Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:28
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai trăm cân... Đừng là bà nội Hà giật nảy , ngay cả Hàn Lộ Lộ cũng hét toáng lên. "Ôn Tiểu Phạn, điên !" Hai trăm cân đấy, định vác về ăn cơm gì?

Hà Vũ Trân cũng lén kéo tay áo Ôn Phạn giật giật: "Ôn Phạn, hai trăm cân là nhiều thế nào ?" Hồng nhà quả to lắm, một cân bét nhất cũng bảy, tám quả. Hai trăm cân là hơn ngàn quả hồng đấy, nhà Ôn Phạn mở quán ăn nhỏ xíu, liệu tiêu thụ hết ngần quả ? Ôn Phạn: "Tớ chứ, hai trăm cân, cứ mua về dùng thử xem , ban đầu chắc chắn thể nhập nhiều quá ." Hà Vũ Trân: ... Hóa còn thấy mua thế là ít, là chắc cú lắm cơ đấy?

Bà nội Hà: " Cháu ơi, cháu mua ít thôi, hồng nhiều thế tuy chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng nhỡ mang về ăn hết thì bỏ phí tiền của ." Chưa kể giống hồng kén ăn, nhất là già, luôn định kiến là hồng kỵ đủ thứ, ăn lạnh bụng hại tỳ vị. Mua một đống về, lỡ ăn xong xảy cơ sự gì thì . Bà nội Hà khuyên nhủ một hồi, thấy thái độ của Ôn Phạn tuy lễ phép nhưng vô cùng kiên quyết, đành bảo cô báo cáo với gia đình. "Cháu cứ hỏi ý kiến nhà xem, nếu ở nhà cũng đồng ý thì hẵng mua."

Ôn Phạn thấy bà cụ tận tình lo lắng cho , bèn lấy điện thoại , bấm bấm gửi tin nhắn cho Ôn. [Mẹ ơi, con mua một ít hồng mang về.] "Ting" một tiếng, tin nhắn phản hồi của Ôn lập tức nhảy lên. [Mua , thiếu tiền ?] [Nhận tiền chuyển khoản 1.000 tệ. Vui lòng xác nhận.] [Thế đủ ?]

Ôn Phạn nhắn chữ "Đủ ", tiện tay gửi thêm hai cái meme thơm má chụt chụt, đưa đoạn chat cho bà nội Hà xem. Bà nội Hà bất lực: "Thôi , để bà dẫn cháu xem vườn hồng nhà đó." Hàn Lộ Lộ hăng hái giơ tay: "Cháu cũng !" Hà Vũ Trân tất nhiên cũng lẽo đẽo theo . Những bạn học khác tuy cũng theo, nhưng ai nấy đều còn vương vấn mấy món đồ ăn và xiên nướng bếp xơi xong. Nhất là đám con trai, cảm thấy ăn uống no say sướng thì sướng thật, nhưng mục tiêu vĩ đại là câu cho bằng một con cá vẫn thành... Từ "móm" đối với dân câu sát thương lớn cỡ nào chứ!

"Ôn Phạn mấy cứ , lát tụi dọn dẹp sạch sẽ đống xong sẽ xuống phụ mấy vác hồng!" Thế là chốt quân chỉ Ôn Phạn, Hàn Lộ Lộ và Hà Vũ Trân. Thêm một nữa cũng khiến bất ngờ, đó là Phương Vi Nguyệt. Phương Vi Nguyệt khoác bộ váy vặn, tay vân vê vạt váy lí nhí xin xỏ: "Tớ cũng xem thử." Đi thì thôi, Ôn Phạn chẳng ý kiến gì. Ngược Hàn Lộ Lộ cảnh giác cao độ, ghé sát tai Ôn Phạn thì thầm: "Tớ thấy Phương Vi Nguyệt cứ là lạ thế nào ." Ôn Phạn: " Cậu đừng chĩa thẳng tai tớ mà , nhột c.h.ế.t ."

