Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:32
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa bàn đến chuyện ba Khúc sư phụ sỉ vả, bới móc từ đầu tới chân một trận tơi bời khói lửa trong ngày Chủ nhật. Kể từ lúc ba Khúc đăng tải dòng trạng thái thông báo việc sư phụ sẽ tái xuất giang hồ, trực tiếp phòng khám chữa bệnh, trang cá nhân của ông bao giờ xôm tụ, bùng nổ đến thế. Trước đây, mấy cái status nhạt nhẽo kiểu khoe thành tích câu móm của ba Khúc đăng lên, lèo tèo vài lượt thả tim èo ọt.

Ấy mà hôm nay, mới nhấn nút gửi dòng thông báo xong, chiếc điện thoại của ba Khúc rung bần bật, đổ chuông liên hồi ngớt. Loay hoay cả một buổi sáng, riêng việc chạy loanh quanh điện thoại, giải đáp thắc mắc cũng đủ khiến ông thở hồng hộc, bở tai. Thành phần gọi điện tới thì đủ tầng lớp, lứa tuổi. Sau khi xác minh chính xác địa điểm và thời gian phòng khám hoạt động, cuống cuồng thông báo sẽ bắt xe đến ngay lập tức. Thậm chí, khi ba Khúc thông báo thứ tự khám kín lịch cho ngày mai, những vẫn tỏ vô cùng thấu tình đạt lý, vui vẻ chấp nhận sự thật phũ phàng.

"Không , bốc thì đành đợi , coi như tiện thể du lịch đổi gió luôn."

Ba Khúc: ... Trời ạ, cái thời tiết tháng Mười Một lạnh cắt da cắt thịt thế , hệ thống sưởi ấm thì vẫn mở, mấy định du hí, ngắm nghía cái khỉ mốc gì ở đây nữa. ...

Buổi tối Chủ nhật, tại một khu chung cư cách đó hàng trăm cây . Một gia đình đang hợp lực khuyên nhủ bà cụ bướng bỉnh, cứng đầu trong nhà.

"Mẹ ơi, cứ chịu khó cùng vợ chồng con một chuyến . Dù kết quả chăng nữa, thì Ba cũng quả quyết vị danh y tài chữa bệnh. Mình cứ thử đến khám xem , uống vài thang thuốc, nếu bệnh tình thuyên giảm thì từ nay về khám ở đó nữa..."

"Chị Tố Anh lý đấy . Mẹ xem, thời buổi , kiếm một vị lương y Đông y giỏi giang, bắt đúng bệnh chuyện dễ dàng. Nếu may mắn bốc đúng thuốc, bệnh tình thuyên giảm, chẳng cũng bớt đau đớn, khổ sở hơn ?"

Hai vợ chồng hết lời nỉ non, khuyên nhủ đủ đường. Bà cụ tóc bạc phơ ho khù khụ vài tiếng, gương mặt in hằn sự mệt mỏi, chán nản: "Mấy lời đến mòn cả lỗ tai . Mấy năm ròng rã, vợ chồng mấy đứa lôi chạy chữa khắp hang cùng ngõ hẻm, kết cục thì ? Bệnh vẫn bệnh! Mẹ bảo , thôi dẹp , đừng tốn công vô ích nữa. Lái xe xa xôi đến tận đó, thuê khách sạn ăn bờ ngủ bụi, nhọc nhằn lắm mà cũng chả ích gì ."

