Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:35
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay cụ Đoàn nửa lời chê bai nào về đồ ăn, thậm chí còn chút vui mừng. Rõ ràng thỏa thuận mỗi bữa một món thôi, thế nhưng hôm nay hai món, kể mùi thơm còn khiến cụ rút ngắn bớt thời gian mắng . Chứ nếu là ngày thường, gặp vị phụ hồ đồ cỡ , cụ mắng cho ít nhất một tiếng đồng hồ mới may ! Món cơm trộn bưng lên, dù kịp rõ nguyên liệu là gì, thì cái mùi hương ngai ngái, xém cạnh của chảo xào ập ngay mũi. Trứng gà và thịt ba chỉ xém vàng tỏa mùi thơm béo ngậy, kết hợp với vị cay nồng của ớt, tất cả cuộn trào, dội thẳng khứu giác một cách mãnh liệt. Chia cơm thành hai chén nhỏ, gắp thức ăn đắp lên một chén, cụ Đoàn sang hỏi đứa bé mặt: "Cháu dùng đũa ?" Đứa bé mới chứng kiến cảnh ông lão hung dữ mắng xa xả, sợ đến mức dám hé nửa lời. Giờ thấy lóc chạy ngoài, nó cũng lén đung đưa đôi chân ngắn củn, định nhân lúc ông lão để ý thì lẻn ngoài tìm lớn. mà... Ông lão đưa cho nó một bát cơm thơm phức, còn ân cần hỏi nó dùng đũa . Đứa bé nhút nhát lí nhí đáp: "Dạ... ạ." Cụ Đoàn cũng chẳng quản gì nhiều, nhét thẳng đôi đũa tay nó. Sau đó ngó nghiêng một lúc, cụ lấy mấy chiếc đệm lót m.ô.n.g đứa trẻ, giúp nó tới mặt bàn. "Ăn cháu." Dù trong đầu vẫn nơm nớp nghĩ đến việc tìm , nhưng thức ăn thơm quá chừng. Bất tri bất giác, thằng bé cầm đũa gắp thịt và trứng bỏ tọt miệng. Ôn Phạn cắt ba chỉ điệu nghệ. Những lát thịt ba chỉ mỏng tang, đều tăm tắp, khi đảo chảo tứa hết lớp mỡ béo ngậy, viền thịt sém vàng rộm. Phần mỡ dai dòn sần sật, phần nạc thì khô mà thơm, hề xác. Ớt xanh mang theo vị cay dìu dịu, điểm xuyết một cách vặn. Trứng gà cũng thấm đẫm mùi dầu thơm nức. Một bát thức ăn đậm đà như thế rưới lên cơm trắng, khiến cả hai ông cháu ăn mải miết chẳng ai buồn với ai câu nào. Đợi cụ Đoàn ăn hết hơn nửa bát cơm, ngó sang thì thấy thằng bé gục mặt bát, cụ vội vàng lấy tay nâng đầu nó lên. "Cháu ăn chậm thôi." Trẻ con lâu ngày đụng đến đồ mặn, cụ Đoàn cũng sợ nó ăn nhanh quá hại dày, nên gắp thêm cho nó vài đũa rau xanh. "Ăn thêm chút rau nhé." Thằng bé bĩu môi tính từ chối. Nó quá ngán rau xanh ! Đã thế, nó luôn cảm giác món rau xanh một mùi ngai ngái khó chịu. Thấy nó cứ chọc chọc đũa cơm trắng, cụ Đoàn thừa nó đang phụng phịu chịu ăn, bèn giao kèo: cứ ăn hai miếng rau xanh thì ông gắp cho một đũa thịt. Chẳng là thằng ranh con nãy lẻm lỉnh ăn sạch thịt trong chén của ! Giờ bát nó chỉ còn trơ mỗi cơm trắng mà thôi. Được ông hứa hẹn, thằng bé mới chịu vươn đũa gắp rau xanh. Ôn Phạn món rau tuy đơn giản, nhưng lớp mỡ hành tím rắc bên là cực phẩm. Giòn tan, rôm rốp, hệt như đang nhai snack . Thằng bé gắp một miếng đưa miệng, tự động gắp miếng thứ hai. Chẳng mấy chốc ăn sạch nửa đĩa rau mà cũng quên luôn cả việc đòi ăn thịt. Cụ Đoàn nhẩn nha ăn vài đũa rau, thầm cảm thán tay nghề của vị đầu bếp quán bên. Chỉ một đĩa rau xanh bình dị mà cũng chế biến cầu kỳ, độc đáo đến nhường . Nhớ tối qua, lúc t.ử giải thích rằng đầu bếp quán đó ông bà chủ, mà là cô con gái đang học lớp mười một, ban đầu cụ còn bán tín bán nghi. nay, hai đĩa thức ăn bày mắt, cụ tin cũng . " là hậu sinh khả úy..." Bữa cơm thơm ngon xua tan bao mệt mỏi trong cụ. Đến khi bố Khúc bước dọn mâm, cụ Đoàn lấy vẻ bình tĩnh, bế đứa trẻ tay, vẻ mặt uy nghiêm sang . Người phụ nữ lúc nãy ngoài cửa, bố Khúc hết lời giải thích khuyên can, giờ thấm thía hối hận đến ba phần. Nhìn thấy con, nước mắt chị chực trào . Cụ Đoàn loẹt xoẹt một thực đơn bồi bổ cơ thể ném về phía chị. "Tì vị của trẻ con vốn yếu, mấy thứ thịt trứng sữa gì đó, chị đừng nhồi nhét nó quá, cứ từ từ mà điều trị. Nhớ kỹ cho một câu: hễ cháu nó ăn gì thì cứ để cháu ăn, nhưng kiểm soát khẩu phần, tăng dần lên..."

