THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 13: Gộp 3 chương VIP
Cập nhật lúc: 2026-06-21 08:32:33
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là bánh mì nhà rể bán hả?”
Cậu bé đang Đào Đào nhớ đến, Úc Loan, lúc đang xổm trong sân nhà bà ngoại xem kiến chuyển nhà. Nghe thấy giọng của dì là Úc Mỹ Lan đang vọng từ phòng khách, lặng lẽ đầu về phía đó.
Cô dậy, cúi , thò tay túi ni-lông bàn móc móc, bên trong túi là mấy giỏ bánh kem nhỏ, bánh nướng nhân, trái cây đóng hộp và mấy ổ bánh mì gói cẩn thận mà Úc Mỹ Trân mang đến.
Lựa chọn một hồi, móc một cái bánh mì kem, bẻ một miếng cho miệng.
“Dở quá…” Úc Loan thấy tiếng dì lẩm bẩm.
Cô bĩu môi, ném trở túi ni-lông, phịch xuống chiếc ghế sô-pha giả gỗ màu đỏ, tiếp tục ôm chiếc gương tròn nhỏ, chu môi ngắm nghía đôi lông mày cong cong mới xăm của .
Thời đang thịnh hành kiểu lông mày lá liễu của các minh tinh Hồng Kông, hầu như các cô, các dì mà Úc Loan thấy đều dáng mày , cũng .
Mẹ nhỉ? Cậu chợt thấy bất an, ánh mắt vô thức tìm kiếm sâu hơn trong phòng khách. May mắn , nhanh chóng thấy bóng dáng .
Úc Mỹ Trân khỏi phòng bà ngoại Úc Loan, cô xoay nhẹ nhàng khép cánh cửa phòng ngủ tầng, bước tới chỗ bàn giữa phòng khách.
Tốt quá, cả.
Úc Loan thở phào nhẹ nhõm, sang tiếp tục xem kiến.
Trong phòng khách, Úc Mỹ Trân quen với cái tính cách của em gái , cũng tiếp tục , mà về phía trai Úc Quốc Cường đang thu trong góc hút thuốc, hỏi: “Anh, tự nhiên ngã thế?”
Cha của ba em họ mất sớm, Úc Quốc Cường mới mười mấy tuổi bỏ học công. Giờ ông cũng ba mươi bảy tuổi, nhưng trông già dặn sương gió hơn tuổi nhiều, mặt rám nắng, da dẻ sần sùi, giữa trán còn một nếp nhăn hằn sâu.
Ông im lặng , chỉ hút thuốc.
Ngược , Úc Mỹ Lan đập chiếc gương nhỏ xuống đùi, lạnh: “Chị, chị xem trong nhà ai tránh là rõ ngay mà?”
Úc Mỹ Trân day day thái dương: “Em với cãi với chị dâu ?”
“Đừng Mỹ Lan bậy, cãi .” Úc Quốc Cường cộc lốc đáp một câu.
“Hừ, , cãi hả, em tận mắt thấy đấy, Trương Hạnh Hồng đẩy một cái, mới ngã xuống cầu thang, may mà chỉ trẹo cổ tay, nếu ngã trúng đầu thì ?” Úc Mỹ Lan khoanh tay, liếc xéo Úc Quốc Cường một cái lạnh lùng, “Anh, đừng bảo vệ cái kẻ phá gia chi t.ử đó nữa? Chuyện , rõ với .”
Úc Quốc Cường nhịn nữa, ngẩng đầu lên: “Mỹ Lan! Sao em thể chị dâu em như thế?”
Úc Mỹ Lan sững : “Em như thế nào?”
“Nếu em suốt ngày chuyện bé xé to, soi mói Hạnh Hồng, nếu em thường xuyên mách lẻo với , Hạnh Hồng, thì cô bất mãn với nhà đến ? Và tại thường cãi với ?” Úc Quốc Cường dập điếu thuốc, dậy, “Rốt cuộc ai mới là kẻ phá gia chi tử? Trong lòng em chắc rõ ràng nhất!”
Úc Mỹ Lan chịu thua kém, vứt mạnh chiếc gương xuống bàn , cũng bật dậy: “Em soi mói ư? Em mách lẻo ? Em xét nét cô ? Anh nhầm đấy? Anh chỉ thiên vị cô thôi, ơ, cô là lấy về để ông bà tổ tiên đấy , việc nhà hả?”
Úc Quốc Cường chống hai tay mạnh lên mép bàn, khổ: “Em ? Hạnh Hồng mới lấy về năm đầu tiên, hồi đó còn lái xe tải lớn, ba mươi Tết về kịp ăn cơm, em xúi giục bắt một cô lo bữa cơm tất niên, cô tất bật từ sáng đến tối, tay cũng đứt mấy đường, em còn chê cô nấu ngon. Ngày Tết, đều ngoài đốt pháo hoa đ.á.n.h bài, cô ở rửa cả một bồn bát, rửa xong thì trốn trong bếp , về đúng lúc thấy cảnh đó, cô còn bảo đừng , bảo coi như gì .”
Úc Mỹ Lan trợn mắt: “Sao kể từ hồi hồng hoang khai thạch ? Chuyện bao nhiêu năm , chuyện cũ rích bây giờ cũng đem .”
“Được, thế còn về thì ? Sao em cứ cách ba hôm bắt chị dâu mua son môi kem dưỡng da cho em, bảo mấy bạn em dùng nhãn hiệu nọ, đồ Hồng Kông , em cũng . Cô ngại từ chối , tiền lương bao nhiêu đều lấy mua cho em hết…”
“Ồ, cứ như là em ép cô mua , mua thì cô cũng đường mở miệng mà chứ!”
“Cô thế nào? Không mua cho em, thì thành thương em chồng !” Úc Quốc Cường mãi, trong mắt càng ngày càng thất vọng: “Mỹ Lan, em là út, thương em nhất, và Mỹ Trân từ nhỏ cũng đều nhường em, em gì chúng đều cho. em thành như thế ?”
Úc Quốc Cường cuối cùng cũng thốt hết nỗi oan ức trong lòng, càng càng kích động, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào gầm lên một tiếng: “Hạnh Hồng là chị dâu của các , đầy tớ của cái nhà !”
