Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:27
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy cách đó xa, một thác nước lớn chảy ầm ầm xuống giữa khe núi, dòng nước tung bọt trắng xóa khi va đập những tảng đá mấp mô, trông như một dải lụa trắng vắt vẻo giữa rừng xanh ngút ngàn. Hai bên là những vách núi trùng điệp nối tiếp những dãy núi cao sừng sững phía . Một bên là vách chắn sừng sững, một bên là vực đầm sâu thẳm. Lúc , ánh nắng chính ngọ rọi thẳng xuống đầm nước, khiến làn nước xanh lục bảo hắt lên những tia sáng rực rỡ chói lóa. Tất cả đều cảm thấy chuyến thật uổng công.

"Nào nào nào, nhóm lửa thôi!" Chiêm ngưỡng xong vẻ tuyệt mĩ của đầm nước, vẫn quên nhiệm vụ chính, nhanh chóng tìm thấy những dấu tích do để cạnh bờ hồ. Vài cái hố đào sẵn để đặt chảo sắt, những mô đất bằng phẳng để đặt vỉ nướng, và cả mấy tảng đá to bự chảng. "Thế thì đỡ tốn công bao nhiêu." Than củi chất bếp nướng, chảo sắt kê ngay ngắn, bên chừa một trống để châm lửa.

Lớp trưởng vỗ vỗ tay: "Đem hết đồ nghề mấy mang theo đây nào." Lúc lên kế hoạch dã ngoại, cả nhóm chỉ phân công đại khái ai mang thứ gì, còn đều tùy cơ ứng biến tự do sáng tạo. Thế là Ôn Phạn một phen choáng váng khi đống "bảo bối" bày mặt. Ngoài mấy món thịt thà cơ bản như đùi gà, bò viên, nước giải khát, cùng các loại rau củ quả, thì lòi một mớ hỗn độn chẳng từ chui .

Hai bịch bánh mì sandwich to tổ chảng. "Thì tớ nghĩ nhỡ đói meo mốc mỏ gì bỏ bụng, đành lấy bánh mì lót tạm ." Hơn chục gói que . "Đi chơi dã ngoại thể thiếu que cay !" Một cân trứng gà sống. "Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà... Tệ nhất thì luộc trứng ăn." Một cái cần câu cá. "He he, tớ chôm cần câu của ông ngoại tớ đấy. Mấy cứ đợi đấy, lát tớ sẽ câu cho mấy một con cá bự tổ chảng!" ...

Ôn Phạn ôm trán thở dài: "Trứng gà bỏ một bên , mới ăn hồng xong ăn trứng gà. Bánh mì thì lát lấy que xiên đem nướng, que cay bóc đĩa, lát tớ cần dùng... Còn cá thì thích câu bao nhiêu tùy , đằng nào cũng chẳng nấu , món cũng kỵ với hồng."

Sắp xếp công việc đấy nhịp nhàng, Ôn Phạn chỉ định vài bạn rửa rau, giao cho mấy bạn khác xiên thịt. Số còn cô đày kiếm củi. Riêng cái vác cần câu , Ôn Phạn giao việc bếp núc gì hết, nhưng giao cho một nhiệm vụ hết sức nặng nề. "Cậu canh chừng bên bờ nước nhé, cấm cho ai lảng vảng đến gần." Cái đầm nước sâu, lỡ ai trượt chân rớt xuống thì nguy to. Lớp trưởng gật đầu lia lịa: "Tuyệt đối cẩn thận." Lần tổ chức chơi, mang trọng trách lớn. Dù trời bắt đầu se lạnh, nước hồ cũng rét buốt, chẳng ma nào dở nhảy xuống tắm, nhưng đề phòng đứa nào chập cheng thì vẫn hơn.

Lớp trưởng dương cặp mắt diều hâu soi mói khắp nơi, trong khi Ôn Phạn bắt tay tính toán thực đơn. Miếng thịt lợn bà nội Hà cho hàng tuyển. Ít nhất đây cũng là miếng thịt lợn ngon nhất mà Ôn Phạn từng thấy kể từ lúc trọng sinh. Lớp mỡ dày cộp như thịt bán ngoài chợ, thớ thịt săn chắc, nạc mỡ đan xen đều đặn. Ôn Phạn cắt một nửa đem xiên que, nửa còn thái thành từng lát mỏng. Cô cho một chút dầu ăn mang theo từ chai nhựa chảo, tiếp đến thả những lát thịt mỏng . Chỉ cần đảo qua đảo vài nhịp, thịt lợn cuộn tròn , Ôn Phạn xúc phần thịt và mỡ lợn tươm để riêng.

