Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:30
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một hồi bắt mạch chẩn bệnh cho Ôn, ông cụ chốt hạ một câu xanh rờn: Bệnh nan y thì , nhưng bệnh lặt vặt thì cả rổ. "Thận âm hư, gan hỏa vượng. sẽ kê cho chị một đơn thuốc, chị về sắc uống đều đặn trong vòng một tuần nhé." Mẹ Ôn vội vàng chạy quầy thu ngân lấy giấy bút. Nhìn ông cụ múa bút như rồng bay phượng múa, vài đường cơ bản là xong ngay đơn thuốc. cụ đưa cho Ôn mà dúi thẳng tay ba Khúc. "Mai bốc t.h.u.ố.c theo đơn cho ." Ba Khúc nhăn nhó mặt mày, toan mở miệng thanh minh rằng tiệm t.h.u.ố.c nhà gì sẵn mấy vị thảo d.ư.ợ.c . nghĩ , lỡ cãi lời sư phụ rước họa , hứng trọn một trận lôi đình thì xui xẻo. Thôi thì đành c.ắ.n răng ngậm miệng, tối nay về nhà nhanh chóng gọi điện nhờ đầu mối d.ư.ợ.c liệu giao gấp hỏa tốc .
Mẹ Ôn ấp úng, ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng đ.á.n.h bạo lên tiếng xin ông cụ xem bệnh thêm cho vài nữa. Ông cụ vẫn giữ phong thái ung dung, điềm đạm: "Được thôi." Mẹ Ôn như bắt vàng, vội vàng gọi ba Ôn và Ôn Phạn . Bà ấn ba Ôn – nãy giờ vẫn còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì xảy – xuống ghế cái rụp. "Cụ xem bệnh cho ông nhà với ạ!" Đợt khám sức khỏe, trong khi Ôn kết luận cao huyết áp, thì ba Ôn rơi tình trạng huyết áp thấp. Mẹ Ôn giục giã, càu nhàu mãi bắt ông bệnh viện khám tổng quát, nhưng ông cứ gạt phắt , viện cớ " khỏe mà, chả bệnh tật gì hết", phớt lờ lời khuyên can của vợ! Hôm nay gặp vị cao nhân Đông y , Ôn quyết tâm bắt ông chồng "sợ bệnh viện, ghét bác sĩ" há miệng chịu khám bệnh cho bằng .
Ba Ôn mặt mày nhăn nhó, bất lực thanh minh: "Nước bếp sắp sôi trào kìa... gì bệnh tật gì ." Đến tuổi , huyết áp thấp một tí cũng là chuyện thường tình ở huyện thôi mà? Biết bao nhiêu cao huyết áp còn đang cầu trời khấn Phật cho huyết áp tụt bớt xuống kìa. Mẹ Ôn mặc kệ lời phân trần của chồng, ánh mắt đầy lo âu, thấp thỏm hướng về phía ông cụ. Ôn Phạn khoanh tay, đút hai tay túi áo, lặng lẽ quan sát vị danh y.
Ông cụ đặt ba ngón tay lên cổ tay ba Ôn, ngay lập tức ném cho ông một cái sâu xa, đầy ẩn ý. Chỉ một ánh thôi cũng đủ khiến ba Ôn tắt điện, á khẩu nên lời. Ông im thin thít, chột chờ đợi lời phán quyết từ vị cao nhân. " Tâm thận dương hư. Dạo ông đ.á.n.h trống ngựckhông?" Ba Ôn len lén liếc sắc mặt Ôn, lí nhí đáp: "... Cũng thỉnh thoảng thôi ạ... Tầm nửa tháng một cơn, một lát là hết." Mẹ Ôn bật dậy như lò xo, tim Ôn Phạn thắt , đôi lông mày nhíu chặt.
Ông cụ thở dài não nuột: "Phải tẩm bổ bồi dưỡng thêm thôi. Liệu trình t.h.u.ố.c bổ của ông sẽ kéo dài hơn khác một chút. Uống liên tục nửa tháng đây kiểm tra xem tình hình thế nào." Một ngọn lửa giận dữ xen lẫn sự sợ hãi tột độ bùng lên trong lồng n.g.ự.c Ôn. Bà cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, đè vai con gái ấn xuống ghế. Xuyên suốt quá trình, bà thèm liếc mặt ba Ôn lấy một cái, chỉ sợ kiềm chế táng cho ông vài bạt tai.
" Nhờ cụ xem bệnh cho con gái luôn với ạ."