Tiếng gầm như sấm động , ngay cả Úc Loan đang chăm chú xem kiến ngoài cổng cũng giật , bệt xuống mương nước, kẹt ở giữa, một lúc lâu cũng bò dậy .
Úc Mỹ Trân cũng giật , liếc thấy Úc Loan ngã, vội vàng từ trong nhà chạy , đỡ dậy, phủi phủi quần áo, khẽ bảo: “Tiểu Loan, Vĩ Cường, Vĩ Tuấn mấy họ con đang ở nhà bên cạnh, dẫn con sang tìm mấy chơi.”
Thấy hai cãi càng ngày càng gay gắt, nhất đừng để Tiểu Loan những chuyện .
Úc Loan cụi đầu, mấy vui vẻ theo Úc Mỹ Trân chậm chạp bước qua ngạch cửa.
Cậu sang chơi với mấy họ đó.
Mấy sẽ đ.á.n.h , ... về nhà tìm chị.
Úc Mỹ Trân để ý đến tâm trạng đang sa sút của Úc Loan, chỉ vội vàng đưa sang nhà bác họ bên cạnh, dặn dò mấy đứa cháu đang ngược ghế sô-pha xem tivi vài câu, bảo Úc Loan ngoan ngoãn, chơi cờ nhảy xem tivi với các đều , xong liền vội vàng nhà .
Vừa tới nơi, thấy Úc Mỹ Lan như gà chọi trừng mắt Úc Quốc Cường, hét lớn hơn cả : “Anh ý gì? Thế là đổ hết lên đầu em ? Anh là của ai đấy? Cưới vợ thì em gái, ruột cần nữa ?”
“Mỹ Lan! Em đừng nữa!” Úc Mỹ Trân xong cũng nhíu chặt mày, định ngăn hai , thì Úc Quốc Cường đột nhiên gầm lên một tiếng:
“! cần nữa! chẳng cần gì nữa hết!”
Úc Mỹ Lan sững sờ.
Tim Úc Mỹ Trân cũng đập thình thịch.
Úc Quốc Cường tức quá hóa , im lặng một lát, đột ngột dứt khoát : “Em cũng đừng ấm ức gì, và Hạnh Hồng quyết định sang Hồng Kông công, họ hàng bên Hạnh Hồng xin suất lao động nước ngoài cho bọn . Giấy phép công ty dịch vụ lao động xuống, vé tàu xe cũng mua xong … Cho dù… ở đó ăn cám ăn rau thì cũng chẳng , bọn chỉ cầu một chốn yên tĩnh! Mẹ ngã cũng nặng, nghỉ vài hôm là khỏi, còn … sẽ cố gắng kiếm nhiều tiền gửi về.”
Ông mặt : “Sau cái nhà sẽ còn cãi nữa.”
“Anh…”
Úc Mỹ Trân bước nhanh nắm lấy cánh tay Úc Quốc Cường, chấp nhận nổi sự việc khó khăn : “Chuyện từng với em mà? Sao bàn bạc với bọn em? Cho dù công thì thành phố, Tân Thành, Thượng Hải cũng , Hồng Kông… Bên đó liên lạc cũng tiện.”
Hồng Kông tuy gần, nhưng thứ đều giống .
Úc Quốc Cường : “Bàn bạc gì? Nói qua , các cũng đồng ý … Hơn nữa, Hồng Kông trả , sẽ tiện lắm, cần lo.”
lúc , Úc Mỹ Lan chợt lẩm bẩm một câu: “Em cũng Hồng Kông, hừ, ai cũng bảo Hồng Kông đất vàng, hai sung sướng , tự hưởng phúc…”
“Mỹ Lan! Em câm miệng !” Úc Mỹ Trân mà nhịn nữa, trừng mắt em gái. Cô liếc mắt né tránh, cuối cùng cũng nữa.
“Hôm nay luôn, khi nào định sẽ gọi điện về.” Úc Quốc Cường mỉa .
Nói xong câu đó, ông đẩy cửa bước , xách chiếc bao tải thu dọn sẵn để cửa, khỏi sân.
Úc Mỹ Trân mắt rưng rưng chạy theo: “Anh, với một tiếng …”
“Mẹ .” Úc Quốc Cường bước dài, ngoảnh đầu .
Ông bước khỏi cổng, men theo con đường nhỏ quanh co vài bước, thì thấy Úc Loan cúi đầu, một ngạch cửa sân nhà bác họ.
Lệ Phố là một hòn đảo nhỏ, trời nắng cũng gió, trời mưa cũng gió. Gió mùa hè nóng hầm hập, mang theo mùi tanh mặn nồng nặc, trời xanh ngắt, Úc Loan đầu tóc và quần áo đầy vết bùn khô cong, lặng lẽ ngước những chiếc lá cọ khổng lồ gió thổi nghiêng ngả xào xạc.
Có xách bao tải ngang qua , cũng đầu .
Chỉ Úc Quốc Cường dừng bước, móc từ trong túi một nắm tiền lẻ nhàu nát. Ông giở từng tờ miết cho thật thẳng, xếp , cúi xuống nhét tay Úc Loan.
Úc Loan lúc mới ngẩn ngước ông một cái, nhanh chóng .
“Tiểu Loan ngoan, lời nhé, dượng Cả đây.”
“Cháu lời mà,” Úc Loan liếc ông : “Dượng Cả ?”
“Đi… đến một nơi xa.”
“Rất xa.” Câu đó chút hiểu, Úc Loan vô thức lẩm bẩm nhại .
“Tết về sẽ mang quà ngon cho cháu, ?”
“Dạ .”
“Ừ, dượng Cả nhé.”
Chờ đến khi Úc Mỹ Trân vội vã đuổi theo, Úc Quốc Cường xuống đến cuối dốc, cô gọi to mấy tiếng “Anh cả”, ông vẫn dừng , bóng dáng nhanh chóng khuất góc phố.
Úc Mỹ Trân thở hổn hển, một lát, lấy tay quệt mặt loạn xạ, mới cúi xuống Úc Loan. Lúc mới phát hiện mặt, đầu và quần áo đều dính bùn, đầu gối còn trầy một mảng da.