Sườn non, đùi gà lượt sơ chế sạch sẽ. Ôn Phạn ném đủ các loại hương liệu chảo sắt phi thơm, đổ chút nước xốt gia truyền mang từ nhà theo, đó chế nước bắt đầu ninh. Mùi thơm của món hầm bốc lên, cả đám bu như ruồi thấy mật, nước dãi ròng ròng thi ứa . "Tớ đói quá, bao giờ mới ăn đây?" Ôn Phạn liếc đồng hồ điện thoại: "Tầm một tiếng nữa." Nói đoạn, cô lôi bịch bột mì của một vị đài nào đó mang theo, bắt đầu nhào bột.

Hàn Lộ Lộ cùng mấy cô bạn gái đang xiên thịt, ánh mắt cứ đảo từ chiếc chảo sắt sang Ôn Phạn, cả bốn đứa dần dần chìm trạng thái mơ màng. "Ôn Phạn lúc nấu ăn... cuốn hút thật đấy." Tần Hòa lẩm bẩm tự kỷ. Hoàn khác biệt với dáng vẻ cắm cúi học hành, từng động tác của Ôn Phạn lúc đều dứt khoát, lưu loát, tựa như thao luyện cả ngàn . Không một động tác thừa, toát lên vẻ điềm tĩnh và tự tin, mang cảm giác hưởng thụ tột bậc về mặt thị giác.

Chỉ thấy Ôn Phạn nhào bột xong, tiện tay trùm một cái nắp nồi lên ủ bột, bắt tay xử lý rau củ quả. Tỏi, hành, gừng băm nhuyễn phân từng chiếc đĩa giấy nhỏ dùng một , rau củ rửa sạch xếp gọn gàng rổ. Chợt Ôn Phạn phát hiện nửa củ cà rốt rửa sạch, cô thuận tay xách củ cà rốt mép đầm định rửa .

Một góc khác của đầm nước là bãi sỏi thoai thoải, chỗ nước sâu lắm, ở giữa còn mấy tảng đá to rải rác. Mọi đều xúm đây rửa rau, nhỡ trượt chân rớt xuống thì nước cũng chỉ sâm sấp. Lúc Ôn Phạn bước tới thì trùng hợp , chỉ mỗi Phương Vi Nguyệt đang cắm cúi rửa rau ở đó. Ôn Phạn gật đầu chào hỏi Phương Vi Nguyệt tự xổm xuống việc của .

Phương Vi Nguyệt c.ắ.n chặt môi . Thật cô chẳng thiết với ai trong lớp. Suốt dọc đường , cô cứ lén lút quan sát Ôn Phạn. Bị lén nhiều quá, cô bạn cùng bàn Hàn Lộ Lộ dường như e sợ cô giở trò gì mờ ám, nên về cứ cố tình chen ngăn cách cô và Ôn Phạn. Đầu óc Phương Vi Nguyệt rối bời, cô gì đó, nhưng tài nào mở miệng nổi. Đột nhiên, cô bước hụt một nhịp. "Cẩn thận!" Ôn Phạn quăng luôn củ cà rốt, lao tới đỡ lấy cô.

Phương Vi Nguyệt rốt cuộc vẫn đạp một chân xuống nước, ống quần ướt sũng đến nửa bắp chân. Đầu óc cô vẫn còn cuồng, mang theo sự ngơ ngác như từ cõi c.h.ế.t trở về, ống quần ướt nhẹp dính chặt . Ôn Phạn nhíu mày: "Cậu nghĩ cái gì thế hả!" Đang rửa rau bên bờ nước mà còn mất tập trung, nhỡ xảy chuyện gì, lớp trưởng ròng. Phương Vi Nguyệt cúi gầm mặt: "Tớ xin ." Ôn Phạn gắt gỏng: "Có mang đồ để ?" Phương Vi Nguyệt lắc đầu, hôm nay cô thậm chí còn chẳng xách theo cái balo nào.

Ôn Phạn gào lên gọi Hàn Lộ Lộ, cô nàng chạy lật đật tới. "Chuyện gì... Vãi chưởng!" Hàn Lộ Lộ nhịn c.h.ử.i thề, ánh mắt láo liên đảo qua đảo giữa hai . Choảng ? Thế cô nên về phe Ôn Phạn, là... về phe Ôn Phạn đây ? Ôn Phạn: "Cậu hỏi xem ai mang quần áo dự phòng , váy cũng , tìm thấy thì mang đây." Mặt Phương Vi Nguyệt đỏ như quả gấc: "Tớ cần..." "Không cần cái gì mà cần, định để nguyên bộ dạng thế cả buổi trưa ."

