Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:52
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba Ôn ngạc nhiên thốt lên: "Bà định phát danh ở thư viện đấy ?"

Mẹ Ôn ưỡn n.g.ự.c đầy tự tin: "Bên đó nhiều trẻ con thế, phụ chắc gì yên tâm để chúng ăn đồ ngoài suốt. tính kỹ , cần ăn lâu dài, chỉ đúng một mùa hè thôi."

Mẹ Ôn cầm máy tính bấm loạch xoạch: "Mình cũng bán đắt, mỗi suất mười hai đồng bao gồm cả phí giao hàng. Mai mua mấy loại hộp xốp xịn một chút, mỗi suất gồm hai món mặn hai món chay. sẽ lập một cái nhóm, thực đơn ngày mai thế nào thì gửi nhóm đó..."

Nhìn vợ đang thao thao bất tuyệt, ba Ôn lắp bắp hỏi: "Làm thế ... ?"

Mẹ Ôn gạt : "Sao !" Nếu là đây bà còn ngại, nhưng với tay nghề của con gái, ai ăn mà chẳng khen ngon? Khó khăn duy nhất lẽ là lòng tin của phụ , nhưng điều đó cả, chỉ cần vị khách đầu tiên, Ôn tự tin sẽ mở rộng thị trường. "Sáng mai sẽ đến thư viện phát danh ngay!"

Sáng sớm hôm , Ôn bộ quần áo sạch sẽ, tập mỉm gương vài . Dù ngoài miệng hăng hái thế thôi chứ trong lòng bà cũng chút lo lắng. Ôn linh cảm rằng cơ hội là do con gái mang đến cho bà. Thậm chí đêm qua trằn trọc suy nghĩ, bà chợt nhận việc con gái đột ngột nhắc đến thư viện chắc hẳn là đang gợi ý cho .

Mẹ Ôn tự nhủ gương cho con. Con gái hiểu chuyện, hiếu thảo như , cha thể để con dắt tay mãi ? Thế chẳng hóa là gánh nặng của con ? Mẹ Ôn tự cổ vũ bản , dù thế nào nữa, hôm nay chỉ cần vị khách đầu tiên là thắng lợi !

Bữa sáng là món súp bột mì do ba Ôn nấu, Ôn ăn hết một bát lớn mới hùng dũng xuất phát. Ôn Phạn cũng ăn một bát nhỏ, đầu óc vẫn ngừng suy nghĩ xem trong bát súp nên cho thêm thứ gì để hương vị đậm đà hơn. Ăn xong, ba Ôn đạp xe ba gác chở Ôn Phạn chợ đầu mối.

Ôn Phạn đây từng chợ sớm, nhưng khi đến chợ đầu mối lớn , nàng mới thấy cái chợ sớm chẳng thấm tháp . Thành quả của việc canh tác quy mô lớn và sự hỗ trợ của công nghiệp đối với nông nghiệp trong xã hội hiện đại bày mắt, Ôn Phạn những đống rau củ đủ loại cao như núi mà trố mắt kinh ngạc.

Ba Ôn đỗ xe bên lề đường, : "Chỗ rộng lắm ? Hồi đầu ba với con mới tới còn suýt lạc mấy đấy." Là chợ đầu mối lớn nhất thành phố, nơi chỉ khu bán rau quả mà còn hẳn hai tòa nhà chuyên bán đồ đông lạnh. Ba Ôn dẫn Ôn Phạn qua đám tiểu thương đang rao bán, chỉ dãy xe tải lớn màu xanh ở phía : "Đằng mới là nơi bán rẻ thực sự."

Trên những chiếc xe tải treo biển quảng cáo rẻ đến mức khó tin: "Rau cải mười đồng một cân", "Đỗ quả năm mươi đồng một cân", "Cà tím ba mươi đồng một cân"... Ôn Phạn thầm tính toán giá trị tiền tệ, nàng thấy theo tỷ giá hiện tại thì một lạng bạc chắc tương đương với sức mua của hai nghìn đồng. núi rau quả , nàng thấy tính toán sai . Rẻ quá sức tưởng tượng!

"Bệnh nghề nghiệp" của Ôn Phạn tái phát, nàng chỉ đống cà tím một chiếc xe, suýt chút nữa là thốt câu "mua hết cho ". May mà ba Ôn kéo nàng sang một bên: "Nhà mua hết chỗ đó ." Rau từ xe tải lớn tuy rẻ nhưng họ bán lẻ, thường là mấy tiểu thương chung lấy cả xe chia .

