Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:32
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên khá ngạc nhiên khi chứng kiến một cửa tiệm nhỏ nhắn thế . Hai vợ chồng mang theo tâm trạng bán tín bán nghi, vén tấm rèm bước trong. Lúc là ba giờ chiều, qua giờ cao điểm ăn uống. Diêu Thanh Cần Ôn giục về nhà nghỉ ngơi, ba Ôn và Ôn thì phiên về nhà chợp mắt. Mẹ Ôn đang lướt xem video ngắn điện thoại, tay vẫn thoăn thoắt việc ngơi nghỉ. Nghe tiếng Lâu Đại gọi, Ôn vội vàng bỏ đồ tay xuống, nhiệt tình đón khách nhà.
"Vào đây đây, hai chị để đồ ở đây." Sự nồng hậu của Ôn khiến Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên phần luống cuống. Vừa đặt đòn gánh xuống, Ôn nhiệt tình mời họ , rót ngay hai cốc nước ấm bưng tới. Phùng Tuệ Quyên lật đật dậy đón lấy. Mẹ Ôn xòa: "Không , hai chị cứ nghỉ ngơi . Đoạn đường xa thế , chắc hai vất vả lắm nhỉ?" Ban đầu bà đinh ninh hai vợ chồng sẽ thuê xe ba gác gì đó, ai dè tự tay gánh mang tới. Hai gánh hồng trĩu trịt nặng trịch, lặn lội từ tít chân núi Thanh Đường lên đây. Nghĩ đến cảnh đó, bà thấy mức giá hai tệ rưỡi/cân thực sự quá hời.
Lâu Đại tai nghễnh ngãng, rõ cũng thuộc tuýp kiệm lời. Ngược , Phùng Tuệ Quyên hoạt bát, xởi lởi: "Cũng bình thường ạ, giờ xe buýt tiện lắm." Sự thực là mang hàng lên phố bằng xe buýt còn nhàn nhã chán so với việc gánh hồng cuốc bộ từ nhà chân núi Thanh Đường. Nghe cách thì xa, nhưng thời gian chủ yếu là xe, bộ chẳng đáng là bao. "Bà chủ ơi, bà cân xem đủ nhé?" Dù ở nhà cân đo đong đếm cẩn thận, Phùng Tuệ Quyên vẫn lịch sự mời Ôn cân cho chắc ăn.
Mẹ Ôn cũng mấy lời khách sáo thừa thãi, cân hồng rôm rả buôn chuyện gia đình với Phùng Tuệ Quyên. "Một trăm sáu mươi hai cân..." Mẹ Ôn cẩn thận ghi chép sổ nhập hàng: "Tổng cộng là bốn trăm lẻ năm tệ." Lâu Đại lật đật lôi chỗ củ mài từ trong gùi . Mẹ Ôn săm soi, thấy củ củ mài hình thức mã, độ to nhỏ cũng đều đặn như hàng bán ngoài chợ, nhưng bẻ thử một đoạn thì ruột bên trong vẻ . Chốt , bà thu mua với giá sáu tệ một cân. Cùng lắm lát nữa đưa cho con gái xem thử, nếu dùng thì khỏi lấy nữa.
Tiền hồng cộng với tiền củ mài, Ôn đếm đủ hơn năm trăm tệ giao cho Phùng Tuệ Quyên. Cầm xấp tiền tay, Phùng Tuệ Quyên lấy từ trong túi hai gói giấy bọc kỹ lưỡng. "Bà chủ , vợ chồng cũng chẳng lấy gì đền đáp. Đây là chút hương xuán phơi khô, với mấy lạng chè mạn nhà tự . Không sơn hào hải vị gì, mong bà chủ nhận cho vui lòng." Mẹ Ôn chối từ vài , nhưng Phùng Tuệ Quyên một mực dúi tay bà. "Bà chủ giúp nhà ơn lớn thế , chút quà mọn bà nhận, về nhà áy náy ăn ngủ nổi ." Lời đến nước , Ôn đành vui vẻ nhận lấy.
Bất chợt, Ôn lên tiếng: "Chiều nay hai chị về việc gì gấp ? Nếu vội thì chơi thêm chút nữa nhé." Mẹ Ôn lôi từ trong tủ lạnh một ít bột mì nhào sẵn và phần nhân mộc quế còn thừa. "Anh chị cất công mang hồng đến, cũng nếm thử bánh hồng từ hồng nhà chị xem thế nào chứ." Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên định bụng từ chối, nhưng đến "bánh hồng" Cứ nghĩ đến cảnh những quả hồng rẻ mạt nhà mang lên phố bán tận hai tệ rưỡi/cân, hai vợ chồng cũng tò mò cái bánh hồng hương vị .
