Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức - Chương 128:+
Cập nhật lúc: 2026-07-09 11:13:59
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Từ cũng : “May nhờ cô giúp hai vợ chồng chúng điều dưỡng cơ thể.”
Chúc Thập An xua tay : “Đừng khách sáo, đều là việc nên mà.”
Trần Thiến xoa bụng : “Lúc phát hiện m.a.n.g t.h.a.i là đang việc ở vùng núi Quý Châu, lúc đó đến huyện Trấn Sơn cảm ơn cô , chỉ là giao thông thuận tiện, sợ t.h.a.i nhi định, nên đợi đến khi đứa bé tròn ba tháng mới đến huyện Trấn Sơn.”
Hai vợ chồng họ ngoài việc đến cảm ơn đại phu họ Chúc , cũng nhờ đại phu bắt mạch cho một chút thì họ mới yên tâm.
mà, khi hai vợ chồng thấy cơ thể gầy gò ốm yếu của Chúc Thập An chần chừ, cảm giác đại phu họ Chúc đang bệnh ? Bọn họ nhờ đại phu họ Chúc bắt mạch liệu thích hợp ?
Chúc Thập An tịnh dưỡng lâu như , mặt chút huyết sắc, còn nhợt nhạt như nữa, nếu khi vợ chồng Tạ Từ thấy cô, chuyện nhờ cô bắt mạch e là đến nghĩ cũng dám nghĩ.
Tạ Từ đang do dự nên mở lời , Chúc Thọ Quang vẫy tay với Trần Thiến: “Cháu qua đây, ông già bắt mạch cho cháu.”
Trần Thiến vội vàng qua phòng khám xuống: “Làm phiền ông ạ.”
Chúc Thọ Quang bắt mạch cho Trần Thiến, cảm thấy đúng lắm, ấn một cái, ông mỉm : “Mang t.h.a.i đôi đấy.”
"Thai đôi ạ?"
Hai vợ chồng Tạ Từ, Trần Thiến vui mừng đến mức chút dám tin.
Chúc Thập An ở cửa phòng khám : “Nếu lầm, chắc là một trai một gái đấy.”
Một trai một gái , trong mắt Trần Thiến rưng rưng lệ quang, Chúc đại sư lợi hại như , thể lầm , chắc chắn là .
Trần Thiến kích động chần chừ, cô do dự nửa ngày mới hỏi: “Đứa bé đó... về ?”
Đứa bé cô vô tình sảy, về ?
Sức khỏe Chúc Thập An , thể động tâm khởi niệm, cũng thể bấm độn suy tính, cô chỉ đành : “Đầu t.h.a.i chỗ chị chính là duyên với chị, thì gì quan trọng chứ?”
Tạ Từ nắm lấy tay vợ: “Năm xưa chúng cố ý, đứa bé chắc chắn , sẽ về thôi.”
Ừm, Trần Thiến cũng tin tưởng như , đứa trẻ sẽ về.
Vợ chồng Tạ Từ đặt quà tạ ơn xuống, muôn vàn lời cảm ơn hết với Chúc Thập An, Chúc Thập An hết lời khuyên nhủ mới bảo họ rời .
Trần Thiến một năm tới cô sẽ việc ở bộ phận công trình đường sắt huyện Nam Giang, hỏi Chúc Thập An cô thể đến y quán khám bệnh mỗi tháng .
Chúc Thập An bảo cô: “Trong bệnh viện huyện Nam Giang cũng đại phu nhà họ Chúc, khuyên chị vẫn nên khám ở bệnh viện huyện Nam Giang , đừng tự hành hạ bản dằn vặt .”
Trần Thiến thấy dằn vặt, dù thuyền là thể đến nơi .
Các đại phu khác đến , cũng sánh bằng vị trí của cô ở trong lòng Trần Thiến.
Chúc Thập An khuyên cô, đành : “Chị tới thì tới .”
Trần Thiến lập tức mỉm , lúc mới cùng chồng là Tạ Từ rời .
Đám xem náo nhiệt bên ngoài y quán đưa mắt vợ chồng Tạ Từ và Trần Thiến rời , hôm nay còn tâng bốc y thuật của Đại cô nương họ Chúc nữa, mà đều bàn tán xôn xao về tuyến đường sắt ở huyện Nam Giang.
"Bộ phận công trình đường sắt đều chuyển tới , đường sắt huyện Nam Giang sắp bắt đầu khởi công nhỉ."
"Chẳng bảo đợi đến mùa thu mới khởi công ?"
"Các thì cái gì, tướng quân đ.á.n.h trận còn binh mã động lương thảo , khi xây đường sắt, cũng nên công tác chuẩn chứ."
"Đợi bên huyện Nam Giang bắt đầu khởi công, chuyện náo nhiệt của huyện Trấn Sơn chúng sẽ giảm quá nửa đấy."
"Lời thế nào?"
"Bên huyện Nam Giang xây đường sắt náo nhiệt bao, cũng là công nhân, tiểu thương huyện chẳng sẽ chạy sang huyện Nam Giang ăn ?"
