Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:30
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Ôn đến tiệm, lướt qua quầy hàng cửa thấy hai thố nhân vơi kha khá, kinh ngạc hỏi Diêu Thanh Cần. "Bán nhiều thế cơ ?" Diêu Thanh Cần hớn hở: "Cũng tàm tạm ạ." Mẹ Ôn kìm hỏi: "Có mệt ?" Diêu Thanh Cần liên tục xua tay: "Dạ mệt!" Nói thật, bán bánh nướng nhàn hơn bán đồ chiên đồ kho nhiều. Cái chảo điện to đùng , chỉ cần nặn bánh xong thả , lật lật tầm bảy tám phút là một mẻ lớn. Loại chảo điện công nghiệp một mẻ nướng hai ba chục cái là bình thường. Một buổi sáng, Diêu Thanh Cần nướng độ bảy tám mẻ, thu về hơn một ngàn tệ.
Mẹ Ôn thấy cô lụng hăng say , lắc đầu: "Cô cũng liều mạng quá." Hôm qua Ôn Phạn lên ý tưởng tuyển thêm phụ bán bữa sáng, Diêu Thanh Cần lập tức xung phong nhận thầu luôn. Mẹ Ôn lúc đó còn đắn đo do dự: "Làm bữa sáng là sáu giờ sáng mở cửa đấy." Học sinh bảy giờ lớp, dẫu cho nhân bánh và vỏ bánh sơ chế sẵn từ chiều hôm , thì sáng mở cửa, bật bếp, dọn dẹp bày biện cũng tốn ít thời gian. Diêu Thanh Cần hạ quyết tâm, nằng nặc đòi thử. Cô năng cũng lọt tai: "Bà chủ cứ cho thử xem , nếu kham nổi thì cô chú hẵng thuê khác."
Từ lúc dọn khỏi nhà chồng về sống với bố đẻ, cái sướng nhất của Diêu Thanh Cần là chẳng lo nghĩ vướng bận chuyện gì. Ông bà ngoại đều nghỉ hưu. Sáng nào ông ngoại cũng dậy sớm tập thể dục, tiện thể mua hoặc nấu luôn bữa sáng cho cả nhà. Bà ngoại thì lo chải tóc, đút cơm cho cháu gái đưa mẫu giáo. Trưa ăn ở trường, chiều hai ông bà dắt tay đón cháu, lo cơm nước đấy. Đợi đến lúc Diêu Thanh Cần về đến nhà, con gái tắm rửa sạch sẽ thơm tho, ríu rít ôm ấp một lúc lăn ngủ. Còn bản Diêu Thanh Cần, sáng , chiều vắng khách thể về chợp mắt một lúc, tối đến tầm chín rưỡi là tan ca. Cô nhẩm tính, sáng dậy sớm chút phụ bán bữa sáng trong khả năng.
Về bàn bạc với bố , ông bà đều ủng hộ hai tay hai chân. "Bố rảnh rỗi ở nhà, chẳng lo nghĩ việc gì, con cứ tập trung việc . Nuôi con cái tốn kém lắm." Đã hạ quyết tâm ly hôn, cô nghĩ bụng cứ dắt con sống ăn bám nhà đẻ mãi cũng cách. Vợ chồng trai tuy ăn xa, nhưng tết nhất kiểu gì cũng về, nhà mỗi hai phòng ngủ, e là lúc đó chen chúc nổi. Diêu Thanh Cần tự nhủ, cố gắng lụng, ít nhất cũng mua một căn hộ nhỏ che mưa che nắng cho hai con.
Ba Ôn khi bàn bạc cũng gật đầu đồng ý. Mấy hôm nay trông Diêu Thanh Cần tươi tắn vui vẻ hẳn lên, bố giúp đỡ việc nhà nên cô chẳng vướng bận gì. Chiều đến nhiều khi cô còn chẳng về nghỉ, nán quán video. Quay xong đăng lên mạng, tiện tay cập nhật luôn hình ảnh các món của quán các nền tảng đ.á.n.h giá. Mẹ Ôn ý với Diêu Thanh Cần. Thà giao cho quen việc còn hơn là lích kích tuyển mới về đào tạo từ đầu. Vậy là Ôn giao phó cả quầy ăn sáng cho Diêu Thanh Cần. Tất nhiên, với điều như Ôn, chỉ cần cô kham , việc tăng lương là chuyện tất lẽ dĩ nhiên.