Hàn Lộ Lộ hừ một tiếng, ôm chầm lấy cánh tay Ôn Phạn. Ôn Phạn thấy quen lắm, vùng vằng mấy cái rút , cuối cùng đành bó tay chịu trói mặc cho Hàn Lộ Lộ bám chặt như sam. Hà Vũ Trân thấy thế, gãi gãi đầu chạy dìu bà nội. Lớp trưởng cũng xung phong tháp tùng. "Mấy con gái chân yếu tay mềm, tớ yên tâm." Lúc ở cùng đại đội hơn hai chục mạng thì , lỡ mấy cô bạn xuống núi lạc mất thì lớp trưởng sợ mất mật. Ôn Phạn vóc dáng thư sinh trói gà chặt của lớp trưởng: " Cảm ơn nhé."

Men theo bờ Đầm Phượng Hoàng tầm hơn một dặm, bà nội Hà dẫn cả nhóm rẽ từ con đường lớn trong làng sang một lối mòn rẽ một khúc ngoặt. Ở đây chỉ lác đác dăm ba nóc nhà, điều hai căn kế bên sập nửa vách tường rào thì cũng khóa trái cửa im ỉm, lâu ở. Bà nội Hà: "Nhà họ Lâu, hai nhà bên cạnh là em của chú , giờ đều dọn hết , chuyển lên thành phố ở cả." "Chú cả, hồi đó chia phần đất tổ , cộng thêm vườn hồng đằng nữa."

Bà nội Hà gõ cộc cộc cánh cửa sắt hoen gỉ sét: "Lâu Đại! Có nhà ?" "Tuệ Quyên! Có nhà ?" Gọi liên tiếp mấy tiếng, bên trong vọng tiếng lách cách mở chốt cửa. Một bé gái ló đầu , tóc tết hai bím, cái dáng vẻ e dè nhút nhát đúng chuẩn học sinh tiểu học. "Bà Ba, bố cháu nhà." Ông cụ khuất nhà bà nội Hà là con thứ ba trong gia tộc, vai vế trong họ xưng hô như , nên đám con nít trong làng cứ gọi bà là bà Ba.

Bà nội Hà thấy cửa mở thì xoa đầu con bé: "Thế trai cháu ?" Đứa trẻ nhát , lấy tay cấu cấu : "Anh cháu ở ngoài vườn hồng ạ." Bà nội Hà nhíu mày: "Nó hái hồng ? Bữa bố nó đ.á.n.h cho một trận đòn vẫn còn nhẹ! Không lớn mà dám trèo tuốt lên cây cao chót vót, lỡ ngã xuống thì ? Nguyệt Nguyệt, cháu cản ?" Lâu Nguyệt cúi gầm mặt: "Anh cho cháu theo, còn bắt cháu chốt chặt cửa ." "Cái thằng ranh ..." Bà nội Hà bất lực sang với Ôn Phạn: "Hai vợ chồng họ giờ về, chắc chập tối mới . Nếu cháu chê, bà dẫn cháu vườn hồng tự lựa nhé." Đằng nào hai đứa nhỏ đang nghỉ lễ ở nhà, trả tiền thẳng cho bọn trẻ cũng .

Ôn Phạn thấy thế cũng hợp lý: "Vâng, để cháu đó xem. À đúng , nhà hồng ủ chín sẵn ạ?" Bà nội Hà kịp lên tiếng, con bé con dường như rốt cuộc cũng load xong dữ liệu. Đây là khách đến mua hồng! Con bé đon đả tiếp lời: "Chị ơi chị mua hồng ? Nhà em hồng ủ chín sẵn! Đang để hết trong căn nhà ngoài vườn , để em dẫn chị đó!" Nói con bé đóng sập cửa , luồn tay qua khe nhỏ gài chốt cửa , rối rít túm lấy tay Ôn Phạn lôi . "Đi thôi chị, em dẫn chị xem! Hồng nhà em ngon lắm, trai em lựa những quả to nhất đỏ nhất thôi, ở ngoài đó nguyên một căn nhà chuyên để ủ hồng đấy!"