Người đỏ hoe mắt, e dè đáp: " cháu nó chịu ăn ạ... Chính vì lúc đầu thằng bé cứ kén ăn, nên mới xem thầy. Đứa nhỏ từ bé lười ăn, rau nó cũng chê, cái ăn, cái cũng ."

"Thế chị nấu những món cháu thích ?!" Cụ Đoàn cảm thấy huyệt thái dương của giật giật, cố đè nén cơn giận: " , miễn là món nó thích, đừng áp đặt tiêu chuẩn của lớn. Vị giác của trẻ nhỏ nhạy bén, chị cứ cố nhồi nhét thứ nó thích, thì sơn hào hải vị cũng hỏng mất khẩu vị của nó thôi." Người phụ nữ sợ sệt dám cãi nửa lời, chỉ tủi gật đầu cái rụp. Cụ Đoàn thực sự cạn lời, dặn dò thêm vài câu vỗ nhẹ lên vai đứa bé. "Về nhà nhớ ăn cơm cho ngoan nhé, thích ăn gì thì cứ mạnh dạn bảo với lớn." Thằng bé gật gù chiều hiểu, bỗng cảm thấy ông lão cũng thật bụng. Lúc nãy ông còn cho nó ăn món thịt và món rau ngon đến thế cơ mà. Haizz, giá như nó cũng nấu món rau ngon như thì mấy. Tiễn hai con cửa, cụ Đoàn quên dặn bố Khúc mỗi tuần gọi điện hỏi thăm tình hình một . Bố Khúc: ... Tính khí của sư phụ nhà , đúng là bó tay.

Những ca bệnh đến đó còn gặp những "kỳ hoa dị thảo" như nữa. Đa phần là già mắc bệnh tuổi già, thi thoảng mới một hai ca bệnh nan y phức tạp. Người nhà đem theo xấp phim chụp dày cộp, khuôn mặt tiều tụy vì ngược xuôi khắp chốn, giờ đây ánh lên tia hy vọng mỏng manh. Thường những lúc như , thời gian thăm khám của cụ Đoàn kéo dài hơn nhiều. Cụ tỉ mẩn xem xét từng tấm phim một, cặn kẽ dò hỏi bệnh sử. Cho dù kết luận cuối cùng đưa chẳng mấy khả quan, cụ vẫn kiên nhẫn giải thích tường tận cách để bệnh bớt phần nào đau đớn. Khám xong mười buổi chiều, ngoài cửa vẫn còn chen chúc một hàng dài bệnh nhân. Hết cách, cụ đành thở dài, phát thêm năm nữa để khám. Đến khi mười lăm bệnh nhân cuối cùng rời thì trời nhá nhem tối. Bố Khúc dịu giọng khuyên nhủ những còn nán : "Sư phụ cũng mệt cả ngày , xin bà con ngày mai hãy ." Tiễn hết , bố Khúc dọn dẹp phòng khám, chỉ thấy sư phụ cứ chốc chốc đồng hồ. Bố Khúc: "Sư phụ, trường học tan lúc sáu giờ hơn, nhưng cô bé nhà họ Ôn còn học phụ đạo, thường thì bảy giờ mới về đến quán." Đợi con bé nấu xong bữa tối, chắc cũng gần tám giờ. Cụ Đoàn liếc đồng hồ, vẫn còn hơn một tiếng rưỡi nữa. "Sư phụ, là chúng về nhà nghỉ ngơi một lát?" Chẳng xa, ngay chính bản ông quần quật cả ngày, giờ lưng cũng mỏi nhừ như gãy đôi . "Nghỉ cái gì mà nghỉ? Anh đây, lâu lắm kiểm tra kiến thức d.ư.ợ.c lý của . thấy dạo lơ là lắm, kiến thức ngày xưa chắc chữ thầy trả thầy hết nhỉ? Hôm nay bốc t.h.u.ố.c mà chậm như rùa bò." Cụ Đoàn bày cái vẻ mặt thiết diện vô tư, quyết bắt t.ử trả bài ngay tại chỗ. Bố Khúc: ... khổ quá mà(o^^o)