Ôn Phạn định xua tay từ chối, thì hai ngón tay của ông cụ chuẩn xác bắt đúng mạch đập cổ tay cô. Thời gian trôi qua từng giây từng phút nặng nề. Ông cụ từ từ mở mắt, ánh mắt Ôn Phạn bỗng chốc thêm vài phần từ bi, thương xót. "Cô bé thì cần kê đơn bốc t.h.u.ố.c gì cả, nhưng..."
Cái chữ "nhưng" bỏ lửng khiến tất cả nín thở, tim đập chân run chờ đợi lời phán quyết tiếp theo. "Áp lực tâm lý đè nén quá lớn. Phải cách giải tỏa, xả stress, tìm kiếm vài thú vui tiêu khiển giải trí . Tuổi đời còn non nớt mà suy nghĩ quá sâu xa, chín chắn tuổi hẳn là một điều ." Ôn Phạn sững sờ. Bàn tay Ôn giấu gầm bàn siết chặt lấy tay cô, lực siết mạnh đến mức khiến cô cảm thấy nhói đau.
" Vâng, gia đình vô cùng cảm ơn. Bữa ăn tối nay coi như mời ạ."
Ông cụ khà khà, phẩy tay từ chối: "Chuyện nào chuyện đó, rạch ròi sòng phẳng chứ bà chủ. Ngày mai bắt đầu mở phòng khám ở tiệm t.h.u.ố.c kế bên, gia đình vấn đề gì về sức khỏe cứ việc qua tìm ."
Ba Khúc: ... Ơ kìa, nãy sư phụ mới hùng hồn tuyên bố sáng khám 10 ca, chiều khám 10 ca, dư một ca cũng dứt khoát mời về cơ mà? Tiễn hai thầy trò ba Khúc về, Ôn bắt đầu màn xả s.ú.n.g liên thanh mắng ba Ôn suốt 10 phút đồng hồ. Ba Ôn rụt cổ như con rùa, chỉ gật gù liên tục.
"Kể từ ngày mai, sẽ giám sát ông 24/24! Chuyện ăn uống sinh hoạt ông liệu mà điều chỉnh cho t.ử tế! Thuốc thang cũng uống đều đặn đúng giờ!"
Trời đất ơi, nếu nhờ buổi khám bệnh đột xuất hôm nay, Ôn ông chồng già của mang chứng đ.á.n.h trống n.g.ự.c trong ! Nghe cái tên bệnh thôi thấy rợn tóc gáy . Ôn Phạn mím chặt môi. Khóe mắt Ôn chợt nhận vẻ mặt trầm tư của con gái, nhớ những lời nhận xét của ông cụ lúc nãy, bà định buông vài lời cằn nhằn nhưng nuốt ngược trong. Cuối cùng, bà chỉ nhẹ nhàng vỗ vai con gái, giục cô về nhà nghỉ ngơi sớm. Ôn Phạn ngoan ngoãn đáp "" một tiếng, bất chợt sang hỏi xem ban nãy chú Khúc tìm bàn chuyện gì.
Mẹ Ôn nhíu mày trăn trở: " Ba Khúc bảo sư phụ chú sắp tới sẽ mở phòng khám ngay sát vách tiệm . Ông cụ đặt cơm ba bữa mỗi ngày ở quán luôn, hỏi liệu thể lo liệu giúp ." Mẹ Ôn giải thích thêm, quán vốn dĩ luôn sẵn đồ ăn phục vụ ba bữa, ông cụ cứ đến giờ thì qua ăn, hoặc ới một tiếng bà sẽ bưng qua tận phòng khám. ý của ba Khúc là, thực đơn của quán quanh quẩn cũng chỉ vài món, ăn vài hôm là ngán tận cổ. Ông cụ tuổi cao sức yếu, ăn uống thanh đạm, mang hương vị cơm nhà, kiểu như mâm cơm tối nay , mỗi bữa chỉ cần nấu một món là đủ. Đây quả là một bài toán hóc búa đối với Ôn. Mâm cơm tối nay là do con gái cưng đích bếp, nhưng bắt con bé gồng gánh nấu ba bữa mỗi ngày cho ông cụ? Nghĩ bằng đầu gối cũng là chuyện viển vông.
Ba Khúc cũng tỏ vẻ áy náy, xin rối rít, mong Ôn suy nghĩ thêm. Nếu đồng ý, ông sẵn sàng trả mức giá tiệc tư gia như bữa tối hôm nay. Mẹ Ôn kể xong, thấy hai mắt con gái sáng rực như đèn pha ô tô. "Mẹ, nhận , gì phức tạp ."
