Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức - Chương 197:•
Cập nhật lúc: 2026-07-10 09:18:39
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cụ Đàm chỉ cháu trai : “Không thèm chào hỏi một tiếng tới mượn máy bay nhà chúng ? Đứa trẻ Kim Hạo đó tuy vẻ lông bông, nhưng là hiểu quy củ, đây giống chuyện nó sẽ .”
Đàm Bình Chương cũng cảm thấy Kim Hạo là như . Kim Hạo đột nhiên xuất hiện chắc hẳn là chuyện khác, nhưng lúc đó thời gian rảnh rỗi để tán gẫu với Kim Hạo, cho nên hỏi nhiều.
Kim Khải Văn coi trọng triển vọng trong nước, lòng phát triển ở bên , thì việc để con cái về quen với các mối quan hệ là thao tác bình thường. Ông cụ Đàm cũng nghĩ nhiều, : “Cháu và Kim Hạo là bạn học là bạn bè, nếu nó nhờ vả đến cháu, những chuyện nhỏ nhặt bình thường, thể giúp thì cứ giúp một tay.”
Nếu là chuyện lớn thì thôi. Quan hệ giữa hai nhà, vẫn đến mức dốc sức giúp đỡ.
Nào ngờ, sự giúp đỡ tiện tay của nhà họ Đàm thì nhà họ Kim chướng mắt, thứ họ chính là sự dốc hết lực.
Kim Hạo coi trọng nhất là nhà họ Đàm, nhưng điều cũng cản trở việc dẫn em gái Lily trộn các bữa tiệc thượng lưu ở cảng thành, chắc chắn cũng tiếp xúc qua một lượt với các ứng cử viên liên hôn của mấy gia đình khác.
Hôm qua khi Đàm Bình Chương uyển chuyển từ chối em nhà họ Kim, hai em họ hề đổi máy bay khác để đến đại lục, mà tới cảng thành.
Khi hai ông cháu nhà họ Đàm đang dạo bên bờ sông ở huyện Trấn Sơn xa xôi hẻo lánh, thì hai em họ đang lướt qua những bóng hồng hương áo, cạn ly và vui vẻ với .
Bữa tiệc kéo dài đến gần mười một giờ mới tàn, khi Kim Lệ Lệ mỉm chào tạm biệt những bạn mới quen, cô chui trong xe xuống, nụ mặt lập tức biến mất.
Chiếc xe sang trọng của nhà họ Kim rời khỏi trang viên tư nhân tổ chức bữa tiệc, Kim Lệ Lệ cuối cùng nhịn sụp đổ : “Nhị công t.ử của nhà họ Lý hói đầu thì thôi , chiều cao thế mà chỉ một mét sáu lăm phẩy ba. Anh hai, đây chính là đối tượng liên hôn mà giới thiệu cho em ?”
Không đợi Kim Hạo mở miệng, Kim Lệ Lệ vò nát vạt váy hội, lạnh : “Còn đại công t.ử của nhà họ Vương nữa, lăng nhăng thành cái dạng gì ? Lúc chuyện với em, hai tình nhân của cứ ngay đối diện em. Đừng là liên hôn với , mặt em hít thở em cũng sợ dính mầm bệnh.”
"Còn họ Trịnh , là con rơi của nhà họ Trịnh ? Nhà chúng rơi bước đường cùng từ khi nào ? Một đứa con rơi mà cũng trúng?"
"Kim Hạo, mặc dù em bài xích chuyện liên hôn, nhưng nếu đối tượng liên hôn mà đều là loại , em thà c.h.ế.t còn hơn."
Kim Hạo hề những lời của em gái dọa sợ, vắt chéo chân, thích thú hỏi: “Em lấy từ thông tin vị Nhị công t.ử họ Lý chiều cao chỉ một mét sáu lăm phẩy ba ? Em tự tay đo ?”
"Hừ, trong tay em mang theo thước dây? Em đo kiểu gì?"