Bảy giờ tối, Ôn Phạn mới chầm chậm thả bước về quán, đường đầu óc vẫn lẩm nhẩm ôn bài học hôm nay. Kể từ khi Tần Hòa giao chỉ tiêu mỗi ngày giảng bài nửa tiếng cho Hàn Lộ Lộ, cô bé lờ mờ nhận sự đổi của bản . Từ chỗ gượng gạo lúc ban đầu, dần dà, cô bắt đầu chủ động tư duy và sắp xếp mạch suy nghĩ. Sợi dây liên kết các điểm kiến thức dần hiện rõ mồn một trong đầu, hệt như một sơ đồ tư duy rành mạch. Cô bé càng giảng càng trơn tru, những sai lặp lặp ngày ngày một thưa dần. Thường thì hễ nắm vững một mảng kiến thức nào, những dạng bài tập liên quan đến phần đó cô sẽ bao giờ sai nữa. Tần Hòa cô bé chia sẻ xong, cũng bồi hồi cảm thán: đây chính là trải nghiệm của cô ngày . Một khi thoát khỏi vai trò tiếp thu bài vở thụ động, đặt vị trí của chủ động truyền đạt, nhiều vấn đề tưởng chừng hóc búa trở nên đơn giản đến lạ kỳ. Tần Hòa vỗ vỗ lên cái đầu nhỏ của Ôn Phạn: "Cậu đừng phụ lòng mong mỏi của tớ đấy nhé, kỳ thi cuối kỳ tới nhất định đạt một trăm điểm." Sau kỳ thi giữa kỳ, nhà trường sẽ tổ chức thi hàng tháng nữa, bài kiểm tra lớn tiếp theo sẽ rơi đợt cuối kỳ. Tính cũng chỉ còn vỏn vẹn hai tháng. Tần Hòa dồn hết tâm huyết quyết kéo điểm Toán của Ôn Phạn lên, còn Hàn Lộ Lộ thì hành cho mặt mũi tái mét. Môn Toán vốn dĩ là điểm yếu của Hàn Lộ Lộ. Giờ chỉ bạn cùng bàn lôi xềnh xệch chạy thục mạng, mà thi thoảng, bắt gặp ánh mắt "bài thế cũng " của Ôn Phạn, Hàn Lộ Lộ thấy đau nhói cõi lòng. Hết cách , thành tích của cô nàng cũng định . Nói trắng , cô cũng đang chênh vênh bên bờ vực trở thành học sinh đặc biệt đóng học phí giá cao cơ mà. Thì đành lao học thôi! Hàn Lộ Lộ ép cuốn guồng học tập, mỗi ngày chỉ bữa sáng nhà Ôn Phạn mới tạm xoa dịu trái tim bé bỏng của cô nàng.

...