" Không phức tạp chỗ nào? Con đừng suy nghĩ đơn giản. Mai sẽ từ chối khéo ông cụ, cuối tuần tranh thủ thì còn tạm chấp nhận, chứ ngày thường con bận học lấy thời gian mà nấu nướng."
Ôn Phạn ôm chầm lấy cánh tay nũng: "Con mà... Mẹ tin con , thỉnh thoảng buổi trưa con vẫn tự nấu cơm mang học mà, giờ chỉ nấu dư thêm phần ăn nữa thì ạ."
Dưới sự mè nheo dai dẳng của con gái, Ôn cuối cùng cũng đầu hàng, mềm lòng nhượng bộ. "Mẹ sẽ rõ với chú Khúc. Việc nấu nướng phụ thuộc quỹ thời gian rảnh rỗi của con, nhà ăn gì thì chia cho ông cụ một phần. Chứ tuyệt đối chuyện nấu riêng gọi món theo yêu cầu." Suy nghĩ của Ôn Phạn trùng khớp với ý định của Ôn, lời Ôn trúng phóc tim đen của cô. Dù thì các món chiên xào nhanh thiếu gì, bớt chút thời gian nấu dư một khẩu phần ăn, đổi lấy sự hiện diện của một vị danh y Đông y lão làng thường trú ngay sát vách... Quá là hời! Quá lợi!
Cả ba nhà họ Ôn đêm nay đều trằn trọc thao thức vì những chẩn đoán sức khỏe của vị danh y. Trong phút chốc, ai nấy đều quên việc tối nay Diêu Thanh Cần dựng chân máy điện thoại bộ quá trình Ôn Phạn trổ tài nấu nướng. Những thước phim cận cảnh đôi bàn tay thoăn thoắt, điêu luyện Diêu Thanh Cần biên tập gọn gàng, chèn thêm nhạc nền sinh động tung lên mạng xã hội. Giữa đêm khuya thanh vắng, những tín đồ theo dõi kênh mở điện thoại lên nhận ngay thông báo từ video mới của quán. Chiếc thố đất nung đỏ rực màu ớt sôi sùng sục bốc khói nghi ngút. Những miếng đậu hũ non căng phồng xẹp xuống theo từng nhịp sôi của nước dùng. Một cú hất chảo điệu nghệ, miếng đậu phụ bọc trứng vẽ nên một đường cong mỹ giữa trung. Bát súp chua cay sôi lục bục, tựa hồ như cái vị chua thanh, cay nồng khơi gợi sự thèm ăn xuyên thủng màn hình bay thẳng mũi xem...
[Hô Lạp Bối Quả: Có ai dẹp loạn vụ hả trời! Nửa đêm nửa hôm đăng clip 'thả độc' thế xứng đáng khép tội hình sự đấy!]
[Chiết Điệp Mạo: Hỡi vị thần cổ đại cai quản chiếc dày... Xin ngài ơn buông tha cho con chiên ngoan đạo của ngài mà hu hu hu]
[Khiếu Ngã Tĩnh Tĩnh: Điện thoại ơi điện thoại, mày xem bây giờ là mấy giờ ? Đây là khung giờ mày nên tung hoành ngang dọc hả?]
[Thang Viên Viên: Năn nỉ đó, nhét thẳng họng , trừ tội phản quốc thì tội gì cũng nhận hết!]
[Trung Ngọ Cật Thập Ma: He he, tui tẩu tán hết mớ bánh mì dành ăn sáng mai he he. Bây giờ tui đang lúi húi nấu nồi mì cay Hàn Quốc, mì cay kẹp thêm nhân đôi phô mai thả thêm dăm ba viên thịt... Tui hận cái quán o(╥﹏╥)o]
[Ninh Mông Hạ: Tui 'xử lý' xong gói bún ốc cuối cùng trong nhà, tui mò mẫm order thêm một suất đồ ăn nữa... Nhân loại đúng là sinh vật yếu đuối, dễ sa ngã.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-90.html.]
[Thụy Giác Đích Văn Tử: Khuyên thật lòng , buổi tối thèm gì thì cứ quất luôn một thể cho thèm. Giống như tui nè, 7 giờ tối cồn cào ruột gan, nhưng ráng bấm bụng nhịn ăn kiêng, lôi miếng ức gà nhai trệu trạo. 8 giờ tối tự thưởng cho bản lát bánh mì lót . 9 giờ tối nốc nửa ly nước chanh. 10 giờ c.ắ.n nửa quả táo... Và đúng 12 giờ đêm, lướt trúng cái video oan nghiệt . Ngay lúc đây, 7 shipper giao đồ ăn của tui đang đụng độ ở sảnh thang máy, tui dám tưởng tượng mấy ổng sẽ xuyên tạc tui nữa...] ...