"Vậy thì ?"
"Nhị tiểu thư nhà họ Châu trái phiếu từng xem mắt , là do chính miệng Nhị tiểu thư nhà họ Châu cho em ." Kim Lệ Lệ trừng mắt Kim Hạo : “Bây giờ là lúc để quan tâm loại chuyện ? Lẽ nào nên vì con mắt của mà xin em ?”
Kim Hạo lười biếng mỉm lắc đầu: “Em gái yêu của , tài liệu của mấy nhà đưa cho em từ lâu , em là , lúc còn tức giận với gì?”
Biết thì , nhưng tận mắt thấy và chỉ khác . Kim Lệ Lệ từng cho rằng bản thể nhịn, nhưng khi thấy thật, cô mới phát hiện thể nhịn nổi một chút nào.
Kim Hạo tủm tỉm khuyên nhủ: “Đừng tức giận, bỏ qua bản bọn họ bàn tới, chúng hãy tài nguyên lưng bọn họ, chỉ cần tài nguyên vấn đề, những thứ khác đều quan trọng. Ví dụ như đứa con rơi nhà họ Trịnh mà em nhắc tới, là con rơi sai, nhưng ông già nhà họ Trịnh đó vô cùng sủng ái ruột , ý định để thừa kế, chuyện là con rơi liền đáng để nhắc tới. Em xem đúng ?”
Kim Lệ Lệ tức đến phát : “Em rốt cuộc là em gái ruột của ?”
Kim Hạo vỗ vỗ vai cô, thở dài : “Chính vì em là em gái ruột của , mới tùy tiện nhét em cho những đàn ông méo mó dị dạng trong mắt em.”
Mặc dù, Kim Hạo hề cảm thấy những đàn ông là méo mó dị dạng.
Trong mắt Kim Hạo, tài nguyên và tiền bạc mới là trọng điểm, hai thứ , lớn lên đến cũng vô dụng.
Kim Hạo lý trí đưa đề nghị của : “Nói từ góc độ tương xứng tài nguyên, ba vị ứng cử viên em nhắc tới đều là những cực kỳ ưu tú. Sau khi em kết hôn với bọn họ, thể mạnh ai nấy sống, em thích đàn ông nào thì b.a.o n.u.ô.i đàn ông đó, bản bọn họ cũng chẳng sạch sẽ gì, tư cách để chỉ trích em.”
"Em sống một cuộc sống như ."
Kim Hạo : “Vậy thì chọn con đường thứ hai, em thu phục Đàm Bình Chương.”
Kim Lệ Lệ lau khô nước mắt, trong lòng thầm nhớ những lời trai từng với cô, tài nguyên của nhà họ Đàm và nhà họ Kim vô cùng tương xứng, điều kiện bản Đàm Bình Chương ưu tú, bất luận là đầu óc ngoại hình đều là hàng cực phẩm, điểm nào chê trách.
Điểm duy nhất của Đàm Bình Chương, lẽ là hứng thú gì với cô.
Kim Hạo đối với đứa em gái duy nhất vẫn khoan dung, : “Lily, cuối năm cha mới qua đây, em vẫn còn gần nửa năm để từ từ suy nghĩ.”
Kim Lệ Lệ hiểu rõ ý tại ngôn ngoại của cả, nếu đợi đến khi cha qua đây mà cô vẫn thu phục Đàm Bình Chương, đến lúc đó, cha cô gả cho ai thì cô bắt buộc gả cho đó, còn sự lựa chọn nào khác.
Đột nhiên, Kim Lệ Lệ cảm thấy vô cùng thoải mái, hoa tai kim cương kéo dái tai cô đau nhức, sợi dây chuyền đá quý cổ đè nặng khiến n.g.ự.c cô nghẹn , cô cảm thấy thở thông.
