Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:28
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Phạn vội vã bật bếp xào nấu ngay, mà dành chút thời gian kiểm tra hàng loạt hũ vại thương của . Mấy hũ xốt gia vị thì khỏi bàn, riêng chiếc bình thủy tinh ngâm dấm hồng cô ưu ái soi xét kỹ lưỡng hơn cả. Số hồng giòn mà vợ chồng Phùng Tuệ Quyên cất công mang đến dạo nọ, khi rửa sạch sẽ, Ôn Phạn tiến hành ủ dấm. Quá trình ủ dấm hồng thực chẳng gì cao siêu, chỉ rắc rối ở chỗ kiên nhẫn chờ đợi ròng rã hơn nửa năm trời mới thu thành phẩm.

Dấm hồng lên men tự nhiên mang một hương vị thanh tao, dịu nhẹ. Càng ủ lâu, màu dấm càng ngả sậm, mùi thơm càng nồng đượm, say đắm lòng . Mang pha loãng với nước lọc uống, còn tác dụng da, kéo dài tuổi thanh xuân. Ngày lúc còn Ngự trù đầu bếp trong cung, năm nào Ôn Phạn cũng ủ riêng một vại dấm hồng to đùng. Mẻ dấm lò là các bậc nương nương, cung phi thi chia chác, đến cả đám cung nữ tì tất cận theo hầu còn chẳng đến lượt xơ múi giọt nào. Có điều, mục đích Ôn Phạn ủ mẻ dấm hồng để dưỡng nhan, trắng da trị nám tàn nhang gì sất, mà xuất phát từ một sự kiện khuyến mãi rầm rộ của tiệm t.h.u.ố.c đối diện.

Sau khi tất khâu tu sửa mặt bằng, tiệm t.h.u.ố.c của Khúc Tình Tình tưng bừng tổ chức chương trình khuyến mãi nhân dịp khai trương . Ngay cửa tiệm, Khúc Tình Tình bày biện sẵn vài chiếc máy đo huyết áp và máy thử đường huyết. Khách nào ghé đo thử đều tặng ngay mười quả trứng gà tươi rói mang về. Khu vực lân cận là khu dân cư lâu đời, ngóng vụ phát trứng gà miễn phí, sáng sớm tinh mơ các cụ ông cụ bà kéo đến xếp hàng đông đen. Đo huyết áp, thử đường huyết xong xuôi, ai nấy đều xách theo túi trứng mười quả về với vẻ mặt hớn hở, tít mắt.

Mẹ Ôn cũng ham vui xông pha đo thử, ai ngờ kết quả huyết áp cao Ôn Phạn lo ngay ngáy. Tuy Ôn khám bác sĩ kỹ càng kết luận là do lao lực, thức khuya dậy sớm quá sức, chỉ cần điều chỉnh chế độ ăn uống, nghỉ ngơi hợp lý là , nhưng Ôn Phạn vẫn vắt óc suy nghĩ tìm tòi những thực phẩm công dụng hạ huyết áp. Nấu ăn bài t.h.u.ố.c thì cô dư sức , nhưng hồi trong cung, quy trình chuẩn chỉnh là Thái y viện kê đơn bốc thuốc, đó cô mới dựa đơn t.h.u.ố.c đó để gia giảm mùi vị cho dễ uống, thế mới công nhận là một món d.ư.ợ.c thiện đạt chuẩn. Bây giờ trong đầu Ôn Phạn tuy còn lưu giữ khá nhiều bài t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c thiện bí truyền, nhưng khổ nỗi cô mù tịt về khoản bắt mạch kê đơn, nên chẳng dám liều lĩnh lấy thử nghiệm bừa bãi.

Vậy thì chỉ còn cách nhờ cậy đến dấm hồng thôi. Lão Hoàng đế kiếp của cô tướng mạo phục phịch, bụng phệ, bước qua tuổi ngũ tuần là dính ngay chứng đau đầu. Giờ ngẫm , những triệu chứng đó khớp y chang với căn bệnh cao huyết áp thời hiện đại! Sau vài nếm thử dấm hồng ở tẩm cung của mấy vị sủng phi, lão Hoàng đế bỗng thấy đầu óc minh mẫn, tỉnh táo hẳn . Kể từ đó, lão hạ chỉ thị rành rọt, bắt Ngự Thiện Phòng năm nào cũng ủ riêng một mẻ dấm hồng để lão dùng dần. Để ủ dấm hồng thì chọn đúng thời điểm, một đạo thánh chỉ ban xuống, quan địa phương bất chấp mưa tuyết giá rét, đội bão tuyết cống nạp hồng về kinh thành, hao tốn bao tiền của, sức sức của. Từng vị sĩ t.ử mượn thơ văn để châm biếm, ám chỉ sự lãng phí . Lão Hoàng đế ngoài mặt thì tỏ vẻ bao dung so đo, nhưng đến kỳ thi Đình năm âm thầm gạch tên đó khỏi danh sách đỗ...