Con bé lôi tuột Ôn Phạn , khiến nhóm Hàn Lộ Lộ mà chạnh lòng xót xa. Hàn Lộ Lộ tiu nghỉu hỏi Hà Vũ Trân: "Làng cảnh thế hỗ trợ trợ cấp gì ?" Áp lực mưu sinh nặng nề thế , hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học, lớn sức khỏe ốm yếu, chỉ trông chờ cái vườn hồng đắp đổi qua ngày. Hà Vũ Trân: ... Cậu hỏi tớ thì tớ hỏi ai!

Cả nhóm rảo bước tầm vài trăm mét, chẳng mấy chốc đến bìa vườn hồng. Nhà họ Lâu rào một vòng hàng rào tre trúc cẩn thận, Lâu Nguyệt ngoài hàng rào gào to gọi . "Anh ơi — Có đến mua hồng !" Một bóng thoăn thoắt tụt từ cây xuống, Ôn Phạn còn kịp rõ mặt mũi thì thấy tiếng tiếp đất "bịch" một cái. Ngay đó, khuôn mặt ngăm đen của thiếu niên hiện hàng rào. "Mọi mua hồng ?" Thằng bé vẫn còn bán tín bán nghi. Làng xóm hẻo lánh, từ núi Thanh Đường đây con đường mòn quanh co khúc khuỷu, tính cũng ngót nghét bốn năm cây . Đám tuổi còn sàn sàn, lẽ là khách du lịch chạy lạc đây?

lúc then chốt, bà nội Hà lên tiếng. Vừa nãy bà tuốt phía mấy đứa choai choai che khuất, giờ vội vàng rẽ đám đông bước lên. "Lâu Hằng, khách đến mua hồng đấy, mau mở cửa !" Nhìn thấy bà nội Hà, Lâu Hằng cất vẻ hoài nghi, chỉ tay về phía cánh cổng sắt lớn ở đầu : "Không khóa , tự rút chốt là !"

Cả nhóm rốt cuộc cũng đặt chân vườn hồng, tán cây lên, Ôn Phạn thầm cảm thán một câu " là những gốc cây cực phẩm" Cây hồng ở đây cao vút, to lớn, gốc gác chắc lên đến hàng chục năm tuổi , thảo nào quả ngọt lịm thế. Lúc đang là thời kỳ hoàng kim của mùa hồng, lá rụng hết sạch chỉ để trơ những cành hồng trĩu trịt quả. Tất nhiên, gốc cây cũng vương vãi ít, quả rụng nát bét dính bết xuống đất, mà xót xa đứt ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-72.html.]

Lâu Hằng dẫn đến hai căn nhà gạch lợp ngói dùng để ủ hồng, bên trong kê sẵn mấy chiếc giá gỗ, giá chất đầy hồng đang ủ. Giọng Lâu Hằng mang chút âm mũi khàn khàn đặc trưng của tuổi dậy thì vỡ giọng: "Chỗ là hồng ủ chín. Chị cứ yên tâm, nhà em tẩm ướp hóa chất gì , chỉ dùng rượu trắng chấm cuống hồng bọc nilon ủ thôi." Từng chùm hồng đỏ au au rực rỡ, xếp san sát thoạt cũng hoành tráng vô cùng. Lâu Hằng chỉ đống hồng ủ chín: "Mọi mua bao nhiêu thì cứ tự lấy túi nilon nhặt , nhặt xong đem lên cân."

