Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:55:56
Lượt xem: 110
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thềm Tết Trung thu, Ôn cẩn thận tắt hết báo thức điện thoại, cốt để cả nhà đ.á.n.h một giấc no say. Sáng hôm lúc Ôn Phạn mở mắt , đồng hồ điểm hơn 10 giờ. Cơn váng vất do ngủ nướng khiến phản ứng đầu tiên của cô là hoảng hốt, nhưng chỉ hai giây cô sực tỉnh: nơi chẳng hoàng cung, mà hôm nay cũng chẳng ngày .
Mẹ Ôn dặn ngày lễ cứ nghỉ ngơi, cần dậy sớm. Ôn Phạn lười biếng dựa lưng thành giường, với tay lấy một cuốn truyện tranh . Trời sinh cô chẳng mặn mà gì với tiểu thuyết, ngược , truyện tranh sức hút kỳ lạ với cô. Cậu học sinh trung học teo nhỏ thành thám t.ử nhí, chú mèo máy màu xanh lúc nào cũng moi đủ thứ bảo bối kỳ quặc từ trong chiếc túi thần kỳ, bao thế giới quan xây dựng độc đáo, lạ lùng...
Lật nửa cuốn truyện tranh, Ôn Phạn thấy tiếng ba Ôn thức dậy. Ánh nắng chan hòa hắt từ ban công phòng khách, Ôn gọi vọng giục Ôn Phạn uống sữa. "Uống xong cả nhà xem phim nhé."
Đang dịp nghỉ lễ, cũng đông nghịt . Thành phố tuy thánh địa du lịch nổi đình nổi đám, nhưng những địa điểm loanh quanh như núi Thanh Đường, vài khu hồ chứa nước, viện bảo tàng, thảo cầm viên, sở thú của thành phố, cứ đến dịp lễ tết là rơi cảnh chen . Thôi thì cả nhà rủ xem phim cho nhẹ nợ.
Mẹ Ôn cũng chẳng nhớ nổi cuối cùng cả nhà xem phim với là từ đời nào . Chỉ mang máng nhớ hồi đó con gái vẫn còn nhỏ xíu, bà mua một bỏng ngô cửa rạp mà xót hết cả ruột. Lần Ôn Phạn chẳng ý kiến gì với phong trào "hành động gia đình" mỗi dịp nghỉ ngơi của Ôn. Cả nhà chọn một bộ phim đang rầm rộ mạng. Trước khi rạp, Ôn mua hẳn ba bắp rang bơ to bự chảng.
Thế nhưng xem xong, cả nhà chẳng ai thấy phim chút nào. Mẹ Ôn phần thất vọng, ngờ phim ảnh thời nay dở tệ đến thế. Ôn Phạn: "Bắp rang bơ thì ngon đó ạ." Mua vị caramel, Ôn ăn thấy ngọt khé cả cổ, Ôn Phạn thấy vặn, một xử gọn hai hộp rưỡi.
Ăn xong thấy khát khô cả họng, cả nhà ngang qua một tiệm sữa, bước chân của Ôn Phạn cứ thế chậm dần đều, ánh mắt len lén liếc về phía Ôn. "Con uống gì?" Ôn Phạn reo hò sung sướng, gọi một tràng dài như thực đơn tấu . "Trà sữa dâu tây thêm kem cheese, ít đường, thêm mứt dâu, ít đá ạ." Cầm ly sữa tay, Ôn Phạn thỏa mãn hút một ngụm to. Bây giờ cô rút kinh nghiệm sương sương , ngày cứ hễ gọi đồ là đòi nhiều đường nhiều đường, mãi mới ngộ , đôi khi bớt đường một chút càng tôn lên hương vị thức uống.