"Ây da, theo ông thì đúng là thế thật."
"Tiểu thương buôn bán nhỏ sẽ huyện Nam Giang, nhưng hẻm Tam Thanh thể chuyển tới huyện Nam Giang , bà già đây cách vài ngày thể tới mua một cân bánh ngọt ăn là chuỗi ngày tươi ."
Một ông cụ quen Thôi Vân Hòa vỗ vỗ vai : “Đại cô nương nhà họ Chúc trông vẻ khỏe hơn tháng một chút , xếp hàng sớm, đợi Đại cô nương khỏe , bằng lòng treo biển khám bệnh cho , chắc chắn sẽ để xếp đầu tiên.”
Một bà cụ thường xuyên đến tiệm bánh ngọt xếp hàng : “Ai mà dám chen ngang chỗ của , là đầu tiên đồng ý. Cậu còn trẻ da mặt mỏng ngại dám mở miệng, cứ gọi , c.h.ử.i giúp .”
Thôi Vân Hòa vội vàng cảm ơn các ông cụ bà cụ.
Những bệnh nhân thời gian rảnh rỗi cất công lặn lội đến huyện Trấn Sơn ở để xếp hàng chờ khám bệnh như Thôi Vân Hòa là cực kỳ hiếm hoi. Có những bệnh nhân cầu y, nhưng bận rộn công việc dứt để tự đến cửa , liền đặc biệt phái tới, hy vọng Chúc Thập An thể cùng họ một chuyến.
Giữa buổi chiều, lúc Chúc Thập An đang thiu thiu ngủ chiếc sạp lùn cửa sổ, Chúc Thọ Tín đang giúp cô từ chối thêm một nhà bệnh nhân tới xin khám bệnh nữa.
Người tới là Lâm Thực tỏ vẻ dám nhận, nhà bệnh nhân, chỉ là thư ký do nhà bệnh nhân phái tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-ta-o-nhan-gian-tich-cong-duc/chuong-128.html.]
Lâm Thực thành khẩn thỉnh cầu: “Chỉ cần sếp thể , Chúc đại phu yêu cầu gì cứ việc đưa , chỉ cần Chúc đại phu đồng ý tới Thâm Quyến một chuyến.”
Chúc Thọ Quang lườm : “Cái thanh niên mãi hiểu thế hả? Đại cô nương nhà . Cậu mau , đừng lỡ dở việc khám bệnh của những bệnh nhân khác.”
"Chúc lão đại phu, ông cho gặp Chúc đại phu một lát , để chúng chuyện trực tiếp với ."
Nói chuyện trực tiếp là chuyện thể nào, Chúc Trường Phong dẫn theo vài mời Lâm Thực ngoài, Lâm Thực vẫn tiến y quán nữa, liền một đám ông cụ bà cụ chặn đường.
Một bà cụ chỉ tay về phía Thôi Vân Hòa ngày ngày việc gì đến hẻm Tam Thanh hóng hớt ở bên cạnh cho xem: “Người chân bước nổi còn thể tự đến huyện Trấn Sơn cầu y, bệnh nhân nhà đặc biệt đến thế chứ, còn mời Đại cô nương tới nhà , lấy cái thể diện lớn thế?”
Lâm Thực , chủ tịch nhà chúng mặt lớn, nhưng mà tiền nhiều a. Anh thật sự hiểu, đời còn ném mớ tiền đưa tới tận cửa ngoài.
Lâm Thực thể y quán, lúc thời gian cũng còn sớm nữa, chỉ đành về báo cáo tin tức với sếp .
Tháng tư năm nay, cấp b.ắ.n tin xây dựng đặc khu kinh tế, lão gia t.ử nhà họ Đàm đích chạy lên Bắc Kinh một chuyến, nhận một lời chắc nịch, bốn đặc khu kinh tế ấn định phân bổ tại Thâm Quyến, Chu Hải, Sán Đầu, Hạ Môn.
Trong bốn đặc khu, lão gia t.ử họ Đàm coi trọng triển vọng phát triển của Thâm Quyến hơn cả. Thế là, gần hai tháng nay lão gia t.ử họ Đàm đều ở Thâm Quyến để gặp mặt bàn bạc với các nhân viên chuyên trách về kêu gọi đầu tư của địa phương, bàn về đầu tư, bàn về lấy đất, bàn về thuế má các loại, gần như lúc nào ngơi nghỉ.
Sức khỏe lão gia t.ử họ Đàm mấy năm nay vốn dĩ , hai tháng nay bận rộn lên một cái, căn bệnh cũ vốn chỉ tái phát lúc giao mùa nay ngóc đầu trở . Các đại phu mời đến khi khám xong, hoặc uyển chuyển hoặc trực tiếp ý kiến của bọn họ, bọn họ đều cho rằng lão gia t.ử ốm vì lao lực, nếu dừng nghỉ ngơi thì uống t.h.u.ố.c cũng khó khỏi.
Đàm Bình Chương ở cảng thành đang bận rộn thôn tính nghiệp vụ vận tải biển sụp đổ của nhà họ Diệp, mới thu xếp trật tự xong công việc bên đó, ông nội bệnh, tất tả vội vã chạy về Thâm Quyến.
