THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 12: Mùa hè tuổi thơ

Cập nhật lúc: 2026-06-21 07:12:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Châu Tuệ là một bà luôn khao khát con hóa rồng.

Vốn dĩ hôm nay chị cấm cho Trương Gia Minh sang nhà Lệ Lệ chơi, nhưng thấy con trai cứ ấp úng cầu xin: "Mẹ ơi, ... cuốn sách Bài tập Toán đố nâng cao mới mua cho con tuần mấy bài con giải. Con ... nhờ cô La chỉ giúp mấy bài khó ạ."

Cô La là giáo viên dạy Toán ở trường Tiểu học Trung tâm, đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp Một của Trương Gia Minh. Năng lực sư phạm của cô thì cũng , mỗi tội hiền quá, chẳng trị đám học trò, thành cái lớp Một của Trương Gia Minh thái độ học tập lỏng lẻo vô cùng!

Thử nghĩ xem cái kiểu giáo viên nào mà tan học tụm năm tụm ba với học sinh cơ chứ.

Cô giáo La còn mua cả đống đồ ăn vặt để thưởng cho bọn trẻ. Trong mắt Châu Tuệ, mấy trò thật chẳng thể thống gì. Làm thầy cô thì uy, đàn áp lũ trẻ thì chúng nó mới ngoan ngoãn khuôn phép .

Châu Tuệ lắc đầu, thái độ chê bai mặt. Trong bụng thầm nghĩ, thế mới , bản cô giáo La mang tiếng là giáo viên mà dạy con gái cái gì .

Nhóc con Lệ Lệ đó chính là con gái cô La đấy. Nó với con bé Đào Đào đúng là kẻ tám lạng nửa cân, là con gái con mà chẳng tí nết na hiền dịu nào, cứ nhảy chồm chồm, tâm trí thì treo ngược cành cây. Học yếu đành, đây thì hai đứa con gái mà ngày nào cũng đ.á.n.h lộn với bọn con trai trong trường!

Hầy, là một lũ trẻ hư... Châu Tuệ thầm khinh khỉnh. Chị mong nhà nước mau chóng xét duyệt đơn xin nhà ở xã hội. Tương lai, chị và Quốc Đống nhất định dẫn Tiểu Minh dọn khỏi cái xó xỉnh . Hàng xóm láng giềng ở đây, trắng , ý thức kém vô cùng.

Nghĩ đến đây, chị liếc mắt cái bánh tart còn thừa bàn.

Trời đất ơi, tay nghề nặn bánh của Đào Quảng Chí t.h.ả.m họa đến mức chị chẳng thèm ngó ngàng tới bánh quy bánh mì nhà , thà chịu khó đạp xe sang phố Đông Thăng mua còn hơn. Không ngờ hôm nay cái bánh ngon như thế , đúng là mơ cũng khó thấy.

Chị mới chỉ ăn một cái mà hương sữa thơm ngậy vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi dứt.Mặt Châu Tuệ ửng đỏ.

Miệng thì bảo mua cho Tiểu Minh, chứ thực ... chị cũng còn thòm thèm.

Nhìn ông cụ Trương nhét tiền túi quần, xỏ dép lê khỏi cửa, hướng thẳng hướng tiệm bánh phố Nam mà , Châu Tuệ vội vàng vớ lấy cây lau nhà tăng tốc độ lau liên tục.

Lau cho xong , lát nữa xem tivi ăn bánh!

Chẳng mấy chốc, Đào Quảng Chí còn kịp khỏi nhà, thấy bóng dáng ông cụ Trương , bảo mua thêm cái loại bánh lúc nãy. Ông bất ngờ mừng rỡ. Không ngờ lời Đào Đào linh nghiệm đến thế, cái món bánh tart kiểu mới đắt hàng vô cùng!

chợt nhớ tới câu chê bai Đào Đào học kém lúc nãy của lão, ông cũng hất mặt cao:

"Ông ơi, cái bánh tart cực kỳ công, một ngày chẳng nướng mấy cái . Không những dùng bơ với kem tươi nhập ngoại, mà một cái bánh của cháu ngốn tận hai cái lòng đỏ trứng đấy! Đâu vài loại hàng chợ tám hào một cái ngoài . Hàng của cháu là hàng chất lượng thật, ông ăn . Vậy nên giá cả nó cũng cao hơn một tí, ba tệ một cái. Nếu ông mua nhiều, nể tình hàng xóm láng giềng bấy lâu nay, cháu chắc chắn sẽ lấy ông giá hữu nghị."