Dứt lời, giọng bà cụ chùng xuống, rưng rưng niềm chua xót. Bà năm nay ngoài tám mươi tuổi, cơ thể rệu rã, đủ thứ bệnh tật mãn tính của tuổi già. Không đau gan thì tức thận, tuy bệnh nan y nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nó cứ rả rích hành hạ, bào mòn sức lực khiến bà khốn khổ vô cùng. Mấy căn bệnh tuổi già vác lên bệnh viện tuyến lớn, bác sĩ phán xanh rờn hai phương án. Một là lên bàn mổ, nhưng với cái tuổi "gần đất xa trời" , tội tình gì chịu cái sự giày vò thể xác , bệnh tình cũng đến mức thập t.ử nhất sinh. Phương án hai là điều trị bảo tồn, giữ tinh thần thoải mái, về nhà ăn ngon ngủ kỹ tẩm bổ. Còn chuyện đau ức mỏi lưng, đó là quy luật "Sinh lão bệnh tử" tất yếu của con , máy móc còn ngày hỏng hóc rệu rã, huống hồ gì cơ thể con .

Suốt ngần năm, bà cụ nếm đủ đắng cay ngọt bùi của các bài t.h.u.ố.c Đông - Tây y kết hợp, đ.â.m chán ngấy, sợ hãi việc uống thuốc. Nếu vì nể tình tấm lòng hiếu thảo, lo lắng của con cháu, bà chỉ bắt xe về thẳng vùng quê hẻo lánh, thui thủi sống cô độc một trong căn nhà ngói cũ nát, chấm dứt chuỗi ngày tra tấn bởi những thang t.h.u.ố.c đắng ngắt. Những lời bộc bạch ruột gan của bà cụ khiến cô con gái Tố Anh mà nhói lòng, thể ngơ thêm nữa.

Tố Anh lật tung chiếc chăn bông mỏng, bệt xuống mép giường, nước mắt giàn giụa, bắt đầu kể lể về tấm lòng hiếu thảo, hi sinh của mấy chị em gái. Bà rưng rưng kể lể, bố mất sớm, một góa bụa gồng gánh nuôi nấng ba chị em gái khôn lớn. Gia cảnh túng quẫn, nhà nghèo rớt mồng tơi, ruộng nương kẻ cướp đoạt, nửa đêm nửa hôm còn bọn cường hào ác bá đập cửa quấy phá. Dù cuộc sống mưu sinh muôn vàn gian truân, khốn khó, nhưng dẫu c.ắ.n răng thắt lưng buộc bụng, ba chị em vẫn cắp sách tới trường, giờ đây đều yên bề gia thất, định cuộc sống nơi phố thị phồn hoa.

Mẹ tần tảo sớm hôm nuôi con khôn lớn, những chuỗi ngày tận hưởng hạnh phúc, an nhàn tuổi già bao lâu, nỡ đành lòng bỏ các con mà ? Mẹ cam lòng , nhưng chị em con quyết cam lòng! Cô Hai, cô Ba cứ dăm ba bữa gọi điện thoại về hỏi thăm bệnh tình của liên tục. Nếu mau chóng khỏe , hai dì giành giật, nằng nặc đòi rước về thủ đô xuôi Nam phụng dưỡng cho bằng . Lên tận tít mù tắp đó, sống mà quen ...

Màn than kể khổ não nuột của Tố Anh khiến đầu óc bà cụ cuồng, ù tai chóng mặt. Nghe quá ba câu, bà cụ đành phất cờ trắng đầu hàng.

"Được , , chứ gì. , nếu bốc t.h.u.ố.c về uống mà bệnh tình vẫn dậm chân tại chỗ, thì tụi bay đừng đày đọa cái già nữa. Mẹ già , sống nay c.h.ế.t mai, sống ngày nào ngày đó, thực sự tra tấn bởi mấy cái thứ nước t.h.u.ố.c đắng nghét nữa ."

Tố Anh vội vàng thề thốt, cam đoan hứa hẹn đây sẽ là cuối cùng. Cô nháy mắt hiệu cho chồng, hai vợ chồng nhanh tay lẹ mắt vơ vét hành lý đồ đạc, dứt khoát cho bà cụ cơ hội đổi ý. Tối hôm đó, ba xuất phát, lái xe băng băng trong đêm, kịp đến nơi lúc rạng sáng. Tố Anh nhấc máy gọi điện thông báo cho cô em gái út đến nơi an . Cô em gái út dặn dò kỹ lưỡng, nhờ quen lấy hộ thứ tự khám bệnh sáng mai, nhớ đến xếp hàng thật sớm.

