Tiểu Ba: ... Không bán hàng thì ông review cái quái gì! Chỉ lo thả thính mà chịu trách nhiệm đúng ?]

Nhiều tức ách, bao nhiêu cho thèm thuồng mua , kết quả phán một câu bán! Cảm giác giống hệt như một buông lời tán tỉnh trêu ghẹo hết đến khác, đến khi đối phương rụt rè thừa nhận trong lòng rung động, chuẩn sẵn sàng móc hầu bao cống hiến, thì gã phá lên bảo " chỉ đùa cô thôi"Vừa tủi ! Vừa tức giận!

Khung bình luận bắt đầu buông lời mắng mỏ, thậm chí còn bảo Dương Thao đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, bây giờ cứ cố tình cao thôi, dăm ba bữa nữa kiểu gì chẳng lên kệ bán hàng.

Dương Thao cũng uất ức lắm chứ, cái món chả tôm , ngày hôm nay còn từng tên. Mang máng nhớ Ôn Phạn bảo là đặc sản miền Nam, nhưng học ở ngoại tỉnh bao lâu nay từng tới bao giờ !

"Mọi ơi, bán, thực sự là điều kiện cho phép. Ai hứng thú thì chịu khó các quán khác tìm thử xem." Đừng lạt mềm buộc chặt nữa, vốn dĩ mảng bán hàng online!

Chắc là đặc sản địa phương, kiểu gì chẳng mua ... nhỉ?

c.h.ử.i rủa bực dọc thoát khỏi live stream đặt hàng, nhưng phần đông vẫn là hối thúc Dương Thao hợp tác với chủ quán.

[A Dao: Streamer ơi streamer , hỏi xem chủ quán thêm , đóng gói hút chân , vận chuyển đông lạnh quá trình, nguyện ý bỏ tiền mua!] 

[Coco: đấy, đừng cổ hủ cứng nhắc thế, một chút là thể bán mạng .]

 [Mẹ Long Long: Chồng bảo quê cũng món , hai vợ chồng hiện đang ở thủ đô về , nếu chủ quán chịu bán, mua một ít cho .] ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-66.html.]

Lời tiếng nhiều quá, Dương Thao gãi gãi gáy mon men hỏi Ôn Phạn.

Câu trả lời của Ôn Phạn vô cùng ngắn gọn: "Không ."

Tuy Dương Thao cũng lờ mờ đoán là sẽ từ chối, nhưng vẫn tò mò lý do tại Ôn Phạn .

"Em chắc chắn chứ? Nắm bắt đợt lưu lượng , ít nhất em cũng kiếm mấy vạn đấy."

Đừng đùa với độ chịu chi của các tín đồ ẩm thực mạng, hành động của họ còn nhanh gọn lẹ hơn bất cứ ai. Trước đây mấy nổi tiếng (KOL) bán miến mà chốt đơn cả mớ tiền kha khá đấy.

Ôn Phạn chăm chú canh lửa, động tác tay ngừng: "Thế thì chán c.h.ế.t."

Dương Thao chép miệng, rốt cuộc cũng chẳng hiểu cái từ "chán c.h.ế.t" của Ôn Phạn nghĩa là gì. Chẳng lẽ chê tiền phỏng tay?

Ôn Phạn thầm nghĩ, đúng là chán c.h.ế.t . Cô cũng đang kẹt tiền lắm chứ, đây cũng từng đau đầu suy nghĩ cách nào để giúp ba nhanh chóng phất lên.

Phức tạp một chút thì thể chuyển sang đồ ăn cao cấp, giống như cái Kim Ngọc Lâu mà khách khứa nhắc đến, một món ăn chi phí vài chục tệ, bán vài trăm tệ thành vấn đề. Còn chuyện kêu gọi vốn đầu tư, thật cũng chẳng khó khăn gì. Những xung quanh, nhà khá giả cỡ nhỏ như Khúc Tình Tình, khá giả cỡ như cô chủ nhà Dương Hồng, chỉ cần cô mở lời, tin chắc việc kêu gọi đầu tư dễ như trở bàn tay.

cứ nghĩ đến cảnh tay nghề của một nữa trở thành đặc quyền chỉ dành riêng cho một bộ phận nhỏ những lắm tiền nhiều của, Ôn Phạn thấy sống uổng một đời. Đời phục vụ các bậc quý nhân chốn thâm cung cả đời , chẳng lẽ đời tiếp tục cống hiến bộ tài nghệ của cho đám nhà giàu ?

Nghĩ thôi thấy chán ngấy.

Không bán giá trời, bán đồ bình dân thì thể bán thành phẩm. Nhất là dạo gần đây làn sóng "thực phẩm chế biến sẵn" mạng đang ngày càng lan rộng. Không Ôn Phạn từng động lòng, nhưng suy tính , cô thấy ngành "nước quá sâu" . Bên thể bán công thức, góp vốn bằng kỹ thuật, nhưng nếu cô trực tiếp giám sát quá trình chế biến, lỡ đ.á.n.h tráo thịt cá, rau củ thành hàng kém chất lượng, cái thứ rác rưởi nào đó, chẳng sẽ đập nát bảng hiệu của cô ?

Nghĩ Ôn Phạn đành thôi, cảm thấy con đường cũng chông gai gập ghềnh.

