THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 11: Ông cụ Trương keo kiệt
Cập nhật lúc: 2026-06-21 07:12:33
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứng ngoài cửa là một ông lão gầy nhom chừng sáu mươi tuổi. Cắt đầu đinh, răng hô, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay caro kẻ xám nhàu nhĩ. Cả cái vạt áo thùng thình sơ vin gọn chiếc quần tây rẻ tiền rộng thênh thang, cạp quần kéo lên tới tận ngực. Dưới chân ông lão mang đôi dép da nhân tạo, trông phong cách rởm đời quê mùa lạ kì.
Đào Đào đảo mắt, lanh lợi cất tiếng chào: "Cháu chào ông Trương ạ!"
Ông cụ Trương ừ hử một tiếng, cứ thế tự nhiên như ruồi bước nhà.
Đào Quảng Chí hết cách, đành nặn nụ , xếp hai ba cái bánh trứng tart Bồ Đào Nha mới nướng xong bưng : "Ông Trương ạ? Ông sớm thế, nhà cháu cũng chẳng gì, đây là bánh tart Bồ Đào Nha kiểu Macau con bé Đào Đào nhà cháu học tivi đấy, ông cầm về ăn thử cho vui nha."
"Ối dào, cám ơn, cám ơn nhé." Ông cụ Trương chẳng chút khách sáo đưa tay nhận luôn, cúi đầu săm soi một lúc ngước lên Đào Đào, "Cái là con bé Đào Đào nhà đấy hả? Khó tin quá nhỉ?"
"Thật đấy ạ, cái con nhóc , cháu mới phát hiện nó giống cháu. Tivi mới chiếu xong, nó xem đúng một mà nhớ cách ." Đào Quảng Chí ưỡn n.g.ự.c tự hào, trưng vẻ mặt như thèm để ý nhưng thực chất trong lòng đang khấp khởi dỏng tai chờ khen ngợi .
Ai ngờ ông cụ Trương bồi thêm một câu: "Giỏi mấy cái khoản thì nên trò trống gì . Không chứ Quảng Chí , Đào Đào nhà , nhất là đừng cho nó dính dáng tới mấy cái trò vô bổ nữa. Vốn dĩ học hành gì , chẳng lẽ tính để nó ở cái xó bánh cả đời ? Anh cứ thằng Tiểu Minh nhà mà xem, mới mở mắt chạy sang nhà cô La nhờ giảng bài đấy."
Ở cả con hẻm phố Nam , nếu xét xem ai keo kiệt nhất, cái miệng chua ngoa nhất, chuyện khó nhất, ngợm đáng ghét nhất, thì chức vô địch chắc chắn thuộc về ông nội của Trương Gia Minh, đối thủ.
Mặt Đào Quảng Chí tối sầm ngay tức khắc, tức đến mức suýt chút nữa giật cái bánh tay ông lão.
Đào Đào bình thản chớp chớp mắt. Ông cụ Trương mà, miệng thì độc thật đấy, nhưng bản chất cũng đến nỗi thâm độc. Đã thế ông còn rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày nào cũng la cà hàng xóm uống đ.á.n.h cờ. Cứ để lão xách cái hộp bánh về, cam đoan đầy hai tiếng đồng hồ , cả con phố Thắng Lợi sẽ tiệm bánh nhà cô tung món mới.
Đến lúc đó thì dễ bán hơn nhiều .
Đào Đào cực kỳ tự tin món bánh tart Bồ Đào Nha . Đây chính là món đồ ngọt qua bài kiểm tra của thị trường quốc cơ mà, nổi đình nổi đám suốt hai ba chục năm chẳng hạ nhiệt. Giống hệt như bánh mì sandwich bánh mì bơ dừa , nó là vũ khí bí mật thể thiếu trong bất kỳ tiệm bánh nào.
"Ông ơi, lát nữa cháu cũng sang đó học bài, cháu chỉ đang giúp bố cháu một chút thôi ạ." Đào Đào liếc sắc mặt Đào Quảng Chí, vội vã kéo tay bố, "Hôm qua cháu cũng hẹn với Lệ Lệ mà."
"Ừ ừ ừ, thế thì cháu cũng ngoan đấy, lo mà bài tập cho t.ử tế, tập trung , học hỏi thằng Tiểu Minh nhà ông nhiều nhé." Ông cụ Trương khà khà, căn bản chẳng coi mấy cái bánh Đào Quảng Chí tặng gì, chỉ nghĩ ông đang c.h.é.m gió. Còn bày đặt bánh tart MaCau, lão dám chắc là cái gã đến cảTân Thành còn bước chân tới nữa!
Ông cụ phẩy tay quăng câu cảm ơn, xách túi bánh bước cửa, nghênh ngang mất.
Đào Quảng Chí đợi lão khuất góc cua ngõ hẻm mới nghiến răng mắng thầm: "Cái lão già ! Cầm đồ của mà còn dám xỉa xói con gái , rảnh rỗi sinh nông nổi! Thằng Tiểu Minh nhà lão thi thố cũng thấy nhất mãi , ki bo hôi miệng, chả trách cả cái ngõ chẳng ai ưa nổi!"