Cửa sổ xe mở , gió đường phố lùa , trong cơn gió nóng bức xen lẫn mùi rác thải sinh hoạt khó ngửi. Kim Lệ Lệ nhíu mày, vội vàng đóng cửa sổ xe .
Cơ thể Kim Lệ Lệ đột nhiên thoải mái .
Cô hiểu rõ bản , nghèo túng và tự do, phú quý và mục nát, cô bản sẽ chọn vế .
Nếu định cô trải qua loại nhân sinh , thì cô cũng bắt buộc gánh vác một chút thuận tâm kèm với cuộc sống phú quý.
Nếu như, cô thể nắm trọn lấy Đàm Bình Chương, thì thật sự là tất cả .
Kim Hạo thấy biểu cảm của em gái ngày càng bình tĩnh , mặt lộ một nụ tán thưởng. Anh nhà họ Kim kẻ ngốc, rõ bản nên chọn thứ gì.
Nếu như mục đích của em là miếng bánh ngọt , chỉ cần bánh ngọt tới tay , thì đừng quan tâm miếng bánh đó đặt dâu tây là phân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-ta-o-nhan-gian-tich-cong-duc/chuong-197.html.]
Trong cuốn "Kim Cang Kinh" : Phàm những gì hình tướng, đều là hư vọng.
Lão T.ử : Người rắp tâm sẽ chuốc lấy thất bại, kẻ cố chấp níu giữ sẽ đ.á.n.h mất.
Chấp niệm của phần lớn đều là vọng niệm. Nếu vì vọng niệm mà sinh tâm ma, thì sẽ vọng niệm trói buộc cả đời, đau khổ dằn vặt, cho đến tận giây phút cuối cùng của sinh mệnh.
Có cao cao tại thượng, thấp hèn nhơ nhuốc như cát bụi. Con thế gian dường như thực sự sự phân chia cao thấp hèn sang, nhưng dường như đều giống hệt .
Tất cả đều sẽ trả giá cho vọng niệm của chính .
Chúc Thập An và Trương Tiết ghi lời khai ở cục công an xong liền về nhà ăn tối, đến mười hai giờ đêm, đều ngủ say giường.
Mà lúc , trong phòng thẩm vấn của cục công an vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Hơn ba mươi tên thủy phỉ chia thành từng nhóm để thẩm vấn, hồ sơ phạm tội thành một xấp dày, giấy đủ dùng tận kho để khuân .
Hai mắt Cục trưởng Đỗ đỏ hoe, chỉ vì thức đêm, mà nguyên nhân chủ yếu nhất là những ghi chép thẩm vấn cho tức giận.
G.i.ế.c , bắt cóc, cướp giật, cưỡng hiếp, trộm cắp... Băng nhóm chuyện ác nào là !
Nếu Cục trưởng Đỗ là nhân viên công chức, bắt buộc việc theo quy định, ông thực sự hận thể lập tức lôi đám ngoài xử bắn.
Nếu thật sự đến chuyện phạm tội, ngoại trừ vài tháng tương đối biến động ở thời kỳ đầu, thì trong vòng một hai mươi năm nay, huyện Trấn Sơn từng xảy một vụ án tội phạm ác tính nào. Đừng là g.i.ế.c phóng hỏa, ngay cả việc đ.á.n.h ẩu đả cũng hiếm thấy.
Huyện Trấn Sơn xứng đáng với câu phong tục dân gian thuần phác.
Cục trưởng Đỗ, việc ở huyện Trấn Sơn hơn nửa đời , đây là đầu tiên tự thẩm vấn một vụ án lớn như . Ông cố kìm nén ngọn lửa giận dữ trong lòng, dặn dò các nhân viên thẩm vấn: “Thẩm vấn xong vòng thứ nhất, thì tiến hành thẩm vấn chéo vòng thứ hai, nhất định moi bộ những sự thật phạm tội.”
"Rõ."