“Sao thế ? Con ngã ?” Cô nghi ngờ xuống bên cạnh đứa trẻ, lạ thật, nãy chẳng bảo sang chơi với mấy đứa con nhà bác họ ? Sao giờ ở đây một ?
Úc Loan chầm chậm gật đầu.
“Ngã thế nào?”
“Mấy họ ném bùn con, con né thì trượt chân ngã.”
Úc Mỹ Trân tức bùng bùng: “Nó ném con? Nó ném con gì?”
Úc Loan mắt xuống đất.
“Tiểu Loan, chứ, con đừng gì cả, thì thể hiểu con nghĩ gì.” Úc Mỹ Trân cau mày.
Cậu rụt rè liếc , nghĩ ngợi, suy nghĩ trong đầu cách thế nào một hồi, mới cố gắng kể : “Mấy … con là thằng khờ, thằng câm, bảo con cút ngoài… Con gì với mấy , mấy đẩy con , ném bùn con…”
“Mấy đứa nó c.h.ử.i con còn đ.á.n.h con nữa?”
Úc Mỹ Trân tức đến độ giọng vút cao, đứa con trai lấm lem bùn đất đang mở to đôi mắt ngơ ngác, cô thể nào nuốt cơn tức . Xắn tay áo thẳng sang nhà bên cạnh, khách khí xách cổ áo hai đứa cháu họ, lôi cả vườn rau, quệt đầy bùn đất ướt mới tưới phân chuồng lên chúng nó.
Hai đứa cháu ngoại thét lên vì mùi hôi đầy .
Úc Mỹ Trân cãi một trận lớn với mấy họ hàng chạy sang can ngăn.
Sau khi cãi trở về, Úc Mỹ Trân trong lòng vẫn còn đầy lửa giận, con ch.ó cũng thấy ghét. Vào nhà lau mặt cho Úc Loan, tiện thể mắng cho Úc Mỹ Lan với ruột một trận.
Úc Mỹ Lan mắng đến nỗi bịt tai bỏ chạy.
Bà ngoại Úc Loan con gái lớn trách móc, mất mặt, Úc Quốc Cường thực sự rời , liền giường rấm rứt, chẳng lọt tai lời nào.
Cuối cùng, Úc Mỹ Trân còn nấu cơm cho hai bà con họ.
Thực sự là một mớ hỗn độn, cô cũng bất lực, thế thì ngày xưa đối xử với chị dâu hơn hơn ?
Cơm nấu xong, Úc Mỹ Trân cũng chẳng còn chút khẩu vị nào, căn nhà đẻ trống rỗng chỉ còn tiếng , một luồng lửa giận từ đáy lòng bốc lên. Cô cho Úc Loan ăn một cái bánh mì, gói mấy thứ đồ hộp và bánh mì mang đến, kéo Úc Loan phà về thị trấn.
Ngồi phà, đón gió biển, Úc Mỹ Trân mới dần bình tĩnh . Nhìn Úc Loan đang mải mê ngoài cửa sổ ngắm bọt sóng, cô chạnh lòng xoa xoa đỉnh đầu đang nắng nóng bừng của .
Úc Loan sang Úc Mỹ Trân.
Không kìm , cô hỏi: “Tiểu Loan, con thích ngôi nhà bây giờ ?”
Úc Loan gật đầu.
“Bác Quảng Chi đối xử với con ?”
Úc Loan gật đầu.
“Chị Đào Đào cũng đối xử với con ?”
Úc Loan chút do dự, gật đầu thật mạnh.
“Hửm?” Úc Mỹ Trân ngạc nhiên.
Lúc mới đến, Đào Đào phản ứng gay gắt, hai tháng đầu, hầu như ngày nào Úc Loan cũng cô bé cho , chỉ mấy hôm gần đây mới khá hơn.
Úc Mỹ Trân cũng thể hiểu.
Úc Loan tận mắt chứng kiến cha qua đời đột ngột, từng cả một hai năm ngày nào cũng gặp ác mộng, tỉnh dậy là lóc om sòm, vốn tính cách nhút nhát hướng nội, càng trở nên nặng nề khép kín, đôi khi còn những hành vi khó hiểu.
Lúc đó còn ở nhà chồng cũ, nhà chồng đều bảo Úc Loan là thằng ngốc, lẽ vì thế mà họ mới chẳng chút chần chừ, quyết nhận nó nữa.
Tiểu Loan yêu quý, nhất là hồi còn bé, càng khó nuôi, chậm , vô cớ quấy , dạy gọi , dạy dùng đũa thìa, đều dạy lâu, lâu, hàng nghìn hàng vạn mới học … Có lúc, ngay cả như bà cũng thấy ngạt thở, nhưng nghĩ đến những suy nghĩ như khiến bà hổ buồn bã, tại thể chê bai con ruột ?
Suy bụng bụng … Úc Mỹ Trân trách Đào Đào sự chán ghét dành cho bà và Úc Loan.
Ngược , bà luôn đối xử hơn với cô bé.
Bà vẫn tin chỉ chân thành sẽ đổi chân thành.
Úc Mỹ Trân vẫn tò mò: “Chị Đào Đào… … cũng đối xử với con ? Trước đó chị chẳng cũng bảo con là thằng ngốc …”
Úc Loan biển, gió thổi tóc lộn xộn, bâng quơ đáp: “Vâng.”
“Thế con vẫn thấy chị ?”
“Dạ, chị .” Úc Loan bình thản mặt biển.
Trước đây chị kỳ lạ.
Chị sẽ phá hỏng bức tranh ghép của , sẽ giấu vở bài tập của ổ ch.ó của Gà Luộc, sẽ đập một cái tung cả hàng bút chì xếp ngay ngắn, sẽ bỏ ve sầu c.h.ế.t quần áo , sẽ đóng sầm cửa cho nhà, sẽ buộc chặt dây giày của , sẽ cố tình trốn hù dọa , sẽ rằng đáng ghét.
Thế nhưng mưa giông, chị sẽ cho trú, đứa trẻ đ.á.n.h , chị cũng sẽ ngần ngại bảo vệ .
Nghĩ đến đây, gật đầu, kiên định nhắc : “Chị .”
“Tại ?”