Ôn Phạn ôm ghì chiếc bình thủy tinh lòng, cố gắng gạt phăng những ký ức mấy vui vẻ khỏi tâm trí. Lần ủ dấm hồng, tâm nguyện duy nhất của cô là để tẩm bổ, điều hòa sức khỏe cho . ...

Tối đến, khách khứa nườm nượp kéo đến lấp đầy các bàn trong quán Ôn Ký. Mẹ Ôn cẩn thận chừa sẵn ba chiếc bàn trống, mỗi bàn đều đặt ngay ngắn tấm biển [Đã Đặt Trước]. Vừa điểm sáu rưỡi tối, hai trong ba bàn khách lục tục mặt. Lần lượng khách ăn khá đông đúc, một bàn 4 , một bàn 5 . Trông ngoại hình ai nấy đều trẻ trung, năng động. Hỏi thăm dăm ba câu mới , bàn 4 là hội cạ cứng ở chung phòng ký túc xá, bàn 5 là đồng nghiệp công ty rủ ăn liên hoan. Điểm chung của họ là đều những đoạn video viral mạng xã hội "bỏ bùa" mà mò mẫm đến đây.

Nhóm công ty 5 chuyên bên mảng lập trình game cho thị trường quốc tế, nào nấy đặc điểm nhận dạng rõ rệt: áo sơ mi kẻ sọc caro và cặp kính cận dày cộp. Trông lù đù thế thôi chứ bắt sóng buôn chuyện cũng nhiệt tình lắm, hàn huyên với Ôn vài câu bắt đầu tuôn trào những lời than vãn. "Kể bọn tui định kéo đến Chủ nhật cơ, mà thấy quán treo biển thông báo nghỉ bán cuối tuần nên mới lùi lịch..." " thế đúng thế, bà chủ ơi, quán nhà ăn đắt khách thế , bớt bớt cái màn nghỉ cuối tuần ." "Trời ạ, hai tuần liên tiếp tui lóc cóc chạy tới đây, nào quán cũng đóng cửa im ỉm!"

Đối mặt với những lời trách móc đầy "oán hận" của khách hàng, Ôn chỉ trừ phân trần: "Thật tình xin , dịp cuối tuần quán nhà xoay xở kịp, đành cáo . Công việc của mấy bạn trẻ đây bận rộn lắm ?" Cậu mặc áo sơ mi kẻ sọc vẻ là "tấm chiếu mới" nhất hội lên tiếng đáp lời: "Dạ bận tối mắt tối mũi luôn cô ạ!" Làm nghề lập trình game, hỏi ai là khoác lên chiếc áo "cẩu FA tăng ca”? Chữ "bận" thôi lột tả hết nỗi thống khổ. Mỗi khi dự án bước giai đoạn nước rút, "cháy máy" cày cuốc, cả hội đóng cọc ngủ văn phòng việc liên tục vài ngày là chuyện cơm bữa. Cũng chính vì cái áp lực công việc "ngập ngụa" , mà họ luôn thường trực khao khát vỗ về chiếc dày bằng những món ăn ngon. Ăn Đông ăn Tây, lê la khắp các hàng quán, cuối cùng khi "bén duyên" với những món ngon của quán Ôn Ký, cả hội như vớt vàng, kinh ngạc đến tột độ. Thế là quyết định chốt luôn địa điểm tổ chức "team building" 5 tại đây.

Mẹ Ôn rót nước mời khách của cả hai bàn, liếc đồng hồ, thầm nhủ trong lòng sẽ nới lỏng thêm vài phút. Nếu quá giờ mà bàn của ba Khúc vẫn bặt vô âm tín, thì bà sẽ hủy kèo, nấn ná đợi chờ nữa. May vặn qua 7 giờ tối, ba Khúc cùng một cụ ông tóc hoa râm lững thững bước quán. Cụ ông tuy chống gậy, nhưng dáng vẻ vẫn toát lên sự quắc thước, nhanh nhẹn. Đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, nước da dẻ hồng hào, trắng trẻo, khoác bộ trang phục truyền thống Đường trang màu xanh navy đậm, bước qua cửa phóng tầm mắt sắc sảo quét một vòng quanh quán. Ba Khúc lạch bạch chạy lúp xúp theo sát nút, khựng chống tay lên đầu gối thở hồng hộc. "Sư... sư phụ ơi, sư phụ... ... nhanh dữ !"