Ba Ôn dẫn con gái vòng vèo, tìm đến nơi tập trung của các tiểu thương nhỏ, ở đây đa phần là xe tải loại nhỏ. Ôn Phạn lựa chọn kỹ lưỡng, cuối cùng bảo ba Ôn mua một túi cà tím lớn, mấy bó đỗ quả dài và vài loại nấm, rau xanh. Mua xong rau chọn thịt, ba Ôn chọn thịt đông lạnh như những khác mà dẫn con gái đến sạp chuyên bán thịt tươi. Ôn Phạn chỉ huy ba Ôn mua mười cân thịt ba chỉ và một cái chân giò: "Trưa nay nhà tự nấu ăn."

Đầu bếp thường chia hai kiểu: một kiểu là việc quá mệt mỏi nên giờ chẳng bao giờ động bếp núc nữa; kiểu còn là thực sự yêu thích nấu ăn, dù mệt đến mấy cũng thích tự nấu món gì đó để đổi vị. Ôn Phạn chính là kiểu thứ hai. Nghĩ mấy ngày nay ăn uống qua loa, nàng quyết định trưa nay cả nhà sẽ hầm một nồi đồ ăn thật ngon.

Chiếc xe ba gác nhỏ chất đầy đồ, Ôn Phạn cái ghế đẩu nhỏ, vây quanh bởi những túi nilon đựng rau. Nàng chẳng thấy vất vả mất mặt gì, tranh thủ lúc khí buổi sáng mát mẻ, nàng rút sổ từ vựng từ trong túi học. Học, học nữa, học mãi. Ôn Phạn lường thành tích học tập của khi năm học mới sẽ mắt cho lắm. Nàng ngôi trường đang học dù là trường tư thục nhưng cũng coi trọng thành tích.

Học sinh ở đây thường chia hai loại: một loại là bỏ tiền để , loại còn thành tích nên trường giảm học phí. Tuy nhiên, việc giảm học phí thường chỉ áp dụng cho năm lớp 10. Nếu lên lớp 11 thành tích sa sút thì sẽ đẩy xuống lớp thường, và đương nhiên học phí cũng sẽ thu theo mức của lớp thường. Ôn Phạn chút lo lắng, các môn xã hội nàng còn thể tự học, nhưng các môn tự nhiên thì ? Nghĩ đến những ký hiệu như " thiên thư" trong sách Toán, nàng thấy đau đầu như búa bổ.

Ba Ôn tiếng con gái học bài ở phía nên chẳng dám đạp xe nhanh. Ông lẳng lặng đạp xe, thầm nghĩ kiếm thật nhiều tiền, chí ít... chí ít cũng sắm lấy một chiếc ô tô cho con bớt vất vả.

...

Mẹ Ôn phát xong danh , vội vã mua thêm hộp cơm và đũa dùng một , tìm đến một cửa hàng quen thuộc mua thêm hai mươi cái niêu đất giống y hệt cái ở quán. Khi về đến tiệm, Ôn nhận hai yêu cầu kết bạn. Một ghi chú là "Mẹ của T.ử Hàm", là "Bà ngoại của Tráng Tráng". Mẹ Ôn vội vàng đồng ý, khi trao đổi ngắn gọn, bà lao ngay bếp: "Để chụp tấm hình!"

Phụ đặt cơm đương nhiên quan tâm nhất là vấn đề vệ sinh. Mẹ Ôn chụp kỹ từ trong ngoài khu vực bếp núc, gửi cả địa chỉ quán và ảnh biển hiệu qua. Cuối cùng, T.ử Hàm gửi một cái bao lì xì mười hai đồng kèm theo một đoạn tin nhắn thoại: "Được , phiền chị buổi trưa giao cơm đến góc cầu thang tầng hai thư viện nhé, lúc đó sẽ bảo cháu lấy."

Còn bà ngoại của Tráng Tráng thì suôn sẻ như thế. Bà lão đó im lặng một hồi lâu gì, đó gửi tới một đoạn tin nhắn thoại dài hẳn sáu mươi giây. Mẹ Ôn mở , chân mày dần nhíu . Bà lão lời soi mói, lúc thì bảo quán nhỏ quá, lúc thì đòi xem thực đơn hôm nay, cuối cùng còn yêu cầu mỗi ngày gửi báo cáo kiểm định chất lượng rau củ của quán cho bà xem.

"Đây là đồ cho trẻ con ăn mà, chúng chỉ mỗi một cục cưng thôi, ai các sạch sẽ ."

