Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 178: Kể Khổ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn bó rau cải non mơn mởn, phần gốc mới ngắt còn ứa nhựa tươi rói, chẳng ai thể mở miệng bảo họ là phường lừa đảo .

 

“Đây... là rau tươi thật .”

 

Bí thư Vương cầm bó rau nhỏ tay lật qua lật ngắm nghía hồi lâu, đoạn đẩy gọng kính sống mũi, trong lòng cũng dâng lên niềm xúc động khó tả.

 

“Thật sự là do các đồng chí tự tay trồng đấy ?”

 

Đại đội trưởng gật đầu lia lịa: “Trăm phần trăm là thật đấy đồng chí, nhưng tất cả đều là công lao của cô Tống tri thanh đây. Trong phòng chỉ rau cải non mà còn cả ớt xanh, cà chua, hẹ các loại nữa, chủng loại phong phú lắm. vì đám cải non lớn nhanh và dày nhất nên chúng mới hái mang lên đây mẫu .”

 

Bí thư Vương nổi hứng tò mò, sang hỏi Tống Vi: “Làm thế nào mà đồng chí nảy ý tưởng ?”

 

Tống Vi cất giọng đầy vẻ chính khí, đàng hoàng dõng dạc: “Nhà nước đưa thanh niên tri thanh chúng về cắm bản ở nông thôn là để giúp đỡ bà con nông dân. Chúng học hành tri thức thì dĩ nhiên đem những gì học áp dụng thực tế đời sống.

 

Món rau trái mùa từng kiến thức liên quan trong sách vở, nhưng dường như từng ai tiến hành thực nghiệm diện rộng. Mùa đông rảnh rỗi việc gì , mới đ.á.n.h liều thử một phen, chẳng ngờ thành công thật.”

 

Bí thư Vương xong liền bật sảng khoái: “ là hậu sinh khả úy!”

 

“Chuyện các đồng chí trình bày, họp bàn với các đồng chí khác trong ban lãnh đạo để đưa quy trình cụ thể, nhưng chung thì chắc vấn đề gì lớn . Tuy nhiên, chúng vẫn cử xuống tận nơi khảo sát thực tế mới .”

 

Đại đội trưởng mừng rỡ : “Dạ , quá , hoan nghênh các đồng chí lãnh đạo xuống thôn kiểm tra khảo sát.”

 

Thấy Bí thư Vương toan bước , Tống Vi vội vàng lên tiếng gọi :

 

“Bí thư Vương, chúng còn một chuyện hệ trọng nữa xin ý kiến đồng chí.”

 

Bí thư Vương đầu cô. Tống Vi liền dùng ngón tay huých nhẹ lưng đại đội trưởng một cái, ông lập tức hiểu ý ngay.

 

Đại đội trưởng bày bộ mặt như đưa đám, bắt đầu màn kể khổ: “Bí thư Vương ơi là Bí thư Vương, mùa đông năm nay đại đội chúng một đống già ngã bệnh, ngày nào mấy cụ cũng kêu đau lưng, nhức mỏi xương cốt chịu nổi.

 

Lại còn đám con nít nữa, trúng gió lạnh là cảm sốt đùng đùng. Ban đầu mới chớm thì chỉ ho húng hắng vài tiếng, nhưng vì t.h.u.ố.c thang cũng chẳng ai khám chữa nên cứ kéo dài mãi thành bệnh nặng.

 

Bác sĩ trạm xá thì bận túi bụi, bà con lặn lội lên khám gặp , coi như công cốc. Bệnh viện huyện thì xa đông đúc chật chội, mùa đông rét mướt thế mà bồng bế một chuyến chỉ tổ bệnh tình nặng thêm, thế mà chắc gì chen chân khám ...”

 

Đại đội trưởng giãi bày hết sức chân thành và tha thiết. Dù mang tiếng là kể khổ, nhưng từng câu từng chữ đều là sự thật trần trụi nơi thôn quê.

 

Bí thư Vương nhắc đến chuyện thì nét mặt liền chùng xuống, lộ rõ vẻ bất đắc dĩ.