Làm bánh hồng khó, nhất là khi vỏ bánh và nhân chuẩn sẵn sàng, ngay cả ít bếp như Ôn cũng dễ dàng xoay xở. Chỉ cần nắn nắn cho vỏ bọc kín nhân là xong. Bà bật chảo điện, nhanh tay thoăn thoắt nặn tám chiếc bánh. Trong tiếng xèo xèo reo vui, Ôn thuần thục lật lật trở trở từng mặt bánh. Chiếc bánh màu cam đỏ bung nở xốp mềm, hai mặt cháy xém một lớp vỏ giòn rụm. Mẹ Ôn tiện tay gắp ngay hai chiếc bánh nóng hổi bỏ túi giấy. "Anh chị nếm thử , còn lát mang về nhé."
Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên rối rít cảm ơn, chia nửa chiếc bánh nhấm nháp, ngớt lời khen ngợi. Phùng Tuệ Quyên mang nét mặt trầm tư: "Thật ngờ hồng thể chế biến thành món ." Cách bảo quản phổ biến nhất ở quê là phơi khô mứt hồng hoặc hồng treo gió, nhưng mứt hồng cũng ế chỏng ế chơ. Ngay lúc trong xó bếp nhà bà vẫn còn đọng cả mớ mứt hồng từ năm ngoái. Lâu Đại nhai đỏ hoe khóe mắt, gật đầu chào Ôn cùng vợ xách bánh còn về. "Bố nó , vui quá." Lâu Đại "ừ" một tiếng, cũng mang tâm trạng y hệt. Hồng bán tiền là một chuyện, nhưng thấy quả hồng nhà biến thành món bánh ngon nức nở thế , niềm hạnh phúc khác biệt với niềm vui kiếm tiền. "Quyên , lát nữa ghé qua trấn một chuyến ." Cái bánh hồng ngon thế , mang cho tụi nhỏ nếm thử lúc còn nóng hổi mới .
Ngồi xe buýt đến trấn, hai vợ chồng quẩy chiếc đòn gánh trống đến cổng trường học. Đây là ngôi trường duy nhất của thị trấn, khối Tiểu học và Trung học cơ sở học chung một cơ sở, đa phần học sinh đều ở nội trú. Báo danh với bác bảo vệ là đến thăm con, hai vợ chồng gửi đòn gánh phòng bảo vệ. Nói trắng , chất lượng giáo d.ụ.c ở ngôi trường chỉ xếp hàng thứ yếu. Tuyệt đại đa học sinh ở đây đều là trẻ em bỏ quê, bố quanh năm suốt tháng ăn xa, chắt bóp gửi về chút tiền quẳng con cái đây phó mặc cho nhà trường. Phùng Tuệ Quyên và Lâu Đại rảo bước trường, đập mắt là cảnh học sinh ăn mặc lôi thôi lếch thếch, đang giờ chơi nên túm năm tụm ba nô đùa chạy nhảy ầm ĩ. Thấy lạ, mấy đứa trẻ giương đôi mắt tò mò ngó nghiêng.
Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên tìm đến lớp 5 của Lâu Nguyệt . Trong lớp đang nhao nhao ồn ào như cái chợ, quanh quất chẳng thấy Lâu Nguyệt . May mà Phùng Tuệ Quyên túm một đứa học sinh nhờ gọi hộ. Thằng bé ở cửa gào to tên Lâu Nguyệt, mấy đứa khác cũng thi gào theo. Lâu Nguyệt đỏ bừng mặt, rụt rè chạy từ chỗ . "Bố, , bố đến đây?" Phùng Tuệ Quyên vuốt tóc con gái. Mái tóc con bé rối bù xù là tự buộc lấy, cổ áo còn lấm lem vết bẩn dính từ . "Bố tiện đường ngang qua, ghé mang cho con chút đồ ăn." Phùng Tuệ Quyên dúi ba chiếc bánh tay con gái: " Ở trường nhớ ăn uống đầy đủ nhé, mấy bữa nữa bố lên thăm." Bà tự nhủ trong lòng, cố gắng trả sạch nợ cho nhanh, chí ít mua lấy chiếc xe đạp điện, đón con gái về nhà chăm bẵm, sáng đưa chiều đón cho t.ử tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-76.html.]