" Bác sĩ họ Đoàn đó chữa bệnh 'mát tay' lắm, bốc t.h.u.ố.c bách phát bách trúng. Nghe sáng mai ông chỉ phát đúng 10 khám bệnh thôi. Em chật vật nhờ vả mãi mới lấy 6 cho đấy, chị cố gắng mặt từ sớm đợi gọi nhé." Đã mất công lặn lội lên tới tận đây, Tố Anh dám chậm trễ, lề mề. Sáng sớm tinh mơ ngày hôm , cô cùng chồng dắt bà cụ cửa phòng khám xếp hàng.

Đến nơi, phòng khám vẫn đóng cửa im lìm, dấu hiệu mở cửa hoạt động. Gió lạnh thổi thấu xương rít từng cơn. Trái ngược với cảnh đìu hiu của phòng khám, mấy hàng quán ăn sáng san sát bên cạnh đông đúc, tấp nập khách khứa , khói bốc lên nghi ngút. Tố Anh chẳng còn tâm trí bận tâm đến xung quanh, nỗi lo âu canh cánh trong lòng là sợ lỡ mất thứ tự khám bệnh. Cô bảo chồng tấp xe lề đường, dặn bà cụ cứ yên vị xe, còn thì nhảy xuống xe dò hỏi dân xung quanh xem đúng địa chỉ phòng khám , và ông bác sĩ Đoàn Thanh Trạch lịch khám ở đây .

Tố Anh bước xuống xe, sự chú ý của bà cụ lập tức thu hút bởi đám đông nhốn nháo bên ngoài. Kéo nhẹ cửa kính xe xuống, một luồng mùi thơm phức của bánh nướng bốc lên ngào ngạt len lỏi khoang xe. Dòng xếp hàng rồng rắn, dài dằng dặc, thành phần khách hàng cũng vô cùng đa dạng, đủ lứa tuổi. Có tốp học sinh khoác đồng phục, những trẻ tuổi mang vẻ mặt ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, và cả những shipper khoác những bộ đồng phục giao hàng đủ màu sắc...

Một shipper một tay xách lỉnh kỉnh chiếc túi nilon đựng đầy ắp bánh nướng, tay thì áp chặt chiếc điện thoại tai, mồm năm miệng mười giải thích với khách. "Trời ạ, ông bạn ơi, tui cố tình chảnh chọe gom đủ các vị bánh cho ông . Khổ nỗi cái chảo nhà mỗi mẻ chỉ vài chục cái bánh, tui mà đợi gom cho đủ bộ sưu tập các vị thì đống bánh nguội ngắt hết!" Đầu dây bên chắc càu nhàu, phàn nàn gì đó. Anh shipper trợn tròn hai mắt ngạc nhiên, chần chừ một lúc cũng đành bất lực buông xuôi: "Vậy thôi chốt thế nhé!"

Vừa cúp điện thoại, liền lia cặp mắt cú vọ "quét" một vòng hàng đang xếp hàng. Rất nhanh, tia trúng một cô bé mua xong bánh nướng, chuẩn rời . Cô bé cẩn thận cầm chiếc bánh nướng định đưa lên miệng c.ắ.n một miếng, thì shipper sấn tới, vồn vã nở một nụ tươi rói. "Bạn nhỏ xinh xắn ơi, cho tui hỏi nhỏ tí, chiếc bánh nướng bạn mua là vị gì thế?" Cô gái chần chừ mất vài giây, dè dặt đáp: "Bánh của là nhân đậu phụ xốt cay tê."

Nụ môi shipper càng thêm rạng rỡ, hớn hở mặt: "Vậy bạn nhã ý nhượng chiếc bánh đó cho ? trả cho bạn 15 tệ!"

" Mơ ! chôn chân xếp hàng rã rời cả chân mới mua đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-92.html.]

