Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:29
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thố Đậu hủ thịt bò to bự chảng yên vị bàn, tiếng dầu sôi "xèo xèo" tí tách vẫn còn nhảy nhót bên tai. Làn khói mỏng mang theo mùi hương cay nồng, xé lưỡi lập tức chiếm lĩnh bộ gian. Bề mặt bát canh nhuộm đỏ âu bởi một lớp dầu ớt sóng sánh. Vài hạt hoa tiêu, chút hành hoa xanh mướt và tỏi băm nhuyễn tắm qua lớp dầu nóng già, bốc mùi thơm nồng nàn, tê dại. Giống như một chiếc móc câu vô hình, dẫu đũa còn kịp chạm , thực khách hương vị cay nồng, rực rỡ khuất phục .

" Bà chủ ơi, cho tui xin thêm một bát cơm trắng nữa!" Quái quỷ thật, thực đơn tối nay mấy món "sát cơm" thế ! Thịt bò xử lý kỹ lưỡng, thái mỏng tang, chỉ cần chần lướt qua nước sôi để giữ trọn vẹn độ tươi ngọt, mềm mọng vốn . Những lát thịt bò lấm tấm vài hạt vừng trắng gắp bát, quyện cùng một miếng cơm trắng. Thịt mềm tan, nhai như nhai, cảm giác như tan chảy ngay khi chạm kẽ răng. Hương vị tê cay dường như lan chậm hơn một chút. Chỉ khi miếng thịt lướt qua cuống lưỡi trôi tuột xuống thực quản, cái cảm giác cay xè, tê dại đặc trưng mới ập đến. Cơn cay của ớt, vị tê của hoa tiêu tựa như mồi lửa châm ngòi, lập tức bùng lên thành một đám cháy rừng rực lan tỏa khắp khoang miệng ngay khi miếng thịt bò thứ hai tiếp tục "hạ cánh".

Hai bàn thanh niên thi ăn lấy ăn để, miệng xuýt xoa hít hà, quên tán gẫu bàn luận về "gu" ẩm thực độc đáo của vị đầu bếp giấu mặt. Theo lẽ thường, đầu bếp nào cũng sẽ những sở trường, sở đoản riêng. Có chuyên về các món ngọt, là bậc thầy trong việc múa chảo xào lăn, hoặc đam mê với nghệ thuật hầm, ninh, om. Con luôn cảm thấy tự tin, thoải mái nhất khi vẫy vùng trong vùng an của chính . Thế nhưng, vị đầu bếp của quán là một biến khó lường. Vừa mới phút trổ tài thiết đãi thực khách những món ăn mang phong vị "cơm nấu" mặn ngọt, đậm đà, dịu êm, thoắt cái " xe" đ.á.n.h úp bằng một tuyệt phẩm ẩm thực Tứ Xuyên cay nồng, tê dại, chút nương tay khi rải ớt thả tiêu.

Trong nhóm 5 một gốc gác Tứ Xuyên chính hiệu, gắp lia gắp lịa, nhai nhóp nhép đầy vẻ say mê, tận hưởng. "Đây mới đích thực là cái hương vị mộc mạc, chân chất của quê nhà tui chứ!" Cái điệu xài hoa tiêu, ớt khô hào phóng, màng đến sự sống c.h.ế.t của thực khách thế mới đúng điệu, mới lột tả hết cái "tinh thần" cay xé lưỡi, tê dại tận óc của ẩm thực Tứ Xuyên! Cả bàn ăn, duy chỉ là ăn uống với phong thái ung dung, tự tại y như đang ăn cơm ở nhà, chẳng thèm đụng đến ly nước giải khát, cơm cứ thế vơi hết bát đến bát khác. Mấy đồng nghiệp xung quanh với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn thán phục. Thịt bò cay xé họng, thôi thì chuyển sang công phá tào phớ .