Lâu Nguyệt đón lấy những chiếc bánh, hớn hở bảo tối nay khỏi căng tin ăn cơm. Phùng Tuệ Quyên cản : " Đừng ăn nguội, con mang căng tin nhờ hâm nóng hẵng ăn." Lâu Nguyệt gật đầu lời, liến thoắng hỏi xem phần của trai . "Bố qua đưa cho con đây, cái đồ lo bò trắng răng, lớp ăn ."
Lúc bánh vẫn còn âm ấm, Lâu Nguyệt tiễn bố về xong, chỗ xé ngay một túi giấy ăn. Lớp nhân ngọt lịm, vỏ bánh mềm mịn. Lâu Nguyệt trợn tròn hai mắt, đây là bánh vị quả hồng! "Lâu Nguyệt, bố đến thăm chỉ mang cho ba cái bánh thôi ?" Lâu Nguyệt chẳng thèm đáp lời, cứ cắm cúi nhai bánh. Cậu nam sinh buông lời trêu chọc mang trong lòng một sự bực dọc rõ tên. Sự bực dọc nhen nhóm từ lúc bố Lâu Nguyệt xuất hiện. Cậu ghen tị với Lâu Nguyệt, chỉ là dăm ba cái bánh thôi ? Bố Lâu Nguyệt thật lẩm cẩm, cất công lên tận trường chỉ để đưa ba cái bánh. "Đi thôi tụi bay, ngoài chơi!" Cậu bé ù té chạy , tự nhủ thầm gì to tát , Tết bố về quê sẽ mua cho một chiếc ô tô điều khiển từ xa! Lâu Nguyệt ăn tì tì hết một cái bánh, hai cái còn cô bé cẩn thận giấu sâu ngăn bàn. Cô nhẩm tính, tối nay ăn thêm một cái, sáng mai ăn nốt cái cuối cùng... Bánh từ quả hồng nhà , ngon bá cháy bọ chét!
Tối đó Ôn Phạn tan học về, đập mắt là rổ củ mài và bịch rau củ sấy khô nhà họ Lâu mang tới. Chất lượng củ mài vượt xa kỳ vọng của Ôn Phạn. Có lẽ nhờ hấp thụ đủ địa khí của núi Thanh Đường, củ củ mài tuy mọc suôn thẳng tắp nhưng mập mạp, to bản hơn củ mài thông thường bán ngoài chợ. Bẻ thử một đoạn, nhựa tiết dính dính, kéo thành những sợi tơ dài dằng dặc. "Hàng là hàng xịn đấy, mấy hôm nay nhà để dành ăn dần."
Trời vẫn rả rích những hạt mưa thu, lúc tạnh lúc rơi buồn bã. Ôn Phạn chép miệng, thời tiết mà nồi lẩu vịt thì đúng là hợp tình hợp ý. "Ba ơi, ngày mai ba mua hai con vịt về nhé." Ba Ôn vỗ n.g.ự.c đồng ý tắp lự.
Mở bịch rau sấy khô , Ôn Phạn nhận thêm một bất ngờ nữa. Hương xuân phơi khô! Thứ lá vốn là đặc sản của mùa xuân, đắt xắt miếng, ai sành ăn thì săn lùng ráo riết. Mùa xuân ăn thèm thì phơi khô dự trữ. Cách chế biến hương xuân sấy khô cũng tương tự như hương xuân tươi, đỉnh nhất vẫn là xào trứng hoặc ăn kèm mì nước. Ôn Phạn cũng là "tín đồ" trung thành của món . Vừa thấy túi hương xuân, cô chốt luôn thực đơn bữa tối sẽ do chính tay bếp.
