Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 177: Lên Công Xã

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy thể để Quý lão giúp bà con đại đội Bình An chúng khám bệnh ạ?”

 

“Cái gì cơ?!” Giọng đại đội trưởng lộ rõ vẻ kinh ngạc tột cùng.

 

“Không , , phận của ông cô cũng đấy, tuyệt đối .”

 

“Tại chứ? Họ về đây là để lao động cải tạo, chẳng lẽ chỉ cắm mặt ngoài ruộng mới tính là lao động ? Chỉ cần để Quý lão giúp bà con khám bệnh mà chúng trả tiền công cho ông , đây cũng coi như một hình thức cải tạo . Có điều như thì ông sẽ mấy công việc đồng áng nặng nhọc như nữa.”

 

Lâm Chấn Tống Vi thì hai mắt sáng rực lên: “ đấy đại đội trưởng, làng đang thiếu thầy t.h.u.ố.c trầm trọng. Mùa đông già con nít đổ bệnh nhiều vô kể, trạm xá thì lo xuể. Để Quý lão khám bệnh cho bà con tính là lao động cải tạo, giúp đỡ bệnh, lãng phí tài năng y thuật của ông .”

 

Người lớn tuổi , nếu cứ tiếp tục mấy việc đồng áng nặng nhọc thì sức khỏe sớm muộn gì cũng sụp đổ. Khám bệnh cứu tuy cũng bận rộn vất vả, nhưng dẫu vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc chân lấm tay bùn.

 

Đại đội trưởng tận mắt chứng kiến y thuật cao minh của Quý lão nên trong lòng cũng d.a.o động, nhưng hiềm nỗi phận đó... thật sự khó xử quá.

 

“Đại đội trưởng cũng đừng vội từ chối, chú thể lên công xã hỏi thử ý kiến các vị lãnh đạo xem . mà chuyện hỏi cũng bài bản, chú than nghèo kể khổ .”

 

Tống Vi ghé sát thì thầm bàn bạc một hồi với đại đội trưởng. Mặt mày đại đội trưởng nhăn nhó, hai hàng lông mày xoắn tít cả vì đắn đo.

 

“Chuyện... chuyện liệu xong đấy?”

 

Tống Vi: “Thử một phen thì mất mát gì chú, nếu thành công thì đây chính là mối phúc lợi lớn cho cả thôn , còn thành thì cũng chẳng cả.”

 

Đại đội trưởng c.ắ.n răng: “Được, mai hỏi thử xem !”

 

“Mấy đứa đang bàn bạc chuyện gì thế?”

 

Từ trong gian phòng trồng rau trái mùa, mấy cụ già lục tục bước ngoài.

 

Họ đều là những bậc cao niên uy tín trong làng, đại đội trưởng gọi đến để tận mắt chứng kiến mớ rau củ kỳ lạ .

 

Lúc , ai nấy đều phấn khởi đến mức mặt đỏ bừng bừng: “Mùa mà cũng trồng rau xanh thật đấy, đúng là chuyện lạ đời!”

 

“Có điều trồng trong nhà kín, còn đun ấm giường sưởi giữ nhiệt độ phòng liên tục, thế thì mà trồng đại , tốn củi choán hết chỗ ở.”

 

Xem xong mớ rau, cùng gian nhà chính xuống, Lâm Chấn rót nước mời từng .

 

“Tống tri thanh, cháu nghĩ cách trồng thứ kiểu gì thế?”

 

“Thứ thật sự bán ngoài ? Bán bằng cách nào đây?”

 

Mọi nhao nhao túm lấy Tống Vi hỏi han dồn dập về kỹ thuật trồng trọt lẫn cách thức tiêu thụ rau củ trái mùa.

 

Tống Vi chỉ hỏi ngược một câu: “Mùa đông lạnh buốt thế , các cụ, các bác thèm ăn rau xanh tươi non ạ?”

 

“Thèm chứ, cái đó thì chắc chắn .”

 

Mùa đông rau củ ăn hiếm hoi, quanh quẩn ăn mãi một loại rau là phát ngấy lên , đồ tươi ngon hơn để ăn thì ai mà chẳng .

 

Tống Vi tiếp lời: “Mấy thành phố càng thèm ăn hơn các bác nhiều, quan trọng nhất là họ tiền! Mọi thử nghĩ xem, suốt cả mùa đông chỉ duy nhất đại đội chúng cung cấp mớ rau xanh mơn mởn thế , thì chúng còn lo chuyện bán hàng ?”

 

Mọi liền phấn khởi xoa tay lia lịa: “Thế chúng những gì?”

 

Tống Vi sang với đại đội trưởng: “Trước hết, đường đường chính chính đem mớ rau trái mùa bán thì nhất định cho hợp thức hóa. Ngày mai đại đội trưởng mang ít rau xanh lên gặp lãnh đạo công xã, xin phê duyệt cho đại đội chúng quyền trồng và bán rau củ trái mùa.”

 

“Thứ hai là chuyện dựng nhà kính trồng rau. Trồng trong phòng ở thế thì , tốn diện tích chẳng bao nhiêu gian. Chúng mua loại màng nilon trong suốt để dựng những khu nhà kính giữ nhiệt. Số lượng cần dùng khá lớn nên Cung Tiêu Xã chắc chắn đủ, bắt buộc tới tận nhà máy nhựa để đặt hàng.”

 

“Cuối cùng là vấn đề quản lý và tiêu thụ. Nếu thành công, nhà kính trồng rau của chúng nhất định trông nom quản lý, khâu bán hàng ngoài cũng cử đàm phán hợp đồng, nhận đơn đặt hàng từ các nhà máy, xí nghiệp. đó là chuyện về , việc cấp bách chúng cần bây giờ là giải quyết cho xong mấy vấn đề mắt .”