Đàm Bình Chương bản cản nổi việc ông nội việc, chỉ đành tự dốc sức chia sẻ gánh vác cùng lão gia tử, đó khắp nơi mời danh y.
Trong những danh y mà Đàm Bình Chương mời đến, mấy đều nhắc tới Chúc Thập An nhà họ Chúc ở huyện Trấn Sơn. Đàm Bình Chương vẫn còn nhớ, từng là đại phu mà các lãnh đạo cấp giới thiệu cho ông nội , lúc đầu xuân ông nội từng bảo mời cô đến khám bệnh cho , nhưng Đàm Bình Chương đồng ý.
Lần Đàm Bình Chương coi trọng Chúc Thập An, đặc biệt sai thư ký riêng của là Lâm Thực đích đến huyện Trấn Sơn mời , ngờ, Lâm Thực ngay cả mặt còn thấy từ chối .
Đàm Bình Chương nhíu chặt mày: “Bọn họ hài lòng với những điều kiện đưa ?”
Lâm Thực cũng bất lực: “ đưa điều kiện, bảo họ cứ giá, nhưng bọn họ vẫn chút do dự từ chối , thậm chí còn chẳng cho cơ hội trình bày về bệnh tình của chủ tịch.”
"Lâm Thực, năng lực việc của khiến hoài nghi, rốt cuộc thể đảm đương công việc ."
Sợi dây cung trong lòng Lâm Thực lập tức căng lên, vội : “Sếp, ngóng vị Chúc đại phu đó sức khỏe cho lắm, gần đây đang tĩnh dưỡng cơ thể ở nhà, gặp bất cứ ai. Những bệnh nhân tìm cô xin khám bệnh đều đang ở huyện Trấn Sơn, xếp hàng đợi cô khám cho. Trong tình huống , nghĩ sự việc tiến triển suôn sẻ, nguyên nhân do điều kiện của chúng đủ hậu hĩnh .”
Không do năng lực việc của kém, mà là do căn bản khỏi cửa.
Lâm Thực mượn thế đưa phương án giải quyết: “Sếp, nếu để chủ tịch buông công việc trong tay xuống để khám bệnh, chi bằng chúng mời chủ tịch đến huyện Trấn Sơn? Như thể tìm Chúc đại phu khám bệnh, thể cho chủ tịch nghỉ ngơi một thời gian.”
Đầu dây điện thoại bên , trầm mặc hồi lâu.
"Biết , về ."
"Vâng, sếp."
Cúp điện thoại, Lâm Thực cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thực đường xá xa xôi từ huyện Trấn Sơn trở về Thâm Quyến, do nguyên nhân chuyến bay, mất hai ngày trời mới hạ cánh xuống Quảng Châu.
Cởi chiếc áo khoác vest vắt lên cánh tay, một tay khác của Lâm Thực xách túi hành lý nhanh chóng rảo bước ngoài, đến cửa sân bay liền cúi đầu chui một chiếc xe nhỏ.
Tài xế đạp chân ga, chiếc xe lao vọt khỏi con phố sân bay đang ngày một phồn hoa.
Thoắt cái chuyển từ gian ngoài trời nóng bức ẩm ướt trong chiếc xe mát lạnh điều hòa, Lâm Thực khoan khoái thở dài một tiếng, nới lỏng cà vạt, đợi mà hỏi tài xế ngay: “Anh Hoàng, tâm trạng sếp hai ngày nay thế nào?”
Hoàng Hưng khẽ lắc đầu: “Bình thường.”
"Vì chuyện chủ tịch bệnh ?"
"Ừ, chủ tịch ban đêm ho ngủ , ban ngày bận rộn công việc ngơi tay, sếp khuyên mãi , hai ông cháu đang giận dỗi đấy, khi về lúc ăn nhớ chú ý một chút."
Lâm Thực thở dài thườn thượt: “Cứ kéo dài mãi như ?”
"Chẳng ai thuyết phục ai, đành kéo dài thôi."
Tình huống nhất là kéo dài cho tới khi công việc ở Thâm Quyến kết thúc một giai đoạn, mới thể để chủ tịch buông công việc xuống nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Hoặc là trực tiếp kéo dài cho đến lúc chủ tịch bệnh nặng, cưỡng chế nhập viện.
"Vị Chúc đại phu đó thật sự mời ?"
"Không mời , mời đại phu đó khám bệnh, trừ phi chủ tịch đích tới huyện Trấn Sơn."
Lâm Thực : “Có lúc thật sự hiểu nổi đại lục, lẽ nào thật sự màng danh chẳng cầu lợi ?”
Hoàng Hưng mỉm : “Có coi trọng danh lợi, tất nhiên sẽ coi trọng danh lợi. Ông nội từng , đại lục đất đai rộng lớn, chứa đủ các loại . Không giống cảng thành Singapore là những nơi nhỏ bé, bắt nạt, sống sung túc hơn một chút, thì chỉ một con đường để là leo lên .”