Diêu Thanh Cần tràn trề sinh lực, sáng tinh mơ mặt ở quán. Cô đem phần nhân và vỏ bánh nhào nặn từ tối qua . Lấy một nhúm bột vỏ cỡ lòng bàn tay, vo tròn cùng phần nhân, ấn dẹt thả chảo nướng. Chẳng mấy chốc, mùi bánh nướng thơm nức mũi lan tỏa ngào ngạt. Hôm nay học sinh lớp mười hai tựu trường sớm, chỗ bánh vèo cái bán sạch bách. Nghe đám học sinh ăn tấm tắc khen ngon, Diêu Thanh Cần cũng thấy mát mặt lây.
Bán đồ ăn sáng là chớp nhoáng, từ bảy giờ đến tám giờ là xong xuôi. Diêu Thanh Cần cất phần vỏ và nhân thừa tủ lạnh, dọn dẹp quầy hàng sạch bong kin kít. Cô thầm nghĩ, thế cũng . Chiếc xe đẩy nhỏ cửa quán bây giờ chính là "sự nghiệp" của cô. Sáng bán bánh nướng, trưa bán bánh kẹp thịt, tối bán đồ chiên. Ngày ba bữa xoay vòng, cuộc sống bỗng chốc tràn trề hy vọng.
Mẹ Ôn đến tiệm khi bụng vẫn còn trống rỗng, liền gói hai chiếc bánh nhân thịt tươi cho hai vợ chồng. Tối qua bà nếm thử bánh hồng, công bằng mà thì ngon tuyệt, vị ngọt ngào thanh tao. hồng ăn nhiều khó tiêu, tay bà vươn về phía bánh hồng rụt về, cuối cùng vẫn quyết định chọn bánh nhân thịt.
Nhân thịt là do Ôn Phạn tự tay chuẩn từ tối hôm qua. Lần cô rút kinh nghiệm, đặt hẳn một chiếc cân tiểu ly bên cạnh. Cho nguyên liệu nào lên cân nguyên liệu nấy, dặn ba Ôn bên ghi chép tỉ mỉ. "Các bước ba cũng ghi chép cẩn thận nhé, đặc biệt là phần nhân thịt , khâu chế nước cực kỳ quan trọng." "Nhân bánh hồng, tỉ lệ đường trắng và đường đỏ cũng chính xác." "Vỏ bánh nhào mạnh tay, hất ngược từ lên thế ." Làm xong, Ôn Phạn cũng chẳng ảo tưởng ba Ôn sẽ học ngay trong một ngày. Cô cho hết vỏ bánh và nhân tủ lạnh, dõng dạc tuyên bố ngày mai sẽ kèm cặp từ đầu. Cô quá hiểu tính nết của ba Ôn . Ưu điểm lớn nhất của ông là học cái gì cũng chậm rì rì, nhưng một khi nắm thì nhớ dai như đỉa đói. Cái công thức nhân bánh nướng , bét nhất cũng cầm tay chỉ việc cả tuần lễ ông mới thành thạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-74.html.]
Ba Ôn ghi chép cẩn thận từng li từng tí. Không chỉ ghi chép, ông còn để ý sát lượng nguyên liệu trong quán. Mẹ Ôn đưa cho ông chiếc bánh nhân thịt tươi. Trong nhân thịt, Ôn Phạn hề trộn thêm bất cứ thứ gì, ngay cả hành gừng cô cũng giã lấy nước cốt, từ từ châm nước cốt đó thịt. Nước thịt tứa bỏng rẫy, vỏ bánh nướng xốp mềm, phần nhân thịt viên tròn săn chắc. Chiếc bánh nướng quyện mùi thịt xém và mỡ lợn thơm lừng mà hề gây cảm giác ngấy mỡ. Ăn xong một cái chỉ đớp ngay cái thứ hai.
Ba Ôn chóp chép ăn hết sạch một chiếc bánh to đùng, thèm lúi húi nhào thêm bột. "Cứ theo tốc độ bán sáng nay, chỗ hồng căng lắm hai ba ngày là cạn kiệt." Mẹ Ôn hốt hoảng: "Hai ba ngày? Lâu thế cơ á?" Chỗ hồng Ôn Phạn khuân về quả ủ chín nẫu , giỏi lắm trụ hết ngày mai! Ba Ôn thủng thẳng: "Bà gấp cái gì? cách giải quyết ." "Cách gì?" "Trưa nay với tối nay lôi bán kèm luôn chứ ."