Ôn Phạn đeo cặp sách bước quán. Giờ cao điểm bữa tối qua khách cũng vãn phân nửa, món tôm viên chiên ngoài cửa bán hết, nhưng khí trong quán vẫn rộn rã vô cùng. Vì kế bên cụ bác sĩ Đông y nổi tiếng đến mở phòng khám, nên nay lượng khách quen của quán thêm sự góp mặt của những lớn tuổi và trung niên xa lạ. Ôn Phạn chào bố một tiếng, đưa tay nhặt bừa vài nguyên liệu thẳng bếp. Hôm nay học hành vắt kiệt sức lực, Ôn Phạn quyết định tối nay món thịt thật ngon để tẩm bổ. Hương vị mỡ hành tím phi buổi trưa vẫn cô bé vấn vương, thì tối nay món Cơm thịt kho Đài Loan thôi! Thịt ba chỉ thái hạt lựu, cho chút dầu chảo xào săn . Hệt như cách thắng tóp mỡ, xào cho mỡ tứa hòa cùng hương thơm của thịt. Từng miếng thịt thái hạt lựu teo còn một nửa, lúc vớt bớt mỡ lợn , chỉ giữ một ít để xốt. Nêm nếm đủ loại gia vị đảo đều một lúc, trút tất cả niêu đất. Thêm nấm hương thái lựu và hành tím phi, đậy nắp vặn lửa nhỏ ninh liu riu. Ninh độ một tiếng đồng hồ, vặn bố Khúc cũng sang giục cơm. Ôn Phạn dúi tay ông chiếc muôi, bảo ông tự múc: "Tối nay ăn cơm thịt kho, bên ngoài canh, chú tự lấy nhé." Bố Khúc khịt khịt mũi, đôi mắt ánh lên sự thèm thuồng tột độ. thèm mấy thì cũng chẳng đến phần ông. Ông lưu luyến múc một muỗng xốt thịt rưới lên cơm trắng, Ôn Phạn vớt cho ông thêm một quả trứng cút ngâm tương từ nồi nước hầm khác, bổ đôi , coi như thêm chút thẩm mỹ bày biện. Còn rau xanh á? Ôn Phạn tiện tay vớ lấy nửa quả dưa chuột ngoài bếp để lên đĩa. Đã thỏa thuận chỉ nấu một món thôi, Ôn Phạn cũng lười chẳng buồn rườm rà thêm. Cơm thịt kho, nhanh tiện! Tối nay nhà cũng ăn món .

Ôn Phạn tự múc cho một bát đầy ắp, ăn vội ăn vàng về bài tập. ba Ôn bận rộn xong xuôi cũng tự xúc một bát cơm thịt kho to tướng, phịch xuống ghế đ.á.n.h chén. Những viên thịt kho mang sắc nâu óng ả phủ đầy lớp cơm trắng dẻo thơm. Miếng ba chỉ trải qua quá trình ninh nhỏ lửa hằng giờ liền, lớp mỡ ngậm đầy collagen bóng nhẫy, mỡ tứa hòa nước xốt, lấp lánh thứ ánh sáng đầy mê hoặc. Mỡ hành phi khi quyện cùng mỡ lợn, kết cấu giòn tan ban đầu càng tăng thêm phần đậm đà. Nước xốt đặc sánh bao bọc lấy từng hạt cơm. Khoảnh khắc đưa miệng, sự dẻo mềm sần sật của miếng thịt ba chỉ, độ giòn sật của nấm hương, và vị giòn béo thơm của hành phi, tất cả hòa quyện tạo nên một bát cơm hảo đến mức thể bắt bẻ nửa lời. ba Ôn sảng khoái ăn một hết sạch bát cơm to. Thấy vợ định lấy cơm, ông lập tức nhắc nhở: " Tiểu Phàm dặn đấy, bà ăn món ." Mẹ Ôn nãy ngửi mùi thơm thấy bụng sôi réo rắt, nay chồng ngăn cản. Chưa hết, ông chồng còn chỉ tay về phía chiếc nồi bên cạnh, bảo bà: "Con gái phần riêng cho bà ở kìa." Ngó đầu xem thử, bên trong chỉ trơ trọi một đĩa dưa chuột muối giấm, kèm theo một bát cháo kê nhỏ xíu mới nấu chín tới. ba Ôn thoăn thoắt chần qua một đĩa rau xanh, rưới chút mỡ hành tím phi và nước xốt lên. Một đĩa rau xanh, một đĩa dưa chuột muối, cộng thêm một bát cháo kê, bữa tối của Ôn quả thực quá sức thanh đạm và giản dị. Mẹ Ôn nuốt nước bọt nhưng chẳng ăn chút nào. nghĩ đến đống t.h.u.ố.c Đông y bốc về, bát t.h.u.ố.c trưa nay còn con gái chằm chằm giám sát bắt uống cạn, bà hết đường từ chối, đành ngoan ngoãn chấp nhận bữa ăn đơn giản . Hai vợ chồng đối diện nhưng mâm cơm thì khác biệt một trời một vực. Ăn xong, Ôn phần bứt rứt, chột . Nhớ căn bệnh của thực chất cũng thể cải thiện nhờ vận động, bà lau miệng, dõng dạc tuyên bố sẽ vạch một kế hoạch mới: Đi học bằng lái xe!