Úc Loan nhớ , chậm rãi : “Chị bao giờ đẩy đ.á.n.h con. Có ném đá con, chị sẽ hung dữ : ‘Đám trẻ con ở đây, đứa nào ném nữa thử xem? Tao đập bể đầu chúng mày!’ Thế là chúng nó chạy hết.”
Úc Mỹ Trân: “…”
là Đào Đào, cực kỳ dũng cảm.
Rồi cô chợt nhận , cau mày: “Chị từng mắng mấy đứa trẻ hư bắt nạt con? Có … mấy đứa ở phố Nam ?”
“Vâng.”
Úc Mỹ Trân đau lòng im lặng.
Cô hề rằng ngay cả lũ trẻ trong ngõ cũng xa lánh bắt nạt Úc Loan. khác ở chỗ, nhờ Đào Đào, những chuyện bắt nạt thường xảy ở Lệ Phố lặp với Úc Loan nữa.
Chỉ là, những điều xa, đều nhớ hết.
Cậu chỉ diễn đạt, nhưng thực hết thứ.
Úc Mỹ Trân thương con, khỏi vô cùng ơn: May mà Đào Đào, thì Úc Loan sẽ chịu thêm bao nhiêu tội nữa? Và ngờ rằng…
Đào Đào, con bé , miệng thì sắc như d.a.o nhưng lòng mềm như đậu phụ.
Lúc con Úc Loan phà về, Đào Đào cũng xong một mạch bài tập hè phần chữ và phần bính âm. Cô bé hài lòng lật lật , đó là thành quả của ngày hôm nay.
Sau đó, cô nhanh chóng vẽ thêm một tấm biển quảng cáo.
Kiếp , khi mở cửa hàng, cô thường tự tay biển quảng cáo, nên bây giờ khá thành thạo.
Chỉ cần chú ý cố tình cho chữ quảng cáo hơn một chút.
Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh vì đài nào mà đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h thì nâng cao Trương Gia Minh quá, Lệ Lệ giơ tay lên là quỳ xuống xin .
Trương Gia Minh Điểm Nhạc Ấm Áp, thích giọng của MC mập tên Phì Tùng, với nhiều ca khúc nhạc nhẹ , đều thích. Nhiêu Lệ Lệ chịu, Thế Giới Động Vật: “Mùa xuân đến, vạn vật hồi sinh, đến mùa động vật giao phối…”
Giữa chừng, hai đứa mỗi đứa nghỉ bài tập một lát, nhưng vì Nhiêu Lệ Lệ cũng nhanh mất hết kiên nhẫn, hai đứa hòa, bỏ qua chuyện radio, giờ sấp xuống đất xem sách truyện tranh.
Thấy Đào Đào dậy vươn vai, Nhiêu Lệ Lệ lăn qua lăn sàn rên rỉ: “Bồ Đào, hôm nay chăm chỉ quá, tớ phát sốt đây .”
Đào Đào thành thật thở dài: “Không chăm chỉ , quyển bài tập hè của tớ vẫn động đến, báo tường cũng vẽ, ít nhất bắt đầu .”
Nhiêu Lệ Lệ trách móc: “Đều tại tớ và thầy Lạc, nghỉ hè mà còn cho nhiều bài tập như thế.”
Câu dứt, tiếng chuông báo giờ tường: “Bây giờ là, giờ Bắc Kinh, buổi trưa, mười hai giờ đúng.”
Trương Gia Minh “Oa” một tiếng nhảy dựng lên.
“C.h.ế.t ! Mười hai giờ !” Trương Gia Minh đồng hồ, hấp tấp nhét vở bài tập, bút màu nước lung tung cặp định về: “Tớ về nhà đây!”
“Cậu , chạy nhanh lên.” Nhiêu Lệ Lệ thương hại nhét cho mấy viên sôcôla, nhóc tội nghiệp , dù chỉ chơi trong ngõ ở nhà hàng xóm, về nhà trễ 5 10 phút thôi cũng sẽ mắng.
Trương Gia Minh mở cửa , của Nhiêu Lệ Lệ là La Thục Phân đúng lúc lên cầu thang, giật thẳng, vội : “Chào cô La!”
“Làm xong bài tập ?” La Thục Phân , ân cần mời: “Vội gì, ở nhà cô ăn cơm .”
“Không cần ạ, cần, cháu nấu , cảm ơn cô, tạm biệt cô ạ!” Trương Gia Minh vì lời mời mà sởn gai ốc, ôm chặt cặp chuồn thẳng.
Ngay cả học sinh giỏi như Trương Gia Minh cũng dám dùng bữa trưa với cô giáo chủ nhiệm.
Đào Đào vội .
La Thục Phân nét mặt hiền hậu, đeo kính, dáng thấp bé mập mạp, mặc chiếc váy liền sọc xanh đậm, đầu tóc ngắn xoăn nhỏ. Bà theo bóng lưng hối hả của Trương Gia Minh, sang liên tục dặn với theo chạy chậm thôi đừng vội, khuôn mặt trắng trẻo luôn tươi .
Đã lâu gặp, Đào Đào bà, bỗng thấy cay mắt.
Trong những tháng ngày , trong suốt quãng đời học sinh dài đằng đẵng với thành tích kém cỏi từng thầy cô yêu quý, chỉ cô La đối xử công bằng với cô, bao giờ chê cô kéo điểm trung bình của lớp.
Mỗi năm nhận xét cuối kỳ, cô vẫn cố gắng tìm trong những điều nhỏ nhất để tìm điểm của cô, sẽ mấy câu như “tính cách cởi mở, đoàn kết bạn bè, trong hội thao cố gắng hết vì lớp”.
Kiếp , La Thục Phân chính là cô giáo chủ nhiệm của Đào Đào, Úc Loan, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh từ lớp 1 đến lớp 3. Cô nhớ rõ, khi phân lớp hồi lớp 3, bọn cô tách hết, cô La cũng về dạy lớp 1, từ đó Đào Đào như ngựa thoát cương, học ngày càng kém.
Giờ đây, thấy cô La vẫn còn trẻ trung, Đào Đào càng thiết và nhớ nhung, cô bé dậy, kìm gọi: “Cô La.”
La Thục Phân bật : “Hôm nay Đào Đào khách sáo thế nhỉ, trưa nay con ăn ở nhà cô nhé? Cô sườn kho tàu, con và Lệ Lệ đều thích món mà.”