Mắt ông cụ Trương trợn trừng to như mắt ếch há miệng : "Ba tệ một cái? Sao ăn cướp ?"

"Biết ạ, hàng nhà cháu là hàng cao cấp mà. Mấy cái lúc nãy biếu ông là cháu lỗ vốn đấy." Đào Quảng Chí mặt tỉnh bơ, nhân tiện lôi luôn cái hộp bánh giấy bọc gói kỹ càng định mang biếu ông ruột , bắt đầu c.h.é.m gió: "Cháu thật với ông nhé, mẻ bánh hôm nay là mấy sếp lớn bên mỏ than đặt riêng đấy. Cháu cố tình nướng dư mấy cái mới để đem tặng ông nếm thử. Ông xem , cháu dùng cái hộp nhất để gói cho đấy."

Đừng tưởng Đào Quảng Chí tướng mạo hiền lành chân chất mà nhầm, lúc buôn bán ông thể c.h.é.m gió thành thần.

Ông cụ Trương sờ tờ mười tệ trong túi, lẽ mua nổi bốn cái bánh , cục tức cứ trào lên tận cổ. lỡ tới đây , chẳng lẽ về tay ? Cô con dâu khó chiều nhà lão dịp lải nhải bảo rằng là do lão kẹt xỉ.

Thôi thì đằng nào cũng chẳng tiền , kệ nó...

Đắn đo nửa ngày, ông lão xót ruột đập mạnh tờ tiền cái xuống bàn: "Bán cho bốn cái! Nể tình hàng xóm láng giềng bấy lâu, tính cho hai tệ một cái !"

"Haizz, hai tệ thì cháu lỗ sạc nghiệp mất! Thôi , cháu tính ông hai tệ rưỡi . Bán giá là cháu chẳng đồng lãi nào , ông ngoài đừng với ai đấy nhé, thì cháu chẳng ăn nổi nữa ." Đào Quảng Chí ôm n.g.ự.c nhăn nhó, cái vẻ bán bốn cái bánh mà ruột gan phèo phổi đều đau đớn vô cùng. Ngoài mặt thì xót xa vì lỡ bán với giá rẻ, nhưng tay thì lấy tiền nhanh như chớp.

Ông cụ sắc mặt mới hòa hoãn đôi chút, nhưng miệng vẫn cằn nhằn: "Anh bán giá trời thế , chắc chỉ mỗi nhà mới mua nổi. cho , ế lòi mắt cho mà xem."

Đào Quảng Chí xòa, gói bánh cẩn thận đưa cho lão, chẳng thèm chấp nhặt: "Ngon thì ông ghé nhé."

"Có cho vàng cũng thèm tới nữa!" Ông cụ Trương ruột gan đau như cắt, ôm một bụng tức xách bốn cái bánh lầm bầm về. Về đến nhà còn cãi với Châu Tuệ một trận om xòm.

Đào Quảng Chí bĩu môi, ông tới thì cũng chẳng quan tâm!

Ông tự dọn dẹp một chút, kéo sập cánh cửa sắt xuống, xách theo hộp bánh lên đường.

Sang học kỳ , Úc Loan cũng sẽ chuyển từ trường tiểu học thôn Lệ Phố lên trường Tiểu học Trung tâm thị trấn Chương Khê. Tốt nhất là xin cho hai đứa học chung một lớp, chị em thể bảo ban , ông và Úc Mỹ Trân cũng đỡ lo lắng.

Hộ khẩu của Úc Loan vẫn đang theo . Đào Quảng Chí mang hộ khẩu thành phố, còn Úc Mỹ Trân là hộ khẩu nông thôn. Cái thời buổi , hộ khẩu thành phố vẫn còn giá trị lắm, chuyển đổi hề dễ dàng. Trước đây hỏi thăm nhiều nơi mới , kết hôn đủ năm năm trở lên thì mới nộp đơn xin "chuyển hộ khẩu từ nông thôn lên thành phố" theo diện vợ chồng. Thế nên bây giờ gia đình họ một nhà vẫn là hai sổ hộ khẩu.