Trời ngả bóng sang trưa, cả nhà tấp đại một nhà hàng để ăn bữa trưa. Tên quán rõ sang chảnh, decor bắt mắt, khu vực bàn tròn nào cũng ngập tràn mảng xanh của cây cối um tùm, ánh đèn điện thì giăng mắc lung linh rực rỡ. Đây cũng là đầu ba Ôn và Ôn bước chân một nhà hàng kiểu . Mẹ Ôn ngượng nghịu rút điện thoại : "Con cũng chụp vài kiểu ảnh , thấy mấy cô gái trẻ bây giờ ai cũng sức chụp ảnh để 'sống ảo' dữ lắm."
Nhớ vài ngày , Ôn đang đường thì một cô gái xinh xắn vẫy tay chào hỏi. Đối phương vô cùng vồn vã, nhưng Ôn vắt óc suy nghĩ mãi cũng nhớ là ai. Mãi cho đến khi cô gái tự rằng ngày nào cũng ghé quán gọi hai suất cơm thố, Ôn mới lên một tiếng nhận khách quen. "Hôm nay cháu mặc đồ xinh quá." Khác một trời một vực với dáng vẻ mặc tạm chiếc áo phông ngắn tay lượn lờ đến quán khi. Cô gái mím chi: "Tại hôm nay cháu fes (Lễ hội truyện tranh - Anime convention) mà! Tất nhiên là 'sống ảo' lên hình cho !"
Mẹ Ôn chẳng hiểu fes là cái mô tê gì, về nhà tra mạng mới là sự kiện liên quan đến anime, truyện tranh. Chợt nhớ con gái rượu hình như ngoài đam mê nấu nướng thì sở thích duy nhất là truyện tranh, cũng con bé . mà thì thấy vé bán sạch bách từ lâu, đành ngậm ngùi bỏ qua.
Không gian quán thật, Ôn Phạn rút điện thoại bấm "tách tách" vài kiểu là xong chuyện. So với việc sống ảo, Ôn Phạn tò mò hơn một điều: gian nhường , chắc đồ ăn cũng ngon lắm nhỉ?
Ai dè đầy mười phút, năm món ăn dọn lên bàn. Ôn Phạn nhíu mày. Trong chiếc nồi đồng thau mặt là những miếng thịt gà rõ hình thù trộn lẫn khoai tây nghiền, thứ nước xốt sực nức mùi sữa bao bọc lấy vài con tôm, miếng đậu phụ xèo xèo chảo gang, bên cạnh là nồi bún gạo nhỏ xíu và đĩa thịt nguội thập cẩm. Ôn Phạn nếm thử từng món một, bảo là ngon thì đến mức, nhưng bảo là dở thì cũng hẳn. Nếu tóm gọn trong một câu thì chính là: Bối cảnh đè bẹp hương vị. Món duy nhất khiến Ôn Phạn thấy vớt vát đôi chút là nồi bún nhỏ, mặc kệ mùi vị , ít nó còn mang đến ấm nóng hổi của thức ăn mới lò.
Đưa mắt sang ba Ôn, Ôn Phạn mới phát hiện hai ông bà dường như cũng nuốt nổi. Ba Ôn ấm ức, trong đầu ông thậm chí còn lóe lên một suy nghĩ hết sức hoang đường: Đồ ăn của cái nhà hàng , khéo còn xách dép cho món cơm thố của ông!
Mẹ Ôn thì lặng lẽ check hóa đơn, ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy oán niệm. “ Mẹ còn cất công lên mạng tìm review cơ đấy."
Ôn Phạn híp mí: "Thật ăn cũng mà ."
"Được cái nỗi gì mà ... Cả nhà ăn chống đói tạm , tối về nhà tự nấu." Mẹ Ôn lầm bầm c.h.ử.i đổng bọn mạng lũ lừa đảo, ảnh ọt thì lung linh là thế, còn quảng cáo cái gì mà trào lưu "Bữa ăn sống ảo" đang hot rần rần dạo gần đây, rốt cuộc mùi vị chỉ đến thế thôi ?
