Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:55:58
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngày Tết Trung thu, sáng sớm Ôn Phạn ba chở đến điểm tập kết.

"Cái balo to đùng thế , là để ba chở con đến tận nơi nhé?" Ôn Phạn đeo một chiếc balo to bự chảng, bên trong nhồi nhét chật ních đồ đạc cô dày công chuẩn . Ba Ôn yên, từ lúc cô ngủ dậy bắt đầu ca bài ca khuyên nhủ xe nhà cho khỏe. Dù núi Thanh Đường chẳng xa xôi gì, nhưng cứ nghĩ đến việc đây là đầu tiên Ôn Phạn dã ngoại cùng bạn bè, Ôn yên.

Ôn Phạn giành lấy chiếc balo nặng trĩu từ tay ba Ôn, xua tay chào tạm biệt hai ông bà: "Không cần ạ, con cùng các bạn mà, đến nơi con sẽ nhắn tin cho ba ." Cô vỗ vỗ chiếc balo: "Đợi con mang ngon về biếu ba nhé!"

Mẹ Ôn hết cách, đành càu nhàu dặn dò thêm vài câu, nào là đến nơi nhớ giữ liên lạc, gặp chuyện gì bất trắc nhớ gọi điện thoại ngay, khu du lịch đông đừng lủi mấy đường mòn hẻo lánh... Mấy lời cằn nhằn kiểu mà rơi tai học sinh cấp ba khác, chắc chắn chúng sẽ thấy phiền phức c.h.ế.t, nhưng Ôn Phạn ngoan ngoãn từ đầu đến cuối, động tác "OK" "Lớp con đông lắm, hơn hai mươi cơ mà, con hứa sẽ bám sát đội hình." Mẹ Ôn kéo chỉnh cổ áo cho con gái, moi từ trong túi năm trăm tệ: "Thích mua gì thì cứ mua nhé, thiếu thì bảo , chuyển khoản cho."

Ôn Phạn mừng rỡ nhận lấy, tuy cô chẳng tiêu pha gì mấy, nhưng tiền tiêu vặt dắt túi vẫn thấy vui rơn: "Dạ ~" Đang chuyện thì Ôn Phạn thấy Hàn Lộ Lộ tới từ sớm, cô bạn thấy cô hớn hở chạy tới. "Tiểu Phạn, đến sớm thế... Cháu chào hai bác ạ!" Mẹ Ôn thấy bạn của con gái tới cũng tươi chào hỏi: "Cháu cũng đến sớm đấy chứ."

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ tập kết, quân hơn hai mươi mạng, mà mới hai ló mặt đến sớm. Hôm nay Hàn Lộ Lộ mặc đồ thể thao năng động, vai vác balo to oạch như Ôn Phạn mà chỉ đeo một chiếc túi chéo gọn nhẹ, chơi với tinh thần "hành trang siêu nhẹ" Cô bạn hì hì cạnh Ôn Phạn, tự nhiên với tay xách hộ chiếc balo của cô: "Hai bác cứ yên tâm ạ, hôm nay cháu hứa sẽ bám dính lấy Tiểu Phạn như hình với bóng." Vừa liếc thấy cái balo căng phồng của Ôn Phạn, Hàn Lộ Lộ nhỏ dãi ròng ròng, dùng ngón chân út nghĩ cũng hôm nay thể nào Ôn Phạn cũng trổ tài bếp núc. Cô nàng hạ quyết tâm bám sát mục tiêu, hôm nay kiểu gì cũng ăn miếng ngon đầu tiên!

Ba Ôn thấy bạn tới bầu bạn cùng con gái cũng nấn ná thêm, dặn dò thêm vài câu nổ máy rời . Phụ khuất, Hàn Lộ Lộ tía lia khoe với Ôn Phạn chuyện hôm thấy nhà cô mở quầy bán đồ chiên, lóc cóc chạy xếp hàng mua. Ôn Phạn nghiêng đầu: "Cậu đến á? Sao tớ ấn tượng gì nhỉ."

"Ui trời, với hai bác đều bận tối mắt tối mũi, tớ nghĩ bụng nên thôi phiền nữa. Tớ xếp hàng mua ít chả tôm, ngon bá cháy luôn!" Ôn Phạn trưng vẻ mặt hoang mang tột độ: "Sao nhà tớ món mới thế?" Hàn Lộ Lộ trợn tròn mắt: "Cậu thật ? Dạo mấy chị reviewer ẩm thực trong thành phố đang lăng xê rầm rộ món chả tôm chiên nhà đấy."

