Vương phu nhân xong, vội vã dẫn quản gia và nha rời . Chỉ bóng lưng cũng bà đang tức giận đến mức nào.
Về đến nhà, bước xuống xe ngựa, đợi nha quỳ xuống cầu xin, Vương phu nhân giáng một bạt tai lên mặt con bé. Nó lảo đảo ngã xuống đất, quản gia bước lên tát thêm mấy cái nữa.
"Đồ ngu! Ngươi hại nhà họ Vương chúng trở thành trò cho thiên hạ!"
Ánh mắt Vương phu nhân như ăn tươi nuốt sống.
"Phu nhân tha mạng! Nô tỳ sai , đều là của nô tỳ, nô tỳ đáng c.h.ế.t!" Nha tự vả mặt , vả năng rõ ràng mà xin tha.
"Nhốt phòng chứa củi." Vương phu nhân bỏ một câu bước . Bà hận con nha tự ý bậy, nhưng càng hận Khổng Linh Chi hơn!
Dám sỉ nhục con trai bà như , bà nhất định bắt con tiện tỳ đó trả giá!
...
Bên , giải tán, vị thương nhân giàu lúc nãy giúp đỡ chuyện bước tiệm thuốc.
"Khổng lang trung, tại hạ họ Triệu. Biết việc cô , trong lòng vô cùng khâm phục, mạo đến cửa kết giao, mong cô đừng trách tội đường đột."
"Đâu , còn cảm ơn ngài giúp đỡ." Lâm thị lấy ấm , Khổng Linh Chi đón lấy, tự rót cho vị thương nhân họ Triệu.
"Khách sáo ."
Hai ngay trong tiệm thuốc. Vị thương nhân thuận miệng về lai lịch của . Ông đến đây để thăm họ hàng, tiện đường chút buôn bán nhỏ.
"Thì là . Chuyện của Khổng mỗ chắc ngài cũng , nhiều nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-14-thuong-nhan-ho-trieu.html.]
Vị thương nhân vô cùng cảm khái: "Lang trung vì cứu mà màng , nghĩa cử cao bao. Lệnh tôn suối vàng cũng thể an lòng."
Khổng Linh Chi cũng thuận thế khen ngợi đối phương vài câu "thấy việc nghĩa hăng hái ", " tay tương trợ".
"Thực , một bạn chuyên nghề buôn d.ư.ợ.c liệu. Nếu cô ý, thể giúp bắc cầu. Xin tại hạ thẳng, một cô là nữ t.ử lên núi hái t.h.u.ố.c rốt cuộc cũng bất tiện. Nếu cung cấp d.ư.ợ.c liệu, cô thể an tâm học tập y thuật, đến lúc đó nữ thừa phụ nghiệp, cũng thể rạng rỡ tiệm thuốc."
Khổng Linh Chi: "Ngài tuổi còn lớn hơn cha , tiểu nữ xin mặt dày gọi ngài một tiếng Thế thúc. Đa tạ ý của Thế thúc, chỉ là trị thương tiêu sạch gia sản, e là vài năm nữa mới việc buôn bán ."
"Tốt , nếu Khổng lang trung chê, cũng xin mạn phép gọi cô một tiếng hiền chất nữ. Theo thấy, cũng cần đợi lâu như ." Thương nhân vuốt râu, mặt đầy ý : "Chuyện nhà họ Vương bỏ năm mươi quan tiền mua nhân sâm để trả ơn cứu mạng chẳng mấy chốc sẽ đồn xa. Chắc chắn họ mang đồ tới, dù ít hơn, cũng sẽ ít hơn năm mươi quan là bao."
Ít nhất cũng hai, ba mươi quan.
Vốn dĩ việc buôn bán nhỏ , ông chỉ cần để chưởng quỹ tay với bạn một tiếng là , cần đích tới cửa. hôm nay, lời và hành động của vị Khổng lang trung khiến ông cảm thấy đối phương là thể mài giũa. Cộng thêm chuyện cứu , chuyện dùng một văn tiền trả ơn, phẩm hạnh cũng đáng tin cậy, sớm muộn gì cũng sẽ thành tài.
Là một thương nhân, ông chỉ buôn bán hàng hóa. Cái món "kinh doanh tình " , cũng là một vụ ăn cầm chắc lãi chứ lỗ.
Khổng Linh Chi vẻ bất đắc dĩ: "Haizz, nhà họ Khổng nay coi trọng tiền tài. Dù nhà họ Vương mang đến, cũng nhất định sẽ từ chối, thể để họ tốn kém như . nếu tiền dư, đúng là cũng thu mua một ít d.ư.ợ.c liệu. Hôm nay nghiên cứu y thư cũng chút lĩnh ngộ, đang nghĩ đến việc tiếp tục phòng khám xem bệnh đây."
Lâm thị bên cạnh chấn động vô cùng!
Bà nhớ rành rành hôm qua con gái còn đang lẩm bẩm đợi nhà họ Vương mang tiền tới, gọi đến sửa cái giường, buổi tối nó trở một cái là giường kêu. Còn đóng hai cái mẹt phơi t.h.u.ố.c mới.
Sao hôm nay đột nhiên cần tiền nữa? Lúc nãy nhận một văn tiền , bà thấy khó hiểu lắm .
...