Bà Lâm mừng rỡ, tự hào : "Linh Chi nhà đúng là giỏi quá! Con nhất định sẽ trở thành thầy t.h.u.ố.c giỏi hơn cả cha con!"
Rồi bà lầm bầm: "Cơ mà phủ thành giàu thế cơ ? Tự dưng cho con nhiều tiền thế ..." Bà cứ thấy lo lo, sợ rắc rối gì.
Khổng Linh Chi trấn an: "Mẹ cứ yên tâm, thầy t.h.u.ố.c khác khám bệnh còn đòi nhiều hơn chứ, với đây là chủ động đưa cho con mà."
Bà Lâm kỹ mặt con gái, vết sẹo mờ một chút nhưng vẫn còn rõ.
Chắc chắn vì nhan sắc , chỉ còn một khả năng: y thuật của con gái cao siêu, chữa bệnh mà khác bó tay, nên mới trả nhiều tiền thế!
Trong lòng bà mừng xúc động, mắt rơm rớm. Thế mới thấy ngày thường bà đốc thúc con sách là đúng đắn, thế ngày xưa bà cũng nên ép chồng dậy sớm sách...
Hai con trò chuyện một lúc, đồ đạc xe ngựa dỡ xuống, Khổng Linh Chi lấy từng món đưa cho bà Lâm.
"Mẹ, đây là vải nhất ở phủ thành đấy, may hai bộ quần áo mà mặc, con đặc biệt chọn màu nhã nhặn cho ."
Cô bà Lâm ở góa, tiện mặc đồ sặc sỡ, nên dù mua về, bà cũng sẽ may hết cho cô.
Quả nhiên, bà Lâm ưng ngay màu , màu xám pha chút xanh, may lên chắc chắn ! Lại còn mặc cả mùa đông lẫn mùa hè.
Bà vuốt ve tấm vải mềm mại: "Con lòng thế là vui , nhưng còn nhiều quần áo lắm, cái để may cho con."
"Mẹ, con mua cho con ." Khổng Linh Chi lôi một tấm vải màu vàng ố bạc phếch: “Vải con mua riêng đấy, may cho con bộ quần áo rộng thùng thình, để khoác ngoài đồ thường, còn thừa thì cắt băng gạc băng bó vết thương."
Rồi lôi một tấm màu xanh non: "Cái mới là của con!"
"Sao mua nhiều vải thế? Chỉ cái tiêu tiền bừa bãi, con còn tiền đấy?"
Khổng Linh Chi dốc hết bạc vụn và tiền đồng trong túi bàn. Tiền thưởng bắt hái hoa tặc một ngàn lạng, bắt bà già điên hai vạn lạng, cộng thêm hai trăm lạng tiền cọc rượu cồn, ăn ở chẳng tốn bao nhiêu, bạc lẻ là đủ dùng .
Giờ đưa cho năm trăm lạng, còn hơn hai vạn lạng cô cất kỹ trong , định bụng tìm chỗ đào hố chôn.
Bà Lâm lập tức gom hết bạc , chỉ để cho cô mười mấy đồng: "Mẹ giữ hộ cho, của hồi môn."
Bà năm trăm lạng ngân phiếu: "Số tiền mua ít ruộng đất cho con nhé? Hàng năm còn thu tô."
Năm trăm lạng mua mấy chục mẫu ruộng, con gái chuyện cưới xin cũng dễ hơn.
Khổng Linh Chi nghĩ, y thuật của cô ngày càng cao, bệnh nhân tìm đến sẽ ngày càng nhiều, là trồng ít d.ư.ợ.c liệu nhỉ.
"Để hôm nào rảnh con xem thử, con ruộng trồng lúa, con mua đất đồi."
Bà Lâm: "Đất đồi gì ! Không trồng trọt , mua về gì?"
"Con trồng d.ư.ợ.c liệu."
Bà Lâm định can ngăn, d.ư.ợ.c liệu khó trồng, tốn công tốn sức, trồng chắc , nhưng nghĩ , con gái chắc chỉ hứng thú nhất thời, đợi nó khó trồng thì sẽ bỏ thôi, đất đồi nhỏ rẻ bèo, chẳng tốn bao nhiêu.
Bà lui cui dọn dẹp đồ đạc con gái mang về, mấy hộp điểm tâm đường xa vỡ nát quá nửa, hai tảng thịt khô treo lên chỗ thoáng mát...