Nói đoạn, thằng bé đ.â.m hồi hộp: "Dưới 10 cân thì đồng giá hai tệ một cân, 10 cân thì... một tệ rưỡi." Nói xong tựa hồ sợ chê đắt, vớt vát thêm vài câu: "Nhà em mua nilon ủ cũng tốn mấy trăm tệ , dùng rượu trắng nồng độ cao để ủ. Chị khắp các vùng lân cận cũng tìm chỗ nào bán hồng ngọt lịm như nhà em , tin chị cứ nếm thử."

Ôn Phạn cần nếm, cái mùi hương ngọt ngào phảng phất khắp gian phòng , liếc mắt qua là cô thừa đây là cực phẩm. Chậc chậc, đúng là bây giờ dư dả đồ ăn thức uống, chứ đặt thời đại , những quả hồng cực phẩm nhường đưa tiến cung là của ngon vật lạ .

Con bé Lâu Nguyệt sớm né sang một bên, hai đứa trẻ, một đứa thì căng thẳng tột độ, một đứa thì trợn tròn mắt ngắm nghía mấy chị. Bà nội Hà: "Hai đứa đừng trơ đó nữa, lấy mấy cái giỏ bố cháu đan hồi đây." Lâu Hằng: " Giỏ tính phí năm tệ." Bà nội Hà bật mắng: "Chị mua hẳn hai trăm cân hồng ủ chín đấy."

Lâu Hằng bỗng chốc ngơ ngác, Lâu Nguyệt phản ứng lẹ nhất, co giò chạy vội ngoài lấy giỏ. "Chị mua nhiều hồng thế , định mang về ăn kiểu gì ạ?" Lâu Hằng hoang mang cực độ, lỡ miệng hỏi một câu ngớ ngẩn. Đám Hàn Lộ Lộ cũng dán mắt Ôn Phạn, tò mò đáp án. Hai trăm cân hồng đấy, vác về cạp sống trừ bữa ? Chưa kể hồng thể dùng nguyên liệu nấu ăn, nhưng từng thấy món nào dùng hồng cả.

Ôn Phạn: "Tớ định.m định Bánh hồng hoa mộc quế." Tất nhiên là loại bánh hồng khô phơi nắng đơn giản thông thường, mà là dùng đường đỏ, vừng, hoa quế sấy khô, lạc rang đập dập, trộn với chút đường trắng nhân. Quả hồng thì đem bóp nát lọc lấy nước ép, pha bột theo tỉ lệ tám phần bột mì hai phần bột nếp, nhào một khối bột màu cam đỏ rực rỡ. Bột ủ xong thì chia thành từng viên, mỗi viên bọc lấy phần nhân đường hoa quế, cán dẹt to bằng lòng bàn tay đem áp chảo chảo gang phẳng. Bánh rán đến khi hai mặt vàng ruộm, thưởng thức ngay lúc còn đang nóng hổi, c.ắ.n một miếng là mật đường trào ngọt lịm. Mùi hương của hồng hòa quyện với hương hoa mộc quế thanh tao bất phân thắng bại, đậm đà ngào ngạt.

Hai đứa nhỏ miêu tả mà nghệt mặt , trong đầu cứ mường tượng xem cái bánh hồng hình thù , vì từng thấy nên trí tưởng tượng cũng giới hạn, chỉ cảm giác thôi thấy ngọt ngào thơm nức mũi. Ôn Phạn thầm nghĩ, thơm ngọt thì đúng .

Ngày xưa, các quý nhân chốn thâm cung cứ hễ đến mùa tổ chức tiệc tùng. Có lẽ vì tiết thu chim nhạn bay về nam, cảnh sắc đặc biệt khơi dậy hồn thơ lai láng của . Đã ngâm thơ thì thứ để gửi gắm tâm tình. Trong tiết thu, nhiều nhất chính là quả hồng và hoa mộc quế. Món bánh hồng hoa mộc quế do Ôn Phạn , còn Hoàng thượng đích ban tên, gọi là "Bánh Thu Hương" Quanh quẩn , vịnh bao nhiêu bài thơ cho món bánh . Thơ truyền tay , Bánh Thu Hương cũng nghiễm nhiên trở thành vật phẩm thể thiếu bàn tiệc của tao nhân mặc khách, tựa hồ như gió thu chớm nổi mà c.ắ.n một miếng Bánh Thu Hương thì phạm tội đồ tày đình.