 

Chờ Khương Lôi dứt lời, ông mới thở dài sườn sượt: “Tình hình đồng chí kể chúng cũng nắm rõ, bên cũng đang dốc sức tuyển thêm bác sĩ thôn cho trạm xá . chuyện khám bệnh cứu trò đùa, bắt buộc chứng chỉ hành nghề, thực tài mới nhận việc . Khổ nỗi những như thế thì các bệnh viện lớn cũng đang tranh đỏ mắt, cái trạm xá bé tí của chúng mà giành giật họ chứ.”

 

“Đã ít phản ánh việc lên , nhưng tuyển thì cũng hết cách.”

 

Đại đội trưởng sốt ruột giậm chân: “Thế thì bây giờ? Mùa đông năm thôn chúng đứa trẻ sốt cao co giật mà hóa ngốc luôn đấy đồng chí.”

 

Tống Vi lập tức tung hứng ăn ý với ông: “Bí thư Vương, một cách thể giải quyết vấn đề , tuy nhiên cách chỉ giải quyết cho riêng đại đội chúng thôi, và quan trọng là sự đồng ý của các cấp lãnh đạo mới thực hiện .”

 

Bí thư Vương dời ánh mắt chăm chú sang cô: “Vậy Tống tri thanh thử xem là cách gì nào?”

 

“Ở đại đội chúng một vị lão trung y đang sinh sống.”

 

Đại đội trưởng lập tức gật đầu lia lịa: “Phải ! Tống tri thanh nhắc là suýt nữa quên bẵng mất, đúng là một như thế thật.”

 

Bí thư Vương: “...”

 

Hóa mục đích thực sự của hai ở chỗ đây.

 

Thế nhưng Tống Vi chẳng hề tỏ nao núng chút nào.

 

“Bí thư Vương, xin phép hỏi đồng chí một câu, những đó về nông thôn là để gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-178-ke-kho.html.]

 

Bí thư Vương khẽ gật đầu.

 

“Đã về đây thì dĩ nhiên là lao động . Việc khám bệnh cho bà con trong đại đội, còn là khám bệnh miễn phí, đồng chí thấy đó chẳng cũng là một hình thức lao động ?”

 

“Đã là cải tạo thì chỉ bắt họ mấy công việc đồng áng chân tay mà ai cũng thì chẳng quá lãng phí sức lao động trí óc ? Chúng tận dụng tối đa giá trị chuyên môn của họ. Như khiến họ lao động phục vụ quần chúng, giải quyết nỗi lo khám chữa bệnh cho bà con. Khám bệnh cho mệt mỏi lắm chứ nhàn hạ gì, đồng chí cứ hỏi thử bác sĩ thôn mà xem, đằng ông còn khám bệnh công cho dân làng nữa.”

 

Bí thư Vương những lời quả thực vài phần xuôi tai.

 

Tống Vi thừa thắng xông lên: “Chẳng đồng chí đang đau đầu vì thiếu bác sĩ ? Đồng chí xem, cách giúp lao động cải tạo, giải quyết một mối lo lớn trong lòng đồng chí, chẳng là vẹn cả đôi đường ?”

 

Bí thư Vương cau mày trầm ngâm suy nghĩ: “Để cân nhắc cho kỹ , dù thấy cách hợp lý nhưng chuyện bắt buộc xin ý kiến chỉ đạo của cấp mới .”

 

Tuy nhiên, ngẫm theo lập luận sắc bén của cô gái , ông cũng thấy việc trăm điều lợi mà chẳng một điều hại.

 

Khám bệnh miễn phí cho bà con trong làng, thể coi là một hình thức lao động cải tạo phục vụ nhân dân chứ.

 

“Hai đồng chí cứ đây đợi một lát, triệu tập các đồng chí khác mở một cuộc họp nhanh.”

 

Tống Vi nở nụ rạng rỡ, khuôn mặt toát lên vẻ thuần hậu khiến dễ sinh thiện cảm: “Vâng ạ Bí thư Vương, chúng đây chờ tin vui của đồng chí.”