Mẹ Ôn thở dài trả lời: "Nỗi lo của bác chúng cháu hiểu, nhưng báo cáo kiểm định thì chúng cháu thực sự cung cấp ạ." Đối phương vẻ vui, gửi thêm một đoạn tin nhắn dài. Lần Ôn hiểu, bà bảo bàn bạc với phụ của cháu bé, khảo sát quán một chút: "Cơm trưa nay cứ giao đến phòng sách tầng một , để cho cháu nó ăn thử xem ." Tuyệt nhiên nhắc đến chuyện trả tiền cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-9.html.]

Mẹ Ôn khổ, chẳng buồn tiếp lời bà nữa: "Dù hôm nay cũng một đơn ." Chỉ cần một đơn thôi là bà thấy hôm nay uổng công vất vả.

Sáng nay Ôn Phạn nhúng tay việc sơ chế nguyên liệu, nàng ôm sách ở chiếc bàn cửa quán, bài tập mới học thuộc lòng . Môn Toán thực sự hiểu, nàng đành về nhà tìm đống sách giáo khoa cấp hai ngày . Lần cuối cùng cũng thấy ánh sáng le lói, Toán cấp hai nàng còn miễn cưỡng xem hiểu đôi chút.

Ôn Phạn cứ thế xem sách tiếng ba bận rộn qua . Sau thời gian ngắn thích nghi, nàng thấy ở quán cũng tệ. Bà chủ nhà Dương Hồng sáng nay vội vã giao điều hòa tới, trong bếp vốn để sẵn lỗ thông nên chỉ mất mười phút là lắp xong. Ôn Phạn xem sách một lúc mệt quá thì dậy vươn vai, đổi khí thì bếp ngó nghiêng, khát nước thì thể lấy đồ uống từ tủ lạnh bất cứ lúc nào...

"Tiểu Phạn! Sáng giờ con uống bao nhiêu chai Coca hả!" Mẹ Ôn bận rộn một vòng , đột nhiên phát hiện mười chai Coca bỏ tủ lạnh sáng nay giờ chỉ còn bảy chai. Thấy con gái thản nhiên tới tủ lạnh, định mở cửa lấy thêm một chai nữa. Nghĩ mới thấy... con bé hễ lúc nào rảnh tay là uống Coca, thì cũng là nước cam.

Ôn Phạn chột giấu chai nước lưng: "Đâu ."

Mẹ Ôn tới giũ nhẹ cái ba lô, cạch. Hai cái vỏ chai rơi ngoài. Ôn Phạn: ...

Khi ba Ôn gọi con gái bếp nấu ăn, ông mới phát hiện con gái đang xìu như bánh đa nhúng nước. "Sao thế con?" Ôn Phạn uể oải, chẳng buồn câu nào.

Mẹ Ôn bảo: "Đừng chiều nó, lớn tướng mà còn ham uống Coca như trẻ con." Uống ba chai một buổi sáng, hôm qua để ý chẳng còn uống bao nhiêu nữa! Uống thế thì hỏng hết răng mất! Ôn Phạn đầy vẻ tội nghiệp, thấy vẫn giữ bộ mặt "sắt đá", nàng chỉ đành lẳng lặng món ăn.

Ba Ôn xót con : "Con bé thích thì cho nó uống một chút, trời nóng thế ..." Mẹ Ôn lườm ông một cái sắc lẹm khiến ông im bặt. Ôn Phạn thầm nghĩ: ... Ba vô dụng quá mất. Nàng ngẩng đầu lên đang nghiêm nghị, nở một nụ ngọt ngào đầy vẻ lấy lòng.

...

Có lẽ vì buổi trưa chỉ một suất cơm giao nên Ôn Phạn cũng bày vẽ thêm, nhà ăn món gì thì múc một phần giao cho đứa trẻ ở thư viện là .

Thịt ba chỉ tươi thái lát mỏng, để một lớp dầu mỏng đáy chảo, chiên thịt cho bớt mỡ. Đỗ quả cắt khúc dài bằng đốt ngón tay, chiên bằng mỡ lợn cho đến khi lớp vỏ nhăn , đó cho cà tím thái sợi dài , nêm nếm gia vị đảo đều. Trước khi lò rưới thêm một thìa dầu chín cho thơm phức, màu sắc tươi tắn.