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, chắc chắn sẽ đông sinh viên đại học ghé ăn. Ba Ôn tin một chiếc bánh hồng lạ miệng thế câu dẫn đám sinh viên mua về ký túc xá nhâm nhi. Quả nhiên ngoài dự đoán, mới giữa buổi sáng lác đác vài tốp sinh viên đến ăn. Mẹ Ôn tiện mồm giới thiệu luôn món mới của quán. "Bánh hồng hoa mộc quế nhà cô, mang về nóng là ăn ngon lành." "Yêu cầu thì cô hút chân cho, thì để ngoài cũng một ngày."
Nhiều bạn sinh viên chẳng cần Ôn quảng cáo dông dài, nếm thử một miếng là chốt đơn luôn. Đồ ăn trong quán giá nhỉnh hơn mặt bằng chung, nhưng bánh nướng thì khác. Mẹ Ôn để giá ưu đãi: năm tệ một chiếc. Thế là ai nấy cứ gom liền mười cái, tám cái. Tất nhiên, Ôn quên nhắc nhở cẩn thận: "Bánh hồng ăn nhiều , nhớ kỹ là ăn chung với hải sản, sữa bò củ cải nhé." Đám sinh viên toe toét: "Không cô ơi, bọn cháu mang về chia cho phòng, mỗi một cái là hết nhẵn."
Chỉ một ngày ngắn ngủi, chỗ hồng trong quán ngót bảy tám phần. Mẹ Ôn thấy hồng vơi dần, liền bàn với ba Ôn đợi chiều mai nhập thêm mẻ mới. "Tốt nhất là thỏa thuận với , cứ cách vài ngày giao định kỳ cho một chuyến." Mẹ Ôn lôi điện thoại, nhắn tin cho tài khoản Lâu Đại mới kết bạn tối qua. [Chào , ngày mai giao giúp 150 cân hồng đến quán ?] Tính một giao chừng đó là đủ dùng cho ba ngày.
Rất nhanh đó, bên trả lời: "Không thành vấn đề!" Mẹ Ôn thỏa thuận sơ qua về giá cả. Lên tận núi hái thì một tệ/cân, nhưng nếu bắt Lâu Đại chở thẳng đến quán thì chí ít cũng hai tệ rưỡi/cân. Mức giá Ôn chấp nhận , bèn đồng ý để đối phương giao hàng. [Nếu nhà thêm đặc sản gì, cứ mang đến đây luôn nhé.]
Nghe con gái kể sơ sơ gia cảnh nhà Lâu Đại lúc dép lê lẹp xẹp bám đuôi chiều qua, Ôn cũng nắm phần nào. Lòng trắc ẩn trong bà là thật. Nhớ mấy tháng , nhà bà cũng vất vả lao đao như ai. Nào ngờ cuộc sống đổi chóng mặt như bây giờ? Nhà Lâu Đại núi, Ôn nghĩ bụng nếu họ loại rau củ quả gì hợp mùa thì bà thu mua luôn. Dù quán cũng tiêu thụ mạnh, kiểu gì chẳng dùng hết.
Lâu Đại lập tức gửi một đoạn tin nhắn thoại dài mười mấy giây. Có vẻ việc gõ chữ diễn tả hết sự kích động của , liên miệng cảm ơn. "Không bà chủ thu mua củ mài ạ? Nhà chúng trồng một ít núi." Mấy năm nay hai vợ chồng cũng xoay xở đủ nghề chứ ăn bám. Trồng trọt cũng thử qua bao nhiêu loại cây. Đất núi thì rộng, ngoài củ mài còn trồng cả đào. Tiếc là đào c.h.ế.t ỉu hết, củ mài tuy thu hoạch nhưng mã , đem chợ chẳng ai ngó ngàng. "Tuy mã nhưng chất lượng lắm, nhà cũng ăn loại ."
Mẹ Ôn gõ chữ "Được", báo với con gái ngày mai sẽ ít củ mài mang đến quán. Ôn Phạn: "Củ mài ạ? Quá , nấu canh thì tuyệt cạ là vời luôn!" Canh củ mài thịt băm, thả thêm vài quả táo đỏ, bổ dưỡng ấm bụng vô cùng. "Mẹ ơi, ngày mai con mặc chiếc áo gió màu vàng đó!"