Khổng Linh Chi cốt để bệnh nhân tin tưởng Du tiền bối. Trong lòng cô, tuy hiện tại còn kém xa Thần y, nhưng tin rằng sẽ ngày vượt qua ông.
Thế nhưng lọt tai Du Bách Thảo, câu đó mang ý nghĩa: cô học trò nhỏ từng ngông nghênh nay tài năng của ông chinh phục, bái sư nhưng còn ngại mở lời.
Du Bách Thảo hài lòng vuốt râu: "Còn gọi tiền bối cái gì, mau chuẩn bái sư , đổi giọng gọi là Sư phụ."
Khổng Linh Chi: "..."
Cô giả vờ điếc, cầm cân tiểu ly bốc thuốc. Du Bách Thảo thấy cô định cân từng chút một thì ngứa mắt, bèn tới, tùy tay bốc thuốc. Không cần cân đong, chỉ vài cái đủ lượng, xé tờ giấy gói đấy. Động tác thuần thục toát lên phong thái của một lão lang trung dày dạn kinh nghiệm.
Bệnh nhân lập tức tin tưởng tuyệt đối, trả tiền xong bèn : "Đa tạ, đợi khỏi bệnh nhất định sẽ tạ ơn."
"Chữa bệnh cứu là bổn phận của thầy thuốc, cần cảm tạ."
...
Đợi bệnh nhân khuất, Du Bách Thảo kiểm tra đồ : "Con chẩn mắc bệnh ở ?"
"Bệnh phổi, hình như là viêm phổi cấp tính."
Du Bách Thảo qua thuật ngữ bao giờ, ngẫm nghĩ một chút gật đầu: "Nói cũng , là tạng phế bệnh gây ho và sốt. Bệnh phát tác nhanh, cần dùng t.h.u.ố.c mạnh để trị dứt điểm, đó mới từ từ bồi bổ."
Khổng Linh Chi chép đơn thuốc, hỏi: "Tiền bối, t.h.u.ố.c của ngươi Lục Nhân chuẩn xong ? Dạo cứ chạy lung tung khắp trấn, con sợ phát độc."
"Cái gì? Hắn về ?"
"Vâng."
Du Bách Thảo đang định gì đó thì bỗng trố mắt cửa. Ở đó một đàn ông giống hệt ông như hai giọt nước, chỉ khác mỗi bộ quần áo.
Khổng Linh Chi Du Bách Thảo, , tức giận quát: "Hay lắm! Lục Nhân, ngươi giả Du tiền bối để lừa hả?"
Lục Nhân: "..."
Không , Du tiền bối, ngài đến đây mà báo cho một tiếng? Chẳng hẹn gặp ở phủ thành ?
Du Bách Thảo cũng cáu: "Lục Nhân, ngươi sợ c.h.ế.t đủ sớm ? Đã bảo tìm chỗ nào yên tĩnh mà dưỡng bệnh..."
"Từ từ!" Lục Nhân vội lao đến, kéo Du Bách Thảo ngoài cửa, hạ giọng thì thầm: "Ta đến là việc quan trọng."
Du Bách Thảo mắng: "Ngươi sắp c.h.ế.t đến nơi còn chuyện gì quan trọng hơn cái mạng ngươi nữa?"
Lục Nhân lén trong tiệm thuốc: "Tiền bối, ngài thấy Khổng lang trung là lạ ?"
"Lạ chỗ nào? Con bé cần cù hiếu học, tư chất thông minh, thiên phú y học hiếm đời."
Chuyện về cô Du Bách Thảo điều tra rõ như lòng bàn tay, một đứa trẻ ưu tú như thì gì mà lạ?
Lục Nhân thì thầm: "Cô lúc nào cũng thấu lớp hóa trang của . Không khoác lác chứ ngay cả ngài cũng chắc , thế mà cô chỉ cần liếc mắt là ... Cứ như Thiên nhãn ..."
Giang hồ đồn đại mắt khi mới sinh thể thấy âm dương, lớn lên dương khí thịnh thì chỉ thấy dương gian. nếu ai ốm yếu, âm thịnh dương suy thì thể thấy cõi âm.
