Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:50
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Hồng trân trân cái niêu đất tay Ôn, mắt rời lấy một giây.

Chính là nó . Chắc chắn là nó!

Mùi thơm nồng nàn như "đốn ngã" , khiến trí não và dày của Dương Hồng cùng gào thét vì biểu tình đòi ăn.

Mẹ Ôn đặt phần cơm niêu thứ ba mặt Dương Hồng theo thứ tự, ôn tồn giải thích: "Trong quán nhiều niêu nhỏ, nên phần san từ niêu lớn sang."

Lời là bà theo đúng lời dặn của Ôn Phạn. Nghĩ lúc nãy mùi thơm quyến rũ chạy bếp, con gái bảo với bà rằng lắm, vì dụng cụ trong quán hạn, giữa chừng mới báo là bán thêm ba phần nên nàng đành tạm thời chia hai nồi.

Ôn Phạn còn băn khoăn: "Lớp cháy đáy lẽ giòn cho lắm."

trong mắt Dương Hồng lúc chỉ phần cơm niêu vàng ruộm hấp dẫn , gì còn tâm trí nào mà lời Ôn? Mọi sự kiên nhẫn của bà đều nồi cơm "bắt cóc" mất !

Đổ nước sốt trộn cơm , dùng thìa đảo một vòng xúc ngay một miếng lớn. Hạt cơm bóng bẩy mỡ màng, quyện với vị mặn ngọt đậm đà của lạp xưởng và hương thơm thoang thoảng của nước tương, Dương Hồng ăn lấy ăn để, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Nhìn sang hai vị khách khác cũng gọi cơm niêu, ai nấy đều đang cắm cúi ăn trong im lặng như thể thế giới chỉ còn mỗi nồi cơm mặt.

Có thực khách nuốt nước miếng ực một cái, hỏi Ôn liệu thể gọi thêm một phần cơm niêu nữa .

Mẹ Ôn áy náy: "Tiếc quá, quán hết sạch ạ."

Chỗ lạp xưởng đó là con gái bà tự mua, chỉ mua đúng ba cây, miễn cưỡng lắm mới sáu phần cơm.

"Vậy buổi tối còn chủ quán?"

Ôn Phạn vén rèm bước từ gian bếp: "Buổi tối cơm sườn ạ."

"Cho đặt một phần!" "... Vậy cũng đặt hai phần nhé." "Lão Ôn, đặt hai phần, tối bảo nhân viên qua lấy." ...

Mẹ Ôn vội đồng ý mà kéo con gái sang một bên, khẽ trách: "Sao con tự tiện hứa hẹn thế? Một con mà xoay xở cho xuể!"

Mẹ Ôn vẫn đổi tư tưởng, bà vẫn đinh ninh rằng việc sách mới là quan trọng nhất.

"Dù học thêm thì con cũng nên tranh thủ kỳ nghỉ hè mà ôn tập, việc ở quán và ba lo !"

Ôn Phạn ôm lấy cánh tay nũng nịu: "Không , cơm niêu rắc rối lắm ạ."

"Cũng !" Mẹ Ôn xót xa : "Gian bếp nóng nực thế , đến cái điều hòa cũng . Con cứ quần quật thế mỗi ngày, lỡ đổ bệnh thì !"

Ôn Phạn định thêm nhưng Ôn hạ quyết tâm: "Con lòng giúp ba , nhưng ba đành lòng để con chịu khổ. Việc ở quán con đừng bận tâm nữa, chiều nay ngoan ngoãn về nhà mà xem sách ."

Tiếng của hai con hề nhỏ, ít nhất là Dương Hồng đang gần quầy thu ngân nhất cũng thấy hết.

Ban đầu Dương Hồng định bảo Ôn cho đặt bốn phần, bà tính thuê shipper giao đến sới bạc để "khè" mấy bà bạn hôm qua dám nhạo ăn đồ ngon. xong chuyện, Dương Hồng mới phát hiện hiểu lầm một việc vô cùng quan trọng.

Hóa bát cơm chiên đó do ba Ôn !

Thảo nào, thảo nào cơm chiên buổi trưa khác xa buổi sáng đến thế.

Lại Ôn gian bếp điều hòa nên cho con gái nấu cơm nữa, Dương Hồng lập tức cuống quýt.

"Này, chẳng chỉ là cái điều hòa thôi ? Để lắp cho!"

Dương Hồng nặn một nụ , đầu tiên trong đời bà tỏ thái độ ôn hòa, nhã nhặn đến thế: "Em gái , em xem, sớm chứ. Gian bếp đó nóng thật, em xót con chị cũng hiểu mà. Thế nhé, để chị bỏ tiền túi lắp cho gian bếp một cái điều hòa. Em yên tâm, khoản chị bao hết, lấy của nhà em một đồng nào !"

nhiều nhà cho thuê, quen với bên bán đồ cũ, thêm một cái máy lạnh qua đây chẳng gì là khó khăn.

Mẹ Ôn ngẩn , chẳng hiểu đầu đuôi : "Chị Dương, em ý đó..." Bà dám trông chờ chủ nhà lắp điều hòa cho .