Cụ ông khà khà, buông lời mỉa mai chua ngoa: "Ăn thua gì, tốc độ bộ còn xách dép cho tốc độ thở dốc của . Gớm, bớt bớt cái màn thở hồng hộc , lát nữa hút sạch oxy trong quán của bây giờ." Ba Khúc: ... Mang vẻ mặt ấm ức, tủi như đứa trẻ mắng, ba Khúc dìu cụ ông xuống ghế. lúc Ôn ngang qua, chào hỏi vài câu lấy lệ hỏi thăm xem lên món . Hai bàn đợi nãy giờ dài cổ , ba Khúc bên cũng gật đầu lia lịa đồng ý.

"Sư phụ, lát nữa sư phụ nhớ chừa bụng nhé, coi chừng ăn no quá đầy ." Ba Khúc tráng rửa bát đũa bằng nước sôi cho sư phụ, lải nhải dặn dò. "Quán tuy thực đơn chỉ vỏn vẹn 4 món, nhưng khẩu phần ăn thì "hùng hậu" lắm ạ. Đợt con ghé ăn, cố nhồi nhét mà vẫn hết, đành gói mang về đấy."

"Gớm, cái đồ phàm ăn tục uống như mà cũng ngày chừa đồ ăn , chắc quán mỗi món nấu cả một con lợn chứ chẳng chơi?"

Ba Khúc đặt ly nước xuống bàn, vẻ mặt tổn thương sâu sắc: "Sư phụ, lúc nào ngài cũng đè con mà xỉa xói ."

Từ đầu năm đến giờ, hễ nào gặp mặt là y như rằng ông sư phụ "cà khịa" trượt phát nào. Trong khi đó, với ngoài thì sư phụ lúc nào cũng ôn tồn, hòa nhã. Vài Khúc Tình Tình tháp tùng cùng, sư phụ còn kéo tay con bé thủ thỉ kể về đứa cháu họ đang theo học Đại học Y Dược Cổ truyền, khen nó mang dáng dấp thư sinh trắng trẻo, hiền lành, cực kỳ "môn đăng hộ đối" để ghép đôi với Khúc Tình Tình. "Con gái yêu đương thì cũng chọn đứa nào mặt mũi sáng sủa, ưa một chút. Cái thằng cháu họ nhà tuy đầu óc chậm tiêu, nhưng bù cái mã ngoài coi , rước nó về rể hiền là chuẩn." Khúc Tình Tình dở dở , bịa đại lý do bạn trai mới khéo léo từ chối màn mai mối .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-88.html.]

Ba Khúc vắt óc suy nghĩ cũng hiểu nổi, tại sư phụ chỉ "nhắm" mỗi ông để bia đỡ đạn? Vừa dứt lời than vãn, ông bắt gặp ngay vẻ mặt " thừa mà còn giả vờ hỏi" đầy trào phúng của sư phụ. "Anh bảo xỉa xói á, ở đây ai rảnh mà xỉa xói ? Cái hình hộ pháp của bây giờ đến chả lấn át, đè bẹp khác." "Ai thèm nhắm ? quan tâm cái quái gì?" " chướng mắt đấy!" "Năm mươi mấy tuổi đầu , combo cao huyết áp, đường huyết cao, mỡ m.á.u cao ôm trọn gói chừa một món nào. dạy bao nhiêu bài học tẩm bổ, giữ gìn sức khỏe, bộ đem trả thầy hết hả? Học Đông y cái kiểu gì mà rước một rổ bệnh tật thế , mốt nhập viện thề thèm nhờ quen lo lót cho !"

Ba Khúc câm nín tập, cam chịu bia đỡ đạn cho sư phụ "sả" nguyên một bài diễn văn phê phán từ đỉnh đầu xuống gót chân. "Chuyến cất công tới đây, mục đích chính là để tận mắt chứng kiến xem ngày thường nhồi nhét cái giống gì mồm mà nông nỗi ." "Nếu do ăn cám lợn tăng trọng, thật sự dám tin vọt lên hơn chục cân thịt chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi!" Ba Khúc yếu ớt thanh minh: "Con ... Người tuổi thì trao đổi chất chậm , tăng cân chút đỉnh là chuyện thường tình mà, chính sư phụ cũng từng thế cơ mà." “ câu đó, nhưng cũng dặn dặn duy trì một cơ thể khỏe mạnh! Khai mau, thấy cơ thể hiện tại đang khỏe mạnh ?"