Đào Đào thôi mà chảy cả nước miếng.
Cô La chỉ dạy giỏi mà nấu ăn cũng cực kì ngon, kiểu như thể mở nhà hàng . Hồi bé cô ít sang nhà Lệ Lệ ăn cơm ké, ăn đến nỗi cả Đào Quảng Chí là mặt dày đến thế cũng ngại, thường dặn Đào Đào mang ít bánh nướng mới lò cho Lệ Lệ.
hôm nay cô bé kiên quyết từ chối: “Không cần ạ, hôm nay nhà con món bánh tart trứng mới, con về giúp bố một tay, ăn cơm ạ.”
La Thục Phân dịu dàng nó : “Vậy lát nữa sườn kho xong, cô bảo Lệ Lệ bưng một bát sang cho con và bố con nhé.”
“Con cảm ơn cô La ạ.” Đào Đào quả thực cũng thèm món cô La nấu, lớn lên xa, thèm mà chẳng ăn, liền ngại ngùng nhận lời.
“Cảm ơn gì chứ!” La Thục Phân xua tay.
Đào Đào con bé thực dễ thương, da trắng, mắt , lúc La Thục Phân còn thấy mấy diễn viên nhí tivi cũng bằng Đào Đào!
Tuy ham chơi, nghịch ngợm, học hành còn theo kịp, nhưng mới học lớp một thôi, còn cả một chặng đường dài học hành phía , La Thục Phân giống mấy cô giáo khác, chỉ mới một hai năm vội vàng kết luận về tương lai của những đứa trẻ còn quá bé như .
Hơn nữa, Đào Đào còn chẳng bao giờ bắt nạt những đứa trẻ yếu thế, giúp bố việc, nhào bột, trông quầy, cân bánh. Đứa trẻ miền Nam bé xíu , đa phần còn bếp bao giờ, thì ai nhào bột chứ?
La Thục Phân luôn cho rằng bản chất cô bé luôn là , thêm ở bên cạnh... Haizz, hồi bố Đào Đào ly hôn, ầm ĩ nhỏ, hàng xóm trong ngõ hầu như đều cơ sự.
Nghĩ mà tội nghiệp, hồi đó Đào Đào mới tròn hai tháng tuổi, cô bé lấy giấy ly hôn liền lập tức rời , khi còn cầm hết ba nghìn đồng tiền dành dụm mấy năm nay của bố cô bé.
Hồi đó cả ngõ đều khuyên bố cô bé báo công an, đòi tiền, ông im lặng một lát, lắc đầu: “Dù cũng là của Bồ Đào , tiền coi như một d.a.o cắt đứt.”
Nói thì đàn ông thế, nhưng tháng đầu tiên, Đào Quảng Chí còn chẳng mua nổi một túi sữa bột cho con.
Nhiêu Lệ Lệ chỉ hơn Đào Đào vài tháng, La Thục Phân sữa nhiều, lúc đó còn sữa, liền chủ động giúp cho Đào Đào b.ú trong vòng một tháng, cốt để đợi đến khi bố cô bé lĩnh lương tháng .
Khi đó giám đốc và tổ trưởng phân xưởng nhà máy thực phẩm cũng khá quan tâm đến gia đình họ, cảnh khó khăn, cán bộ phụ nữ của nhà máy vô cùng quyết đoán, báo cáo lên giám đốc, cho phép Đào Quảng Chí mang con theo .
Phụ nữ chín mươi ngày nghỉ sinh, Đào Quảng Chí thì thể nào thể phép , thế là Đào Đào đủ trăm ngày theo bố nhà máy, hàng ngày đặt ngủ chiếc cân bàn khổng lồ bỏ ở xưởng dây chuyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-13-gop-3-chuong-vip.html.]
mấy ngày nghỉ sinh của phụ nữ thực cũng chẳng đủ dùng, nhiều nữ công nhân thấy bố cô bé là ông bố thần kỳ mang con , cũng lượt xin theo. Sau đó, cán bộ phụ nữ nhân cơ hội cho phép công nhân nhà máy mang con vài tháng tuổi , còn thành lập phòng trẻ sơ sinh, cho phép công nhân đang trong thời kỳ cho con b.ú chỗ cho con bú, tã và nghỉ ngơi.
Với sự giúp đỡ của các nữ công nhân trong nhà máy, Đào Quảng Chí nhanh chóng học cách chăm con, tiện thể còn một đống chuyện chồng nàng dâu, vợ chồng con cái, trở thành “ đàn ông tư vấn tâm lí” của các chị.
Kỹ năng nuôi con tuy nâng cao, nhưng chi phí nuôi con cũng cao theo, nhất là sữa bột cho Đào Đào.
Ngày xưa sữa bột là mặt hàng quý giá mua bằng tem phiếu, mãi năm 88 mới mở cửa thị trường định giá. Đất canh tác của thị trấn Chương Khê nhỏ hẹp, ai nuôi bò, thịt bò sữa bò đều đắt đỏ, huống chi là sữa bột, còn nhờ lên cửa hàng bách hóa trong huyện mua, hồi đó tính ba hộp gần một trăm đồng. Đào Đào ăn khỏe, một tháng thể ngốn hết hơn nửa tiền lương của bố cô bé.
Đào Quảng Chí chẳng tiền tích cóp, kinh tế eo hẹp, Đào Đào lớn lên mặc quần áo cũ mà công nhân nhà máy, các bác, các chú trong nhà cho, thậm chí chẳng nổi một chiếc nôi.
Đào Quảng Chí cũng lạc quan, hồi đó nhà máy thực phẩm Hoan Hoan loại hộp quà lớn bằng thiếc dùng để xuất khẩu. Loại hộp khi sản xuất tỷ lệ thành phẩm cao, thường loại bỏ, ông xin mấy cái, nhờ thợ trong xưởng cắt hàn thành một cái lớn, mài nhẵn các cạnh, lót đệm, xung quanh xâu lưới chắc chắn, treo lên nôi cho Đào Đào.
Có La Thục Phân bế Lệ Lệ dạo trong ngõ, ngang qua trông thấy đứa nhỏ trong chiếc hộp sắt in hình “Thực phẩm Hoan Hoan” tự vui đùa đạp chân mút tay, trông chạnh lòng.
nhờ giúp đỡ, cô bé cũng khoẻ mạnh mà lớn lên.