 

Đại đội trưởng gật gù: “Được, sáng mai sẽ lên gặp lãnh đạo bàn chuyện. À mà Tống tri thanh, là cô cùng luôn ?”

 

Ông thấy cô gái ăn khéo léo, mạch lạc, vả mớ rau trái mùa chủ yếu là do cô mày mò , ngỡ các vị lãnh đạo hỏi han cặn kẽ chuyện gì thì cô còn đường trả lời cho thấu đáo.

 

Tống Vi hề từ chối, cùng đại đội trưởng thì cô thể nhân tiện trao đổi luôn vấn đề của Quý lão với lãnh đạo cấp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-177-len-cong-xa.html.]

Mấy xúm bàn bạc nhiều việc, chẳng hạn như cách ăn với bà con trong làng . Nếu thành công thì tiền mua vật liệu dựng nhà kính chắc chắn thể để một hai nhà tự gánh , Tống Vi liền đưa ý tưởng để dân làng cùng góp vốn xây dựng.

 

Sau đó, việc trong nhà kính cũng sẽ chấm điểm công, quản lý cũng hưởng điểm công hoặc trả lương. Riêng khâu bán hàng thì cần tính lương cứng, mà sẽ trích phần trăm hoa hồng và tiền thưởng dựa lượng đơn hàng mà mỗi tự đàm phán mang về.

 

“Tống tri thanh, cháu chậm chậm chút, bác già kịp nhớ hết .”

 

Hầu hết những mặt đều lớn tuổi, đầu óc theo kịp những khái niệm mới mẻ , Tống Vi càng nhiều thì họ càng lùng bùng lỗ tai.

 

Đại đội trưởng chỉ hận mang theo giấy bút để chép bộ những lời Tống tri thanh dặn dò.

 

“Thằng nhóc Lâm Chấn, mày giấy bút đấy? Mau mang đây cho tao ghi .”

 

“Có ạ.”

 

Lâm Chấn dậy lấy giấy bút.

 

Buổi thảo luận chẳng khác nào một cuộc họp quan trọng, kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ mới kết thúc. Mọi cùng đóng góp ý kiến, rà soát những chỗ còn thiếu sót và thiện từng chi tiết nhỏ mới lục tục về.

 

Lúc rời , ai nấy đều tươi rạng rỡ, ánh mắt Tống Vi ngập tràn vẻ hiền từ, quý mến.

 

Một cụ già thậm chí còn vỗ mạnh vai Lâm Chấn:

 

“Thằng nhóc Lâm Chấn , mày khéo tìm đối tượng thật đấy.”

 

Đây rõ ràng là một nàng dâu vượng phu mang tài lộc về nhà chứ .

 

Chuyện rau trái mùa , chẳng cần nghĩ ngợi nhiều cũng cái mùa rét mướt chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền.

 

Dân quê vốn ít đường kiếm tiền mặt, tuy trồng lương thực đủ nhét đầy bụng nhưng nhà nào nhà nấy đều nghèo rớt mồng tơi.

 

Nếu vụ rau trái mùa mà thành công mỹ mãn thì Tống tri thanh chính là đại ân nhân của cả đại đội Bình An .

 

Sáng sớm hôm , Tống Vi cùng đại đội trưởng lên công xã nhân dân tìm gặp lãnh đạo.

 

“Bí thư, đại đội trưởng Khương Lôi của đại đội Bình An việc tìm gặp đồng chí ạ.”

 

“Tìm ? Thời tiết thế thì chuyện gì chứ? Không ai đổ bệnh đấy chứ?”

 

Dạo già con nít các đại đội ốm đau nhiều mà tìm thầy thuốc, đến tìm ông kêu ca đông như trẩy hội, ai nấy đều đòi trạm xá tuyển thêm bác sĩ.

 

Bộ ông tuyển chắc? khổ nỗi thời buổi ai y thuật giỏi giang đều đổ xô lên các bệnh viện lớn hết cả , các công xã khác cũng đang tranh giành bác sĩ toé khói, cái trạm xá bé tí teo của họ mà chiêu mộ nổi một bác sĩ thực thụ tay nghề cao.

 

“Để xem chuyện gì.”

 

Người đàn ông trung niên dậy bước khỏi phòng việc. Khương Lôi thấy ông liền vội vàng bước tới bắt tay chào hỏi, Tống Vi lùi phía một bước.

 

“Bí thư Vương, phiền đồng chí quá, thật sự việc hệ trọng cần bàn bạc với các đồng chí.”

 

Bí thư Vương cũng nhã nhặn: “Có gì mà phiền với phiền, phục vụ nhân dân là trách nhiệm của chúng mà. Không đại đội của các đồng chí việc gì thế?”

 

“Chuyện là thế ...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đại đội trưởng đem bộ chuyện rau trái mùa kể một lượt. Bí thư Vương há hốc mồm, cứ ngỡ tai nhầm.

 

“Đồng chí bảo rau gì cơ?”

 

Đại đội trưởng vội ngoắc tay gọi Tống Vi: “Tống tri thanh, cô mau mang rau cho Bí thư Vương xem.”

 

Rau cải non mọc nhanh và dày, hầu như mỗi ngày một khác. Đi gặp lãnh đạo công xã bàn chuyện thì dĩ nhiên mang theo sản phẩm mẫu .

 

Tống Vi đưa bó rau cải non đang cầm tay sang, đối mặt với vị cán bộ lãnh đạo bằng thái độ thản nhiên, hề tỏ khúm núm rụt rè:

 

“Thưa Bí thư Vương, đây là rau trái mùa do đại đội chúng tự mày mò ươm trồng thử nghiệm thành công, xin mời đồng chí xem qua.”

 

 

Loading...