Thôi bỏ , thà về nhà ăn cơm con gái nấu còn hơn. Hôm nay đúng ngày Tết Trung thu, Ôn nhấc máy gọi ngay cho Trương Hải Ngưu bán hải sản, dặn giữ cho ít cua ghẹ.
Ra khỏi trung tâm thương mại, cả nhà leo lên chiếc xe bánh mì nhắm thẳng hướng tiệm hải sản mà . Trương Hải Ngưu cất giọng oang oang chào hỏi: "Tuy cua ngon nhất đến độ, nhưng hàng phần nhà chắc chắn là hàng tuyển xịn nhất ngoài chợ." Bây giờ mới đầu tháng Mười, gạch cua cái đủ cứng, nhưng bù gạch lòng đào ăn cũng cuốn; cua đực thịt đầy đặn lắm, nhưng cũng tạm . Ôn Phạn xóc xóc hai tay thử độ nặng, gật đầu hài lòng bảo Trương Hải Ngưu đóng gói . Ngoài cua , Ôn Phạn còn tiện tay mua thêm ít ghẹ xanh và tôm. "Tối nay con sẽ món ghẹ xào bánh gạo."
Bữa trưa ăn uống chẳng gì, chiều về đến nhà, Ôn Phạn bắt tay ngay việc bếp núc. Chỉ đạo ba Ôn gọt vỏ rửa rau, Ôn Phạn c.ắ.n một miếng lê thu nguyệt, mắt chăm chú canh lửa. Thịt gà đảo đến khi săn đổi màu, thả đủ loại hoa hồi, quế, thảo quả , đáy chảo cũng chuyển sang màu đỏ rực, mùi thơm cay nồng ập thẳng mặt. Lúc mới đổ nước sôi và khoai sọ , om đến khi khoai sọ bở tơi, thịt gà mềm rục, mở vung vặn lửa to cho nước xốt sệt .
Ôn Phạn lục lọi tủ bát, tìm một chiếc nồi đồng thau bỏ xó từ lâu, cũng học theo cách bày biện ngoài hàng mà múc đồ ăn . "Gà om khoai sọ." Chiếc nồi đồng thau nền cho những miếng thịt gà óng ả sắc đỏ, khoai sọ bên trong chỉ cần ấn nhẹ là nát vụn, thoạt thế mà cũng mang dấp dáng sang trọng như đồ ăn nhà hàng.
Ôn Phạn ném lõi lê , bật lửa to bắt đầu xào. Ghẹ xanh cắt đôi, mặt cắt lăn qua bột mì thả chảo dầu chiên vàng ruộm. Khử mùi tanh bằng hành tỏi phi thơm, thả vỏ ghẹ đảo nhanh tay trút bánh gạo . Thịt bò xào mềm, tôm nõn chiên giòn, sườn non hầm, nặn thêm vài viên mộc nhĩ thả nồi canh bí đao... Ôn Phạn giải quyết đấy từng món một, nhanh tay gói thêm hơn chục chiếc sủi cảo. Sủi cảo nhân tôm, ngô ngọt và thịt lợn, gói xong xếp gọn một góc thớt, đợi cả nhà ăn xong mấy món sẽ đem luộc.
Bàn ăn trong nhà bày xuể, cả nhà dứt khoát quây quần quanh bàn phòng khách. Đĩa ghẹ xanh xào vàng ruộm điểm xuyết những lát bánh gạo trắng ngần chễm chệ chiếm cứ vị trí trung tâm. Trong nồi đồng thau, khoai sọ sền sệt quyện cùng thịt gà tỏa hương thơm phức. Thịt bò xào trứng mềm mượt, tôm khô rang cay xé lưỡi, nồi sườn hầm ngô ngọt bên còn đặt vài chiếc bánh bao cuộn. Bát canh bí đao thì lấp ló mấy viên mộc nhĩ tròn vo. Mâm cơm tối nay tuy sơn hào hải vị gì đặc biệt, nhưng mang đến cảm giác no đủ, thiết thực khiến thèm thuồng ăn.