Hồi xưa, cảnh hai con Úc Mỹ Trân vô cùng đáng thương. Nhà chồng cũ của Mỹ Trân ở một cái thôn hẻo lánh thuộc thị trấn cách đây hai ba quãng đường. Bố đẻ Úc Loan t.a.i n.ạ.n lao động mất, tổng tiền bồi thường tận ba trăm ngàn tệ! Cái thời buổi mà lương công nhân bình thường ở thị trấn Chương Khê chỉ mới vài trăm đến một ngàn mỗi tháng, huống hồ gì ở quê, tiền đó quả là một gia tài khổng lồ chói mắt bao !

Nhà chồng cô vì nuốt trọn tiền đó, nên giở trò ruồng rẫy nhận Úc Loan là giọt m.á.u nhà họ. Lại còn vu oan giáng họa bảo Mỹ Trân lăng loàn ngoại tình sinh bé. Cũng chẳng bọn họ giở trò ma quỷ gì ở trong thôn lập mưu đuổi hai con đường với hai bàn tay trắng. Úc Loan lúc đó mới đổi sang họ Úc, học lớp Một ở trường Lệ Phố ở quê cũng là vì thế.

Đào Quảng Chí định mượn cớ tặng bánh để hỏi xem vụ chuyển trường lo liệu như thế nào. Dù thì ông cũng chẳng quen mặt tên hiệu trưởng chủ nhiệm nào cả. Mà chỉ tiêu của trường Tiểu học Trung tâm gắt gao hơn trường làng nhiều. Anh cả nhà ông xưa nay vốn quen rộng, đến cả bên Phòng Giáo d.ụ.c thị trấn cũng thể chen vài câu. Biết chỉ cần nhấc máy gọi vài cuộc điện thoại nhờ vả một chút thì chuyện thể giải quyết .

Nào ai ngờ, ông khỏi nhà nửa tiếng, ông cụ Trương lúc nãy ngoài miệng vẫn còn xỉa xói khinh khỉnh vội vàng một bộ đồ mới. Lão bưng tách cùng hai cái "bánh tart Bồ Đào Nha cao cấp" hí hửng chạy đến sòng mạt chược bé xíu trong hẻm để khoe khoang. Đây vốn là tụ điểm g.i.ế.c thời gian rôm rả của các cụ ông cụ bà.

"Này! Lão Lưu, ông xem cái là cái thứ gì đây?"

"Thì cái bánh trứng chứ cái gì."

"Ông chả hàng gì cả! Cái là bánh tart Bồ Đào Nha kiểu MaCau, do ông chủ mỏ than đích đặt hàng tiệm bánh nhà thằng Quảng Chí đấy. Bồ Đào Nha ông ? Là do Bồ Đào Nha đấy! Bên ngoài để mà ăn, ba tệ một cái lận! Nhìn xem, hàng tuyển đấy!"

"Sao ? Còn hỏi ? Túi tiền dư dả, mắt tinh đời, mặt mũi lớn! Phải thêm tiền nó mới nể tình để cho mấy cái đấy!"

...

Đào Đào lúc đang ườn bàn học của Lệ Lệ cắm cúi bài, mà văng vẳng bên tai vẫn rõ mồn một cái giọng oang oang của ông cụ Trương đang c.h.é.m tung trời về món bánh tart khắp cả con hẻm:

"Có thấy giòn ? Vị bơ thấy thơm lừng ? ăn một miếng là ngay. cho các ông các bà , bình thường keo kiệt vắt cổ chày nước , nhưng mua đồ là đáng đồng tiền, đắt xắt miếng. Các ông cái bánh mà xem, tận ba tệ một cái đấy, vẫn vung tiền mua như thường! Hừ! Mấy chả thưởng thức gì cả!"

Đào Đào cắm cúi , cố .

Hồi nhỏ cô ghét cay ghét đắng ông cụ Trương , thấy ông lão miệng độc chõ mũi chuyện khác. Lớn lên , lăn lộn qua đại học, thuê, mở tiệm kinh doanh, chứng kiến đủ loại sự đa dạng sinh học của con , mới thấy mấy ông già thích c.h.é.m gió như ông cụ Trương thực vẫn còn đáng yêu lắm.