Chương 95

Ngay hôm , khi Ôn tuyên bố sẽ học lái xe, Ôn Phạn là giơ cả hai tay tán thành nhiệt liệt. Ngay cả bản Ôn Phạn cũng ấp ủ sẵn dự định . Thi đại học xong xuôi, việc đầu tiên cô bé chắc chắn sẽ là đăng ký học lái xe! Thậm chí, đôi lúc ba Ôn còn lầm bầm rằng con cái nhà chẳng mấy đứa đam mê xe cộ đến nhường . Thế mà Ôn Phạn cứ hễ leo lên ghế phụ là nhấp nhổm, ngọ nguậy, cái vẻ con cái là lái ngay, nằng nặc đòi bố nhường vô lăng cho thử vài vòng mới chịu để yên. Lúc , Ôn Phạn đang túm lấy Ôn, hai mắt sáng rực lên hỏi dồn: "Mẹ, định học sàn tự động ạ?" "Nếu thi đỗ bằng, nhà mua thêm xe nữa ?" "Thế lúc tập, con theo xem ạ?" Mẹ Ôn vốn chỉ thuận miệng bừa để khỏa lấp chuyện ăn kiêng, nào ngờ con gái truy hỏi gắt gao quá, bà đành đ.â.m lao theo lao: "Học sàn . Nhà sẵn một chiếc , tạm thời mua mới nữa... Ngày mai sẽ trung tâm ghi danh luôn." Thấy vợ sắp bận rộn học lái xe, ba Ôn liền chớp thời cơ đề xuất việc tuyển thêm nhân viên cho quán. "Mấy hôm định . Quán bây giờ đông khách quá, bà cứ loay mãi đ.â.m huyết áp cao. Chi bằng thuê thêm một về phụ giúp hơn ." Lương của Diêu Thanh Cần hiện tăng lên mức sáu ngàn rưỡi một tháng. Mức đãi ngộ quả thực vô cùng xứng đáng với công sức cô bỏ , từ sáng tinh mơ đến tối mịt, cô chẳng lúc nào ngơi tay. Thanh Cần dẫu cũng ba đầu sáu tay, từ ngày quán mở rộng thêm, một cô xoay xở cũng bắt đầu đuối sức. Đã thì hà cớ gì chắt bóp một phần tiền lương nhân công? Thuê thêm , ai nấy đều nhẹ gánh. Lời ba Ôn hợp lý, nhưng Ôn vẫn những trăn trở riêng. "Tuyển thêm thì cũng , nhưng phân công công việc thế nào đây?" Thanh Cần hiện tại đang đảm đương mấy đầu việc liền. Thứ nhất là phụ trách quầy ăn vặt ba bữa, thời gian bận rộn nhiều, mỗi bữa sáng - trưa - tối loanh quanh chừng một tiếng đồng hồ. Buổi sáng thêm hai vợ chồng giúp sức. Thứ hai là thu ngân và dọn dẹp bàn ghế trong quán. Việc chủ yếu do Ôn phụ trách, Thanh Cần chỉ chạy phụ họa khi lo xong quầy ngoài. Thứ ba là chuẩn sơ chế nguyên liệu, dọn dẹp quán xá. Và cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, chính là khâu cắt ghép video và livestream quảng bá quán. Hầu như tuần nào Thanh Cần cũng đều đặn lên ba đến bốn video, dành một ngày để livestream trò chuyện, cốt kéo thêm tương tác cho quán nhà . Bốn đầu việc đều là tâm huyết mà Ôn và Thanh Cần mãi mới mài giũa cho ăn khớp. Thuê thêm thì dễ, nhưng xé lẻ việc cho hợp lý mới là vấn đề nan giải. "Giao quầy ăn vặt cho ngoài thì yên tâm; khâu cắt ghép thì Thanh Cần đang ; sơ chế nguyên liệu cũng chẳng gì vất vả nhọc nhằn." Nói , cực nhất vẫn là khâu chạy bàn, dọn dẹp những khung giờ cao điểm. Mẹ Ôn cân nhắc, thuê một nhân viên part-time là lý tưởng nhất. Mỗi ngày cứ đến bữa, đó đến phụ hơn một tiếng là sẽ nhẹ gánh nhiều. Ôn Phạn cũng gật đầu tán thành. "Nhân viên part-time chắc cũng dễ kiếm thôi . Con bảo ở căng-tin trường con, trưa nào cũng mấy bạn học sinh thêm kiếm chút tiền sinh hoạt phí đấy." Trường trung học Quần Anh là một môi trường phân hóa rõ rệt: những học sinh con nhà trâm thế phiệt, ít những học sinh nhà nghèo học giỏi. Nhà trường luôn chính sách hỗ trợ cho các học sinh cảnh khó khăn: phụ giúp dọn dẹp ở các quầy ăn trong căng-tin, trường sẽ bao cơm trưa và phòng hậu cần sẽ trích một khoản thù lao nhỏ. Mẹ Ôn vốn định nhờ Tống Tuệ xem mối nào quen giới thiệu cho, nay con gái , bà cũng thấy đối tượng học sinh là hợp lý nhất. Chỉ cần là học sinh lớp 12 bận tối mắt tối mũi ôn thi, thì thời gian rảnh rỗi của học sinh lớp 10, lớp 11 khớp với khung giờ cao điểm của quán. Thế là Ôn bỏ qua luôn ý định nhờ vả, tự tay ngay một tấm biển đỏ chót dán cửa: 【TÌM NGƯỜI LÀM THÊM: Tuyển 01 học sinh part-time. Thời gian việc: Sáng 7h-8h, Trưa 12h-12h50, Tối 7h-8h. Bao ăn 3 bữa, thù lao trao đổi trực tiếp.】 Tờ thông báo dán lên, học sinh thì thấy , nhưng đám thực khách quen mặt của quán nhao nhao lên như vỡ chợ. Mấy chị dân văn phòng trẻ tuổi xuýt xoa đầy ghen tị. "Thôi xong, cái phúc lợi bao ăn 3 bữa hấp dẫn quá mức quy định , cũng bỏ việc đến đây ghê."