Mẹ Ôn lấy mấy lon Coca ướp lạnh trong tủ lạnh , cả nhà cụng ly chúc mừng bắt đầu ăn uống say sưa. Thịt ghẹ tươi ngọt, bánh gạo om kỹ c.ắ.n một miếng là kéo một sợi bánh dài ngoằng. Khoai sọ mềm nhừ nở tung hòa quyện cùng nước xốt, ba Ôn lấy bánh bao cuộn chấm nước sốt, mà nếm một hương vị tuyệt diệu khác biệt. Thịt bò xào mềm đến mức khó tin, thớ thịt mọng nước kết hợp cùng trứng gà vàng ươm, ăn một miếng là chỉ réo tìm bát cơm trắng . ...
Ăn xong thêm vài cái sủi cảo và một bát canh tráng miệng, cái sự sung sướng khoan khoái trào dâng từ đầu lưỡi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở phào thỏa mãn. Ai ngờ Ôn lôi bánh trung thu . Cũng thôi, hôm nay là Tết Trung thu cơ mà, thể thiếu bánh trung thu .
Mẻ bánh trung thu Ngũ Phúc của Ôn Phạn gồm năm hương vị: Bò xào tiêu xanh, Thập cẩm tơ vàng, Hạt sen trứng muối, Dăm bông mỡ lợn và Đậu đỏ truyền thống. Ba Ôn tuy lúc con gái nếm thử , nhưng bây giờ mấy chiếc bánh bày mắt, tay vẫn kìm mà táy máy. "Từ từ ." Ôn Phạn tìm một con d.a.o nhỏ, cắt năm chiếc bánh trung thu ba phần đều . "Cả nhà chia cùng nếm cho vui."
Ôn Phạn tiên phong cầm một miếng Thập cẩm tơ vàng lên. Cô từng bánh trung thu Thập cẩm tơ vàng vô , cũng nếm qua bao nhiêu , nhưng chiếc bánh nào mang ý nghĩa phi thường như chiếc bánh . Thịt lợn luộc chín xé sợi, cho chảo xào khô, thêm các loại gia vị xào tiếp. Sợi thịt xào khô xong sẽ tơi xốp, nhưng đến độ thành bông. Lúc mới cho sợi thịt lò nướng, nướng đến khi sợi thịt biến thành những sợi tơ vàng rực rỡ, lúc đó mới đem nhân bánh thập cẩm. Thịt tơ vàng mang hương vị mặn ngọt đan xen, bánh trung thu thập cẩm lúc cũng còn bó hẹp trong khái niệm bánh ngọt bánh mặn đơn thuần nữa. Cắn một miếng, vị béo ngậy của các loại hạt dinh dưỡng kết hợp cùng độ dai dai của tơ vàng, hương vị phong phú đến mức khiến kinh ngạc thốt lên: Đây thật sự là bánh trung thu thập cẩm ?
Mấy chiếc bánh còn mỗi loại cũng mang một vẻ diệu kỳ riêng biệt. Bò xào tiêu xanh mang theo vị tê cay, thịt bò đậm đà. Hạt sen trứng muối thì trứng muối bùi béo, hạt sen ngọt thanh. Dăm bông mỡ lợn đượm một mùi hương mỡ màng quyến rũ, dăm bông mặn mòi, lớp vỏ bánh cũng thấm đẫm mỡ, c.ắ.n một miếng mà cảm giác thỏa mãn y như c.ắ.n ngập răng một miếng thịt bự. Còn Đậu đỏ truyền thống là một vị ngọt ngào mộc mạc, nhân đậu đỏ nhuyễn mịn, kết cấu tan chảy trong miệng lấn át tất cả.