Hàn Lộ Lộ ừ một tiếng co giò chạy biến. Giờ chỉ còn Phương Vi Nguyệt và Ôn Phạn. Ôn Phạn nhặt mớ rau Phương Vi Nguyệt rớt xuống đất, cẩn thận rửa sạch từng chút một. Phương Vi Nguyệt rốt cuộc cũng gom đủ dũng khí. "Ôn Phạn... ba ... thật sự mở quán ăn ?" Ôn Phạn "ừ" một tiếng, cảm thấy câu hỏi của Phương Vi Nguyệt cứ . "Vậy vất vả lắm ?" Ôn Phạn vẩy vẩy mớ rau cho ráo nước: "Cậu việc gì ?" Cô nghĩ mức độ giao tình giữa cô và Phương Vi Nguyệt đạt đến ngưỡng hàn huyên chuyện gia đình.

Phương Vi Nguyệt ấp úng mãi, cuối cùng chẳng nên gì. Hàn Lộ Lộ mang một chiếc váy liền , tiện tay gom thêm vài chiếc áo khoác. Ôn Phạn Hàn Lộ Lộ bằng con mắt khác. Hai lấy áo khoác dựng thành một cái rào quây nhỏ, cho Phương Vi Nguyệt chui đồ. Một lát , Phương Vi Nguyệt đồ xong bước , đỏ mặt lời cảm ơn. Ôn Phạn ném trả đống quần áo ướt cho cô: "Cậu tìm chỗ nào phơi , nửa tiếng nữa là khô." Nói xong, cô xách mớ rau như bay về chỗ cũ, bếp của cô còn đang hầm đồ ăn đấy! Phương Vi Nguyệt vẫn giữ nguyên cái vẻ mặt trắng bệch chực trào nước mắt của loài hoa sen trắng. Hàn Lộ Lộ chẳng hiểu mô tê gì, buông một câu "Có chuyện gì thì gọi tớ nhé" vút mất.

Trở khu cắm trại, đập mắt Ôn Phạn là cảnh đám bạn học nháo nhào chạy tứ tung, còn cái chảo sắt thì mới đậy nắp . " Đã chín mà!" Lạy hồn cái đám , chín cũng đòi ăn! Giờ thì Ôn Phạn dám rời nửa bước khỏi cái chảo nữa, chỉ sợ khuất mắt, lát về nồi cũng bốc luôn.

Sườn non và thịt gà hầm đến độ, Ôn Phạn mở vung thả thêm đủ loại rau củ, bò viên, khoai tây, ngô ngọt, bắp cải, miến... Đống củi khô lượm lặt nhét thêm bếp, ngọn lửa đỏ rực l.i.ế.m láp đáy chảo. Người đến hỏi "Bao giờ thì ăn" ngày một đông, mùi thơm của món gà hầm nồi đất bá đạo lan tỏa khắp núi rừng. Ôn Phạn lấy phần bột ủ xong, dùng tay nặn thành những miếng bánh ép dẹt dán quanh thành chảo. Phần bột còn dư, cô thoa thêm xíu mỡ hành cuộn thành những chiếc bánh bao hoa đặt lên lớp rau củ, đó đậy nắp .

Lúc , đám xiên thịt cũng thành nhiệm vụ, Ôn Phạn bước sang mẫu cho cách nướng thịt. Nướng thịt thì gì khó, cả đám nhanh đạt thành tựu "nướng đến nỗi dở mà chín", ai nấy đều hăng hái tranh xí chỗ nướng.

Bà nội Hà bưng một thố cơm trắng, tần ngần khu cắm trại. " Vũ Trân ơi!" Hà Vũ Trân nhảy chân sáo chạy : "Bà nội, bà đây gì ạ?" Bà nội Hà dúi thố cơm tay cháu gái: "Bà cắm thêm chút cơm cho mấy đứa." Cứ đinh ninh đám trẻ nấu nướng lóng ngóng sẽ chẳng cái thể thống gì, ai ngờ tới gần ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi. " Mấy đứa nấu món gì thế?" Hà Vũ Trân: "Gà hầm nồi đất ạ!" Lúc nãy Ôn Phạn mở nắp nồi cô bé nghía thấy , đầy ắp một chảo to đùng, thịt thà rau củ ninh nhừ ngấm đẫm gia vị, ngon nhức nách.

Hà Vũ Trân ôm khư khư thố cơm trắng, kéo tay bà nội xem thành quả của cả nhóm. "Tụi cháu còn nướng cả thịt nữa cơ!" Thịt xiên, rau xiên nướng xong, mỗi chia vài xiên. Bà nội Hà kinh ngạc phát hiện, tuy chỗ chỗ còn vương chút dấu vết nướng quá lửa, nhưng thành quả rõ ràng "ăn đứt" lão bố già của Hà Vũ Trân. Ít thịt thì chín, rau củ còn bề phết thêm nước xốt.