Nói thật thì cũng dễ dàng gì.
“Mấy đứa đang bài tập ? Ngoan thế nhỉ?”
La Thục Phân đang hồi tưởng, bước thấy bừa bộn, vỏ kẹo, vỏ chai sữa uống hết vứt ngổn ngang, nhưng bà hề trách mắng con gái mặt Đào Đào, còn khen theo một cách khác: “Lệ Lệ, hôm nay con chủ động lấy nhiều đồ ăn vặt thế để chiêu đãi bạn bè, con chia sẻ với bạn, như .”
Nhiêu Lệ Lệ ưỡn ngực, đương nhiên .
“Ồ, bánh tart trứng ở thế? Đào Đào mang sang đúng ?” Đi trong một chút, La Thục Phân thấy hộp bánh tart đang mở để bàn, tò mò hỏi: “Ơ, là loại vỏ xốp nghìn lớp .”
Lạ thật đấy.
Đào Đào nhân cơ hội quảng cáo: “Đây là sản phẩm mới của con và bố con mới ạ, học theo tiệm bánh bên MaCau đấy, cô La nếm thử , cho bố con chút góp ý ạ.”
“Ừ, cô nếm thử xem.”
Đều là hàng xóm quen cả, La Thục Phân khách sáo, cầm lên ăn một miếng.
Bánh tart lúc nguội, nhưng nguội vẫn ngon, phần trứng bên trong đông như bánh flan, mịn màng thơm ngọt, vỏ giòn tan thơm lừng, ăn đến nỗi La Thục Phân ngẩn , chút khó tin Đào Đào: “Đây thực sự là tay nghề của bố con đấy ?”
Đào Đào gượng gật đầu: “Thật đấy ạ, ngon cô? Cô thích thì chiều nay bố con mẻ mới, con mang sang cho cô và Lệ Lệ một ít.”
Tay nghề của bố cô bé thế nào nhỉ, rõ ràng là xuất “công nhân nhà máy”, ông chỉ nghiêm ngặt bánh theo công thức sẵn, đầu óc sáng tạo, nên bánh của ông , ngon xuất sắc thì hẳn, dở thì cũng tùy trường hợp, theo công thức thì còn tạm, tự mày mò thì dở ẹc.
Cho nên ăn cũng khó phất lên.
như ông thực cũng cái , bỗng dưng “nảy ”, nên mấy món ăn t.h.ả.m họa, chỉ cần công thức đủ ngon, quen tay thì thể đúng vị y hệt!
Ví dụ bánh tart Bồ Đào Nha, Đào Đào bảo thêm gì ông thêm đó, lúc khiêm tốn, vì quen việc theo quy định nghiêm ngặt trong nhà máy, ông mà hề nghi ngờ lời của đứa trẻ tám tuổi là Đào Đào, nên hương vị gần như y hệt hương vị mà Đào Đào kiếp từng .
“ là ngon, hương vị khác biệt đấy.” La Thục Phân ăn hết một cái trong nháy mắt, nhưng đột nhiên chẳng miêu tả thế nào, bánh tart cũng lớn, bà chỉ thấy còn kịp thưởng thức kỹ, vô thức ăn từng miếng một, hết sạch chiếc bánh!
Nghe Đào Đào như lớn, bà : “Nếm một cái một cái ? Nhân tiện, chiều nay cô hẹn bạn ngoài uống , lát con để dành cho cô một hộp, mười hai cái nhé, coi như cô đặt , bánh rẻ đúng ? Nhà con ăn buôn bán, lát nhớ tính tiền cho cô nhé!”
Thế là thêm một đơn đặt hàng, Đào Đào híp mắt: “Vâng ạ, cô là giáo viên của con, thế nào cũng giảm giá cho cô, lát con bảo bố con tặng cô thêm một cái!”
Ôi trời, con bé đúng là buôn bán thật.
La Thục Phân mà vang.
Nhiêu Lệ Lệ vội tiến lên lắc tay La Thục Phân: “Mẹ, lát đừng mang hết nhé, để cho con hai cái nha, con ăn đủ, còn ăn nữa.”
“Con ăn mấy cái ?” La Thục Phân mới hỏi.
“Có ba cái.”
“Có? Con ăn một lúc ba cái đủ ? Con sợ nóng trong ! Đừng mơ, chiều nay con ngoan ngoãn uống một bát thảo mộc cho .” La Thục Phân lập tức nghiêm mặt, “Mẹ sẽ canh con uống hết, đổ .”
Nhiêu Lệ Lệ xịu mặt xuống, dám đòi hỏi gì nữa.
Nó ghét uống thảo mộc nhất.
Đào Đào cũng sợ khiếp, thứ chẳng khác nào t.h.u.ố.c bắc pha cà phê Mỹ.
Hình như thảo mộc là một thứ thần kỳ trong mắt tất cả các bậc phụ , đau họng, loét miệng, cảm nóng, ho giảm đờm, say nắng, đều cần khám, cứ “uống vài bát thảo mộc là khỏi”.
Tuy nhiên, Nhiêu Lệ Lệ ăn uống đúng là cái tật .
Hễ gặp món gì ngon là cứ ăn cho , ăn cho đến khi chán mới thôi. Hồi bé cái hình mũm mĩm là ăn từ đó mà . Hồi cấp ba, cô với Nhiêu Lệ Lệ học trường nội trú, ngoài trường một con phố đồ ăn vặt, kỷ lục của cô bé là ăn cơm niêu cùng một quán liên tục cả tháng trời mới ngán, Đào Đào giật .
Hỏi rõ cô La mấy giờ , để cô cùng Đào Quảng Chí chuẩn .
Tính từ khâu vỏ bánh thủ công, để một mẻ cũng mất một giờ, là bắt tay từ bây giờ. Đang tính toán, thì chợt thấy tiếng cửa cuốn của tiệm bên cạnh kéo lên xoạt xoạt, là tiếng ai đó mở cửa từ bên ngoài .
Chắc là bố về !
