Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu - Chương 264: Sư huynh, huynh bị sao vậy?

Cập nhật lúc: 2026-06-08 05:14:21
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Huynh đài Dạ Phong lai lịch thế nào ?"

"Không ."

"Vậy đài quen ?"

"Không ."

Tam sư thở dài: "Xem đài chịu giúp việc , chẳng lẽ đài và Dạ Phong quan hệ ?"

Lục Nhân: "Không , giúp, chỉ vì ngươi thấy ngứa mắt thôi."

"Chỉ vì lấy một hũ thuốc?"

"Không hỏi mà lấy là trộm."

Tam sư : "Vậy đài tìm báo thù?"

"Ta đ.á.n.h ngươi." Lục Nhân dậy: “Không báo thù . Sư các gì là chuyện của các , chẳng liên quan gì đến ."

Hắn ở đây chỉ để đợi sư của Dạ Phong tới, nếu trong thời gian Dạ Phong g.i.ế.c thì cũng chẳng trách lên đầu .

"Ta còn tưởng ngươi với Dạ Phong và sư là bạn đấy."

"Là bạn thì quan hệ gì?" Lục Nhân khẩy: “Chẳng lẽ cứ quen là vì họ mà xả nghĩa hiệp ? Ngươi mà còn chẳng để tâm đến cảm nhận của sư , yêu cầu ngoài. là nghiêm khắc với , dễ dãi với ."

Những lời châm chọc khiến Tam sư nghẹn họng.

"Nói xong thì cút cho nhanh."

"Ngươi sợ g.i.ế.c ngươi ?"

Lục Nhân mắt cũng chẳng buồn nhướng lên: "Muốn g.i.ế.c thì nhanh lên, g.i.ế.c thì cút, cứ lỳ mặt ở phòng gì, tiền trả phòng ?"

Vị Tam sư rốt cuộc động thủ, chỉ thật sâu một cái rời .

...

Hai ngày tiếp theo sóng yên biển lặng, mãi đến ngày thứ ba, sư của Dạ Phong mới tới.

Vừa thấy sư , Dạ Phong như tìm xương sống, vội vàng sán gần: "Sư ! Cuối cùng cũng đến , gần đây xảy bao nhiêu chuyện, chẳng cả."

Vị sư tướng mạo đường hoàng, phong độ tuấn tú, so với Dạ Phong còn thêm vài phần nho nhã.

Hắn vỗ vai sư : "Giang lão nhị ?"

Lục Nhân ung dung bước , bắt đầu giọng điệu châm chọc: "Ây da, đây chẳng là cái tên thi trượt bảng vàng đó ? Nghe ngươi về núi học võ, mấy năm gặp, võ công cũng chẳng thấy tiến bộ gì thế?"

Đối phương đ.á.n.h giá Lục Nhân một hồi: "Nghe ngươi tìm cô vợ y thuật, cũng đấy, thầy t.h.u.ố.c bên cạnh, đ.á.n.h xong ít nhất còn chữa trị, chứ với cái miệng độc địa của ngươi, chuyện đ.á.n.h chắc như cơm bữa."

"Ngươi lo cho sư của ngươi , dụ dỗ tiểu sư nhà bỏ trốn tìm tới cửa, sắp tới khối chuyện cho ngươi lo đấy."

Lục Nhân lớn đầy ác ý: "Sư ngốc nghếch của ngươi còn đang đợi ngươi đến Kiếm Trang cầu cho kìa, sợ Kiếm Trang mỗi đ.â.m cho một nhát thành cái sàng ."

của Dạ Phong im lặng trong giây lát, Dạ Phong đang định giải thích thì giữ c.h.ặ.t t.a.y sư : "Về phòng ."

Cả nhóm phòng, Uất Trì cô nương do dự một chút cũng theo.

Dạ Phong: "Sư ! Tam sư của Uất Trì đ.á.n.h đ.ấ.m ghê lắm, ba chúng cộng mới miễn cưỡng hòa, ngày nào cũng rình rập gần đây g.i.ế.c . Đệ sợ bất ngờ tay nên mấy hôm nay ngủ ở phòng Uất Trì cô nương."

Dạ Phong: "..."

, bao giờ nghĩ rằng chính vì ngủ ở phòng sư nên mới g.i.ế.c ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-264-su-huynh-huynh-bi-sao-vay.html.]

Dạ Phong: "Đệ cũng chẳng hiểu đắc tội gì với , gặp mặt bảo ."

Dạ Phong sang Lục Nhân: "Chuyện của chúng giải quyết , kỳ thi Hương, lẻn chỗ ở của trộm mất hành lý, là ngươi ?"