Ôn Phạn ăn hết phần của , ba Ôn cũng đang nhẩn nha nhấm nháp từng miếng bánh nhỏ. Ngay cả chú ch.ó Đản Hoàng cũng đang híp mắt thưởng thức chiếc bánh trung thu đặc biệt của riêng – chiếc bánh hình cún con Ôn Phạn hấp cách thủy từ rau củ và thịt băm, Đản Hoàng ăn ngon đến mức mồm cứ phát tiếng "ư ử" Cô chợt nhớ điều gì, rút điện thoại . "Ba , nhà chụp kiểu ảnh ?" Tiếng màn trập vang lên "tách", Ôn Phạn giữa ba , thầm nghĩ trong lòng, thật tuyệt. Cuối cùng cô cũng một gia đình của riêng . "Này, ngoài ngắm trăng ." "Trăng hôm nay to tròn quá." ...
Cùng lúc đó, ở một nơi cách nhà họ Ôn xa. Diêu Thanh Cần hôm nay vốn dĩ nghĩ cho con gái, nên theo chồng về nhà chồng ăn bữa cơm đoàn viên. Ăn mấy miếng, chồng bổn cũ soạn , giục đẻ đứa thứ hai. Gã chồng khẩy, giọng điệu âm dương quái khí mỉa mai chua ngoa: "Mẹ còn giục cái gì nữa, bây giờ một tháng cũng kiếm năm ngàn tệ , chướng mắt con . Giờ quần áo cũng thèm giặt, bát cũng chẳng buồn rửa, chỉ chực chờ ly hôn thôi." Diêu Thanh Cần nhíu mày. Cô bao giờ với chồng những lời lẽ khinh thường kiểu đó. Thực tế là dạo gần đây cô cắt đứt giao tiếp với đối phương, về nhà là khuya lắc khuya lơ, cô chỉ ôm con gái ngủ trong căn phòng nhỏ. Ngay cả chuyện tăng lương, cô cũng hề hé răng nửa lời.
Diêu Thanh Cần đang định lên tiếng thì ánh mắt bắt gặp đứa con gái nhỏ. Con bé tay vân vê chiếc thìa nhỏ, sợ hãi dám hó hé một lời. Diêu Thanh Cần hiểu , chắc chắn là con nít học lỏm, chuyện cô khoe với đẻ tăng lương lọt tai con bé. Gã chồng càng gân cổ càng nổi cộm, tiện tay quăng luôn cái bát đang cầm tay xuống đất: "Cô chẳng qua cũng chỉ cái chân phục vụ quèn, tinh tướng cái gì chứ? Thấy kiếm ít tiền là cô bắt đầu sinh tật khinh thường đúng ?!"
Bố chồng theo phản xạ lao can ngăn. Diêu Thanh Cần giận đến bật , cô bế thốc đứa con gái đang hoảng sợ lên. "Bản là loại gì, thì khác cũng loại đó." Ngày kiếm tiền, khinh thường cô ở nhà nội trợ, thế nên mới ôm cái tư tưởng mặc định rằng: một khi vợ kiếm tiền ngang ngửa , thì chắc chắn sẽ khinh thường .
Thực Diêu Thanh Cần cũng khinh thường thật, nhưng chuyện chẳng liên quan gì đến việc ai kiếm bao nhiêu tiền. "Thôi đủ , cũng cần đập nồi phá bát ở đây , cũng toạc móng heo luôn: ly hôn, con cái sẽ mang ." "Chuyện đó là thể nào!"
Diêu Thanh Cần hất cằm: "Sao thể? Con bây giờ hơn ba tuổi, suốt thời gian đó từng góp mặt quá trình trưởng thành của nó. Chi phí sinh hoạt trong nhà cũng là rút từ tiền riêng khi cưới và tiền trợ cấp của bố đẻ. Bây giờ còn công ăn việc , cũng thể tự kiếm tiền." Chỉ dựa những điều đó thôi, tòa cô cũng cầm chắc phần thắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-69.html.]