Trớ trêu , giá đường thời đắt đỏ vô cùng, đừng là bách tính bình dân, ngay cả tiểu quan trong triều thả phanh ăn đường cũng là chuyện hoang đường. Chưa ăn bao giờ, lúc thơ bỗng trở thành "nhiệm vụ bất khả thi" Thế nên mới đủ chuyện bi hài, kẻ ăn Bánh Thu Hương hàng nhái thơ vịnh bậy bạ, trở thành trò trong các buổi thi đàn.

Nay vật đổi dời, đường trở thành món bình dân hơn bao giờ hết. Có những lúc Ôn Phạn siêu thị cùng ba , thấy giá đường mà khỏi bùi ngùi xót xa. Đã còn rào cản về giá đường, Ôn Phạn quyết định sẽ "hồi sinh" món Bánh Thu Hương vốn dĩ chỉ dành cho giới quan quyền quý năm xưa. Cái tên Thu Hương mỹ miều , Ôn Phạn quyết định cứ gọi quách nó là Bánh hồng hoa mộc quế cho dân dã!

Nghe Ôn Phạn miêu tả xong, Hàn Lộ Lộ cũng chẳng thèm lải nhải bài ca hai trăm cân là quá nhiều nữa. Cô nàng lao đầu đống hồng, hì hục lựa chọn những quả to nhất, đỏ nhất bỏ giỏ. "Nhóc ơi, hồng ủ chín nhà em đủ hai trăm cân đấy?" Lâu Hằng lập tức căng thẳng. Cậu vạn vạn ngờ ngày hồng nhà đủ bán! "Chắc... đủ ạ." là sai lầm chiến lược, thế hái thêm bỏ đây ủ .

Hà Vũ Trân, Phương Vi Nguyệt và lớp trưởng cũng hùa lựa phụ. Mỗi xách một chiếc giỏ, thoắt cái chọn hòm hòm đem lên bàn cân. Tin vui là cân đủ hai trăm cân. Tin buồn là kích thước to nhỏ lộn xộn, đều . Lựa mỏi mắt mà hồng to vẫn đủ cân nặng, cuối cùng đành độn thêm kha khá quả nhỏ . Ôn Phạn: "To nhỏ gì cũng ." Đằng nào chẳng bóp nát trộn với bột mì.

Một chiếc giỏ khá to, mỗi giỏ đựng tầm hai mươi cân, gom góp vặn mười chiếc giỏ. Ôn Phạn cũng lợi dụng ép giá, mỗi chiếc giỏ trả luôn giá năm tệ. Lâu Hằng cũng chẳng dăm ba câu màu mè sáo rỗng nữa, chốt giá hồng một tệ một cân. Ôn Phạn chuyển khoản hai trăm năm mươi tệ cho Lâu Hằng. Thằng bé cũng chẳng buồn kiêng kị con "hai trăm năm mươi" vẻ dở (bên Trung Quốc 250 nghĩa là đồ ngốc), hớn hở xách giỏ tiễn cả nhóm tận đầu làng.

"Chị ơi, mua hồng nữa, chị cứ đến tìm em nhé." Ôn Phạn ừ một tiếng: "Bố em về thì bảo họ kết bạn theo điện thoại nhé. Sau nhu cầu, chị sẽ liên hệ." Vì món bánh hồng , e rằng lùng sục mấy tay buôn đồ cũ sắm thêm một chiếc chảo gang loại lớn. Đã cất công mua chảo , món bánh hồng mở bán thêm vài bữa thì phí!

 

Loading...