"Làm bánh đậu phụ hương xuân, thêm bát mì nước." Hương xuân sấy khô ngâm mềm, vắt kiệt nước băm nhuyễn. Thêm miếng đậu phụ già, bóp nát xào sơ chảo cho vàng ruộm. Trút đậu phụ bát hương xuân. Ôn Phạn xào thêm hai quả trứng, băm nhỏ. Tất cả trộn đều thành nhân bánh. Khâu nêm nếm gia vị tối giản hết sức thể để tôn lên hương vị đặc trưng, nguyên bản của lá hương xuân. Sau đó, nhào một cục bột ủ men, nhồi nhân nặn thành hình chiếc bánh. Bốn chiếc bánh đậu phụ hương xuân lượt lật qua lật chảo. Xong xuôi món bánh, Ôn Phạn bắt tay nấu mì. Thịt lợn xào ớt xanh, mì sợi trắng nõn nà, rưới thêm một muôi mỡ hành thơm lức. Sợ ba bận rộn cả ngày ăn thế đủ no, Ôn Phạn hấp thêm một ít thịt nướng giòn. Chỉ là một bát mì đơn điệu, mộc mạc, nhưng nhúng vài miếng thịt lợn chiên giòn thứ nước dùng thanh đạm , mang đến một cảm giác thăng hoa vị giác khác lạ. Nhâm nhi bát mì cùng miếng bánh đậu phụ hương xuân xém giòn, độ tương thích của chúng khiến trầm trồ khen ngợi.
Ba Ôn, một con chiên sùng đạo của món hương xuân, ăn xong một chiếc bánh vẫn còn thòm thèm tặc lưỡi, nung nấu ý định mùa xuân tới săn tìm hái thêm. "Năm nhà tự phơi nhiều , như thế mới cái ăn quanh năm." Nghĩ đến cảnh đó thôi thấy sướng rân . Hương xuân mang một mùi hương mạnh mẽ, hoang dại đậm chất núi rừng, lâu lắm ba Ôn mới thưởng thức hương vị . Sống ở thành phố, tìm một cây hương xuân còn khó hơn mò kim đáy bể, tìm khéo nhầm với cây hương xuân hôi. Chợ thì bày bán quanh năm suốt tháng đấy, nhưng cái bảng giá chát chúa là ông ngoắt bước . "Đợi xuân sang, nhà dã ngoại, tìm vài cây hương xuân mọc dại hái về." Nghĩ thôi thấy rạo rực.
Mẹ Ôn thì quá mặn mà với hương xuân, bà chỉ chép miệng cảm thán sự thật thà, chất phác của vợ chồng Lâu Đại. "Một túi to bự chảng thế , nếu là hương xuân, kiểu gì cũng gửi thêm tiền cho họ." Làm thể nhận chỉ đáp bằng vài ba cái bánh nướng cho xong chuyện.
Diêu Thanh Cần buổi chiều xin nghỉ, nhưng Ôn Phạn kể là quà của nhà bán hồng, nhai bánh gật gù phụ họa: "Bố cháu cũng bảo thế đấy, mấy năm nay sống ở phố, bói hương xuân. Ông bà thèm mà chẳng mua ở ." Mẹ Ôn: "Thế để mấy hôm nữa hỏi xem nhà chú còn hương xuân sấy khô , nếu thì mua ..." Ôn Phạn cúi đầu xì xụp ăn mì, liền lên tiếng: "Hôm con lên làng đó, linh cảm nhiều đặc sản ho lắm, kẹt nỗi vội quá kịp ngó nghiêng. hương xuân thì bỏ qua , loại hiếm, chắc nhà họ cũng hết . Mẹ cứ hỏi xem nhà chú rau củ quả gì hợp mùa là ."
Nhắc mới nhớ, chuyến mục tiêu của cô là săn chè, rốt cuộc lên đến nơi chê chè nhà Hà Vũ Trân ẩm mốc nên mua lạng nào. Vợ chồng Lâu Đại cũng mang biếu một gói chè, nhưng Ôn Phạn vẫn chê bai tay nghề chè của họ. "Búp chè tươi mơn mởn thế mà xào hỏng cả!" Không những hỏng mà bảo quản cũng sai bét nhè. Ôn Phạn hạ quyết tâm, sang năm mùa chè, nhất định dặn Lâu Đại gửi vài búp chè non xuống, đích cô sẽ trổ tài chè! Nói đến chè nhớ đến bí đao. Quả bí đao siêu to khổng lồ bà nội Hà cho, dọc đường vác về cực nhọc vô cùng. Mấy nam sinh trong lớp phiên ôm ấp nâng niu, mãi mới vác về đến quán an . "Mẹ ơi, tuần món canh của quán bao trọn gói các loại canh bí đao nhé." Canh bí đao nấu trứng rán, canh bí đao rong biển, canh bí đao ngô ngọt, canh bí đao thịt viên, canh bí đao trứng muối, canh bí đao tép khô... Mùa thu mà, ăn chút canh bí đao thì còn đợi đến bao giờ!