Một thố cơm bự chảng mang đến, Ôn Phạn lên tiếng mời bà nội Hà ở dùng bữa cùng. "Đồ ăn còn nhiều lắm ạ, đợi cháu nấu xong cơm, xào thêm vài món rau nữa mời bà dùng bữa cùng tụi cháu." Bà nội Hà xua tay từ chối lia lịa, nhưng đám trẻ nhiệt tình níu kéo . "Tiểu Phạn nhà cháu nấu ăn đỉnh lắm bà ơi." Ôn Phạn mặt lạnh tanh chiên cơm: "Gọi đúng tên tớ ." Chẳng hiểu bây giờ ai cũng thêm chữ "Tiểu" giữa tên cô? Hàn Lộ Lộ hì hì: "Tiểu Phạn nhà chúng cháu tay nghề là thiên hạ vô địch!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-71.html.]

Cơm của bà nội Hà nấu bằng bếp lò, Ôn Phạn đảo mắt suy tính, thấy thể chế biến thành món cơm trộn. Phần thịt lợn khi nãy thái hạt lựu, cho mỡ lợn và tóp mỡ xào . Tiếp đến phi thơm cà rốt, dăm bông, khoai tây thái hạt lựu, cùng mớ đậu đũa nhà trồng mà bà nội Hà mang . Ôn Phạn trút bộ thố cơm chảo, lớp cơm phủ lên lớp rau củ quả thịt thà, đậy nắp bắt đầu om. Một lát , Ôn Phạn bắt đầu xoay tròn chiếc chảo sắt để đảm bảo nhiệt lượng tỏa đều đáy chảo. Chẳng mấy chốc, mùi thơm nức nở từ trong chảo bốc lên.

Nồi gà hầm cũng xêm xêm chín tới, Ôn Phạn mở nắp cả hai nồi. Chảo cơm đảo đều, từng hạt cơm bóng bẩy ngậm trọn lớp dầu mỡ óng ánh, óng ả như pha lê. "Cơm xong , múc ." Món cơm cách tương tự như món cơm chiên đáy chảo còn bám một lớp cháy giòn rụm. Cả đám xúm đen xúm đỏ thi bới cơm bát. Ôn Phạn mượn tạm cái chảo trống, xào nhanh vài món rau củ đơn giản.

Bà nội Hà mà mí mắt giật giật, nhỏ giọng hỏi Hà Vũ Trân: "Cô bạn học của cháu... nhà mở quán ăn ?" Hà Vũ Trân giơ ngón tay cái lên: "Bà đoán chuẩn cần chỉnh luôn!" Bà nội Hà: "Thảo nào." Trẻ con thời nay hiếm đứa nào nuông chiều, đừng là ở thành phố, ngay cả ở nông thôn cũng chẳng mấy đứa rành việc bếp núc. Huống hồ là một một xoay xở cả bàn thức ăn thịnh soạn thế .

"Thơm quá mất." Cơm om chín tới, khoai tây và đậu đũa hầm ngấm đẫm gia vị. Những lát thịt ba chỉ thái mỏng thì cháy cạnh giòn tan, nhai rộp rộp chẳng khác gì bimbim mỡ hành. Chắc do nấu ăn giữa rừng núi nên Ôn Phạn nêm nếm quá nhiều gia vị, hương vị mộc mạc, đậm đà, thơm ngậy của mỡ lợn nguyên bản lấn át thứ. Bà nội Hà cực kỳ thích món cơm , ăn xong một bát lấy thêm bát nữa. "Sao bà nấu mãi mà cái vị nhỉ." Bà thi thoảng cũng món cơm trộn rau củ, nhưng nào cũng thua xa . Hạt cơm mặn mặn thơm ngậy, rau củ thái hạt lựu giòn ngọt thanh mát, cùng những miếng thịt lợn cháy cạnh ăn hề thấy ngấy chút nào.