Dương Hồng gạt : "Cứ quyết thế em gái. Con bé lòng giúp đỡ ba là điều mà. Tiểu Phạn ? Nhìn là ngay một cô bé điềm đạm, hiếu thảo ! Con cứ yên tâm, yêu cầu gì về cơ sở vật chất cứ bảo dì, dì cực kỳ thích những đứa trẻ như con..."

Mẹ Ôn sững sờ, còn Ôn Phạn thì lén mỉm đắc ý.

Trong bếp, ba Ôn dùng thìa cậy lớp cơm cháy lên, chẳng buồn dùng đũa mà dùng tay bốc ngay một miếng cháy còn dính cơm đưa lên miệng nhai thử.

Tiếng "rắc rắc" giòn tan vang lên ngay khi lớp cháy vàng ruộm c.ắ.n xuống. Mùi thơm của cơm cháy lan tỏa, lớp dầu mỏng đáy nồi rút khéo khiến miếng cháy giòn mà ngấy. Bát nước sốt Ôn Phạn điều chỉnh kỹ lưỡng thấm sâu xuống tận đáy nồi, khiến những hạt cơm dính lớp cháy cũng mang vị mặn ngọt đậm đà khó cưỡng.

Hương vị khiến ba Ôn tự hào, cảm thấy chút thất bại. Tự hào vì con gái thiên tư trác tuyệt, thất bại vì bản học nghề bao năm mà cuối cùng bằng một niêu cơm của con gái.

Ôn Phạn bước bếp với tâm trạng nhẹ nhõm, liếc mắt thấy ngay vẻ hụt hẫng của ba Ôn.

"Ba ơi, chiều nay ba giúp con một tay nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-7.html.]

Ôn Phạn kiểu chuyện gì cũng tự vận động. Nhất là ngày ở Ngự Thiện Phòng, nếu việc gì cũng tự thì dù kiệt sức nàng cũng chẳng thể vững ở vị trí đầu . Vì , việc dùng là cực kỳ quan trọng.

Nàng nếm thử tay nghề của ba Ôn và đ.á.n.h giá hề tệ. Ba Ôn kỹ năng dùng d.a.o , chỉ là nêm nếm còn kém và kiểm soát lửa ở mức trung bình. Nghĩ đến cách ba Ôn học nghề ngày , nàng liền hiểu ngay vấn đề. Các nghệ nhân tay nghề cũ dù ở thời đại nào cũng :

Dạy món nhưng dạy nước dùng, dạy nước dùng là "g.i.ế.c" sư phụ. Thợ bánh giấu "hồn bột", thợ bếp giữ "bí kíp xào". Truyền phương t.h.u.ố.c nhưng truyền liều lượng, truyền liều lượng nhưng truyền lửa.

Kỹ năng dùng d.a.o của ba Ôn là nhờ khổ luyện ngày qua ngày, nhưng nếu thực tâm chỉ dạy thì những bí quyết về nêm nếm và hỏa hầu tìm đỏ mắt cũng chẳng , chỉ thể quanh quẩn ở những quán ăn nhỏ.

Ôn Phạn bảo: "Cơm sườn dễ lắm ạ, nhưng tay con yếu, nhiều ."

Thân thể của nguyên chủ so với thể chất ngày của nàng khác biệt một trời một vực. Trước đây nàng thể dễ dàng nhấc bổng nửa con lợn, một pha lợn điêu luyện như "Bào Đinh giải trâu", nhưng giờ thì thể. Nguyên chủ là kiểu chạy 600 mét trong tiết thể d.ụ.c cũng thở , mắt nổ đốm đen, nên Ôn Phạn từ từ bồi bổ thể chất mới .

Nhìn dáng vẻ nhỏ bé của con gái, ba Ôn bỗng dưng thấy lòng đầy can đảm: "Được! Con cứ , để ba cho!"

Ba Ôn đội nắng gắt chạy một mạch chợ, mua về mấy chục cân sườn.

Ôn Phạn vẫn như cũ trong quán ôn bài, Ôn chẳng mượn của nhà ai một cái giường gấp.

"Nếu con về nhà thì cứ ở quán chợp mắt một lát. Mẹ đặt mua một cái giường mới mạng , mai là giao tới thôi."

Trước đây hai vợ chồng chẳng bao giờ nỡ bỏ tiền mua giường gấp, nhưng giờ con gái "đóng đô" ở quán, Ôn lập tức xuống tay đặt hàng ngay.

Mẹ Ôn vẫn ngừng lải nhải: "Chỉ nghỉ hè thế thôi nhé, học là con lo học hành cho hẳn hoi. Ba mong con kiếm tiền tỷ, chỉ mong con việc nhẹ nhàng trong văn phòng, mưa đến mặt nắng đến đầu là ..."