Những như ông cụ Trương, dù chỉ là để gồng chứng minh đồ mua hớ, cũng sẽ múa mép quảng cáo nhiệt tình. Có lão ở đây, đảm bảo chiều nay kiểu gì cũng sẽ tìm đến mua bánh thôi!

Đào Đào hạ quyết tâm, món bánh tart Bồ Đào Nha nhất định nổi đình nổi đám!

Cô dán mắt cuốn vở tập đang mở sẵn, cắm mặt cắm mũi . Bàn tay nhỏ xíu cầm bút tuy chậm, nhưng càng càng hăng, nắn nót từng nét một.

Chiếc quạt điện vù vù, thỉnh thoảng lia tới thổi tung trang giấy, Đào Đào cứ lấy cùi chỏ đè xuống.

"Đào Đào, hôm nay chăm học thế? Tớ thấy sai sai ."

Lệ Lệ kéo Trương Gia Minh chạy xem tivi, ợ một tiếng rõ to sáp gần. Cái đầu tròn vo cọ cọ đầy nũng nịu vai Đào Đào. Hôm nay cô bạn nhỏ mặc một chiếc quần yếm short bò màu xanh nhạt, n.g.ự.c thêu hình con chuột Mickey, cộng thêm khuôn mặt bầu bĩnh phúng phính mỡ em bé, trông cưng c.h.ế.t .

Đào Đào ngoảnh sang, cái vẻ đáng yêu của cô bạn thuở bé đốn tim ngây ngất. Cô kìm đưa tay véo cái má bánh đúc núng nính . Ai mà tin chứ, một con nhóc mê ăn, tròn từ bé thế , lớn lên lao đầu diễn viên!

Lệ Lệ mặc kệ Đào Đào nhào nặn, vẻ mặt đầy sùng bái : "Đào Đào, chữ ngay ngắn quá . Mẹ tớ mà thấy chắc chắn sẽ khen tiến bộ cho xem. Thôi, đừng nữa, đây ăn với bọn tớ . Này, sữa chua uống tớ cắm sẵn ống hút cho ."

Đào Đào cô bạn khen mà đỏ bừng hết cả mặt.

Không ngờ sống một đời, cô tìm thấy cảm giác thành tựu trong học tập... Ờ thì, dù chỉ là bài tập lớp Một chăng nữa.

Thực cô cũng chẳng sợ cô La Đào Quảng Chí nét chữ gì bất thường. Bởi vì... ha ha... lớn nét chữ của Đào Đào vẫn trẻ trâu giống học sinh tiểu học như thế .

Cái từ "ngay ngắn" trong miệng Lệ Lệ , thực chỉ là sự chuyển biến từ cái mớ chữ "què cụt", "bùi nhùi", "chữ to chữ nhỏ", "bộ thủ một nơi chữ một nẻo"... trở thành "tạm " mà thôi!

Thế nhưng, Đào Đào vẫn phấn chấn rạo rực.

Hôm nay cô định xử luôn cả đống bài tập chữ Hán và bính âm mà trường mới giao. Còn cuốn vở bài tập hè , mỗi ngày một chút là xong. Phải hơn hai mươi ngày nữa mới khai giảng cơ mà, thời gian còn nhiều chán.

Thể loại nộp bài sớm như Trương Gia Minh đúng là hàng hiếm vô cũng hiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-12-mua-he-tuoi-tho.html.]

Trước khi Đào Đào sang đây, thằng nhóc vẽ xong cả bài báo tường cuối cùng. Thậm chí nó còn hâm hấp mang theo cuốn vở bài tập Toán mà mới mua cho cùng. Trong đó là toán đố dạy ở lớp Một, chắc chắn bố bắt nó nhồi nhét chương trình của lớp Hai .

Lệ Lệ mím môi mím lợi c.ắ.n răng chép thêm vài trang bài tập thì đầu hàng, liền chạy xuống lầu xé thêm mấy chai sữa chua uống, bốc một nắm socola quả bóng và kẹo cứng vị hoa quả mang lên. Cô nhóc quăng đống đồ xuống sàn một cái, lẹp xẹp lẹp xẹp kéo đôi dép lê chạy tót ngoài.