Ẩm thực bản địa vốn quen thuộc với món Thịt bò luộc cay, việc thêm tào phớ món ăn quả thực là một biến tấu hiếm thấy. Những miếng tào phớ trắng muốt ngụp lặn trong lớp dầu ớt đỏ au. Múc một muỗng đưa miệng, cảm giác mềm mịn, mướt mát tựa như c.ắ.n một áng mây hồng lãng đãng buổi hoàng hôn. Ẩn sâu trong độ mềm mịn là hương thơm thoang thoảng của đậu nành. Tào phớ vốn dĩ sở hữu bản chất thanh đạm, mộc mạc, dẫu bao bọc bởi lớp dầu ớt cay nồng bên ngoài, nhưng cái sự tươi mới, thanh khiết bên trong vẫn đủ sức xoa dịu đôi môi và đầu lưỡi đang tê rần, mất cảm giác của thực khách. "Trời ơi! Tào phớ ngon xuất sắc!"

Đặc biệt là khi trộn chung với cơm trắng. Những tay "hảo cay" dũng cảm múc thêm một muỗng dầu ớt đỏ au rưới lên, gắp thêm hai lát thịt bò mỏng tang xếp gọn gàng. Đừng chần chừ, hãy dùng đũa cho một ngụm "hỗn hợp bùng nổ" miệng. Trải nghiệm ẩm thực thăng hoa trong khoảnh khắc dư sức đ.á.n.h bật ngôn từ miêu tả. Sức hút mãnh liệt của những món ăn cay nồng đối với giới trẻ quả thực thể đùa . Hai bàn thanh niên liên tục xin thêm cơm, thi gắp lấy gắp để, càn quét sạch bách đĩa thịt bò và tào phớ chừa một cọng hành.

Trái ngược với sự cuồng nhiệt của đám thanh niên, ba Khúc đang trong tình trạng " hình mất 5 giây", há hốc mồm ngơ ngác, tay lăm lăm chiếc thìa mà . Sư phụ của ông - một lão làng trong giới Đông y, luôn lấy kim chỉ nam "ăn uống thanh đạm, dưỡng sinh sống thọ" nguyên tắc sống, mà khi món tào phớ thịt bò dọn lên, tốc độ diệt mồi của ông cụ chẳng hề thua kém bất kỳ thanh niên trai tráng nào! Mồ hôi lấm tấm rịn trán, hai lỗ mũi nở to, đôi môi đỏ mọng, kỹ dường như còn sưng tấy lên nữa... Ba Khúc run rẩy khuyên can: "Sư phụ, ngài nương tay chút xíu, ăn từ từ thôi ạ." Năm nay cụ bước sang tuổi thất thập cổ lai hy gần 78 tuổi đấy! Ông cụ vẫn ngừng gắp thức ăn, tranh thủ lườm gã học trò một cái sắc lẻm. "Ăn phần của !" Cái đồ sắc mặt khác. Chỉ cái đỏ. Vớ bà vợ và cô con gái giỏi giang, tháo vát.

Ba Khúc ăn uống mà cứ "sùi sụt" hít hà liên tục, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm nước uống giải cay. Nước ấm thì chẳng bõ bèn gì, nước lọc thì nhạt nhẽo vô vị. Đắn đo một hồi, ông đ.á.n.h liều lôi từ trong tủ lạnh hai lon Coca ướp lạnh. Ông cụ chẳng chẳng rằng, đón lấy lon Coca bật nắp tu ừng ực. Cũng đúng thôi, đối phó với mấy món cay xé họng thế , Coca ướp lạnh mới là chân ái dập lửa tuyệt vời nhất!

Ba món ăn, món nào món nấy cũng khẩu phần siêu to khổng lồ.Đặc biệt là bàn của ba Khúc, bỏ ba trăm tệ nhưng chỉ hai thầy trò. Ăn lấy ăn để một hồi lâu mà thức ăn vẫn còn thừa la liệt. Ông cụ đưa tay xoa xoa dày: "Vẫn còn một món nữa đúng ?" Ba Khúc gật gù: "Dạ đúng , món hạ màn thường là món chính." Nhớ món Bánh trôi nhân thịt mặn ăn hồi dạo nọ, về nhà ba Khúc cứ tặc lưỡi tiếc nuối, ngày nhớ đêm mong. Khổ nỗi Ôn Phạn chê công đoạn quá phiền phức nên dứt khoát gạt khỏi thực đơn của quán. Dạo đó, ba Khúc vã quá, cất công lùng sục khắp các hàng quán bên ngoài để ăn thử, nhưng ăn mãi vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì đó. Nhiều quán bán Bánh trôi nhân thịt mặn mà ăn cứ y chang như đang nhai sủi cảo! Lại còn là loại sủi cảo dở tệ nữa chứ!