Cô bé vui vẻ thu dọn cặp, chào cô La và Lệ Lệ, vội vàng leo từ sân thượng sang nhà. Chạy xuống cầu thang , quả nhiên thấy Đào Quảng Chí đang nóng đổ đầy mồ hôi bước .
Đào Đào vui vẻ rút tấm biển quảng cáo tự vẽ : “Bố! Cô La hai rưỡi chiều sẽ lấy mười hai cái bánh tart , với cả bố xem con vẽ ! Lát bố pha chút hồ dán, dán cửa nhé!”
“Cái gì thế, ối, con vẽ cho nhà ?” Đào Quảng Chí ngạc nhiên cầm lấy xem, nét vẽ tuy còn vụng về nhưng những câu quảng cáo khá , ông thành tiếng từng câu: “Bánh tart ngon, bằng tay, nướng mới mỗi ngày, sản phẩm mới mắt, bánh tart kiểu Bồ Đào Nha chính hiệu MaCau…”
Một lúc , ông ngẩng đầu con gái: “Con gái , con đúng là hiểu chuyện đấy.”
“Con vốn hiểu chuyện mà.” Đào Đào lắc lư đầu một cách đắc ý.
“Thôi , con là thế nào bố còn ? Ngoan ba ngày là khó !” Đào Quảng Chí bĩu môi, nhanh chóng nghiêm mặt: “Này, cảm ơn con giúp bố nghĩ ý tưởng kinh doanh nhé, nhưng sắp khai giảng , tự con cũng chăm học đấy nhé, ? Đừng như năm ngoái nữa, ngày nào cũng cô La giữ lớp.”
Đào Đào lập tức rút cuốn vở đầy chữ : “Hôm nay con xong phần chữ và bính âm .”
Nghe câu , Đào Quảng Chí gần như sửng sốt.
“Con xong ?”
Phải rằng, bài tập Tết của Đào Đào thì tận đến hai ngày khai giảng cô bé mới nhớ !
Trước đó vì bài tập của cô bé, suýt chút nữa thì Đào Quảng Chí kiệt sức ngất xỉu.
Chuyện bài tập, Đào Quảng Chí cũng đau đầu.
Hồi đó, Đào Đào mới lớp một cũng chẳng bài tập gì, Đào Quảng Chí còn thấy khá nhẹ nhõm. đến kỳ nghỉ Tết, trường bỗng hiệu trưởng mới, vội vàng triển khai thực hiện giáo d.ụ.c diện theo kịp các thành phố lớn như Hồng Kông, Tân Thành, với các loại bài tập sáng tạo.
Thế là bài tập Tết lớp một chỉ quyển bài tập in sẵn, còn lồng đèn Tết thủ công, báo tường, thẻ chữ, thẻ bính âm…
Đáng sợ nhất là, mấy món thủ công còn thi đua giữa các lớp.
Trẻ con lớp một còn bé tí thế , gì? Ông chẳng đây là bài tập Tết giao cho ông giao cho con nữa, nhưng cũng chẳng thế nào, đành thành cho , cũng đành c.ắ.n răng cằn nhằn giúp con gái .
Hai bố con c.ắ.n răng vật lộn cả hai đêm liền.
Đến kỳ nghỉ hè, Đào Quảng Chí quyết định thể tái phạm sai lầm nữa, ngày thường hễ nhớ là thúc giục Đào Đào bài tập, nhưng con bé tâm trí bay tận , tai tai , giờ hè qua một nửa, quyển bài tập hè còn kịp ghi tên!
Không ngờ hôm nay tự giác bài tập.
Đào Quảng Chí suýt chạy ngoài xem mặt trời mọc đằng tây .
Đợi ông xem hết cuốn vở chữ của Đào Đào, càng kinh ngạc hơn! Đào Đào đúng là xong tất cả từng chữ một cách ngay ngắn, chứ như , càng càng nguệch ngoạc, về cứ như chữ tượng hình, vẽ vời chẳng , ông chẳng nhận chữ nào.
Ông lơ mơ xem xong, gấp cuốn vở , nhịn mở , trợn mắt thêm nữa, con gái ông mà nghĩ đến chuyện bài tập !
Đào Đào thắc mắc ông.
“Con gái , con cuối cùng cũng khai sáng , dễ dàng gì.” Đào Quảng Chí run tay, nâng niu cuốn vở chữ, cảm động đến nghẹn ngào.
Không trách ông xúc động, ai kèm con bài tập mà chả phát điên!
Đào Đào cũng thấy Đào Quảng Chí sắp thật , quá đáng quá ? Nó vội đổi chủ đề: “Bố, con đói.”
“ đúng đúng, hơn mười hai giờ , bố nấu ngay cho con, dì Úc và Tiểu Loan chắc trưa về nhà, bố con tạm mì gói nhé, qua bữa thôi.”
Đào Đào hứng khởi gật đầu: “Hay quá, con ăn mì chua cay!”
Dường như chẳng đứa trẻ nào thích mì gói, cũng chẳng nhờ ấn tượng tuổi thơ , Đào Đào luôn thấy mì gói hồi bé ngon hơn khi lớn lên. Khi trở thành lớn, dù cố tình mua mấy thương hiệu cũ về ăn, hình như cũng còn là hương vị của tuổi thơ nữa…
Như mì chua cay, mì sườn kho tàu, mì hải sản tôm hùm, mì sườn kho hành, mì siêu dai, mì Cua Hoàng Gia v.v... vô loại, đều từng là món yêu thích của cô.
Đào Quảng Chí thấy cô bé vui vẻ, hắc hắc hiệu OK, về phía bếp: “Không vấn đề, nhưng mì gói pha thôi thì bổ dưỡng, bố nấu cho con nhé, chiên thêm hai cái trứng ốp la, xúc xích cũng rán qua, luộc thêm rau xanh, cá viên với thịt nạc, bố con trưa nay ăn đơn giản thôi.”
Đào Đào: “…” Thế mà gọi là đơn giản ? Bố thể tự khó một chút ?
Nó cũng theo, tiện tay xoay cái quạt điện trong phòng ăn sang hướng thẳng Đào Quảng Chí.
Mùa hè nấu cơm nóng.
“Ồ đúng , con cô La mua mười hai cái bánh tart đúng ? Vậy bố đun nước , tiện thể nhào luôn bột.” Đào Quảng Chí chợt nhớ chuyện , sang hỏi Đào Đào.