Nói đoạn, Hàn Lộ Lộ rút điện thoại , mở mấy video ngắn lưu sẵn. Lần lượt từng reviewer cửa tiệm, giới thiệu qua loa bắt đầu thẳng màn review chả tôm chiên. Món gà xào cay khô cũng đính kèm nhắc khéo vài câu. Sau đó, với cái điệu bộ khoa trương cường điệu cùng ngôn từ sến súa chảy nước, bọn họ bắt đầu ca ngợi món chả tôm lên tận mây xanh. Chắc do món khá mới lạ nên lưu lượng tương tác xem cũng khả quan, bên phần bình luận ít thi hỏi địa chỉ cụ thể.

Hàn Lộ Lộ bên cạnh lải nhải ngừng: "Mọi đều ăn mà. Đừng bản địa, ngay cả trong group lớp cũng đang rần rần cả lên, ai cũng thèm chảy dãi." "À đúng , mấy hôm xem group ? Nhỏ đó khoe group ngày nào cũng xếp hàng, mà hàng dài dằng dặc, nhỏ còn gạ tớ mấy ngày nữa phiên xếp hàng với nhỏ cơ." "Thật ai cũng nhờ mua giùm một ít, nhưng ngại..."

Ôn Phạn mặt biến sắc, thò tay balo lôi một túi đồ. Hàn Lộ Lộ lập tức nhảy cẫng lên: "Woa woa woa, mang theo thật ! Trời đất ơi!" Ôn Phạn: " Đừng mừng vội, đồ chiên sẵn , tớ định mang đồ ăn kèm thôi." Cô mang theo các món thịt sống mà quyết định đến nơi sẽ "khai thác nguyên liệu tại chỗ", mang theo chút chả tôm và thịt lợn chiên giòn cốt là để cho tiện. Hàn Lộ Lộ quan tâm mấy chuyện đó, cô nàng kích động đến mức chỉ bế thốc Ôn Phạn lên vài vòng.

Cô nàng rút điện thoại , xoay đủ mười tám góc độ chụp choẹt chán chê, chụp xong quăng thẳng lên group lớp, tiện tay ném thêm một tràng tin nhắn thoại. "Các đồng chí, ngó xem đây là cái gì!" Group lớp vốn đang im lìm như tờ bỗng chốc bùng nổ, tin nhắn chữ, tin nhắn thoại bay tứ tung. "Ha ha ha chả tôm!" "Tạ ơn Tiểu tiên nữ Ôn Tiểu Phạn xinh bụng của chúng !" " Vãi chưởng, khỏi nhà ngay đây." "Chờ với nhé, chừa cho một miếng!" ...

Cũng chẳng là do uy lực của chả tôm, là do hàng loạt tin nhắn thoại oanh tạc group, mà hơn hai mươi mống nãy giờ thấy sủi tăm, chỉ trong mười phút ngắn ngủi mặt đông đủ thiếu một ai.

Hơn hai mươi con vây quanh Ôn Phạn, ai nấy đều cô bằng ánh mắt thèm khát. Ôn Phạn: " Nguội ."

"Bọn bận tâm!"

" Không nhiều ."

"Bọn chỉ nếm thử hương vị thôi!"

Hết cách, Ôn Phạn đành lôi túi chả tôm , mỗi chia một miếng là sạch bách. Đám giặc cướp đứa bụng rỗng vác xác đến, chả tôm nguội ngắt mà ăn vẫn thấy ngon lành, nhai xôn xao bàn tán.

"Đệch, ngon thế ."

"Tớ cảm thấy ăn kèm với mì gói cũng hợp lý phết đấy."

"Hả? Tớ thấy rắc thêm tí ớt bột là chuẩn bài ."

"Hu hu hu, ngon thế thì mấy hôm xếp hàng ." ...

Giữa đống hỗn độn, lớp trưởng dẹp loạn. "Thôi đừng ăn nữa, sắp trễ chuyến xe kìa!" Đám thực thần lề mề uể oải bắt đầu xuất phát, đầu dẫn đường là lớp trưởng và cô bạn nhà ở chân núi Thanh Đường. Cô bạn làn da ngăm đen, tên là Hà Vũ Trân.