Ba Khúc ánh mắt long lanh đầy hy vọng. Không món chính chốt sổ tối nay sẽ là "cực phẩm" gì đây? Dù là bụng no căng, nhưng những xung quanh, ba Khúc chẳng mảy may hối hận. Nói trắng , ba món sát cơm thế ăn kèm với cơm trắng thì đúng là phí phạm của trời! Bắt buộc bới cơm ăn kèm! Dù nứt bụng cũng nhồi thêm tí cơm!

May , Ôn Phạn sở thích trêu ngươi thực khách. Ba món kho xào đậm đà , cay nồng no ứ hự, nếu chốt sổ bằng một đĩa cơm chiên nữa thì đúng là khó quá. Và thế là, món thứ 4 xuất hiện. — Súp chua cay. Chẳng ai rảnh rỗi thắc mắc tại món chốt hạ là súp. Tất cả đều thầm cảm tạ trời đất vì sự xuất hiện đúng lúc của món súp . Cầm chiếc vá cỡ lớn múc đầy các bát nhỏ, cùng xì xụp ăn súp.

Cách chế biến món súp gì phức tạp. Nước dùng nấu từ cà chua chua thanh, thả thêm nấm kim châm, mộc nhĩ thái chỉ, tàu hũ ky và chút đậu hũ non. Trứng gà đ.á.n.h tan tạo thành những vân mây mắt, thêm chút bột năng tạo độ sánh mịn. Rắc thêm nắm ngò rí và rưới một muỗng dầu mè khi tắt bếp. Điểm nhấn tạo nên linh hồn của món Súp chua cay chính là giấm đen và tiêu trắng cho thật hào phóng. Khác với cái vị cay tê của ớt ở những món , độ cay của súp chua cay - theo đúng định nghĩa chuẩn xác - gọi là vị cay nhưng nồng, dựa lượng tiêu trắng nêm nếm. Vị cay nồng của tiêu mang theo một luồng khí ấm áp, ôn hòa, hề xộc thẳng lên mũi rát cổ họng. Sự kết hợp giữa vị chua thanh của nước dùng cà chua tạo nên một sự "phá cách" đầy tinh tế, tuân thủ nghiêm ngặt quy chuẩn ẩm thực nhưng vẫn mang một dấu ấn riêng biệt.

Mùi vị thơm ngon, tươi mới, thanh tao vô cùng. Cả ba bàn khách ai nấy đều bưng chén súp nhỏ ăn từng ngụm lớn. Hơi ấm cay nồng của tiêu lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Chẳng dám tưởng tượng, nếu giữa những ngày đông giá rét, tuyết rơi trắng xóa mà xì xụp một chén súp chua cay thế thì còn gì tuyệt vời, sung sướng bằng.

Ông cụ ăn cạn chén súp, những giọt mồ hôi đọng trán rốt cuộc cũng tụ thành giọt, lăn dài gò má. Ông cụ rút khăn giấy lau , thầm nhủ trong lòng "Thảo nào". Thảo nào gã học trò của ông phát tướng nhanh đến thế. Tay nghề của vị đầu bếp quả thực danh bất hư truyền. Ba Khúcawn xong một bát súp, thèm múc thêm chén nữa. Đôi mắt ti hí len lén liếc sư phụ, lo ngay ngáy sợ sư phụ buông lời xỉa xói, châm chọc.