Ông c.h.ử.i khá nhỏ, rõ ràng là sợ Đào Đào thấy. Đứng vuốt n.g.ự.c thở một hồi mới xuôi nổi cơn giận, nhưng tâm trạng buổi sáng thì bay sạch. Ông xoay , ỉu xìu với Đào Đào: "Chẳng con bảo sang nhà Lệ Lệ bài tập ? Món con thích ăn mà, để bố gói thêm vài cái mang sang đó, lúc nào học mệt thì lấy ăn. Lát nữa bố cũng đóng hộp một ít đem sang cho ông bà nội với nhà bác cả nếm thử luôn."
Ông bà nội của Đào Đào đang sống cùng bác cả. Bác cả Đào Quảng Phát là một quản lý nhỏ ở mỏ than Thắng Lợi phía Đông thị trấn. Nhà bác gần đường ray xe lửa, là nhà tập thể do nhà nước cấp, cách phố Thắng Lợi chừng hai con phố, cũng xa lắm.
Nhà vẫn còn đang nợ tiền nhà bác cả đây ...
Đào Đào nhớ đến khoản nợ lớn , tự nhiên trong lòng cũng chùng .
Đào Quảng Chí trong nhà, thoăn thoắt gấp hộp giấy đựng bánh cho cô, miệng lải nhải dặn dò: "Lát nữa bố cũng ngoài, con nhớ mang chìa khóa nhà theo nhé."
"Con học yếu như ..." Đào Đào đột nhiên hỏi, "Có bố mất mặt lắm ?"
Hồi bé cô thật sự bao giờ thông cảm cho bố. Ở cái thời đại mà hàng xóm láng giềng chẳng lấy một vách ngăn bí mật , một đàn ông ly hôn một gà trống nuôi con như Đào Quảng Chí, chăng cũng từng vì sự ngỗ nghịch của cô mà hứng chịu bao dư luận?
Tay Đào Quảng Chí khựng . Ông ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc Đào Đào, ngẩn một hai giây mới tiêu hóa kịp, vội vã xua tay: "Nói bậy gì đấy. Lão già đó lẩm cẩm nhảm, cái gì mà chứ."
Ông xếp bánh dỗ dành con gái: "Con , cứ lo bài tập cho , đừng nghĩ ngợi lung tung. Bố chỉ mỗi một đứa con gái là con, đời chẳng ai thế vị trí của con trong lòng bố , con hả? Haizz, mấy cái bây giờ con cũng hiểu , tóm là, chỉ cần con lúc nào cũng vui vẻ, ốm đau bệnh tật, là bố vui lắm ."
Đào Đào cúi gằm mặt, lí nhí "" một tiếng, hốc mắt cay xè vội vàng mặt chỗ khác.
Cô cố gắng gồng tỏ như chuyện gì xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-11-ong-cu-truong-keo-kiet.html.]
Đào Quảng Chí vẻ nhẹ nhàng, giống như những lời ghim chặt trong lòng ông hàng ngàn hàng vạn . Hồi nhỏ, liệu ông từng những lời như thế với cô ? Thế mà cô chẳng nhớ một chữ nào.
Hoặc cũng thể hồi nhỏ cô từng , chỉ là cái đầu óc non nớt ngốc nghếch chẳng hiểu ý nghĩa sâu xa bên trong, lưng là quên hết sạch sẽ.
"Thôi thôi, mau !" Ông huých nhẹ vai cô.
Bên , Đào Đào xách hộp bánh, vắt vẻo cái cặp sách, đang định leo lầu trèo tường sang nhà Lệ Lệ.
Thì đầu bên , ông cụ Trương cũng xách lủng lẳng mấy cái bánh trứng về đến nhà.
Nhà họ Trương ở căn áp chót cuối ngõ, cũng là kiểu nhà tự xây ba tầng. Trước cửa một cây tỳ bà cành lá sum suê, tiếng ve sầu kêu rả nhức cả đầu.
Mẹ của Trương Gia Minh - Châu Tuệ đang hì hục lau nhà phòng khách tầng một. Thấy bố chồng thế mà xách đồ về, chị sửng sốt: "Bố mua gì thế ạ?"
Bố chồng chị là keo kiệt bủn xỉn tiếng là vị thần keo kiệt nào đầu t.h.a.i đến, ngoài ké miếng ăn, uống ké hớp nhà , chứ khi nào xách cái gì về nhà . Hôm nay ... là mặt trời mọc đằng Tây ?
"Đào Quảng Chí bán bánh mì đầu hẻm cho đấy. Bảo là con gái nó mới học cách bánh tart, còn nổ tung trời bảo là học theo khẩu vị MaCau gì gì đó. Bố bảo lấy mà nó cứ dúi tay."
Ông cụ Trương c.h.é.m gió ngượng miệng, vứt cái hộp giấy lên bàn ăn một cái đặt m.ô.n.g phịch xuống cái ghế mây ọp ẹp bên cạnh: "Cô ăn ? Thằng Quốc Đống ? Đi ?"