 

Bí thư Vương bật : “Đã chắc gì là tin vui , cô bé tri thanh đúng là khéo ăn khéo thật đấy.”

 

Tống Vi và đại đội trưởng đợi ròng rã suốt mấy tiếng đồng hồ.

 

May mà trong phòng việc chậu than sưởi ấm, nếu thì cả hai rét cóng thành que kem .

 

Tống Vi chờ đến mức gà gật suýt ngủ quên mất.

 

Cuối cùng cánh cửa cũng mở , Bí thư Vương bước ngoài, nhưng một thêm vài vị cán bộ lãnh đạo khác cùng theo.

 

“Chuyện rau trái mùa chúng bắt buộc xuống tận nơi khảo sát thực tế. Nếu đúng thật như lời các đồng chí trình bày, công xã sẽ phê duyệt cấp công văn cho đại đội Bình An, đến lúc đó rau trái mùa các đồng chí trồng thể tự do đem tiêu thụ.”

 

Ngừng một nhịp, ông tiếp: “Còn về chuyện của vị lão trung y , vẫn còn chút ý kiến trái chiều, việc chúng cần họp bàn thêm mới quyết định .”

 

Tống Vi gật đầu, trong lòng hề cảm thấy thất vọng, cô vốn lường chuyện thể dễ dàng thông qua trong một sớm một chiều.

 

Bí thư Vương định đưa trả bó rau cải non cho họ.

 

Tống Vi liền tươi đẩy : “Bí thư Vương, đây món đồ gì quý giá, chỉ là một nắm rau cải non thôi mà, đáng gì để đồng chí trả chứ. Thật nếu vì diện tích trồng còn chật hẹp, lượng rau nhiều và các loại khác đến ngày thu hoạch, thì biếu mỗi vị lãnh đạo ở đây một bó mang về nếm thử .”

 

Đại đội trưởng cũng phụ họa theo: “Bí thư Vương cứ cầm về xào bữa cơm ạ. Chờ tới khi nhà kính trồng rau của đại đội chúng dựng xong xuôi, lúc đó kính mời các đồng chí lãnh đạo bớt chút thời gian xuống tham quan hái ít rau tươi mang về. Chốn thôn quê chúng chẳng món gì hồn để tiếp đón, mong các đồng chí đừng chê là .”

 

Nếu là những món quà cáp đắt tiền khác thì dễ quy tội hối lộ, nhưng chỉ là một nắm rau cải non, tuy mùa đông hiếm hoi thật đấy nhưng tuyệt đối thể coi là vật phẩm quý giá gì.

 

Hơn nữa hai họ tặng một cách đàng hoàng, công khai mặt bao nhiêu , còn hứa hẹn dựng xong nhà kính sẽ mời tất cả xuống hái rau, như khéo léo lòng tất cả các cán bộ mặt ở đó.

 

Nhờ , bầu khí tại hiện trường trở nên rôm rả, vui vẻ, một ai tỏ khó chịu dị nghị.

 

Mọi đều vô cùng tò mò về cái gọi là rau trái mùa , thế là một lúc tới ba vị cán bộ cùng theo chân họ xuống thôn.

 

Gồm Bí thư Vương, thư ký của ông, cùng với một vị ủy viên khác trong ban chấp hành.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bên công xã trực tiếp điều động một chiếc máy kéo để đưa đoàn về tận đại đội Bình An.

 

Ngồi trong thùng xe máy kéo, lắng tiếng động cơ nổ bình bịch đinh tai nhức óc cùng với từng đợt rung lắc xóc nảy đến run , Tống Vi cảm giác hai bên má đều chấn động đến mức tê dại cả .

 

Trái , đại đội trưởng tỏ vô cùng hào hứng, ông xoa xoa hai bàn tay đưa mắt thèm thuồng vuốt ve thành xe máy kéo, chẳng hề chê bai chiếc xe xóc nảy ồn ào một chút nào.

 

 

Loading...