Bố chồng bỗng nhiên luống cuống. Hồi Diêu Thanh Cần đòi ly hôn, bọn họ chẳng mảy may lo sợ, cứ nghĩ cô gái dặm trường ngoài tìm việc thì kiếm cái công việc khỉ gió gì? Khéo dăm bữa nửa tháng xách vali lóc cóc về. nay con trai bảo con dâu một tháng cũng kiếm năm ngàn, hai già bắt đầu thấp thỏm yên. Thế là định ly hôn thật ? Vậy thì !
Mẹ chồng giả vờ giơ tay định đ.á.n.h con trai: "Tiểu Cần , con đừng giận, thằng ranh rượu lời , càn đấy, thể lôi chuyện ly hôn ở sảnh đường ." Bố chồng cũng trừng mắt, quát con trai mau xin cô.
Diêu Thanh Cần chợt thấy màn kịch mắt mà lố bịch đến thế. Cô bước chân cuộc hôn nhân , là để trong cái ngày lễ đoàn viên , chứng kiến cái gia đình diễn màn kịch giả tạo, bằng mặt bằng lòng ? Cô rảnh hầu hạ bọn họ nữa!
Diêu Thanh Cần bế con gái lên, xách luôn túi sữa mua đem biếu lúc nãy . "Đi thôi bảo bối, con về nhà bà ngoại ăn tết." "Tiểu Cần!" Diêu Thanh Cần đầu : "Bố , nể tình đứa bé, con gọi hai tiếng bố cuối. Bắt đầu từ ngày mai con sẽ đưa cháu về sống bên nhà ngoại, khi nào hai suy nghĩ kỹ thì đến tìm con." Đáng lẽ cô dọn khỏi đây từ lâu mới !
Dẫn con gái bước khỏi cửa, đứa trẻ vòng tay ôm chặt cổ cô, thút thít nấc lên. "Mẹ ơi, con nên kể với bố chuyện tăng lương ?" Con bé ý đồ gì xa, nó chỉ bố rằng, bây giờ cũng kiếm tiền , để bố đừng bao giờ mắng là đồ ăn bám nữa. Diêu Thanh Cần đổi tay bế con: "Không chuyện đó , bảo bối lắm." Cũng đến lúc cho gã chồng , năm ngàn tệ đó, cô cũng dư sức kiếm . Có cái thá gì mà lên mặt!
Bế con gái về nhà đẻ, Diêu thấy con gái về, kinh ngạc qua thì chẳng hề vặn vẹo hỏi han nửa lời. " lúc quá, cua bố con mua hấp xong đấy." Cổ họng Diêu Thanh Cần như nghẹn đắng, bố chẳng hề hỏi han chuyện gì, chỉ xúm xít vồn vã gọi hai con ăn cơm.
Ăn xong, Diêu lấy bánh trung thu . "Bánh trung thu bà chủ con biếu, bố nỡ ăn, cứ đinh ninh tối nay thế nào con cũng tạt qua." Diêu Thanh Cần bưng mặt bật : " Con xin ." Quãng đời , chắc chắn sẽ còn phiền bố nhiều. Mẹ Diêu xoa đầu con gái: "Chuyện cỏn con mà, chị dâu con nhà, con dọn về đây ở cũng , bảo bối ngoan ngoãn, nhàn tênh mà."
"Mau nếm thử miếng bánh trung thu , việc cho chăm chỉ , ông bà chủ thế khó tìm lắm đấy."
"Mẹ, cũng ăn ."
"Cái bánh bò xào tiêu xanh với dăm bông mỡ lợn là vị mặn đấy, bố, bố ăn nhiều vị nhé."
"Mẹ ơi, bánh đậu đỏ ngon quá mất." ...