"Không ." Lục Nhân đáp chắc nịch: “Ta xử ngươi cần phiền phức thế, với khinh công của , đ.á.n.h ngươi xong ngươi cũng chẳng bắt ."

"Ừ." Hắn đáp một tiếng: “Sau đó cũng nghĩ ngươi, nhưng mà... nghĩ mãi , một cử nhân xuất nghèo khó như thì đắc tội với ai chứ? Nếu đắc tội, thì chỉ đó chọc ngươi."

Lục Nhân đang định gì đó thì chuyển lời: "Cho nên nghĩ, chắc là ai đó vu oan giá họa cho ngươi, tai bay vạ gió mà chịu đều do ngươi mà , ngươi nhận ?"

Lục Nhân: "..."

"Ngươi gặp chuyện như thế báo quan?"

Dạ Phong lắc đầu: "Đó là chuyện khác, giờ đang bàn chuyện trộm hành lý là vì ngươi."

Lục Nhân: "..."

Hắn nghẹn lời, hậm hực : "Cũng tại , chứ mà thiếu chút lương thiện thì lúc hùng hồn phủ nhận chẳng liên quan gì đến ." Hắn tức giận đập bàn: “Coi như nợ ngươi một , ngươi xem gì."

"Việc gấp."

Dạ Phong sang sư , nghiêm mặt: "Sư ! Trước khi xuống núi dặn dặn , hành sự tùy tiện, nhất là với nữ t.ử giữ lễ. Sao thể ngủ cùng phòng với Uất Trì cô nương?"

"Đệ..."

"Ta sợ sư hại, nhưng ngoài hại , ngoài vì bảo vệ mới , ngoài bản tính Uất Trì cô nương, nếu lời tiếng sỉ nhục, cô chịu đựng ?"

Uất Trì Khuyết đang định , thì thấy vị sư cúi đầu vái chào cô một cái thật sâu.

"Xin ! Cô nương câu nệ tiểu tiết, nhưng thể dung túng sư như , đều tại dạy dỗ nghiêm, về nhất định sẽ phạt nặng nó."

"Không cần , cần ." Uất Trì Khuyết xua tay.

"Không cầu cô nương tha thứ cho nó, nó thực sự lễ nghĩa, lát nữa sư cô nương đến, sẽ giao nó cho sư cô nương xử lý, dù đ.á.n.h c.h.ế.t nó, cũng tuyệt đối oán thán nửa lời."

Dạ Phong: "..."

, ? Đệ thư gọi đến giúp mà!

Không đợi Uất Trì Khuyết gì, tiếp: "Nó hành sự kiêng nể tổn hại thanh danh cô nương, nếu cô nương chê, đợi khi sư cô nương xử phạt nó xong, sẽ lập tức đến cửa tạ , đồng thời nó cầu với lệnh tôn lệnh đường..."

Dạ Phong chọc chọc sư , lí nhí : "Cầu thì , nhưng cần giao cho Tam sư nhỉ?"

"Câm miệng!" Sư trừng mắt: “Hôn nhân đại sự lệnh của cha , lời của mai mối." Quay sang Uất Trì Khuyết đầy vẻ hối : “Uất Trì cô nương cứ yên tâm, tội đều ở sư , đợi gặp lệnh tôn, nhất định sẽ chối bỏ trách nhiệm, sư cam nguyện chịu phạt."

Dạ Phong: Đệ ! Đệ cam nguyện! Sư điên ?

Lục Nhân bên cạnh phá lên: "Ha ha ha, Tôn Tốn , ngươi đừng diễn cái trò nữa, hai bọn họ đều là kẻ ngốc, hiểu mấy lời vòng vo tam quốc của ngươi ."

Dạ Phong tên là Tôn Tốn Uất Trì Khuyết, quả nhiên thấy vẻ mặt mờ mịt, cái dáng vẻ tay chân luống cuống để y hệt sư .

Tôn Tốn: "..."

"Ha ha ha! Cô mà hiểu mấy lời của ngươi thì còn để mắt đến sư ngốc đần của ngươi chắc?"

Uất Trì Khuyết thăm dò hỏi: "Lời sư ... còn ý gì khác ?"

Chẳng là xin sẽ đến nhà cô cầu ư?

Lục Nhân " bụng" giải thích cho cô: "Hắn cố ý cho cô đấy, để cô rằng dù cô và sư mai mối, thành ngủ cùng , cũng sẽ coi thường cô, ngược sẽ đến nhà cô cầu , sư sẽ cưới hỏi đàng hoàng rước cô về."

...

 

Loading...