"Bà chủ ơi, quán tuyển full-time ? Có thì xin nghỉ quách cái công ty trời hành để sang đây đầu quân ngay tức khắc!"

"Bao ăn 3 bữa cơ á, trả lương cũng tình nguyện dâng hiến sức lao động!"

" ! Công ty ngay gần đây! Thời gian của linh động cực kỳ luôn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-94.html.]

"Anh nghề gì thế?"

" sales! Nói thật đấy bà chủ, bà qua một cái . Giờ giấc của thoải mái lắm! Sáng đến quẹt thẻ cái là chuồn ngoài ngay. cứ báo công ty là gặp khách hàng..."

Mẹ Ôn dở dở : "Cái ... ngộ nhỡ buổi trưa bận khách qua thì ?" Anh sales hùng hồn ứng tuyển ban nãy bỗng im tịt. Thấy , một cô gái bên cạnh vội chen lấn lên phía : "Cháu cháu cháu! Cháu ở văn phòng Ủy ban phường ngay đây! Thời gian của cháu bao trọn gói luôn!" Ủy ban phường... Mẹ Ôn càng cạn lời. "Cơ quan cháu cho phép thêm bên ngoài ?" Cô gái vỗ n.g.ự.c một cái: "Không cô, cô cứ coi như trả lương cho cháu là !" Không nhận lương thì gọi gì là thêm! Thế chỉ tính là cô nàng đang duy trì trật tự khu phố, tay trượng nghĩa giúp đỡ dân lành thôi! ... Thật đúng là chuyện nọ xọ chuyện . Mẹ Ôn vây hãm đến mức nghẹt thở, đành đanh mặt , chốt hạ một câu xanh rờn: chỉ tuyển học sinh!

Chẳng bao lâu, tin tức quán Ôn Ký cần tuyển một chân chạy bàn part-time lan truyền khắp ngõ ngách trường học. Ôn Phạn thò mặt lớp đám bạn bủa vây hỏi đông hỏi tây, cô xong mà mặt mũi cứ ngơ ngác. "Các thêm á?" Hàn Lộ Lộ, với tư cách là phát ngôn của lớp, liền trưng vẻ mặt " còn cố tình hỏi": "Đương nhiên !" Ôn Phạn thật sự thể hiểu nổi mạch não của đám bạn . Bầu khí trong lớp đây thiện thế nhỉ? Cái hồi chủ cũ của cơ thể còn đóng giả con nhà giàu, hứng chịu bao nhiêu lời xỉa xói, mỉa mai. Ngay cả Kim Duệ cũng mở mồm là mỉa mai kẻ nghèo hèn, thấp kém. Thế mà chỉ qua một đêm, cô treo biển tuyển một suất thêm cho học sinh nghèo vượt khó, mà đám " ấm cô chiêu" tranh ứng tuyển là ? Hàn Lộ Lộ: ... "Cậu đừng nhắc chuyện cũ nữa. Thú thật thì hai tháng nay, ai nấy đều thấy hồi bọn hành xử quá trẻ trâu." Giọng Hàn Lộ Lộ phần gượng gạo. Ôn Phạn khơi thì thôi, chứ hễ nhắc đến là cả đám thấy ngượng chín mặt, chẳng giấu mặt . Ngẫm cũng , con khi lớn lên quá khứ mới thấy ngu ngốc đến nhường nào. Cứ như cái lúc nghiệp đại học lướt mấy dòng status hồi cấp 2 mạng, nhiều lúc tự đào hố chui xuống đất. Nay đổi cách về Ôn Phạn, ngẫm quá khứ, ai cũng nhận sự nông cạn, hời hợt của chính . Tại ngày xưa cứ gán ghép cái kịch bản tình tay ba, thanh mai trúc mã đầu gì nhỉ? Lại còn tự biên tự diễn, khoác cho Ôn Phạn cái mác "nữ phụ phản diện" nữa. Kỳ thực, Ôn Phạn là một cô bạn tuyệt vời cơ mà!