Ông cụ nào nỗi lo sợ vớ vẩn của học trò, lúc ông đang trầm ngâm, càng nhẩm tính càng thấy mâm cỗ tối nay thú vị vô cùng. Thực khách bình thường chỉ chăm chăm việc ăn uống, mấy ai để ý đến sự liên kết tinh tế giữa các món ăn. Riêng ông cụ tinh tường nhận , mâm cỗ tối nay từ món Đậu phụ bọc trứng, tào phớ thịt bò, cho đến Tàu hũ ky và Đậu hũ nhồi thịt... Tất thảy đều là các món ăn nguồn gốc từ đậu nành. Điều chứng tỏ, nếu những đầu bếp khác vắt óc suy nghĩ để thiết kế một thực đơn chỉnh, thì vị đầu bếp dư dả thời gian và tâm huyết để giải quyết một đề bài khó nhằn mang tính sáng tạo cao. Ông cụ xoa xoa cằm, cất tiếng hỏi gã học trò đang ăn uống phàm phu tục t.ử đến mức biến dạng cả khuôn mặt. " nhớ lầm thì con bé Tình Tình cũng nghiệp trường Vệ giáo đúng ? Vợ chồng định hướng cho con bé học thêm khóa châm cứu, bấm huyệt gì đó ?"

Ba Khúc vội vã nuốt chửng thức ăn trong miệng, lúng búng giải thích: "Lực học của con bé vốn dĩ cũng bình thường. Hơn nữa, xu hướng bây giờ thành phố hễ ốm đau là chạy thẳng bệnh viện lớn. Mở phòng khám châm cứu, xoa bóp bấm huyệt chi bằng mở hẳn một trung tâm vật lý trị liệu. Hai vợ chồng con tính toán kỹ , đằng nào nhà cũng dư dả, lo thiếu thốn tiền bạc, mở tiệm t.h.u.ố.c tây buôn bán cho nhàn nhã, đỡ mang cái danh 'lang băm'."

Vợ chồng ông cũng chỉ thăm khám dăm ba cái bệnh lặt vặt như cảm cúm, nhức đầu sổ mũi. Mở phòng khám ở huyện thì còn tin tưởng, chứ lên thành phố thì chẳng ai thèm ngó ngàng. Mà thuê hẳn một bác sĩ Đông y bằng cấp về phòng khám thì bõ bèn gì. Thế nên, mở tiệm t.h.u.ố.c tây là lựa chọn "an , sạch sẽ, gọn gàng" nhất. Hai vợ chồng ông cũng cớ để nghỉ hưu non.

Ông cụ hậm hực mặt: "Vợ chồng đúng là hết t.h.u.ố.c chữa, dập tắt luôn con đường hành nghề y của tụi nhỏ." Con gái cả thì an phận thủ thường với cái tiệm t.h.u.ố.c tây, còn thằng út thì quá đáng hơn, rẽ ngang sang học ngành Thú y! Cái nghề khám chữa bệnh cho ch.ó mèo, về quê kiếm trạm thú y nào chả , ông cụ thực sự chướng tai gai mắt vô cùng. Ba Khúc lầm bầm phản bác: "Giờ bác sĩ thú y còn ăn nên , kiếm tiền rủng rỉnh hơn cả bác sĩ chữa bệnh cho đấy sư phụ." Chuyện con trai Khúc Hiểu Vũ theo học ngành Thú y là quyết định cả nhà nhất trí tán thành. Xu thế xã hội phát triển là mà! Điểm chuẩn ngành Thú y năm nay cao ngất ngưởng đấy ạ!

Ông cụ gã học trò với ánh mắt bất lực, một lúc mới đằng hắng giọng, nghiêm giọng . "Lần cất công lên thành phố, cũng thể vội vàng về tay . Tính thế , ngày mai treo cho cái biển 'Bác sĩ chuyên khoa' ở tiệm thuốc, sẽ khám bệnh vài ngày."

Ba Khúc: "Hả?"

"Hả cái gì mà hả! Hồi xưa trải t.h.ả.m đỏ mời đến khám còn chẳng thèm ừ hử, giờ mở lời thì một tiếng xem, cho mượn chỗ thì bảo!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-89.html.]

"Dạ tất nhiên là cho ạ!"

Có điên mới từ chối cơ hội ngàn vàng ! Tiền dâng tận miệng ngu gì nhận! Khoan bàn đến chuyện dân xung quanh tiếng tăm của sư phụ . Chỉ cần ông đăng một cái status sương sương lên vòng bạn bè thông báo địa điểm sư phụ khám, thì dám cá là sáng hôm sẽ sẵn sàng lái xe vượt hàng trăm cây tìm đến tận nơi!