Cô bé chuồn sang phòng ngủ bên cạnh, mượn tạm cái đài cát-xét của bố .

Lại còn lén lút lôi con ch.ó Gà Luộc nữa.

Lệ Lệ thoăn thoắt vặn đài sang kênh "Chiếc loa nhỏ" của Đài tiếng Trung Quốc. Các chương trình thiếu nhi radio thời cũng vô cùng phong phú. Sáng nào cũng rả rích phát mấy chương trình như Thế giới động vật, Vương quốc cổ tích, Bù rơm, Lâu đài truyện kể... Bọn trẻ con chỉ cần thôi cũng thấy đủ mê mẫn quên cả trời đất .

"Tích tắc tích tắc... Xin chào các bạn nhỏ, chương trình Chiếc loa nhỏ xin phép bắt đầu!"

Lệ Lệ vặn núm tăng âm lượng, ngả , cứ thế lăn sàn nhà. Gà Luộc lò dò sáp l.i.ế.m lỗ tai cô bé, Lệ Lệ khanh khách, vung tay đẩy cái đầu xù lông đầy lông lá . Gà Luộc ư ử một tiếng, rúc cằm sát bên đầu cô chủ, lim dim hai mắt.

Trương Gia Minh cũng ườn tận hưởng.

Chiếc đài cát-xét rè rè phát giọng trầm ấm đầy lôi cuốn của một ông lão.

"Hôm nay nhé, ông Tôn Kính Tu sẽ kể cho các cháu câu chuyện chú sóc nhỏ nhặt quả thông. Gió thu thổi qua, những quả thông trong rừng rụng lả tả. Chú sóc xám đeo chiếc túi vải nhỏ, ngày nào cũng chăm chỉ nhặt quả thông... À đúng , cám ơn bức tranh của bạn nhỏ Lý Mai ở thành phố Thượng Hải gửi đến. Bức tranh cháu vẽ chú mèo hoa nhà cháu chúng dán tường tòa nhà phát thanh đấy! Các bạn nhỏ đang đài ơi, hoan nghênh các cháu gửi thư về chương trình nhé, nhớ gửi đến tổ chương trình 'Chiếc loa nhỏ' tòa nhà phát thanh thành phố Bắc Kinh nha!"

Lệ Lệ vẻ mặt đầy mong chờ: "Trời ơi, chừng nào ông Tôn Kính Tu mới thư và tranh của tớ nhỉ? Tớ nhờ gửi tận hai , chả thấy tên tớ thế?"

Trương Gia Minh cạnh hút rột rột chai sữa chua, hềnh hệch với cái điệu đầy gợi đòn: "Thôi dẹp , cái bức tranh vẽ , mười con mắt cũng chịu c.h.ế.t chẳng vẽ cái quỷ gì. Khó đỡ lắm, đừng lãng phí tem bưu điện gì!"

"Trương Gia Minh, chán sống hả!"

"Á á á đại ca tha mạng, tớ , tớ xin mà..."

Hai đứa trẻ chí chóe rượt đ.á.n.h ầm ĩ khắp phòng. Đào Đào lắc đầu đầy ngán ngẩm, tiếp tục cắm cúi bài. Viết một hồi, bỗng thấy gian yên ắng đến lạ.

Cô ngoái đầu , bất giác ngẩn ngơ thật lâu.

Mùa hạ, quạt máy, tiếng ve sầu, và cả tiếng tạp âm rè rè của radio đang phát.

Hai đứa nhóc, c.h.ử.i bới ẩu đả xong dính như sam. Ôm ấp con ch.ó nhỏ lôi thôi lếch thếch, chúng cứ thế lười biếng phơi rốn nền gạch hoa mát lạnh. Chân vắt vẻo, kể chuyện, buôn dưa lê, miệng thì chóp chép ăn vặt ngừng.

Rồi bất tri bất giác, chúng ngủ lúc nào chẳng .

Chắc là do quá vui vẻ, tám cái bánh tart Đào Đào xách sang, hai đứa nhóc cộng thêm chú cún Gà Luộc, mày một miếng tao một miếng, nháy mắt ăn sạch sáu cái.