Ôn Phạn tai trái tai , nàng thực sự thấy việc nấu nướng gì cực nhọc. Nàng tự hết việc! Trước đây trong cung cũng , nàng dùng miệng nhiều hơn dùng tay, ngoại trừ những loại nước sốt rượu quý quan trọng, còn đều sai bảo khác . Thời đại hiện nay tiện lợi thế , chẳng lý nào nàng bận rộn hơn. Tranh thủ lúc sách mệt mỏi mà nấu nướng một chút, đối với nàng, đó giống như một cách để thư giãn đầu óc .

Ba Ôn nắng về da dẻ đỏ gay, cửa tu ừng ực hai cốc nước hào hứng : "Vừa khéo gặp hàng sườn mới nhập ngon lắm, Tiểu Phạn qua xem thử con."

Ôn Phạn gần xem nhưng mấy hài lòng. Thịt lợn tuy tươi nhưng so với lợn nuôi trong trang trại hoàng gia ngày thì vẫn kém một đoạn dài. nàng cũng hiểu đây của ba Ôn. Dù đó cũng là hoàng trang, nơi cung phụng cho hoàng thất bằng bao mồ hôi nước mắt của dân chúng, lợn ăn tinh lương, sống còn sướng hơn cả bách tính ngoài thành.

"Cũng ạ." Ôn Phạn buông sách xuống, bắt đầu sơ chế sườn.

Nàng ít , ba Ôn chỉ thấy con gái lúc thì cho cái , lúc thì bỏ cái . Hỏi tại , Ôn Phạn chỉ đáp gọn lỏn một câu: "Nên cho ạ."

Ba Ôn: ... Ông cảm thấy khi nấu ăn, con gái như biến thành khác, ánh mắt sắc sảo hơn hẳn.

Ôn Phạn nhanh nhẹn ướp xong một phần sườn hiệu cho ba Ôn theo: "Ba cứ ướp y hệt như lúc nãy nhé."

Ba Ôn: ... Ông sờ sờ mặt, cảm thấy mặt đang nóng ran vì ngượng: "Con gái , là... con một nữa ? Lúc nãy ba kịp."

Ôn Phạn vẻ mặt kỳ quặc ba: "Mấy cái đơn giản lắm mà."

Nàng chọn dạy món cơm niêu là vì nó dễ , lược bỏ phần kiểm soát lửa khi xào nấu, chỉ cần ướp thịt cho ngon, lúc nấu cơm chú ý các bước là . Thế mà ba Ôn vẫn ?

Ôn Phạn đầy vẻ lo lắng, tự hỏi liệu nên đ.á.n.h giá năng lực của ba Ôn . Ba Ôn thì chỉ ròng, cái vẻ mặt nghi ngờ của con gái chẳng khác nào một thiên tài đang một kẻ ngốc chính hiệu .

"Con gái, chậm chút thôi, để ba lấy bút." Ba Ôn tìm quyển sổ tính tiền và bút, dồn hết mười hai phần công lực để giảng.

Được , Ôn Phạn mím môi, kiên nhẫn giảng giải thứ hai: "Lần ba hiểu chứ?"

Ba Ôn vẫn chút ngẩn ngơ: "Chắc là... chỗ dầu bảo là ' đủ', cụ thể là cho đến mức nào?"

Ôn Phạn sắp giữ nổi bình tĩnh: "Thì là đủ, cho dầu bao phủ hết gia vị là ạ."

Ba Ôn định hỏi tiếp, nhưng bộ dạng của con gái, ông dám.

Ôn Phạn nhường chỗ: "Ba thử xem."

Ba Ôn mồ hôi đầm đìa, dán tờ giấy ghi chép sang một bên, nghiêm ngặt theo từng bước.

Ôn Phạn cạnh nhắc nhở liên hồi: "Nhiều muối quá ba!" "Con bảo gia vị cho ít mà!" "Dầu đủ nóng!" ...

Ôn Phạn hậm hực phịch xuống quầy thu ngân. Mẹ Ôn thấy buồn , gần dỗ dành: "Ba con chẳng qua là kịp phản ứng thôi mà."

Ôn Phạn im lặng, nàng hiểu tại cất công chỉ dạy mà tiến độ chậm chạp đến thế! Ngày ở Ngự Thiện Phòng, nàng thấy mấy đứa tiểu đồ của ngốc lắm , ngờ cha còn... kém hơn cả bọn họ!

Mẹ Ôn vặn nắp chai Coca đưa cho con gái lau mồ hôi cho nàng: "Thế giờ tính ? Ba con đầu óc chậm chạp chút, là con cứ sai ông chân chạy vặt cho con ?"

Ôn Phạn đón lấy chai nước từ tay , uống một ngụm thở dài một tiếng: "Haizz." Tiếng thở dài Ôn suýt nữa thì bật thành tiếng.

Uống xong nước, Ôn Phạn bếp tiếp tục "mài giũa" cha .

Suốt cả buổi chiều, ba Ôn ánh mắt sắc lẹm của con gái chằm chằm theo dõi, khiến cả ông cứ dúm cả . May mà món cơm sườn cho kết quả . Tối hôm đó chỉ những phần đặt nhận cơn mưa lời khen, mà ngay cả ứng dụng giao hàng của quán cũng nổ đơn liên tục, phá kỷ lục bán hẳn bảy phần!

 

Loading...