Ông cụ lúc mới hài lòng mặt, vung tay chỉ đạo gã học trò gói đống đồ ăn dư mang về. "Tuyệt vời! Ngày nào con phòng khám thì cũng tiệm phụ bốc thuốc, dọn dẹp. Chịu khó vận động gân cốt , cái đống mỡ núng nính kìa!"

" Dạ."

"Con bé Tình Tình thì cần tiệm . Cái tiệm t.h.u.ố.c bé tí tẹo của , đông chen chúc gì cho chật chội, để con bé chơi cho khuây khỏa. Chẳng nó mới bạn trai ? Rảnh rỗi thì cứ dắt hẹn hò, cho nó thêm tí tiền tiêu vặt."

" Dạ."

"À còn nữa, sắp xếp lịch khám cho chu đáo . Sáng chỉ nhận khám 10 ca, chiều 10 ca. Ai đến muộn hết thì mời về, rảnh mà khám thêm ."

" Vâng."

Chỉ thị xong xuôi việc, ông cụ bỗng bâng quơ buông thêm một câu: "Quán nấu ăn hợp khẩu vị đấy. Anh hỏi thử xem ngày nào họ cũng cho một mâm như thế ? Không cần nhiều , mỗi bữa một món thôi cũng ."

Ba Khúc: ...

Nói tóm , cái cớ " phòng khám chữa bệnh cứu " chỉ là bức bình phong che đậy âm mưu cắm cọc ăn cơm ở đây của sư phụ thôi đúng !

" Để con hỏi thử xem ."

Đầu bếp của quán còn đang bận học, việc nấu nướng nhận thêm khách , ông cụ quyền hô mưa gọi gió thế nào cũng xoay chuyển cục diện. ... Ba bàn khách lượt thanh toán, gói đồ ăn dư về. Bàn 4 và bàn 5 thì càn quét chừa một giọt nước xốt, thậm chí còn xin hộp mang luôn phần dầu ớt cay nồng của món tào phớ thịt bò về nhà. Những chiếc đĩa sứ bàn sạch bong kin kít, bóng lộn như rửa qua nước rửa chén! Về phần ba Khúc, ông cũng vét triệt để, đóng hộp gọn gàng bộ thức ăn thừa mang về.

Mẹ Ôn bước dọn dẹp bàn ghế, luôn tiện hỏi thăm ông cụ ăn uống hợp khẩu vị . Ông cụ ăn xong bữa cơm no nê, đôi môi vẫn còn đỏ ửng vì cay, mỉm chi đáp lời: "Ngon lắm bà chủ."

Mẹ Ôn: " chỉ e ông cụ quen ăn cay, sẽ bỏ ít ớt một chút."

"Khỏi lo, ăn cay quen , hề hấn gì ."

Ba Khúc đang hì hục buộc miệng túi hộp xốp, ông cụ bỗng nhiên đề nghị bắt mạch cho Ôn. " thấy sắc mặt bà chủ vẻ nhợt nhạt, để bắt mạch kiểm tra xem cơ thể vấn đề gì nhé."

Mẹ Ôn tuy ông cụ là bậc thầy Đông y lão làng, nhưng ngờ cụ gần gũi, bình dị đến .

" Vâng... phiền cụ quá..."

"Có gì , chị cứ đưa tay đây."

Ba Khúc lùi một bước nhường chỗ, luôn tiện lăng xê cho sư phụ: "Sư phụ là danh y tiếng ở huyện đó, tay nghề bắt mạch chuẩn như thần, cô cứ yên tâm để sư phụ xem bệnh cho." Mẹ Ôn ngượng ngùng kéo ghế xuống, đưa cổ tay . Ông cụ áp ba ngón tay lên mạch đập chừng hai nhịp thở, buông tay liền hỏi ngay về chỉ huyết áp của Ôn. "Dạo đúng là huyết áp cao ạ, đang uống t.h.u.ố.c điều hòa." là "bàn tay vàng" trong làng Đông y! Nghe ông cụ phân tích rành rọt tình trạng cơ thể, mười câu thì trúng phóc đến chín câu. Ba Khúc cạnh phồng mũi tự hào, cái điệu bộ hất cằm lên tận trời xanh. " bảo mà, tay nghề sư phụ một!"

 

Loading...