Ba Khúc "tắt điện" câm nín, để mặc cho sư phụ thi triển công lực "độc miệng" thâm hậu, xả xối xả mặt. Mấy cô thanh niên ở hai bàn bên cạnh tò mò ném ánh mắt hóng hớt sang, ba Khúc ngượng chín mặt, hận thể tự vả cho vài bạt tai. Cái miệng hại cái ! Hỏi cái quái gì !

Nhờ Ôn bê khay thức ăn tiến gần, ba Khúc mới ban cho lệnh ân xá, thoát khỏi kiếp nạn. "Sư phụ, ngài bớt giận bớt giận, đồ ăn lên đây!" Cụ ông đảo mắt lườm nguýt một cái. Cả cuộc đời hành nghề y, thu nhận lác đác dăm ba tử, thì cái tên ba Khúc chính là đứa học trò khiến ông chướng mắt nhất. Học hành thì lẹt đẹt, nửa đường đứt gánh, nay mới chớm qua tuổi ngũ tuần mà rước nguyên combo bệnh tật . Ông cụ lăn lộn trong nghề Đông y bao năm, chứng kiến bao mảnh đời bất hạnh, bi đát lúc xế chiều vì mang trong mầm bệnh, nên cứ thấy ba Khúc là ông lôi nhiếc móc, c.h.ử.i bới cho bõ ghét. Ai ngờ cái lão "đầu gỗ" đến mức thấu hiểu thâm ý của ông, còn dám ngang nhiên vặn vẹo !

Cụ ông trút xong cơn giận, tâm trạng cũng dịu đôi chút, tự nhủ thầm trong bụng chấp nhặt gì với cái thằng ngốc , đằng nào cũng cất công tới đây thì cứ tập trung chuyên môn ăn uống . Mai mốt khi về sẽ bắt mạch, kê cho nó vài toa t.h.u.ố.c điều hòa cơ thể... Chà, mùi gì mà thơm nức mũi thế ! Mẹ Ôn từ tốn đặt hai đĩa thức ăn xuống bàn. "Đậu hũ non nhồi thịt thập cẩm." "Đậu phụ bọc trứng chiên rim xốt ."

Món " Đậu hũ non nhồi thịt thập cẩm" là một phiên bản "biến tấu" đầy sáng tạo của Ôn Phạn, lấy cảm hứng từ món "Thịt viên thập cẩm”. Người phương Nam vốn dĩ chuộng các món ăn từ thịt viên. Biến tấu của thịt viên thì đếm xuể, nào Thịt băm hấp hoa hướng dương, thịt viên thập cẩm, Thịt viên Tứ hỷ... Tất thảy đều là những " em họ hàng" trong gia tộc thịt viên. Với món "Đậu hũ non nhồi thịt thập cẩm" , Ôn Phạn tỉ mẩn lựa chọn loại thịt lợn nạc mỡ đan xen, băm nhuyễn mịn màng phối trộn cùng tám loại nguyên liệu thượng hạng: nấm hương, hạt thông, củ mài, dưa chuột muối, ngó sen... Nhồi nhét hỗn hợp nhân "bát bảo" đậm đà ruột những miếng đậu hũ non rạch sẵn một đường rãnh nhỏ. Đem hấp cách thủy cho đến khi chín thấu, cuối cùng rưới lên lớp nước xốt sánh quyện, đậm đà cô đặc từ các gia vị bí truyền.

Món Đậu hũ non nhồi thịt thập cẩm với màu nâu sậm, bóng bẩy đặc trưng của các món kho Tàu dọn lên bàn lập tức chiếm trọn sự chú ý. Bàn 4 thi lôi điện thoại chụp hình sống ảo, tiếng "ố á" xuýt xoa vang lên ngớt. "Đỉnh chóp , thảo nào gắn mác "tiệc tư gia", hóa món mới độc quyền thật!"

"Mới tên thôi thấy chất , cái màu sắc thì chắc chắn là ngon nuốt lưỡi!"

"Thôi bớt chụp choẹt , nhường chỗ cho tui gắp với coi."

"Á á á từ từ , để tui chụp nốt kiểu đăng lên mạng câu view chọc tức tụi nó!" ...