Hà Vũ Trân chỉ chiếc xe buýt 19: "Đi tuyến , đến bến cuối là tới." Chuyến xe sớm vắng khách, Hà Vũ Trân dẫn các bạn lên xe, quẹt mã lượt xong là bao trọn nguyên một chiếc xe buýt. Bác tài xế đang hút t.h.u.ố.c bên ngoài ngơ ngác lẩm bẩm: "Hôm nay trường nào tổ chức dã ngoại nhỉ?" Hơn nữa dã ngoại cũng chẳng chọn ngày lễ, vé cổng khu du lịch đắt c.ắ.t c.ổ chứ đùa. khách đông đủ, bác tài cũng chẳng chần chừ thêm. Lên xe đóng cửa, hỏi rõ đám ngoài vài mống xuống giữa chừng, còn đều đến bến cuối, bác tài liền nhấn ga lăn bánh.

Ôn Phạn giờ thể coi là nhất hồng nhân của cả lớp, lên xe đè xuống ngòii ở hàng ghế đầu cạnh cửa sổ, mỹ danh là sợ cô say xe. Ôn Phạn say xe, thậm chí lúc mới lên xe, bắt đầu gà gật buồn ngủ, cô vẫn còn tâm trạng ngắm nghía cảnh sắc bên ngoài. Nào ngờ, ngay lúc cô đang thả hồn ngoài cửa sổ, một ánh mắt cũng lặng lẽ dõi theo cô.

Phương Vi Nguyệt ở băng ghế , trong lòng là một mảng trống rỗng, hoang tàn. Bản cô cũng chẳng hiểu vì đăng ký tham gia cái hoạt động dã ngoại , nhưng những chuyện, cứ trốn tránh là sẽ thoát . Những đêm giật tỉnh giấc, bóng dáng Ôn Phạn cứ như tảng đá tảng đè nặng trong tim cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-70.html.]

Chẳng mấy chốc chiếc xe đến đích. Bước xuống xe, khí trong lành lập tức tinh thần sảng khoái hẳn lên. Hà Vũ Trân chỉ tay về phía , hướng dẫn : "Đi thêm chừng mấy trăm mét nữa là đến làng nhà tớ ." Cả đám đùa trêu chọc: "Hà Vũ Trân, định đem bán bọn đấy chứ?" Hà Vũ Trân đảo mắt lườm nguýt: "Bán chác cái nỗi gì? Bọn còn chẳng đáng giá bằng mấy con lợn làng tớ ."

Ngôi làng nhà nội của cô bé mấy năm nay phát triển khá , vì kề bên núi Thanh Đường, xung quanh còn xây dựng vài khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp. Nghe đồn mật độ ion âm ở đây cao, cực kỳ cho việc bồi bổ sức khỏe, thế nên tỷ lệ lấp đầy của khu biệt thự cũng khả quan. Đại gia chuyển về đây ở, yêu cầu ăn uống cũng cực kỳ khắt khe, cầu kỳ. Trong làng bà nội cô hiện một trang trại nuôi lợn. Vì núi nên lợn chăn thả tự nhiên, thịt lợn bao giờ lo ế. Lợn trong trang trại mổ xong là xe chở thẳng các siêu thị lớn trong thành phố, đầu định. Có trang trại lợn đóng đô, nhiều dân trong làng cũng xin công nhân. Cũng những hộ gia đình xin thì tự túc chuẩn đặc sản cây nhà lá vườn mấy món đồ lưu niệm nho nhỏ, gánh chân núi Thanh Đường bán cho khách du lịch, thu nhập cũng khấm khá.

Hà Vũ Trân dẫn các bạn lội một đoạn đường núi, loanh quanh một hồi là đến làng. Phải thừa nhận một điều, ngôi làng khác xa với những ngôi làng trong ký ức của Ôn Phạn. Nhà nào nhà nấy cũng mọc lên những căn nhà lầu hai tầng khang trang, dẫu nhà xây nhà xây sơ sài, nhưng sân cửa đều đổ bê tông phẳng lì. Khá nhiều nhà còn đậu sẵn xe cửa, đường sá trong làng cũng sạch sẽ tươm tất, chẳng kém gì thành phố. Đám bạn học cùng dường như cũng chẳng hề xa lạ gì với cảnh tượng , ai nấy đều hồ hởi bình phẩm rôm rả.