Nếu nhờ Lệ Lệ lương tâm trỗi dậy, vội vàng tát cái bốp tay Trương Gia Minh cấm ăn tiếp, thì đợi lúc Đào Đào bài xong, chắc chắn chẳng còn tí vụn nào.

mà vốn dĩ Đào Đào đem sang là để cho bọn chúng ăn cơ mà.

Cô nghĩ thầm trong lòng, cái linh hồn lớn trong cơ thể từ lâu chẳng còn quá thèm mấy thứ nữa .

Kỳ lạ thật đấy, lớn lên bớt thích ăn vặt nhỉ?

"Ngon lắm luôn á Đào Đào, mua bánh thế? Về nhà nhất định bắt tớ mua cho tớ ăn!" Trương Gia Minh cũng rằng ở nhà của nó ăn uống no nê từ thuở nào . Hồi nãy lúc ông nội của nó lầu khoác lác um sùm cả một góc phố, nó với Lệ Lệ chỉ mải lo chạy coi tivi. Bây giờ thì nó đau lòng tiếc nuối đau đớn cho miếng bánh cuối cùng miệng.

Đến cả những vụn vỏ bánh dính lấm lem môi, nó cũng đưa lưỡi l.i.ế.m sạch, còn mút ngón tay sạch sẽ còn một chút gì.

Lệ Lệ ôm con chó, tay cầm chai sữa chua hút sột soạt, sắp cạn sạch hết, ống hút cọ đáy chai phát tiếng ro ro rỗng tuếch. Nó liếc Trương Gia Minh, tỏ vẻ khinh bỉ nhích sang một bên.

cái đồ ở dơ đáng sợ dữ trời!

Đào Đào giải thích: "Không mua , tớ với bố tớ đấy. Mấy hôm tivi chiếu chương trình bên MaCau. Tớ với bố thấy thế liền học theo thử, ai ngờ thành công thật." Cô cố gắng chép y nguyên cái điệu bộ vênh váo của hồi bé, còn cố tình bồi thêm một câu, "Bố tớ còn dạy tớ nhào bột vỏ bánh tart nữa cơ, chính là cái loại vỏ ngàn lớp , tớ học thuộc lòng ."

Sau cô còn đưa một đống công thức bánh mì với đồ ngọt khác nữa, nhân tiện đợt tiêm phòng luôn cũng .

Trương Gia Minh và Lệ Lệ đồng thanh "Oa" lên một tiếng kinh ngạc.

Gà Luộc cũng góp vui sủa "Gâu" một cái.

Bọn chúng những cũng chẳng chút mảy may nghi ngờ nào. Bởi vì Đào Đào của họ đỉnh lắm, mới học mẫu giáo nhào bột nặn bánh ! Hồi học mẫu giáo khi cô giáo đặt câu hỏi, cả lớp mỗi cô là men nở là cái gì, dùng để gì. Cô còn khéo tay dùng bột nặn mấy con thỏ, chuột, mèo để cho tụi nó chơi nữa cơ.

Chính vì thế nên Lệ Lệ vô cũng sùng bái Đào Đào.

Cứ cô nhóc mà xem, cô nhóc la cô nhóc gì cũng hỏng, chỉ cái ăn là siêu cấp giỏi.

? Bà nội cô bé bảo , ăn mới là phúc!

Trương Gia Minh chìm đắm trong vị ngọt: "Cái ngon tuyệt cú mèo, mấy tiệm bánh phố đạp xe hết mức cũng đuổi kịp."

"Này Trương Gia Minh." Vừa đến đây, Đào Đào bỗng nổi m.á.u tò mò ngoắt . Cô ngược ghế, trèo qua lưng ghế hỏi: "Cậu lên phố chơi, bao giờ thấy cái bánh nào giống của nhà tớ ?"

"Chưa thấy bao giờ, hôm nay tớ mới thấy đầu tiên luôn á." Trương Gia Minh lắc lắc cái đầu nhỏ như trống bỏi. "Nhà hàng Việt Phủ lớn nhất phố cũng chỉ bán bánh tart loại thường, ăn ngon bằng cái nhiều lắm."