Lục Nhân càng nghĩ càng thấy lý: "Ngài xem, khi nào đây cô từng thập t.ử nhất sinh, dương khí suy kiệt nên mới thấy... cái đó ?"
Du Bách Thảo ngập ngừng, lén Khổng Linh Chi: "Hay là con bé dị năng gì đó? Hoặc là mũi thính, ngửi mùi của ngươi?"
"Không thể nào! Lúc giả gái tắm bằng nước hoa, xức bao nhiêu hương liệu ."
Thuật dịch dung của loại hàng chợ, từ ngoại hình, dáng điệu đến mùi hương đều tính toán kỹ lưỡng.
"Chuyện đó quan trọng." Du Bách Thảo lạnh lùng : "Quan trọng là ngươi còn sống ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-62-nguoi-cung-co-ngay-hom-nay.html.]
"Chẳng ngài bảo hết cách chữa ?"
"Nên ngươi định buông xuôi luôn hả?"
Lục Nhân: "Cũng hẳn, kiếm cuốn bí kíp võ công định tặng cô ..."
Du Bách Thảo bắt mạch cho hất tay đầy bực dọc: "Nếu ngươi c.h.ế.t thì lão phu cũng chả thèm quản. Chỉ một điều, cút xa một chút, đỡ ngứa mắt."
"Tiền bối đừng giận.” Lục Nhân nịnh nọt: "Ta dám vận nội công ..."
Khổng Linh Chi hai "Du tiền bối" y đúc đang thì thầm to nhỏ, một lạnh lùng, một cợt nhả, trông đến là hài hước.
Cuối cùng, Du tiền bối bảo: "Lão phu đưa về uống thuốc, hôm khác ."
Khổng Linh Chi gật đầu: " là nên uống thuốc, bệnh của bỏ cữ nào ."
...
Tối hôm đó, khi bắt về phòng ngủ, Khổng Linh Chi thắp nến lôi cuốn bí kíp võ công của Lục Nhân xem.
Nói thật là cô xem chả hiểu gì mấy. Bí kíp nhắc đến huyệt vị, mà cô thì học thuộc hết bản đồ huyệt...
Đại loại là vận khí qua các huyệt đạo theo quy trình, lúc nhanh lúc chậm để đạt cảnh giới nào đó.
Khổng Linh Chi sờ soạng một hồi, chẳng xác định huyệt nào nên đành bỏ cuộc.
Thật ngờ, xuyên về cổ đại, cầm bí kíp tuyệt thế trong tay mà chịu c.h.ế.t vì... dốt đặc huyệt vị.
Muốn luyện võ học y ...
Đang thiu thiu ngủ, cô bỗng bật dậy, nhớ mấy đang ngủ ngon thì dựng dậy, cơn buồn ngủ bay biến.
Cô lồm cồm bò dậy, lấy gói t.h.u.ố.c mê tự chế nắm chặt trong tay, chờ đợi " ngươi " nào đó ghé thăm.
Lục Nhân ngâm t.h.u.ố.c cả buổi chiều, đau nhức ê ẩm, đêm ngủ nên mò đến nhà họ Khổng.
Đứng cửa, tiếng thở đều đều bên trong.
Chưa ngủ ?
Lục Nhân định gõ cửa thì khựng .
Trong phòng, Khổng Linh Chi đợi nữa, đạp cửa xông , hất thẳng gói bột mặt Lục Nhân...
Nếu là bình thường, với khinh công của Lục Nhân, chỉ cần lùi là xong. ngâm thuốc, nội lực đình trệ, cộng thêm nụ gian xảo của Khổng Linh Chi khiến ngẩn một tích tắc.
Chính cái tích tắc đó hại .
Lục Nhân trừng mắt chỉ tay mặt cô: "Cô... cô dám..."
Rồi lăn đất.
Khổng Linh Chi ngửa cổ lớn ba tiếng đắc thắng: "Ha ha ha!"
Cho chừa cái tội đêm hôm ngủ phá làng phá xóm, cho chừa cái tội giả gái lừa bà, dịch dung trêu bà. Ngươi cũng ngày hôm nay!
Đây chắc chắn là khoảnh khắc sảng khoái nhất của Khổng Linh Chi từ khi xuyên đến giờ.