Cộng thêm Ôn Phạn tìm hiểu thêm nhiều quy định về vệ sinh an thực phẩm thời hiện đại, đặc biệt là việc giấy phép thì cấm tiệt kinh doanh mảng tương ứng.

Dương Thao khuyên cô bán chả tôm mạng, thủ tục giấy tờ một chữ bẻ đôi cũng , giao dịch chui lủi rủi ro cao, món ship đến nơi liệu còn giữ độ ngon ? Phải rằng đồ chiên rán ngon nhất là trong vòng ba mươi phút khi lò, chiên hai là mất hẳn cái vị ban đầu .

Thôi bỏ , cứ ngoan ngoãn từng món ăn, kiếm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của . Chậm thì chậm, nhưng cái thiết thực, vững .

Dương Thao ống kính điện thoại, lắc đầu thở dài: "Chủ quán bảo bán ạ."

Phòng live stream vang lên một tràng tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết.

kêu gào thì cũng , may món thứ hai nhanh chóng dọn lên.

"Cà sa rưới xốt."

Lại một cái tên món ăn lạ lẫm từng nếm thử.

Mẹ Ôn khách kéo hỏi cách .

Mẹ Ôn quen với việc , bèn giới thiệu qua loa.

Món dùng thịt bò băm trộn trứng nhân. Trứng gà đ.á.n.h tan tráng thành lớp vỏ mỏng, để nguội trải , phết nhân thịt lên , đó phủ thêm một lớp vỏ trứng nữa. Ép hai lớp vỏ trứng với , tạo thành một chiếc bánh trứng nhân thịt cỡ bự. Lúc mới thái bánh thành những miếng hình thoi, vỏ trứng bọc lấy nhân thịt bên trong, thả chảo dầu chiên cho định hình. Lại bắc một chiếc chảo khác xào nước xốt, ớt xanh ớt đỏ xào vị chua cay, trút phần "thịt cà sa" chiên đảo đều, cuối cùng là thu xốt cho ngấm.

Món "Cà sa rưới xốt" khi thành mang hương vị vô cùng độc đáo, vỏ trứng mỏng mà dai, nhân thịt bên trong tươi mềm, mọng nước.

Dương Thao mới ăn hai miếng tự giác xới nửa bát cơm trắng. Nước xốt rưới kèm thịt ụp lên bát cơm, cái vị chua cay đậm đà, thơm lừng khiến ăn với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Mấy bàn xung quanh cũng , mặc cho Ôn liên tục khuyên can nên để bụng, vẫn kẻ thể cưỡng sự cám dỗ của món . Một bát cơm trắng to ụ ăn kèm thức ăn, ăn mà độ thỏa mãn đến tận tâm can.

Còn khung bình luận thì những câu cảm thán bay qua vun vút như tên bắn, nhưng dẫu thèm đến thì cũng chẳng mà ăn.

Mấy bạn cùng phòng của Dương Thao mới gọi là phát rồ, spam điên cuồng trong phòng live stream đủ, còn nhắn tin riêng cho nữa.

[Mày còn là con ?] 

[Phụ , chuyến hồi kinh, thể mang về cho hài nhi một ít thịt cà sa và ba gói chả tôm ?]

 [Thằng ôn con mày ăn ngon thật đấy.] 

[Dừng ! Đồ nghiệt súc, còn mau dâng đồ ăn lên đây!]

Dương Thao quăng điện thoại sang một bên, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Xử lý xong món "Cà sa rưới xốt", món "Kim ngọc áp oa đại phong thu" mà mong ngóng từ lâu rốt cuộc cũng dọn lên.

Thố đất nung phát tiếng xèo xèo reo vui, bên trong chiếc thố nóng rẫy là "chiếc bát" khổng lồ bằng quả bí ngô, chứa đầy sườn non, ngô ngọt và các loại rau củ.

Nếu như những món đó mang phong vị đặc trưng của từng vùng miền Nam - Bắc - Tây khác biệt, một là chả tôm của miền Nam, hai là "Cà sa rưới xốt" của vùng đất phía Tây, thì món ăn toát lên vẻ phồn thực, no đủ đặc trưng của vùng phía Bắc.

Thố đất to đến mức thể nhét một quả bóng rổ, các loại thức ăn chất cao như núi tựa một kho thóc đầy ắp. Mùi thơm thuần túy mảy may che giấu của thịt hòa quyện cùng hương thơm của các loại ngũ cốc, phần nước xốt bên trong đặc sánh đến độ cực kỳ lý tưởng để chan cơm.

Dương Thao ôm trọn cả một quả bí ngô. Ôn Phạn nấu dư một phần, đặc cách chia cho một phần tư. Chỉ thôi mà ăn một nửa, Dương Thao bắt đầu thấy no căng rốn.

Những khác phần lớn cũng chung tình cảnh, nhưng nếu ăn hết thì thấy tiếc đứt ruột.

Đến lúc ai nấy đều cố nhồi nhét đến tận cổ.

Mẹ Ôn bưng một nồi nước dùng bước .

"Món cuối cùng, mì súp cá."

Ôn Phạn một nguyên tắc riêng, đủ phong vị Nam - Bắc - Tây , thể thiếu hải sản của vùng phía Đông chứ?

 

 

 

 

Loading...