Bố Trương Gia Minh cán bộ ủy ban thị trấn. Lương vô cùng cao, còn nhận nhiều loại phúc lợi khác như trợ cấp lương thực, tiền điện, tiền than, tiền cắt tóc gội đầu, lộ phí ... Cứ mỗi năm mùa hè về, nhà nó còn phát cho hai thùng tem phiếu nước ngọt. Mẹ Trương Gia Minh cũng khoe nhà đang xếp hàng chờ cấp nhà ở xã hội, lâu nữa thôi họ thể chuyển .

Hoàn cảnh nhà nó đúng kiểu nhà điều kiện nhất nhì ở trong cái con ngõ .

Chỉ cần bố nó việc phố là sẽ dẫn nó theo chơi. Thế nên, Trương Gia Minh tuy rằng còn nhỏ nhưng ăn đủ sơn hào hải vị trong lòng những đứa trẻ thời đại đó như pizza, bít tết đến gà rán KFC.

lúc nào cũng sẽ dẫn hoài như thế, chỉ khi nào hạng nhất hoặc đạt điểm 10 mới bố dẫn .

Nếu nhóc bảo " thấy" thì độ tin cậy cũng thể tin tưởng .

Quả nhiên giống như cô phỏng đoán, bánh tart Bồ Đào Nha vẫn du nhập đến đây.

Lúc mắt của Đào Đào sáng rực lên. Nếu nhà cô cố gắng hết sức tung món thì lẽ trong giai đoạn sẽ sẽ đối thủ!

Cô hút một sữa chua thật dài, tiếp tục vùi mặt cắm cúi tiếp tục bài. Mấy bài tập ngày xưa cô thấy khó chán ngắt, giờ đây chẳng vấn đề lớn gì. Cô thậm chí còn dư tin lực để lên kế hoạch: Lát nữa bố từ nhà bác cả về, sẽ bố nướng thêm một mẻ nữa để bán.

À đúng , xong chữ, tiện tay vẽ thêm cái biển quảng cáo nhỏ nữa mang về.

Trương Gia Minh vẽ báo tường vẫn còn thừa nguyên bộ màu nước với xấp giấy A4, lát nữa cô tranh thủ mượn nhóc dùng một chút.

Bây giờ thời gian chút gấp, thôi thì cứ vẽ hai cái bánh tart xếp chồng lên , thêm mấy chữ siêu to kiểu "Siêu phẩm mới lò" cũng tạm ... Chú ch.ó nhỏ Gà Luộc vẫy đuôi chui qua cọ cọ chân cô. Đào Đào cúi xuống gãi cằm nó, trong lòng vui vẻ tính toán kế hoạch cho tương lai.

Đang mải miết suy tính, cô chợt thấy bên ngoài kêu vọng rõ ràng. Không thằng nhóc nhà ai đang đạp chiếc xe xích lô ba bánh lon ton ngang qua đầu hẻm, cất giọng non nớt lanh lảnh gọi í ới: "Chị ơi, đợi em với."

Kỳ lạ ghê, lầu ồn ào là thế nhưng hiểu tiếng gọi vọng lên rõ ràng mồn một.

Đào Đào bóp chặt cây bút chì, ngớ , bỗng nhiên nhớ tới cái đuôi Úc Loan ngày nào cũng bám theo gọi "chị". Bảo hôm nay tai cô yên tĩnh thế, hóa là do thằng nhóc Úc Loan - đứa coi "chị" như một cách đặt dấu câu hôm nay bên cạnh.

Ở đời , cũng một thời gian lâu cô thuyền đến thôn Lệ Phố. Không giống mấy hòn đảo du lịch lung linh mọc lên như nấm, Lệ Phố tồi tàn, giao thông thì bất tiện, gì để chơi tham quan. Đám thanh niên trai tráng kéo ăn xa, đảo chỉ còn lác đác mấy già nương tựa .

Tháng Tám, vải thiều ở Lệ Phố cũng hết mùa. Mấy loại vải đặc sản quanh vùng thị trấn Chương Khê đa là giống chín sớm, nào là vải Quế Vị, vải Hắc Diệp, tháng Năm tháng Sáu là rộ bán đầy đường.

Tầm đảo cũng chẳng hái quả vải cuối mùa.

Đào Đào chống cằm, tự nhiên nảy sinh chút buồn phiền vụn vặt của chị.

Hờ... Không giờ nhóc tì đó đang cái gì nhỉ?

 

Loading...