Lục Nhân chuyện với Du Bách Thảo một lúc, tin cái tên què họ Thường định nạp Khổng Linh Chi cửa, tức điên .
Hắn c.h.ử.i đổng: "Xấu cả nết, mơ mộng hão huyền! Với gia thế của , mỹ nhân nào mà chẳng ? Rõ ràng là thèm nội lực của Khổng lang trung, hèn hạ!"
Du Bách Thảo nhướng mày.
"May mà Khổng lang trung thông minh lanh lợi." Lục Nhân càng nghĩ càng tức: “Còn dám ý đồ , đ.á.n.h gãy chân !"
Du Bách Thảo ho khan một tiếng, cố ý : "Thường Nguyên Lệnh cũng đấy chứ, gia thế hiển hách, giờ chân khỏi , chắc chắn sẽ triều quan to, Khổng Linh Chi dù cũng nở mày nở mặt."
"nở mày nở mặt cái khỉ gì?" Lục Nhân trừng mắt: “Đàn ông vinh hiển thì đến lượt thất hưởng chắc? Với Thường Nguyên Lệnh gì ? Nhan sắc thì thường thường, tài học thì thiếu gì ."
Ví dụ như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-111-thien-vi.html.]
Du Bách Thảo trong lòng thầm, nhưng mặt vẫn nghiêm nghị: " hội tụ cả tài, mạo, gia thế thì nhiều . Vốn dĩ thấy ngươi với con bé cũng đôi, nhưng mà..."
" mà ?"
Du Bách Thảo: "Ta thấy ngươi suốt ngày giả gái nha mặt nó, chắc là chị em với nó hả? Sau kết nghĩa kim lan nhớ gọi lão phu chứng nhé."
Kết nghĩa kim lan?
Lục Nhân vốn định kiếm cớ đợi vài hôm nữa mới thật với Khổng Linh Chi, giờ thì đợi nữa .
Không hiện nguyên hình nam nhi, sợ Khổng lang trung coi là chị em thật mất!
Hắn định , Du Bách Thảo kéo : "Vội gì? Người mới về, hai con đang tâm tình, , chén rượu, rượu cồn nó đưa ngươi còn ?"
Lục Nhân: "Khổng lang trung bảo cái đó uống , uống ngộ độc đấy."
"Lo gì! Lão phu giỏi giải độc nhất."
Lục Nhân: "..."
Hắn nghĩ , nhân tiện moi tin tức về Thường Nguyên Lệnh từ Du tiền bối cũng .
"Tiền bối đợi chút, con về lấy."
Hắn về phòng lấy một bình sứ nhỏ, với bà Lâm là về quê thăm nhà.
Bà Lâm đồng ý ngay, còn lấy ít điểm tâm Khổng Linh Chi mang về cho , bảo mang về cho nhà nếm thử.
Quay sang bà khen với Khổng Linh Chi: "Con bé chăm chỉ lắm! Lúc con vắng nhà, mấy tên lưu manh lảng vảng gần đây, sợ lắm, may mà nó ở nhà bầu bạn..."
Lục Nhân khen ngượng chín mặt, gật đầu: "Phu nhân, con về đây ạ."
"Ừ ừ, về nhanh kẻo muộn."
Lục Nhân khỏi cửa Du Bách Thảo lôi xềnh xệch.
Du Bách Thảo ngửi thấy mùi cồn, bất bình : "Lão phu dạy nó y thuật, nó chẳng chịu gọi một tiếng sư phụ, giờ rượu ngon thế cũng chỉ cho ngươi, đúng là thiên vị."
Lục Nhân: "Tiền bối đừng thế, ngài thầy t.h.u.ố.c chẳng lẽ tim vốn mọc lệch ?"
"Hừ! lệch thế thì quá đáng lắm."
"Thế tiền bối còn uống ?"
"Uống! Uống cho hết sạch ."
Hai một về nhà trọ đồ tháo mặt nạ, một tửu lầu mua đồ nhắm, nhanh đối ẩm.
Uống vài ngụm, Du Bách Thảo say, cảm thán: "Rượu mạnh thật! Thảo nào Đại thống lĩnh Lục Đường cũng đặt hàng, chậc, lão phu cũng đặt một trăm bình!"
Có mấy trăm lạng bạc thôi, đường đường là thần y, chẳng lẽ trả nổi?
"Đại thống lĩnh tìm cô gì?"
Du Bách Thảo kể sự tình, cũng là Khổng Linh Chi kể đó chứ tận mắt chứng kiến.