Chân giò chặt miếng nhỏ, khử mùi tanh xào đường tạo màu, thêm nắm hương liệu xào cho đến khi miếng chân giò còn mùi hôi nữa, đó thêm nước nóng nồi, đun lửa lớn chuyển sang lửa nhỏ hầm trong một tiếng đồng hồ. Mở nắp niêu đất cho thêm lạc và đậu nành , đầm nhỏ lửa hầm cho mùi thơm của chân giò. Mùi thơm ngào ngạt của thịt khác hẳn với món cơm niêu hôm qua, khó ai cưỡng hương vị đậm đà .

hôm nay chỉ mua đúng một cái chân giò nên Ôn ở phía vất vả giải thích với : "Dạ món bán ạ, nhà chúng tự nấu ăn thôi. Không chuyện tiền nong ạ."

Khi chân giò hầm chín mềm, lớp da sền sệt, Ôn Phạn nhanh tay xào thêm hai món chay xếp hộp cơm. "Xong ạ!" Mẹ Ôn vội vàng đạp xe điện giao cơm đến thư viện. Khách khứa thấy Ôn , dù thất vọng nhưng cũng bắt đầu chọn món cơm niêu. "Cho một phần cơm sườn."

Ôn Phạn giả bộ ngại ngùng chỉ chỉ lên tường. Vị khách hôm qua ăn hai bữa xong hiểu chuyện gì, đến khi thấy thực đơn mới dán tường thì im lặng hẳn. Trên tường ghi rõ: 【Cơm niêu – Hai mươi lăm đồng một phần】. Tăng giá . ăn dường như chẳng là một lựa chọn khó khăn.

Ôn Phạn nhỏ giọng giải thích: "Ba cháu vất vả lắm ạ." Món cơm niêu mỗi mấy nồi, ba Ôn hiện giờ tay nghề đó nên từng niêu một, tốn thời gian, nên Ôn Phạn thấy bán đắt hơn một chút cũng chẳng gì là quá đáng.

Vị khách nghiến răng: "Cho một phần!" Sau vị khách , khách khứa bắt đầu lục tục kéo . điểm khác biệt là Ôn Phạn ở quầy thu ngân, hễ khách mới là nàng giới thiệu món cơm niêu nữa: "Làm kịp ạ." Ba Ôn tính toán kỹ lắm thì một tiếng cũng chỉ bốn phần, cả buổi trưa cũng chỉ tám phần thôi.

Ngô Na mới lấy hết can đảm ngoài ăn cơm liền kêu trời: "Đừng mà!" Cô là khách hàng trung thành của món dưa muối nhà họ Ôn. Hôm qua thấy quán món cơm niêu, cô nhanh tay đặt một đơn giao hàng. Ăn xong cô hào hứng một đ.á.n.h giá dài dằng dặc ứng dụng. Điểm trừ duy nhất là lớp cơm cháy khi để trong hộp xốp hấp nên mềm, vì hôm nay cô chuẩn tâm lý thật kỹ để đội nắng gắt đến tận quán ăn cho ngon. Vậy mà chủ quán bảo ! Ngô Na cảm thấy cả thế giới bỗng chốc tối sầm .

Ôn Phạn vẫn còn ấn tượng với cô gái , ngay ngày đầu tiên nàng trông quán cô gái hỏi mì lạnh . Nàng mỉm : "Hôm nay cà tím xào thịt băm đấy ạ, còn thịt xào ớt nữa." Mấy món đều nhanh, Ôn Phạn chỉ mất nửa tiếng là chuẩn xong thức ăn kèm. Quán vẫn giữ cách cũ: chọn cơm hoặc mì.

Ngô Na ủ rũ: "Vậy cho phần cơm cà tím xào thịt băm ." Mất ăn cơm niêu, Ngô Na thấy hôm nay đường xem ngày . Ôn Phạn đáp lời một tiếng, nhanh chóng bưng đĩa cơm đặt nhẹ nhàng mặt Ngô Na: "Mời chị dùng bữa ạ."

Những miếng cà tím đậm đà quyện với thịt băm nhỏ mịn, lớp thức ăn kèm óng ả phủ mặt cơm trắng ngần, nước sốt cà tím thấm đẫm từng hạt gạo, lớp sốt đặc sánh chỉ bao bọc lấy cà tím mà còn dần dần lan rộng "xâm chiếm" cả đĩa cơm. Một chút hành lá xanh mướt điểm xuyết bên , cả màu sắc lẫn hương thơm đều như thốt lên hai chữ "đưa cơm".

Ngô Na đặt đũa sang một bên, dùng thìa xúc một miếng thật lớn cơm trộn cà tím thịt băm, hương vị thơm ngon khiến cô suýt nữa thì trào nước mắt. Mẹ ơi, con tìm thấy "món cơm của cuộc đời" .

 

Loading...