"Đi từ sớm ạ, mấy giờ chứ." Châu Tuệ thấy là đồ cho , khóe miệng liền giật giật, ngay mà... Chị dựng cây lau nhà tường, bước tới ngó nghiêng.
Vừa mở hộp , bên trong là ba cái bánh tart vàng óng, lớp sữa trứng nướng căng mướt, vẫn còn bốc nóng hổi. Hương béo ngậy của sữa thơm nức cả căn phòng. Chị lau tay, chọn lên một cái, bất giác cả sững sờ.
Vỏ bánh ngàn lớp ư? là thấy loại vỏ bánh tart nào như thế bao giờ.
Châu Tuệ nhíu mày: "Cái là con bé Đào Đào á? Ranh con nghịch như quỷ , tự nhiên bánh?"
Ông cụ Trương xua tay, bưng cái ca tráng men bàn lên tu một ngụm : "Ai mà ? mà con nhà tông giống lông cũng giống cánh, chuột chù đẻ chuột con thì đào hang thôi. Nhà bánh đẻ đứa bánh thì gì lạ."
Ông lão cảm thán xong cũng tiện tay bốc một cái bánh bàn lên nhai: "Khéo là thấy nó học hành yếu kém chẳng hy vọng gì nên định hướng cho nó nhào bột bánh luôn cũng nên? Tám tuổi bắt đầu học nghề, tính cũng chẳng sớm gì, cái thời mấy đứa học việc trong tửu lâu sáu tuổi bắt đầu lăn lộn ... Ơ?"
Nói đoạn ông cụ c.ắ.n một miếng. miếng bánh mới trôi xuống bụng, mắt lão trợn trừng, cũng thẳng lên: "C.h.ế.t tiệt, cái vị ... ngon quá! Vỏ thì giòn tan, nhân sữa trứng thì thơm mềm, ngon thật sự."
Ông cụ Trương tính tình tuy hâm hâm dở dở, nhưng cái sành ăn. Lão mở miệng khen ngon thì chắc chắn mùi vị dạng . Châu Tuệ cũng nuốt nước bọt, nhịn c.ắ.n một cái ngập răng, hết nửa cái. Vỏ bánh giòn rụm chiếm ngay ấn tượng đầu tiên, răng chạm giòn tan vỡ vụn. Châu Tuệ vội vã đưa tay hứng, nhưng ngay đó cô nếm phần nhân trứng âm ấm bên trong. Ngọt thanh, mềm mịn trôi tuột xuống cổ họng mà chẳng hề gắt. Vị béo của sữa hòa quyện với vị thơm của trứng, còn phảng phất hương bơ lạt điểm nhấn hảo. Thật sự ngon đến mức khiến cô ngẩn ngơ.
Đừng là Đào Đào , kể cả bảo đây là tay Đào Quảng Chí , chị cũng tin! Cái tay nghề của Đào Quảng Chí, mua một là luôn, còn lâu mới hai.
Hay là lấy hàng xỉ ở về bán nhỉ?
Trong bụng Châu Tuệ lẩm bẩm, nhưng cơ thể thì vô cùng thành thực, ba miếng ăn sạch một cái bánh.
"Ngon thật." Chị nuốt nước bọt, vị ngọt ngào béo ngậy vẫn còn vương vấn trong miệng, cho con thòm thèm hoài dứt. " là khác biệt hẳn so với mấy loại bánh tart bán ngoài tiệm ăn."
Ông cụ Trương cũng ăn xong cái bánh tay, chóp chép miệng ăn thêm, nhưng chỉ còn đúng một cái. Mặc dù con trai ông - Quốc Đống quá thích đồ ngọt, nhưng cũng phần cho cháu đích tôn một cái chứ. Lão đành ngậm ngùi nhặt mấy mảnh vụn rơi rớt áo cho miệng nhai cho đỡ thèm.
Châu Tuệ thấy bộ dạng bủn xỉn của bố chồng đ.â.m chán ghét. Chị ngẫm nghĩ một lát, buồng trong, moi tờ mười tệ từ ví đưa cho ông cụ: "Bố, bố chịu khó sang nhà Đào Quảng Chí mua thêm một ít . Thằng Tiểu Minh hảo ngọt, nó bài tập vất vả, đợi nó về chỉ một cái mà đủ nhét kẽ răng nó."
Chị rằng Đào Đào xách nguyên một hộp to đùng sang nhà Lệ Lệ, mấy đứa trẻ con ăn uống no nê từ đời nào . Trong bụng chị còn nghĩ thầm, tuy quản thúc Tiểu Minh học hành gắt gao, nhưng khoản ăn uống thì bao giờ để con chịu thiệt thòi, lúc nào cũng ăn ngon mặc !
Muốn ăn là mua ngay! Chị hếch cằm lên, vẻ đây phán với ông cụ: "Bố cứ mua nhiều , đừng tiếc tiền."
Ông cụ Trương cạn lời tờ mười tệ rách bươm trong tay, trề môi trợn mắt lầm bầm lết chân cửa. Người ngoài tưởng chị quẳng cho ông một trăm tệ cơ đấy!