Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu - Chương 439: Ta cũng sẽ không tha thứ cho cha

Cập nhật lúc: 2026-06-19 05:05:00
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy tháng khi con gái chào đời là thời gian hòa thuận nhất của Uất Trì trang chủ và vợ. Vợ ông rảnh rỗi may áo cho con, thậm chí còn cho ông hai đôi giày.

Thỉnh thoảng bà còn đến xem ông dạy t.ử luyện võ.

, nếu con gái luyện kiếm pháp, chắc chắn sẽ mắt hơn ông, bởi vì con gái nhất định sẽ giống bà , xinh như hoa.

hào hứng: "con gái chúng khi nào trở thành nhất mỹ nhân giang hồ nhỉ? Võ công cao cường, văn võ song , còn xinh ... Sau đến cầu chắc giẫm nát cả bậc cửa!" Bà cứ như chắc chắn cái t.h.a.i trong bụng là con gái .

Nghĩ đến những điều , Uất Trì trang chủ thở dài, lặp nữa: "Con giống con." Chẳng thể thành nhất mỹ nhân thiên hạ .

Uất Trì Khuyết đưa tay sờ lên mặt : "Mẹ con... đến mức nào?"

Đẹp đến mức nào ư? Uất Trì trang chủ nghĩ, nếu bà chịu với ai một cái, dù lưng đ.â.m một kiếm, cũng chẳng oán hận bà , chỉ nghĩ rằng bà nỗi khổ tâm.

Ông thở dài: "Con giống ." Cũng đến nỗi , chỉ là... bình thường, nhạt nhòa.

Cho nên cái nguyện vọng con gái là nhất mỹ nhân giang hồ, cầu đạp đổ cửa nhà của bà vĩnh viễn thể thực hiện .

Uất Trì Khuyết: "..."

Cô đúng là xinh . Sau khi xuống núi, ngoài Dạ Phong cũng chẳng nam t.ử nào tỏ ý cận với cô.

Uất Trì trang chủ nghĩ đến dung mạo cũng chỉ dừng ở mức thanh tú của Dạ Phong, càng thêm buồn phiền. Cháu ngoại chắc cũng chẳng đẽ gì cho cam.

Tiếc thật.

Nghe ông thở dài thườn thượt, Uất Trì Khuyết nhịn nữa, gắt lên: "Con thì ? Đừng tưởng vài câu là con tha thứ cho cha!"

"Ồ, quan tâm con tha thứ ."

"Cha!" Chẳng lẽ cha quan tâm đến con chút nào ? Uất Trì Khuyết suýt chút nữa thì buột miệng hỏi câu đó.

"Bởi vì cũng sẽ vĩnh viễn tha thứ cho cha."

Uất Trì Khuyết sững sờ: "Cha cái gì?"

Uất Trì trang chủ trả lời cô, chỉ dậy rửa mặt, đó luyện kiếm, còn gọi Uất Trì Khuyết cùng tập, giống như ngày đó.

...

Tối hôm , khi trời tối đen, Uất Trì Khuyết giường, đột nhiên thốt một câu: "Trên đời , cha nào hận con cái ?"

Dạ Phong: "???"

"Không nữa." Cha mất sớm, đó sư phụ nhặt về nuôi, câu hỏi trả lời .

"Hôm nay mới , hóa trong lòng cha vẫn luôn oán hận !" Nước mắt cô rơi xuống gối: “Biết ông oán hận , cảm thấy vui."

Ít nhất, cũng chút sức nặng trong lòng ông , còn là sự tồn tại cũng cũng chẳng .

Dạ Phong: "..."

Hắn thường xuyên cảm thấy khó hiểu về những suy nghĩ trong đầu của bạn đồng hành, vợ, bạn kiêm Uất Trì Khuyết.

, vui thì cứ ở bên cạnh là .

"Đừng nữa, mua ít rượu, hai đứa vài chén?"

Uất Trì Khuyết phì : "Muộn thế , chỗ nào bán rượu?"

"Trong phòng Cừu Thư đấy! Hôm thấy mua, nhưng núi quy định trong giờ việc uống rượu, định đợi học sinh nghỉ mới uống."

"Thế thì ." Uất Trì Khuyết bật dậy: “Ta nhờ thẩm đầu bếp cho hai món nhắm."

...

Đối với các thẩm bếp ở thư viện, chuyện đầu, họ cũng khá vui vẻ kiếm thêm chút đỉnh. Đêm hôm khuya khoắt, đám hộ viện sẽ để họ công, ít nhiều cũng cho chút tiền, săn thú rừng nhờ họ xử lý, chỉ lấy phần thịt ngon, còn đầu thừa đuôi thẹo và da lông thì cho họ.

Họ ở thư viện thiếu cái ăn, nhưng nhà thì thiếu, kiếm thêm thì xuống núi đổi lấy lương thực đợi ngày nghỉ mang về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-439-ta-cung-se-khong-tha-thu-cho-cha.html.]