"Thế 20 tệ nhé? Bạn gái ơn phước giúp với, ông khách trời đ.á.n.h của nằng nặc đòi nếm trọn bộ sưu tập các vị bánh của quán cho bằng ." Cô gái bắt đầu biểu hiện lung lay ý chí. Nghĩ nghĩ , bán chiếc bánh với giá 20 tệ, tính cũng hời, thiệt thòi gì? Anh shipper tinh ý bắt thóp sự d.a.o động của đối phương, vội vàng móc ngay điện thoại , thao tác chuyển khoản nhanh như chớp. ...

Bà cụ chễm chệ trong ô tô chứng kiến trọn vẹn màn giao dịch bá đạo , khẽ chép miệng cảm thán: "Trời đất, một cái bánh nướng mà hét giá tận 20 tệ, chẳng cái món ngon thần sầu đến mức nào." Anh con rể vốn đói meo từ sáng sớm. Nếu bà cụ mệt mỏi chán ăn là chuyện thường ngày, thì thuộc tuýp mở mắt là bao t.ử réo gọi ầm ĩ. "Mẹ ơi, để con chạy mua vài cái bánh nướng lót nhé. Vợ con sáng nay cũng vội quá kịp ăn gì." Phòng khám bên cạnh xem chừng còn lâu mới tới giờ mở cửa. Nếu tranh thủ lúc vắng vẻ chạy xếp hàng mua đồ ăn sáng, lát nữa đông nghịt thì mà nhịn đói.

Thấy hàng rồng rắn xếp hàng quán ăn, con rể thừa hiểu hương vị món ăn ở đây chắc chắn dạng . Trong khoản ăn uống, cứ nhắm mắt theo lựa chọn của đông là y như rằng chẳng bao giờ trật nhịp

Bà cụ: "Mẹ cũng xuống xe dạo với con một lát, khởi động gân cốt cho đỡ mỏi. Mẹ quan trọng ăn bánh nướng , xem thử cháo nóng gì ăn tạm ." Anh con rể ân cần đỡ bà cụ bước xuống xe. Tố Anh thấy xuống xe, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ngược .

"Mẹ ơi, xuống xe thế ?"

"Ngồi trong xe gò bó quá, xuống cho giãn gân giãn cốt... Tố Anh , đúng là địa chỉ con?"

Tố Anh gật đầu: " ạ, chính là phòng khám . Nghe bác sĩ Đoàn Thanh Trạch 8 rưỡi sáng mới bắt đầu nhận bệnh."

8 rưỡi sáng! Mà bây giờ mới chỉ hơn 7 giờ một chút. Tố Anh lia mắt sang quán ăn sáng tấp nập khách khứa, vội vã dìu tay : "Hai con qua kiếm chút đồ ăn nóng hổi lót ạ, trong quán chờ cũng đỡ lạnh." May là kế bên phòng khám cái quán ăn . Nếu , bắt bà cụ chôn chân chịu trận ngoài trời gió lạnh căm căm, gió rít từng cơn lạnh buốt thấu xương thế , chẳng bà sẽ khốn khổ đến nhường nào.

Anh chồng xung phong xếp hàng mua đồ ăn, còn hai con Tố Anh thì rẽ trong quán tìm chỗ . Lúc ngoài trời thì cảm nhận gì rõ rệt, nhưng bước chân quán, một luồng mùi hương bánh nướng ngào ngạt, béo ngậy xộc thẳng mũi, khiến bao t.ử của Tố Anh biểu tình đ.á.n.h trống râm ran. Bàn bên cạnh, một học sinh đang c.ắ.n ngập răng chiếc bánh nướng nhân thịt. Nước thịt tươm sóng sánh, mùi thơm quyến rũ đến mức chỉ thôi cũng thấy như đang thưởng thức một "đại tiệc" thịnh soạn. Cắn vài miếng bánh nướng, học sinh uống thêm một ngụm sữa bò nóng hổi. Ánh mắt Tố Anh dán chặt bé, nuốt nước bọt ực ực.

