Kỳ nghỉ dài mười ngày của học sinh cuối cùng cũng kết thúc!
Đáng mừng , ở nhà bọn trẻ thực sự khó chịu. Ngày nào cũng ăn đủ no nên chẳng sức gì, luyện võ thì cha mắng là tốn cơm, vì lớn nhanh quá chê tốn vải.
Cuối cùng cũng khai giảng, cha đứa nào đứa nấy rưng rưng nước mắt tiễn con, dọc đường quên dặn dò học hành chăm chỉ, còn thi kém thì liệu hồn cái chân.
Ngồi xe ngựa, lũ trẻ ríu rít kể chuyện những ngày ở nhà.
Một bé gái mở lời: "Có đến nhà mai đấy, khen chăm chỉ, tháo vát chữ, bảo sẽ giới thiệu cho mối ."
"Nhà cũng đến..."
"Ta cũng thế, cũng đến mai."
Chúng còn hiểu lắm về chuyện nên cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.
Chương Tầm Thiện thắc mắc: "Nhà cũng đến mai, nhưng chẳng khen câu nào! Toàn chê cái , cái ."
Tại các bạn khác đều khen?
"Không thể nào! Lớp trưởng là giỏi nhất mà."
" đấy, lớp trưởng môn nào cũng giỏi, giỏi hơn bọn nhiều, khen ?"
Cả bọn thắc mắc một hồi cũng nghĩ , đến giờ giải lao bèn vây quanh Chu phu t.ử hỏi cho lẽ.
Chu tú tài xong vuốt râu: "Các trò kể chi tiết xem nào."
Mấy bé gái lượt kể tình hình nhà , nội dung đại khái giống .
Nghe xong, Chu tú tài : "Thầy hiểu . Mấy đến nhà các trò bà mối , chỉ là họ hàng đến đ.á.n.h tiếng thôi. Vì các trò còn nhỏ, lớn định gả , nên họ hàng chỉ một tiếng, đợi các trò đến tuổi thì để cha ưu tiên họ, tất nhiên lời lẽ êm tai ."
Ông ngừng một chút, sang Chương Tầm Thiện: "Còn đến nhà trò là bà mối, chứng tỏ là cưới trò về thật. Lời lẽ khách khí..." Chu tú tài do dự một chút: “Trò thấy cảnh mặc cả ở chợ ? Khi khách trả giá, đương nhiên chê bai món hàng..."
Nói đến đây, ông cảm thấy vô cùng khó chịu.
Rõ ràng đều là con như , coi như món hàng thế .
Chương Tầm Thiện gật đầu: "Con hiểu , nhưng cha con đuổi bà mối ạ."
"Thế thì ." Chu tú tài thở phào: “Trò còn nhỏ, ít nhất cũng mười lăm mười sáu tuổi hãy tính chuyện hôn nhân. Người thực tâm kết đương nhiên sẽ đợi trò lớn."
Qua đó thể thấy bà mối cũng chẳng gì, nhà trai việc phép tắc, đáng tin cậy.
Bọn con trai thấy thế thì ghen tị lắm.
Sao chẳng ai đến nhà mai nhỉ!
Học sinh năm nhất thì nỗi phiền muộn , ngày nào chúng cũng ăn no căng bụng lên lớp.
Trưa hôm nay, Trương Bàn Bàn hớt hải chạy tìm Khổng Linh Chi: "Cô ơi, học sinh năm nhất đ.á.n.h !"
"Đánh ? Ở ?"
"Cô theo con, ở rừng cây núi ạ."
Khổng Linh Chi rảo bước theo, Trương Bàn Bàn kể: "Trước đó con thấy mấy đứa là lạ, suốt ngày tụ tập với . Hôm nay ăn cơm xong con dạo, thấy chúng nó xô đẩy một bạn núi, con theo thì thấy chúng nó đang quây đ.á.n.h bạn ."
Cậu bé len lén Khổng Linh Chi: "Cô ơi, mấy đứa đ.á.n.h đều là ăn mày... nhưng ăn mày nào cũng thế ạ, học sinh năm hai bọn con tuyệt đối bắt nạt bạn bè!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-360-su-kien-bat-nat.html.]