Cách đó một con phố, Tống Tuệ đang hối thúc con trai ăn cơm. Dương Thao miệng thì "đợi con tí", tay châm ba nén nhang, vái lạy di ảnh đen trắng tường.
"Bố, con ăn cơm đây, cái bánh trung thu nhân hạt sen trứng muối, bố nếm thử ." Tống Tuệ giục, Dương Thao mới gào lên "con ngay đây"
"Woa, ơi, hôm nay nhiều món thế!"
"Thằng nhóc thối , con bảo lát nữa bận live stream ?"
"Con cũng bảo là sẽ live stream bữa cơm gia đình ... Được , giờ con bật máy đây!" ...
Nhà Khúc Tình Tình, bố Khúc hôm nay hiếm khi vác cần câu, mua một đống nguyên liệu về đòi trổ tài cho các con lác mắt. Kết quả là lác mắt chẳng thấy, đó là một bàn thức ăn bảo dở thì đến mức dở, bảo ngon thì cũng chẳng ngon. Khúc Tình Tình ôm một bụng chê bai, nhưng nghĩ dẫu cũng chút tiến bộ, đành nhắm mắt nhắm mũi khen ngợi vài câu giả trân. Xong xuôi thì chuồn lẹ phòng Khúc Hiểu Vũ. "Dở tệ, dở tệ quá mất."
"Này, bánh trung thu nhà họ Ôn biếu còn ? Lấy cho chị một cái."
Khúc Hiểu Vũ: "Thôi đừng ăn nữa chị ơi, tổng cộng năm cái, chị ăn nó hai cái ."
" Mày lật lọng đấy ."
"Chị, chị, đừng ăn nữa mà." Khúc Tình Tình cứ lôi xềnh xệch , hộp, ré lên. "Mày tự lén ăn vụng một cái !" Chứ chỉ còn đúng hai cái?
Khúc Hiểu Vũ: …
"Mẹ ơi, Khúc Hiểu Vũ ăn vụng!"
Khúc Hiểu Vũ: ... ...
Trương Phượng Thu xoa cái bụng căng tròn của con gái: "Không ăn nữa." Tối nay, con bé ăn liền tù tì mười mấy con tôm, húp một bát súp, gặm vài miếng sườn với thịt gà, cuối cùng dặm thêm hai miếng bánh trung thu to bự chảng. Bụng nhỏ no kễnh lên cứ như chú ếch ộp. La Điềm Điềm: " Con vẫn no mà."
"Con no ."
"Chưa no!"
"Thế cái bụng trống là ?" La Điềm Điềm nghiêng đầu, lóe lên một câu trả lời mang tầm thiên tài: "Bụng con lấp đầy bởi sự đáng yêu mất ."
Cả nhà xong nhịn bò nghiêng ngả. Trương Phượng Thu cố nén : "Thế thì đợi ngày mai sự đáng yêu của con chạy mất, cho con ăn tiếp nhé." ...
Ánh trăng vằng vặc cao, những con đường hắt ánh đèn đường, ánh trăng sáng trong vắt như dội xuống một lớp màn lụa trắng muốt, phủ lên vạn vật một lớp màng ánh sáng dịu nhẹ. Gia đình ba nhà họ Ôn ăn no căng bụng, ngoài ngắm trăng cũng coi như là tản bộ tiêu thực. Chú ch.ó Đản Hoàng lẽo đẽo theo , chốc chốc đ.á.n.h đ.á.n.h , rảo bước qua từng góc phố, cả nhà thỉnh thoảng ngẩng đầu ngắm vầng trăng ngày một tỏ rạng. Trăng sáng như nước, đắm chìm trong ánh trăng vằng vặc , cõi lòng Ôn Phạn bỗng nhẹ bẫng. Đối với cô, chốn thâm cung thuở chẳng quê hương, cây cầu nhỏ nước chảy róc rách thuở ấu thơ cũng chẳng bến bờ mộng tưởng. Nơi , mới đích thực là quê nhà của cô.