Cụ ông dán mắt hai đĩa thức ăn nghi ngút khói mặt. Đĩa đậu hũ non nhồi thịt thập cẩm mang vẻ mộc mạc, giản dị nhưng toát lên sức hấp dẫn lạ kỳ, tựa hồ như một bức tranh phác họa ngây ngô của trẻ thơ nhưng ẩn chứa nét hồn nhiên, sinh động khó cưỡng. Riêng đĩa Đậu phụ bọc trứng chiên rim xốt, chỉ cần sơ qua cũng đủ thấy trình độ "thượng thừa" của bếp. Đậu phụ nhúng ngập trong lớp trứng gà đ.á.n.h tan, trải qua các công đoạn chiên vàng, lật mặt, cuối cùng là rim nhỏ lửa cùng nước xốt. Trong suốt quá trình , khâu canh lửa đóng vai trò sống còn. Chỉ cần sơ sẩy một chút xíu, đậu phụ sẽ nát bét thành từng mảnh vụn. Thế nhưng, đĩa Đậu phụ bọc trứng chiên rim xốt đang chễm chệ mặt cụ ông là một "tác phẩm nghệ thuật" mỹ tì vết. Trọn vẹn một khối tròn vành vạnh, vặn trọn trong chiếc đĩa sứ trắng muốt. Lớp áo trứng chiên vàng ươm, bóng bẩy tươm mỡ, mùi thơm nức mũi bốc lên đ.á.n.h thức nơron vị giác.

Ba Khúc nãy giờ bồn chồn yên, ánh mắt liên tục ném về phía cụ ông với thông điệp van nài khẩn thiết: "Ăn sư phụ ơi?" Cụ ông hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, đưa đũa gắp miếng đầu tiên. Vừa đưa miệng, lớp vỏ đậu hũ non nhăn nheo, hút no nê nước xốt căng mọng suýt chút nữa bỏng cả lưỡi của ông. Cố nén cảm giác nóng rẫy, hàm răng c.ắ.n phập qua lớp vỏ đậu hũ dai dai, phần nhân thịt băm hòa quyện cùng tám loại nguyên liệu tức thì bung tỏa thứ nước cốt thịt ngọt lịm, đậm đà, tựa như một quả b.o.m hương vị bùng nổ trong khoang miệng. Từng viên thịt nhỏ nhắn mang đến dư vị khó quên.

Cụ ông lẳng lặng nuốt trôi viên thịt, toan mở miệng gì đó, nhưng liếc thấy gã học trò đang cắm mặt cắm mũi nhai ngấu nghiến, mồ hôi mồ hôi con thi túa như tắm ở phía đối diện, ông tặc lưỡi bỏ qua. Thực lòng mà , món Đậu phụ bọc trứng chiên rim xốt hợp khẩu vị của ông hơn hẳn viên thịt . Con khi bước tuổi xế chiều, thường sẽ nảy sinh niềm ưu ái đặc biệt với những món ăn thanh đạm, mềm nhừ dễ tiêu hóa. Lớp vỏ trứng áo bên ngoài dai dai, đẫm nước xốt, mang vị mặn mà đan xen chút dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Đậu phụ non mịn màng như lụa, khi thưởng thức cùng lớp vỏ trứng mang cảm giác hài hòa đến lạ kỳ. Lớp trứng béo ngậy tươm mỡ, nước xốt sền sệt đậm đà, nhưng phần đậu phụ bên trong hề nêm nếm quá đà. Sự thanh tao của đậu phụ trung hòa xuất sắc hai yếu tố , khiến tổng thể món ăn hề mang cảm giác đơn điệu nhàm chán.

Hai bàn phía cơn lốc ẩm thực cuốn phăng, ai nấy đều đ.á.n.h mất lý trí, thi gào thét đòi thêm cơm trắng. Chỉ khi thưởng thức cùng cơm trắng, "sức mạnh" thực sự của món Đậu phụ bọc trứng chiên rim xốt mới khai phóng đến mức tối đa. Đậu phụ cùng lớp áo trứng dằm nát, phủ lên lớp cơm trắng ngần dẻo thơm. Nước xốt bóng bẩy chầm chậm ngấm đều từng hạt cơm. Lùa vội vài miếng miệng, thật khó để tìm mỹ từ nào diễn tả sự "đưa cơm" bá đạo của món ăn . Ba Khúc do mới "giũa" cho một trận tơi bời nên ban đầu còn cố gắng giữ kẽ, ăn uống từ tốn. Nào ngờ, sang phía đối diện, vị sư phụ khả kính vốn luôn miệng rả đạo lý " ăn tinh bột buổi tối" nay đang bê bát cơm ăn lia lịa, tốc độ nhai nuốt cũng chẳng hề kém cạnh ai. Ba Khúc gãi đầu bứt tai, còn chần chừ gì nữa? Chiến thôi!

Cả hai món ăn đều mang hương vị mặn đậm đà, cực kỳ kích thích vị giác. Vừa càn quét xong nửa bát cơm, dường như nắm bắt thói quen và tốc độ ăn uống của thực khách, Ôn thoăn thoắt bưng món thứ ba. "Đậu hủ thịt bò"

 

Loading...