"Bà ơi, đừng mải khen nữa, bà thử món gà hầm nồi đất !" Hà Vũ Trân gặm sườn cố sống cố c.h.ế.t giật vài miếng sườn, miếng gà từ trận mưa đũa của đám bạn để gắp cho bà nội. Sườn non và thịt gà đều ninh nhừ tơi xương, da gà giòn sần sật, sườn xen lẫn chút mỡ màng, đến cả phần sụn sườn cũng tỏa hương thơm phức. Nước xốt sánh quyện, khoai tây bở tơi mềm nhũn, các loại rau củ cũng mang hương vị riêng biệt. Hà Vũ Trân chộp một miếng bánh dán quanh chảo, chấm đẫm nước xốt đưa miệng. Một mặt xém giòn, mặt dẻo dai xốp mềm, phần bánh ngập trong nước xốt giống như một miếng bọt biển thơm phức hút trọn tinh hoa. Các lỗ khí của miếng bánh bột mì lấp đầy bởi nước xốt, sự giòn rụm và xốp mềm hòa quyện bùng nổ trong khoang miệng ngay cùng một lúc.

"Woa! Ngon đỉnh của chóp!"

"Hu hu hu, quỳ lạy van xin mở quán... À quên, nhà mở quán , quỳ lạy van xin ngày nào cũng nấu cho tớ ăn!"

" nguyện suy tôn Nữ thần Gà hầm nồi đất!"

"Tiếc đứt ruột, a hu hu, đây là miếng bánh cuối cùng !"

Cả đám càn quét xong cơm chuyển sang tranh cướp thịt, cuối cùng mới xâu xé đến mấy món rau.

"Đến rau xào mà cũng ngon bá cháy!"

"Thần linh ơi, đời còn món gì mà ?"

Ôn Phạn ăn lót xong chạy nướng xiên thịt. Bánh mì sandwich nướng quết thêm chút nước đường, ăn cũng cuốn phết. Ai nấy miệng thì vẫn còn thòm thèm, nhưng bụng thì căng tròn như cái trống bỏi. Cũng chẳng màng đến việc quần áo sẽ lấm lem, cả đám phệt xuống đất, hai tay chống , ngửa mặt 45 độ ngước bầu trời. Nước mắt tuôn rơi vì cảm động, mà là nước mắt sinh lý vì ăn quá no ngáp ngắn ngáp dài.

Bà nội Hà cũng ăn no căng rốn, miệng ngớt lời khen ngợi. "Đám bạn của cháu giỏi hơn nhóm bố cháu nhiều đấy." Nguyên một đám đàn ông to xác mà khoản nấu nướng thua xa mấy đứa trẻ ranh.

Bà nội Hà nghỉ mệt một lát bưng thố cơm trống về nhà. Trước khi , bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Phạn dặn dò lát nữa nhất định ghé nhà bà chơi. "Trái bí đao bà hái mấy hôm , lát cháu cầm về mà ninh canh." Ôn Phạn chẳng mặn mà gì với bí đao, cảm ơn bà nội Hà xong liền sang hỏi thăm khu rừng hồng. "Cháu thấy hồng chín nẫu cả , hái ạ?"

Bà nội Hà thở dài: "Có ai mua . Hai vợ chồng nhà đó bây giờ ngày nào cũng quẩy gánh chân núi Thanh Đường bán rong, trông chờ khách du lịch, nhưng khách đông thì cũng mua bao nhiêu? Hai vợ chồng bảo nếu năm nay kiếm khá, trả nợ thì sang năm sẽ bỏ mặc vườn hồng , thành phố thuê." Ôn Phạn: "Trả nợ ạ?" Bà nội Hà: "Hai vợ chồng họ mấy năm t.a.i n.ạ.n xe cộ, chồng điếc mất một bên tai, nếu tốn tiền chạy chữa thì đến nỗi mang công mắc nợ, ngày nào cũng sầu não."

Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát hỏi : "Vậy chỗ hồng , họ bán giá bao nhiêu?" "Họ gánh xuống chân núi Thanh Đường thì bán năm tệ một cân, nhưng nếu mua sỉ chở từ đây, chắc một tệ một cân họ cũng bán." "Rẻ thế ạ?" Bà nội Hà thở dài sườn sượt: "Chứ còn cách nào nữa, nhà họ còn đang nuôi hai đứa con ăn học đấy." Đứa lớn năm nay lên cấp hai, đứa nhỏ cũng lớp năm , hiện đang học trấn, bình thường ở nội trú.

Ôn Phạn cân nhắc mức giá một tệ/cân, cảm thấy mối quá hời, . "Bà ơi, lát nữa bà dẫn cháu xem vườn hồng đó ạ?" Bà nội Hà kinh ngạc: "Cháu định mua ?" Ôn Phạn gật đầu: "Cháu mua một ít mang về nguyên liệu nấu ăn." "Chắc cũng chẳng dùng nhiều, lát nữa họ về thì cháu cứ lựa, bà tìm cho cháu cái giỏ. Cháu định mua bao nhiêu?" Ôn Phạn: "Lấy tạm hai trăm cân ."

 

 

 

 

Loading...