Lý Liên Sơn là duy nhất trong Huyền môn ở giữa đám thủy phỉ bắt. Chúc Thập An sợ lúc ở đây sẽ dùng thủ đoạn của Huyền môn để đối phó với công an, nên lúc rời , cô phong tỏa kinh mạch của . Hắn bây giờ chỉ là một bình thường, cơ hội giở trò gian xảo.
"Rầm!"
Lý Liên Sơn tiếng động lớn cho bừng tỉnh, đồng chí công an thẩm vấn đối diện lạnh giọng cất lời: “Tháng năm năm Tám mươi mốt, bắt cóc ai?”
"Vừa nãy một ?"
"Bớt nhảm , trả lời câu hỏi của !"
Lý Liên Sơn buồn ngủ đến mức tinh thần uể oải, khó nhọc mở to hai mắt lặp câu trả lời thêm một nữa.
Đồng chí công an lạnh một tiếng: “Anh đang dối, nãy bắt cóc một đứa bé trai, bây giờ biến thành bé gái ?”
Lý Liên Sơn đang ngáp dở thì đột nhiên dừng , bộ não trì trệ của cố gắng nhớ một chút: “ bắt cóc hai đứa ?”
"Rầm!"
"Bớt giở trò qua mặt , thành thật khai báo."
Lý Liên Sơn tiếng đập bàn cho giật tỉnh giấc, thiếu kiên nhẫn : “Bắt cóc một đứa bắt cóc hai đứa thì gì khác chứ? Dù mấy cũng chắc chắn sẽ xử b.ắ.n , hỏi nhiều như để gì?”
"Hừ, c.h.ế.t? Không dễ dàng như ! Anh nếu phối hợp, thừa cách để khiến sống bằng c.h.ế.t."
Người lên tiếng là một lão công an ngoài năm mươi tuổi, đôi mắt ông từ lên , ánh mắt lạnh lẽo tràn ngập cảm giác áp bách. Lý Liên Sơn ông chằm chằm đến mức nổi da gà, da đầu tê dại.
Trực giác mách bảo , là một nhân vật tàn nhẫn từng trải qua m.á.u me, dễ chọc .
Lý Liên Sơn khẽ thẳng dậy, cố gắng phối hợp thẩm vấn.
Lý Liên Sơn là kẻ tội ác tày trời nhất trong đám thổ phỉ . Cuộc thẩm vấn đối với tiến hành ba vòng, từ chập tối hôm đến tận buổi chiều ngày hôm , suốt một ngày một đêm cho phép chợp mắt.
Trước khi vòng thẩm vấn thứ ba đối với Lý Liên Sơn kết thúc, Huyện trưởng Hà Tái Minh tới bên phía cục công an để hỏi thăm tiến độ thẩm vấn.
Cục trưởng Đỗ, cũng thức trắng một ngày một đêm tại cục, báo cáo với Hà Tái Minh: “Lý Liên Sơn những năm qua dẫn theo đám thủ hạ lẩn trốn gây án khắp nơi. Ngoài huyện Song Hiệp , bọn chúng còn từng g.i.ế.c ở Hồ Bắc, Quý Châu, Vân Nam... Sau khi báo cáo của vòng thẩm vấn đầu tiên, thông báo cho Cục công an thành phố và Cục công an tỉnh. Trong vài ngày tới, cục công an và gia đình những hại ở các tỉnh khác sẽ tới huyện Trấn Sơn để tham gia phiên tòa xét xử định tội công khai đối với đám Lý Liên Sơn.”
Hà Tái Minh hỏi: “Lý Liên Sơn là trong Huyền môn, vụ án cần thông báo cho Tổ hành động của cục An ninh Quốc gia nhỉ.”
"Đã thông báo . Sáng nay Tổ hành động bên đó gọi điện thoại tới, rằng vụ án là do Chúc đại sư xử lý, nếu như cần đến sự phối hợp của Tổ hành động, chỉ cần mời Chúc đại sư là ."