Uất Trì Khuyết tìm đến nơi, thẩm Trương đầu bếp vẫn ngủ, bèn theo cô xuống bếp. Trời tối cũng ngại lên núi săn thú, bèn mua miếng thịt xông khói của Lâm Phương Thảo quản lý nhà ăn, mua thêm ít lạc, nhờ thẩm Trương rang lên.

Lúc bưng đồ nhắm về, Dạ Phong cũng ôm vò rượu về tới nơi.

Hai thắp nến, rót rượu, một miếng rượu, một miếng mồi, ăn uống ngon lành.

Rượu thịt bụng, lòng Uất Trì Khuyết cũng nhẹ nhõm hẳn, lâng lâng: "Ta ở bệnh viện loại 'Tửu Chi Tinh Phách' , vị ngon tuyệt đỉnh, đến bệnh viện để khám bệnh mà là vì loại rượu đó đấy."

"Thế thì ngon , chắc đắt lắm, bọn uống nổi ." Dạ Phong xua tay lia lịa: “Sư bảo , sống là tính toán chi li, bọn còn nuôi con nữa, nuôi con tốn kém lắm."

Uất Trì Khuyết lớn: "Chàng ngốc , m.a.n.g t.h.a.i , chuyện con cái còn xa vời lắm. Mai cứ đến bệnh viện mua một ít nếm thử xem 'Tửu Chi Tinh Phách' rốt cuộc mùi vị thế nào."

"Được! Nếm thử..."

Lời còn dứt, cửa phòng đá văng . Uất Trì trang chủ dùng một kiếm hất văng Dạ Phong, một cước đá bay con gái ngoài.

Uất Trì Khuyết đập cả thành giường phía , giường cô đè gãy đôi.

Tiếng động trong phòng khiến các hộ viện khác tưởng trộm đột nhập, nhao nhao chạy tới.

Uất Trì trang chủ gầm lên: "Con nữa xem? Rốt cuộc con t.h.a.i ?"

Ông tối luyện kiếm xong chuẩn ngủ, thấy động tĩnh, qua xem thì phát hiện hai đứa đang uống rượu. Đang định nhắc nhở con gái t.h.a.i uống rượu thì thấy cô bảo thai.

Uất Trì Khuyết tỉnh cả rượu.

Làm bây giờ, nếu thật, đ.á.n.h c.h.ế.t đây? Không c.h.ế.t thì cũng chọc cho mấy lỗ thủng .

Dạ Phong thể trơ mắt chọc lỗ thủng, bèn nhận trách nhiệm: "Chuyện đều là do con..."

Lời dứt một cước đá bay sân, đập thẳng bàn đá, hộc m.á.u tươi ngay tại chỗ, lục phủ ngũ tạng đau nhức chỗ nào yên.

"Có t.h.a.i ?"

Uất Trì Khuyết: "Nếu con bảo ..."

Uất Trì trang chủ lao tới túm lấy cô. Cô còn định giãy giụa, ông vỗ một chưởng ngất xỉu, đó ông xách định cửa.

Ở cửa, Khổng Linh Chi da đầu tê dại cố gắng đỡ cho hai : "Trang chủ, chúng chẳng thỏa thuận hợp tác ?"

"Ta sẽ phái t.ử trong môn phái qua đây."

"Vậy Uất Trì Khuyết..."

"Nó là kế thừa đời thứ mười sáu của Kiếm Trang, cho đến khi c.h.ế.t, nó sẽ xuống núi nữa."

"Hay là đợi cô tỉnh ..."

"Cô cản ?"

Khổng Linh Chi lùi ba bước, nhường đường: "Ta , , ngài đừng bừa. Trang chủ đến đưa con gái về là đạo lý hiển nhiên, ai dám dị nghị?"

Các hộ viện: Sơn trưởng, cô hèn nhanh quá đấy? Cái Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp của cô ? Mang đ.á.n.h ông chứ.

Mắt thấy Uất Trì trang chủ sắp bước khỏi thư viện, Khổng Linh Chi đột nhiên thở dài một cái: “Ta còn một đề nghị nữa, là ngài mang cả Dạ Phong theo luôn ? Hai bọn họ thành , thể nhẫn tâm chia rẽ uyên ương đúng ? Hơn nữa ngài chẳng sớm cháu ngoại bế bồng ? Chỉ đưa con gái về, tìm mối khác gả chồng, cháu ngoại bao giờ mới ."

Uất Trì trang chủ động lòng. Thế là Dạ Phong nôn m.á.u xong, bồi thêm một chưởng, ngất lịm , gói ghém xách luôn.

...

Đối với học sinh trong thư viện, các em xảy chuyện kinh thiên động địa gì, chỉ là kỳ thi tháng đến.

Cả thư viện thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu ai oán.

"A a a, thi, tháng nào cũng thi, thật sự thi nữa !"

Gào xong cắm đầu ôn tập.

...

Loading...