"Ha ha ha, đàn ngỗng bên ngu ngốc ghê."

"Chó ở làng con nào cũng lùn tịt, hệt như mấy cái ghế đẩu ."

"Chu chu chu, mèo con đừng chạy."

"Hà Vũ Trân, trong làng nhà xí công cộng ?"

Hà Vũ Trân: " Cậu cố nhịn , về đến nhà bà nội tớ hẵng giải quyết."

Hà Vũ Trân đon đả chào hỏi , dân làng thấy cô bé cũng nhiệt tình đáp . "Con bé nhà lão Hà đây mà? Hôm nay dắt bạn về đông thế?" Hà Vũ Trân: "Tụi cháu tổ chức dã ngoại ạ. Bà thím ơi, bà nội cháu ở nhà ?"

"Có đấy, thím thấy bà cháu lùa gà chuồng xong."

Hà Vũ Trân dẫn các bạn về thẳng về nhà , chẳng cần gõ cửa, cô bé đẩy cửa xông gào to: "Bà nội ơi, cháu về !" Bà nội Hà nhốt gà xong, thấy tiếng cháu gái liền lật đật chạy từ góc sân . "Vũ Trân , mấy đứa đều là bạn học của cháu hết hả?" Bà lão tuy cháu gái báo sẽ dẫn bạn về, nhưng ngờ kéo theo một đạo quân đông đúc thế ! Hà Vũ Trân hì hì: "Vâng ạ, bạn học của cháu đấy." Cả đám ngoan ngoãn đồng thanh chào "Cháu chào bà ạ", khiến bà nội Hà xong ruột gan cứ đ.á.n.h lô tô. "Tốt, , lắm, mấy đứa nhà nghỉ chân một lát , bà lấy hồng cho mấy đứa ăn nhé." Cái nhịn vệ sinh suốt dọc đường vội vàng kéo tay Hà Vũ Trân tìm nhà xí, những còn thì ái ngại xin phép nhà. "Bây giờ 11 giờ , cháu đói quá." Rõ ràng rủ dã ngoại, nhưng vẻ nhiệt tình của bà cụ, chỉ sợ nán một lát là chẳng rút chân nổi.

Hà Vũ Trân đành phân trần với bà nội rằng dẫn các bạn Đầm Phượng Hoàng. "Bà ơi, cái nồi nhà với cái bếp nướng dạo bố cháu dẫn bạn về chơi còn ạ?" "Còn, còn nguyên, đều cất trong bếp ." Bà nội Hà mở cửa bếp, moi từ trong góc một cái chảo sắt to tướng, thêm một chiếc bếp nướng BBQ loại nhỏ, kèm theo một ít than củi dùng hết từ đợt . Bà cụ lục lọi khuyên can: "Khu Đầm Phượng Hoàng bên đúng là khách du lịch thật, nhưng mấy đứa nấu ăn đấy? Hay là ở nhà ăn cơm , nhà thiếu gì đồ ăn, sáng nay bà mới chợ mua tảng thịt to đùng đây ."

Chỉ cái đám lau nửa thành niên thôi là bà nội Hà thấy rầu rĩ . Dạo nọ bố của Vũ Trân, ngoài bốn mươi mà còn bày đặt rủ bạn bè về trải nghiệm thú vui cắm trại. Ba bốn lão đàn ông đao to búa lớn, chất lên con xe SUV một đống xoong nồi bát đĩa, nguyên liệu nấu nướng đầy ắp một thùng xốp, hăm hở hùng dũng kéo Đầm Phượng Hoàng cắm lều. Kết quả thì ? Lửa hì hục mãi mới mồi , thịt nướng thì cháy khét lẹt, rau cỏ xào thì nửa sống nửa chín. Cuối cùng hết cách đành gọi điện cầu cứu bà, nhờ bà chở thêm bia với lạc rang tiếp tế. Rốt cuộc trụ nổi năm tiếng đồng hồ lóc cóc dọn đồ chuồn thẳng về thành phố.

Bây giờ thì , lớp già ăn quả đắng xong, lớp trẻ ngoi lên nối gót. Không những tự vác xác đến mà còn lôi theo cả lũ bạn. Bà nội Hà thầm nghĩ, đám hai chục đứa nhãi ranh , kiểu gì hôm nay cũng nhịn đói cho xem. Haizz, lát nữa vẫn nên cắm thêm nồi cơm to mang cho chúng nó, tiện thể phụ xem vài món cơm nhà đơn giản . Đã cất công lặn lội lên đây, để chúng nó bụng đói meo xuống núi thì coi .