Cô bạn tuyệt vời Ôn Phạn bấy giờ vẫn giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ: "Muộn , tớ tìm ." Hàn Lộ Lộ thì kêu trời trách đất, bảo Ôn Phạn sống chẳng tình , lúc mà còn mang thái độ việc công tư phân minh, chừa cho hội chị em một cơ hội chứ? Ôn Phạn bất lực day day trán: "Ai mà đại tiểu thư như bưng bê cơ chứ!" Sự thực thì Ôn chỉ mất vỏn vẹn nửa ngày để chốt nhân sự. Người do một giáo viên là khách quen của quán nhiệt tình tiến cử. Giáo viên dạy lớp 10 kể rằng, lớp một em nữ sinh quê ở một huyện vùng sâu vùng xa. Bố đều nông, vài năm trong nhà bạo bệnh nên gia cảnh vô cùng éo le. Mới khai giảng bao lâu, cô bé rụt rè hỏi xem căng-tin trường còn suất thêm nào , khi nhận những cái lắc đầu từ chối, cô bé hụt hẫng đến rơi nước mắt. Cô bé ngoan ngoãn, học lực giỏi, tính tình chút rụt rè bẽn lẽn, ít , nhưng bù việc thì cực kỳ chăm chỉ và nhanh nhẹn. Nghe , Ôn liền gật đầu bảo cứ đến xem thử. Trưa hôm đó, cô bé sinh viên mặt tại quán. Mẹ Ôn cặn kẽ trình bày các chế độ đãi ngộ của quán: "Bao ăn 3 bữa, một tháng cô trả cháu tám trăm tệ." Thực chất tính là mỗi tuần hai trăm tệ. Trường học trả một tháng năm trăm, Ôn nhỉnh tay thêm ba trăm, cũng là vì lượng công việc ở quán vất vả và bận rộn hơn căng-tin trường nhiều. Cô bé tên Vu Phương Phương vóc dáng gầy gò, nhưng bù chân tay lanh lẹ, tháo vát. Trong suốt thời gian bữa trưa, cô bé gần như chạy thoăn thoắt ngừng nghỉ phút nào. Mẹ Ôn vội giằng lấy chiếc giẻ lau trong tay Phương Phương, giục con bé mau chóng ăn cơm. "Cháu ăn nhanh là muộn giờ học đấy." Chẳng chẳng rằng, Ôn ấn con bé phịch xuống ghế, sang giục ba Ôn cho Phương Phương một bát mì. Vu Phương Phương chút bồn chồn, lúng túng. Là học sinh nội trú, cô bé hiếm khi ngoài ăn tiệm. Hơn nữa... Liếc bảng giá treo tường, Phương Phương tự hiểu rằng, nếu cơ hội , chắc cả đời em cũng chẳng dám bước chân một quán ăn đắt đỏ như . Trưa nay Ôn Phạn lười biếng. Cô xào sẵn một chảo nước xốt tương thịt băm thật bự. Mì sợi nhào tay trụng qua nước sôi, vớt , trải lên lớp xốt tương và dưa chuột thái sợi. Ba Ôn thấy thế thì sợ sơ sài, bèn bào thêm một ít cà rốt, luộc thêm vài cọng giá đỗ rắc lên. Một bát mì to bự , đầy ắp, hội tụ đủ loại màu sắc rực rỡ của rau củ. Phần xốt thịt băm nấu kỹ đến độ mỡ và tương tách lớp, múc một thìa thơm lừng rưới lên , Ôn tự tay bưng cho Phương Phương tế nhị ngoảnh mặt chỗ khác, sợ con bé ngại ngùng. Ban đầu Phương Phương định mở miệng cháu ăn nhiều thế , nhưng thấy Ôn ,cô bé cũng chẳng dám hé răng, đành cầm đũa lên trộn đều bát mì bắt đầu ăn. Vốn dĩ xốt tương đủ thơm , khi trộn đều, từng sợi mì óng lên màu nâu sậm của nước xốt, hương thơm càng thêm phần quyến rũ. Vị ngọt của tương ngọt hòa quyện cùng vị mặn mà của tương đậu nành nhuộm những viên thịt băm thành một màu nâu óng. Miếng thịt xém vàng dậy lên mùi thơm đặc trưng, thứ nước xốt sánh đặc, đậm đà bám chặt lấy từng sợi mì. Mì dai dai, sần sật, quyện cùng hương vị nồng nàn của thịt băm và tương xốt, khiến Vu Phương Phương chẳng ăn sạch bát mì to bự từ lúc nào. Vừa buông đũa xuống, Diêu Thanh Cần nhanh tay dọn bát. "Cháu mau về trường ." Trường học báo chuông lúc một giờ hai mươi, giờ lớp là chuẩn giờ. Vu Phương Phương lễ phép chào Ôn rảo bước về trường. Suốt quãng đường về lớp, hương vị của bát mì ban nãy cứ quẩn quanh mãi trong tâm trí cô bé. Vừa bước chân lớp, cô bạn cùng bàn huých nhẹ tay cô: "Này, đang thêm ở quán Ôn Ký đối diện trường ?" Tim Vu Phương Phương bỗng hẫng một nhịp. Dù sớm muộn gì việc thêm cũng sẽ đến tai bạn bè, nhưng cô bé ngờ nhanh đến ! Nói cách khác... các bạn cùng lớp thấy cảnh cô bê mâm, lau bàn ở Ôn Ký ? Vu Phương Phương đột nhiên bật , cô cũng hiểu vì cảm giác . Rõ ràng việc thêm bằng chính sức lao động của chẳng gì đáng hổ, nhưng mặt cô bé cứ đỏ rần rần lên, trong lòng thấy khó chịu lạ kỳ. Cô vé cúi gằm mặt xuống, giọng nghèn nghẹn đáp lời: "Ừ." Vu Phương Phương dám ngẩng đầu lên, chỉ sợ bắt gặp ánh mắt khó hiểu, tò mò, hoặc tệ hơn là sự thương hại từ bạn cùng bàn. Ngờ , cô bạn bất ngờ reo lên một tiếng đầy phấn khích: "Oa! Cậu sướng thật đấy!" Sướng thật á? Vu Phương Phương ngơ ngác hiểu chuyện gì. Cô bạn cùng bàn nắm chặt lấy tay cô bé, giọng hồ hởi: "Cả lớp đang bàn chuyện Ôn Ký tuyển , ngờ nhận luôn ! Tuyệt cú mèo! À , từ giờ mua giúp tớ bánh hồng ? Tớ thèm món đó lâu lắm mà cứ xếp hàng là hết sạch!" Mấy bạn bàn thấy cũng lục đục xuống, ánh mắt ánh lên vẻ ghen tị: " đó, Vu Phương Phương nhanh thật! Tớ cũng định ứng tuyển mà chậm chân mất tiêu!"