Cái mùi bánh nướng mà thơm nức mũi đến thế! Ly sữa bò cũng bốc khói nghi ngút, ấm áp vô cùng. " Mẹ đây đợi con lát nhé, con hỏi thử xem quán bán cháo nóng ." Tố Anh rảo mắt quanh quán một vòng, cuối cùng túm Ôn – mang dáng dấp của bà chủ quán nhất. "Chào bà chủ, cho hỏi quán phục vụ cháo nóng ạ?"

Mẹ Ôn bưng một thau bột ủ nở to bự giao cho Diêu Thanh Cần, khách hỏi mua cháo, bà đáp lời với giọng điệu nhẹ nhàng, vui vẻ: "Xin , quán bán cháo ạ." "Thế còn sữa bò thì bà chủ? Lúc nãy mới thấy học sinh đang uống ngon lành mà?"

Mẹ Ôn ngạc nhiên, mỉm giải thích: "À, đó là... suất ăn đặc biệt của quán, bán đại cho khách ạ."

Nói cũng , đây cũng là ý tưởng lóe lên trong đầu Ôn buổi họp phụ ngày hôm qua. Trước đây, Ôn Phạn mất công mang đồ ăn sáng đến tận lớp. Mẹ Ôn xót con gái, nghĩ bụng trời dạo chuyển lạnh, mang đồ ăn một đoạn đường dài tới lớp thì còn gì là ngon nữa. Chi bằng cứ gọi tụi nhỏ tới thẳng quán mà ăn cho tiện.

Mẹ Ôn đem ý tưởng bàn bạc với con gái, Ôn Phạn xong liền gật đầu đồng ý ngay tắp lự. "Quá hợp lý luôn , sẵn ở quán thì con cũng nhàn hơn." Hiện tại khu bếp của quán mở rộng hơn nhiều, dụng cụ, bếp núc ở nhà thể sánh bằng. Thế là, Ôn Phạn chính thức đưa thông báo với dàn "sư phụ" phụ đạo của , tuyên bố từ nay về sẽ phục vụ bữa sáng ngay tại quán. Luật cũ vẫn áp dụng triệt để: Đứa nào lịch phụ đạo ngày hôm đó thì cứ việc đến quán ăn sáng, đặc cách miễn xếp hàng! Thông báo ban , group chat của lớp lập tức bùng nổ, rần rần hưởng ứng.

Bên cạnh mấy "vị thần học bá" suất phụ đạo, những thành viên còn trong lớp thì đồng loạt gào thét, đòi thưởng thức món Sữa bò hoa mộc quế và Canh xương hầm củ sen trứ danh của quán hồi tuần . Lần , cơ hội hiếm hoi nếm thử hai món đồ uống cực phẩm chỉ rơi tay Tần Hòa và Hàn Lộ Lộ, những khác dẫu lặn lội tới quán thì cũng chẳng đến lượt bốc ! Ôn Phạn ngẫm nghĩ một chút, chuyện cũng chẳng gì to tát. Sữa bò thì dặn đầu mối giao thêm một thùng là xong. Còn Canh xương hầm củ sen, cứ chuẩn nguyên liệu ninh nhừ từ chiều hôm . Nhờ đạt thành tích khả quan trong kỳ thi , chỉ công sức của những bạn trực tiếp kèm cặp, mà những bạn khác trong lớp cũng nhiệt tình giải đáp thắc mắc, giúp đỡ Ôn Phạn nhiều.

Chính vì , sáng nay, bạn bè trong lớp của Ôn Phạn rốt cuộc cũng hưởng "đặc quyền" VIP. Mẹ Ôn đặt hai thùng giữ nhiệt nhỏ trong khu bếp, bạn học nào của con gái ghé quán, cứ việc thoải mái lấy sữa bò và canh củ sen mang uống. Mẹ Ôn trình bày dài dòng với Tố Anh, chỉ giải thích qua loa đó là phần ăn chuẩn riêng cho nhà. Tố Anh: " Vậy bà chủ nhượng cho một bát ? dẫn già khám bệnh, già răng cỏ yếu ớt, nhai mấy cái bánh nướng cứng ngắc e là đứt nổi, chỉ aen chút súp nóng cho ấm bụng... Tiền nong thành vấn đề."