Nếu là khác thì Trương Bàn Bàn chẳng thèm quản, nhưng mấy đứa cũng xuất ăn mày giống , ngộ nhỡ chọc giận cô giáo, cô nhận trẻ ăn mày nữa thì .
Thế nên thấy biến là chạy mách cô ngay.
Lúc Khổng Linh Chi đến nơi, mấy đứa trẻ sợ quá dừng tay ngay lập tức.
Đứa nào đứa nấy sợ sệt.
Đứa lớn nhất cầm đầu bước lên hành lễ: "Con chào cô ạ."
Khổng Linh Chi: "Các trò đang gì ?"
Đứa bé trả lời: "Bọn con đang đùa với bạn thôi ạ."
Vừa nó đá nhẹ đứa bé đất: "Mau dậy chào cô ."
Khổng Linh Chi bước tới bế đứa bé lên: "Điền Tú?"
Cậu bé dụi dụi mắt: "Con chào... cô."
Cô vạch áo đứa bé lên, thấy nó chi chít vết bầm tím.
"Trương Bàn Bàn, gọi tất cả giáo viên năm nhất, cả giáo viên quản lý ký túc xá đến chỗ họp."
"Vâng ạ!" Trương Bàn Bàn chạy biến , mấy đứa trẻ còn lo lắng.
Đứa cầm đầu vội vàng bước lên: "Cô ơi, con xin , lúc nãy đùa quá tay, cô phạt bọn con ạ."
Khổng Linh Chi chúng: "Làm thầy là truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc. Ta nhận các trò t.ử nhưng dạy dỗ các trò đàng hoàng, đó là của tất cả các thầy cô. Các trò cũng ngoài sân đợi ."
Mặt mấy đứa trẻ biến sắc, còn định gì đó nhưng Khổng Linh Chi bế Điền Tú thẳng.
Đặt Điền Tú lên giường, Khổng Linh Chi bôi t.h.u.ố.c cho bé.
"Kể cho cô xem, chúng nó bắt đầu bắt nạt con từ bao giờ?"
Điền Tú cúi đầu: "Con... con mới đến đây đầy một tháng, bọn nó ở con với tỷ Điền Mẫn năm hai là , thế là thi thoảng móc con vài câu, bảo nhà họ Điền chiếm hết suất của khác, bảo con xứng đây."
"Là mấy đứa đ.á.n.h con hôm nay ?"
"Không ..." Cậu bé ngẫm nghĩ: “Con cũng nhớ là ai nữa, nhưng đó cả lớp đều , bọn nó thèm chơi với con... Vì ở cùng phòng với mấy bạn đó, mùa hè ngày nào cũng đổ mồ hôi, quần áo hôi hám, bọn nó bắt con giặt quần áo cho, còn cố ý bẩn giường con. Con gây chuyện nên giặt cho bọn nó. Lần nghỉ , tại bọn nó cứ con ngứa mắt, lúc luyện võ cố ý xô ngã con, đợi con ngủ thì đá con dậy."
Điền Tú quệt nước mắt: "Con đại ca bảo ngoài học nghề là chịu khổ, nên con cứ nhịn. bọn nó lấy mất đôi giày mới cho con, con bảo trả con sẽ mách cô, thế là bọn nó lôi con rừng cây đánh."
Lửa giận trong lòng Khổng Linh Chi bùng lên dữ dội.
Cô ngoài vọng: "Gọi tất cả hộ vệ đến sân chờ lệnh!"
Bên ngoài Lão Bát đáp một tiếng "Vâng", thầm than thở cho đám hộ vệ, nhất là mấy trực ban hôm nay.
Một lát , các giáo viên năm nhất đều mặt đông đủ: Chu lão tú tài, Tiền Hâm, Chu tú tài, Tôn Hỉ.
Khổng Linh Chi: "Hôm nay trong thư viện xảy một vụ bắt nạt vô cùng nghiêm trọng!"
Mấy thót tim, đồng thời thầm thắc mắc "bắt nạt" nghĩa là gì?
"Ở khối năm nhất, một nhóm học sinh ác ý ức h.i.ế.p bạn học." Cô lạnh lùng : “Ta phụ trách giảng dạy năm nhất, ở đây hỏi các vị, bình thường các vị nhận thấy quan hệ giữa các học trò hòa thuận ?"