Hà Vũ Trân phân phó đám con trai khuân vác đồ đạc, tự tin bá vai bà nội: "Bà ơi, , tụi cháu đông mà, kiểu gì chả nấu chín ." Đừng quên bọn cháu còn một vũ khí hạng nặng mang tên Ôn Phạn đấy nhé. Có Ôn Phạn ở đây, đồ ăn hôm nay chỉ thể d.a.o động giữa hai mức độ "ngon" và "siêu cấp ngon" mà thôi.

Bà nội Hà cháu gái, đành hái thêm hai túi rau củ bự chảng, nhét thêm một túi hồng, quên đính kèm luôn một cái xoong nhỏ. "Hồng là hồng chín cây, ăn luôn đấy. Rau trong túi đều là rau nhà trồng, thiếu thì cứ gọi điện cho bà, bà mang cho. Mấy đứa đông , một cái xoong chắc chắn là đủ. À, còn cái nữa..." Bà nội Hà nhét luôn tảng thịt mới mua ban sáng tay cháu gái. "Lúc nướng nhớ dặn các bạn thái nhỏ nhé, nướng tảng to chín kỹ mà ăn là đau bụng ngoài đấy."

Hai chục con , mỗi phụ một tay, khiêng xoong vác than, hớn hở phấn khích như mở hội. Hà Vũ Trân vẫy tay chào tạm biệt bà nội, moi từ trong túi một quả hồng đưa cho Ôn Phạn. "Nè, mời Bếp trưởng của chúng nếm thử ."

Hồng địa phương chín sớm, núi nên mùa thu hoạch kéo dài từ tận cuối tháng Tám đến sang tháng Mười. Một cây hồng khi độ chín rộ, quả trĩu trịt lúc lỉu cành, đỏ rực như những chiếc đèn lồng nhỏ xinh. Ôn Phạn nắn nhẹ quả hồng, dùng răng c.ắ.n mở một lỗ nhỏ. Thịt hồng qua nhiều ngày chín nẫu cây chuyển từ cứng sang mềm, đến bây giờ mềm lịm như một bọc nước ép bọc trong một lớp vỏ mỏng. Hút nhẹ một cái, thứ cảm giác y hệt như đang ăn thạch jelly trôi tuột khoang miệng, vị ngọt thanh mát lập tức xâm chiếm lấy vị giác.

"Vãi chưởng, quả hồng ngọt lịm tim luôn!"

"Hà Vũ Trân, hồng quê ngon thế , đem bán !" Hà Vũ Trân ăn xong một quả hồng, tay vân vê lớp vỏ trống rỗng, bất lực đáp: "Đầu bấp bênh lắm. Làng tớ vốn dĩ nhiều nhà trồng hồng, nhưng giờ bỏ hết , cũng chỉ vì bán đấy."

Sự đời của muôn vàn giống hồng mới trong những năm gần đây đ.á.n.h gục giống hồng truyền thống. Nào là hồng giòn, hồng mini, hồng đen... Giống hồng bản địa vỏ thì dày hơn , kích cỡ bé tẹo, thương lái ngoại tỉnh chẳng buồn thu mua. "Kìa, rừng hồng đằng mà xem, hồng thu hoạch đành để chín rụng đầy gốc, chẳng bao lâu nữa là rụng rạch."

" Thế hồng sấy ?" Hà Vũ Trân thở dài: "Cậu tưởng hồng sấy dễ bán lắm hả? Trước đây cũng thử , kết quả là ế chỏng ế chơ, lỗ luôn cả chi phí vốn liếng hồng sấy."

Ôn Phạn đưa mắt về phía rừng hồng xa xa. Chỗ hồng đó tuy rụng hết, nhưng cũng vơi một nửa. Quả vẫn còn lủng lẳng cành, rõ ràng là một bức tranh phong cảnh tuyệt , ai ngờ mang kiếp hàng tồn kho ế ẩm. Hà Vũ Trân: "Thôi bỏ qua vụ , kìa, đằng là Đầm Phượng Hoàng ." Sự chú ý của cả nhóm lập tức kéo , tất cả đồng thanh thốt lên một tiếng " Ồ waooo" đầy kinh ngạc.

 

 

 

 

Loading...