Mẹ Ôn khẽ nhíu mày, đưa mắt về phía Tố Anh, quả nhiên thấy một cụ già đang rũ rượi ở bàn phía . "Vậy để lấy cho chị." Mẹ Ôn múc hai bát súp đầy đặn, một bát Sữa bò hoa mộc quế và một bát Canh xương hầm củ sen. Tố Anh ngớt lời cảm ơn, bê hai bát súp nóng hổi về bàn. lúc đó, chồng cũng mua mấy chiếc bánh nướng đem về. Ba quây quần bên chiếc bàn nhỏ, mặt là hai bát súp bốc khói nghi ngút và bốn chiếc bánh nướng thơm lừng.

Anh chồng hớn hở chỉ trỏ, giới thiệu từng vị bánh: "Cái là nhân thịt lợn tươi, cái nhân bánh hồng hoa mộc quế, cái nhân đậu phụ xốt cay tê, còn cái là nhân hẹ xào trứng." Anh gom đủ bộ sưu tập tất cả các hương vị bánh nướng hiện của quán. Tố Anh định mở miệng đề nghị hai vợ chồng chia đôi mỗi hai chiếc bánh, thì bất chợt thấy bà cụ với tay lấy chiếc bánh nhân hẹ xào trứng, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng, nhai bánh, bà cụ đưa tay lấy chiếc thìa, múc một muỗng canh củ sen đưa lên miệng ăn ngon lành. "Chẳng hiểu sáng nay thấy đói cồn cào thế ."

Có lẽ do khung cảnh nhộn nhịp, tấp nập của hàng xếp hàng kích thích sự thèm ăn, hoặc cũng thể do vị ngọt thanh của nước súp và mùi thơm của bánh nướng khơi dậy vị giác, tóm là bà cụ đang cảm thấy thấy đói. Cắn một miếng bánh nướng nhân hẹ xào trứng, vị hẹ tươi giòn, trứng gà béo ngậy, lớp vỏ bánh bột ủ nở mỏng tang, chín đều. Ăn vài ba miếng bánh, húp thêm một hớp canh củ sen nóng hổi, cả cơ thể như sưởi ấm từ bên trong, dễ chịu vô cùng. Niềm xúc động trào dâng trong lòng Tố Anh khó thể diễn tả thành lời. Cô cứ trân trân ăn hết một chiếc bánh nhân hẹ xào trứng mà dường như vẫn thèm, miệng vẫn lẩm bẩm khen ngon, tay tiếp tục với lấy chiếc bánh nhân đậu phụ.

Anh chồng vội vã bẻ đôi chiếc bánh nhẹ nhàng : "Mấy đồ ăn nhiều dầu mỡ lắm, ăn một cái rưỡi thôi là bụng ." Bà cụ lưu luyến nửa chiếc bánh nhân đậu phụ còn , liếc bát canh củ sen uống cạn trơ đáy. Chẳng buồn đôi co tranh giành chiếc bánh với con rể nữa, bà với tay lấy bát sữa bò uống kèm với nửa chiếc bánh nhân đậu phụ. Bánh nhân đậu phụ mềm xốp, phần nhân bên trong là đậu phụ xốt cay tê mà nêm nếm gia vị ngũ vị hương truyền thống. Nhân bánh là một nửa đậu phụ băm nhuyễn, một nửa miến dong, uống kèm với sữa bò thì quả là sự kết hợp tuyệt đỉnh.

Ăn uống no say, bà cụ buông đũa, ợ một tiếng rõ to, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Cười :"Quán nấu ăn ngon thật đấy."

 

Loading...