Phần bình luận đêm nay nhộn nhịp, xôm tụ một cách bất thường. Không chỉ sự góp mặt của dàn fan ruột quen thuộc với những màn tấu hài đậm chất mặn, mà còn thu hút thêm một lượng lớn theo dõi mới lạc trôi đến nhờ thuật toán đề xuất của hệ thống. Lực lượng tân binh đến từ khắp miền Tổ quốc, khi lướt xem sạch bách loạt video của quán, ai nấy đều để một dòng bình luận chất chứa sự tuyệt vọng tột cùng.
[Thành phố X địa điểm du lịch nào hấp dẫn ?]
Bên lập tức hội thổ địa nhiệt tình nhảy tư vấn chỗ chơi, chỗ ăn, thậm chí còn hào phóng chia sẻ hẳn một bản cẩm nang du lịch chi tiết từ A-Z. Dò la tin tức chán chê, dàn tân binh cuối cùng cũng lật bài ngửa, lộ rõ mục đích thực sự.
[Nếu tui lặn lội đến tận nơi, liệu tui thưởng thức mấy món ngon thần sầu giống trong video ?] ...
[Ninh Mông Hạ: Ảo tưởng sức mạnh ? Xin thưa, ngay cả dân bản địa bọn tui còn đang dài cổ ngóng chờ, mòn mỏi tới lượt đây .]
[Thụy Giác Đích Văn Tử: Chủ quán tùy hứng lắm, thực đơn tiệc tư gia cuối tuần xác suất nấu món cũ là vô cùng mỏng manh.]
[Hô Lạp Bối Quả: Cảm ơn đời tát tui một cú đau điếng. Mấy hôm mò tới đặt bàn, chủ quán phán một câu xanh rờn: Lịch đặt bàn thứ Bảy kín mít, Chủ nhật quán nghỉ ... Sống đời tui từng diện kiến cái quán ăn nào nghiện nghỉ ngơi đến mức đó!]
[Khiếu Ngã Tĩnh Tĩnh: Lời khuyên chân thành gửi gắm đến các tín đồ ẩm thực ngoại tỉnh: Đã cất công đến đây thì dẹp cái mộng tưởng tiệc tư gia sang một bên , dân bản địa bọn tui canh hàng tuần còn trượt lên trượt xuống đây . Các bác cứ việc tọng bụng bằng mấy món như bánh hồng hoa mộc quế, chả tôm chiên giòn... đảm bảo vẫn ngon nhức nách, uổng phí chuyến .]
Quan trọng nhất là, ơn phước đừng lao tranh giành đồ ăn với bọn tui nữa!
Sáng Chủ nhật, cả gia đình ba đều rục rịch thức giấc từ sớm. Ôn Phạn ngáp ngắn ngáp dài lững thững bước bếp. Ban đầu cô định món bánh xèo nhân đậu nành cuộn trứng ăn kèm, nhưng khi sực nhớ đến kết quả chẩn đoán sức khỏe động trời của ba ngày hôm qua, cô lôi vội từ trong tủ lạnh một ít mì sợi và rau xanh.
Ba Ôn trong phòng săm soi, đ.á.n.h giá trang phục của . Hôm nay, Ôn cố ý diện chiếc áo dáng rộng màu vàng nhạt mới tậu năm nay. Dù chất liệu quá dày dặn, nhưng giữa cái thời tiết se lạnh , chỉ cần điểm xuyết thêm một chiếc khăn lụa quàng cổ là đủ ấm áp và thanh lịch. Về phần ba Ôn, ông lôi từ sâu trong đáy tủ bộ đồ vest cổ lổ sĩ từ đời thuở nào, ướm thử lên . Kích cỡ thì vẫn vặn, ngặt nỗi bộ vest cũ mèm, sờn rách. Mẹ Ôn lắc đầu ngán ngẩm: "Thôi ông cởi giùm cái." Đi họp phụ mà mặc vest đóng bộ thế thì long trọng quá mức quy định.
Mẹ Ôn lục lọi tủ quần áo, lôi một chiếc áo khoác gió thể thao mới mua hồi đầu năm. Ba Ôn mặc mà miệng cứ lẩm bẩm càu nhàu, Ôn dỏng tai lên kỹ mới phát hiện ông đang tị nạnh chuyện vợ diện đồ lụa là gấm vóc, trong khi bắt chồng ăn mặc tuềnh toàng. Mẹ Ôn trừng mắt lườm ông: "Cái đồ ngốc , mà giống !"