"Phương Phương, mai mốt mua giùm tớ chả tôm viên chiên nhé! Tớ thèm món đó lâu lắm !"

"Tớ đưa tiền cho nha Phương Phương, chỉ cần mua giúp tớ cái bánh nướng nhân thịt thôi là tớ đội ơn lắm !" "Phương Phương , buổi trưa ăn món gì thế?" Cả đám bỗng ngoắt sang kẻ lên tiếng bằng ánh mắt kỳ quặc. Cậu bạn rụt cổ, lí nhí thanh minh: "Không hỏi ? Tớ chỉ tò mò thôi... Có Phương Phương thưởng thức tay nghề bí truyền của bà chủ thế?" Vu Phương Phương đầu óc vẫn ong ong, bàng hoàng: "Buổi trưa... tớ ăn Mì trộn tương thịt băm."

"Mì trộn tương thịt băm á! Đỉnh chóp! Tớ cũng ăn!"

"Phương Phương ơi, là tớ một ngày nhé! Tiền lương tớ đưa hết, tớ chỉ cần bao ăn thôi!"

"Huhuhu tớ lỡ mất cơ hội ngàn vàng chứ!"

"Phương Phương , thử xin bà chủ xem tớ thể đến công ? Bọn là bạn bè mà, tớ đến phụ một tay nhé?"

Vu Phương Phương đơ tại chỗ. Đây là đầu tiên trong đời, cô bé cảm nhận đang tồn tại trong một gian kỳ diệu đến . Xung quanh em giờ đây chỉ là sự ngưỡng mộ, lòng bụng và khí sôi nổi, nhiệt thành. Chẳng hề những ánh mắt coi thường, thương hại như cô hằng lo sợ, đó là cả đám bạn xúm xít vây quanh nhờ cô bé mua đồ ăn hộ. "Vu Phương Phương, niềm hy vọng của cả lớp đặt hết lên vai đấy!"

 

Loading...