"Thế giống?"
"Ông thì cái gì!"
Cái lệ bất thành văn ở các buổi họp phụ xưa nay vẫn thế, các bà bao giờ cũng chải chuốt, ăn vận tươm tất, lộng lẫy hơn các ông bố.
Chải chuốt, sửa soạn đấy, hai vợ chồng bước khỏi phòng ngủ ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi bay từ bếp. "Sáng nay nhà ăn bánh nướng nhân thịt hả con?" Mẹ Ôn hớn hở mặt. Ôn Phạn bưng một bát sứ to đùng bước , và ... Cô đặt một chiếc bát xuống mặt ba Ôn. Mẹ Ôn: " Để tự lấy." Ôn Phạn: "Mẹ ơi, con chỉ nấu hai vắt mì thôi. Phần của con nấu món khác ."
Mẹ Ôn ngớ : "Hả?"
Ôn Phạn tháo chiếc tạp dề vướng víu giải thích cặn kẽ: "Tối qua con nhắc mà, cao huyết áp thì ăn uống thanh đạm, kiêng dầu mỡ. Còn ba thì huyết áp thấp, nên ăn mặn hơn chút xíu. Thế nên bữa sáng hôm nay, con đặc biệt chuẩn món bánh xèo rau củ cho ."
Một đĩa bánh xèo rau củ nóng hổi, thơm phức dọn lên bàn. Quả bầu hồ lô bào sợi mỏng, đem ướp muối cho ngấm gia vị, trộn đều cùng hỗn hợp bột ngũ cốc tạo thành lớp bột nhão sền sệt, đổ chảo chiên thành chiếc bánh trứng rau củ vàng ruộm. Vậy là xong món bánh xèo rau củ. Ôn Phạn cẩn thận đặt đĩa bánh xèo mặt Ôn, rót thêm một ly sữa đậu nành nóng hổi, bổ đôi quả trứng luộc nước tương mang về từ tối qua bày đĩa. Bữa sáng heo- thì của Ôn tất.
Mẹ Ôn đưa mắt đĩa trứng chiên ốp la và bát mì trộn xốt bơ đậu phụng béo ngậy của hai cha con, giọng bỗng chốc trở nên lắp bắp, ngắc ngứ. "Bày vẽ rườm rà cái gì?" Ba Ôn và Ôn Phạn dùng đũa thoăn thoắt trộn đều bát mì. Nước xốt bơ đậu phộng đậm đà bọc kín từng sợi mì dai dẻo. Trong xốt đậu phộng còn nêm nếm thêm một muỗng mỡ lợn. Khi trộn mì, mùi mỡ lợn béo ngậy, nồng nàn bốc lên ngào ngạt, đinh tai nhức óc. Ánh mắt Ôn dán chặt đĩa mì trộn, thèm thuồng đến mức dứt nổi.
Ôn Phạn thở dài thườn thượt: "Mẹ, bệnh cao huyết áp thì khâu kiểm soát ăn uống là yếu tố then chốt. Bắt đầu từ hôm nay, bữa ăn của đều tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc: hạn chế tối đa dầu mỡ."
Mẹ Ôn: ...
Ba Ôn đối diện khoái trá ha hả. Mẹ Ôn lườm ông một cái sắc lẹm, gắp một miếng bánh xèo rau củ đưa miệng. Bánh xèo mềm xốp, sữa đậu nành ngũ cốc thơm lừng, béo ngậy. Tuy đây quen với những bữa sáng đậm đà nhưng thỉnh thoảng đổi vị sang những món thanh đạm, nhẹ nhàng thế , hương vị mang cũng xuất sắc, tuyệt vời kém.
Gia đình ba nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng. Sau vòng kiểm tra trang phục cuối cùng, họ hối hả rảo bước đến trường, kịp mặt 10 giờ. Ngày hôm nay, khắp khuôn viên trường học ngập tràn bóng dáng các bậc phụ . Ôn Phạn dẫn ba dạo quanh một vòng tham quan trường lớp mới tiến lớp học. Hồi chuông báo hiệu vang lên, tất cả học sinh đồng loạt di chuyển khỏi phòng học. Giáo chủ nhiệm, cô Vương, bước lên bục giảng, dõng dạc tuyên bố buổi họp phụ chính thức bắt đầu.