Đào Đào dựa tường “” một tiếng.
“Mười hai cái…” Đào Quảng Chí trầm tư, mở vòi nước, xối xối rửa tay rửa nồi, mở tủ lạnh lục đồ, lẩm bẩm một : “… Cô La mười hai cái, lò nướng xếp một tầng ba bốn chục cái, bây giờ còn sớm, chiều vẫn bán , vì bật lò lên đều tốn bấy nhiêu ga, luôn một tầng bốn mươi cái… Chắc là kịp.”
Đào Đào giơ tay: “Con giúp bố.”
“Không cần con giúp, con bài tập vất vả, con lấy một que kem, xem tivi .” Đào Quảng Chí hào phóng phất tay, “Chỉ nấu mì gói, tiện nướng một mẻ bánh tart thôi, bố một chút là xong.”
Đào Đào dĩ nhiên , thấy Đào Quảng Chí cân bột xong cắt bơ, cô liền đeo găng tay nhanh chóng chen : “Để con trộn bột, con thích trộn bột lắm.”
“Được , nhưng con cẩn thận nhé, đừng bột văng ngoài.” Nghe cô bé thích, Đào Quảng Chí liền nhường một chỗ, còn đẩy cái âu gần cho cô.
Sau đó, nhân lúc Đào Quảng Chí chuẩn nấu mì, Đào Đào nhanh nhẹn gói khối bột bằng màng bọc thực phẩm, nhét ngăn đông tủ lạnh, tiện tay pha sẵn hỗn hợp trứng.
cô bé chỉ kiên trì đến lúc bỏ vỏ bánh tủ đông, Đào Quảng Chí đẩy cô để ăn bát mì gói siêu xa xỉ .
Đào Quảng Chí múc cho cô một bát đầy ắp, hai cái trứng ốp la để bên , xúc xích thái lát, xếp xung quanh một vòng, rau xanh luộc xanh mướt bóng mỡ chất đống ở một góc, nổi lềnh bềnh trong nước dùng vài miếng thịt nạc bọc bột khoai tây luộc chín tới mềm thơm, cùng ba viên cá viên mập ú trắng phúng phính.
Thơm quá!
Đào Đào cũng đói, lấy hai đôi đũa, vội gọi Đào Quảng Chí ăn .
“Con ăn , cần lo cho bố.” Ông tuy đáp lời, nhưng vẫn mải mê cọ nồi lau thớt trong bếp, hoài mãi chẳng chịu .
Đào Đào gọi mấy đành mặc kệ ông, Đào Quảng Chí vốn thế, ông nấu cơm hoặc nướng bánh xong, nếu dọn dẹp ngăn nắp bếp núc thì sẽ ngoài.
lúc đó Nhiêu Lệ Lệ bưng sang một bát sườn kho tàu đậm đà, thơm lừng cả gian nhà, Đào Đào vội mở tủ đông, cũng cho túi mấy que kem tuyết nhỏ, kem thanh đá đủ thứ để cô bé mang về.
Sau đó, hai bố con ăn bữa trưa thịnh soạn cùng với sườn kho.
Ăn xong nóng đến đầm đìa mồ hôi, Đào Quảng Chí càng cho cô bé bếp. Lò nướng bật lên, mùa hè trong bếp như địa ngục, quạt cũng chẳng ăn thua, nóng cả khí như vặn vẹo, sóng nhiệt cuồn cuộn.
Đào Đào đành xem tivi, vô tình bắt chương trình của đài Hồng Kông “Cuộc Sống Quảng Trường Phương Thái”, đang dạy cách bánh dứa.
Cô bé còn chăm chú xem.
Đào Quảng Chí đưa bánh tart lò, bưng âu inox húp nốt chút mì gói nấu quá nhừ còn sót , thì thấy Đào Đào đang xem loại chương trình một cách thích thú, liền : “Con gái , mấy hôm nay con chăm chỉ quá nhỉ, bố con bằng con mắt khác.”
Phải đó! Đào Đào nghĩ bụng, miệng đáp, chỉ chống cằm giả vờ như đang mải mê xem, cô nhân cơ hội , ngấm ngầm để Đào Quảng Chí dần quen với sự đổi của cô.
Sau mà học tivi, bố cô bé sẽ còn nghi ngờ gì nữa.
“Không ngờ con thích bánh thật đấy…” Đào Quảng Chí lắc đầu, húp xong ngụm mì cuối cùng, bếp canh bánh tart , còn ngoái đầu nhắc nhở: “Đừng xem gần quá, hỏng mắt đấy.”
Khoảng hai mươi phút , một mẻ bánh tart nướng mới lò, lập tức cả nhà liền toả nóng, thơm nức mũi.
Mẻ nướng còn hơn, vỏ bánh xếp thành từng lớp như cánh hoa nở viền quanh khuôn bánh, xốp tan hảo, phần nhân bên căng phồng xẹp xuống, bề mặt còn nổi lên lốm đốm những đốm màu caramel.
Đào Quảng Chí thuộc loại theo công thức, càng thành thục thì càng ngon.
Đào Đào hít hà vì mùi thơm , bản Đào Quảng Chí cũng hài lòng, khóe miệng cong lên, phấn khích đến nỗi thèm ngủ trưa, mở cửa tiệm giờ.
Mùi bánh tart nóng hổi, thơm nồng, hòa cùng sóng nhiệt mùa hè tràn ngoài, lan tỏa trong gió chiều con ngõ nhỏ hẹp phố Nam, thoang thoảng mãi tan.
Bên ngoài, ánh nắng ban chiều chói chang đổ trắng xóa khắp mặt đất, mặt đường nóng rẫy, giờ trong ngõ vắng hoe, chẳng mấy bóng . đợi đến bốn giờ, chợ đông, lúc mới dễ bán.
Đào Quảng Chí thắt tạp dề, đeo găng tay, gói riêng phần cô La để riêng, giữ ấm bằng nhiệt dư của lò, phần còn bày tủ kính ngay chính giữa cửa.
Cuối cùng, ông tỉ mỉ dán ngay ngắn tấm biển Đào Đào vẽ lên cửa, dán xong vẫn , còn chống nạnh ngắm nghía đầy hạnh phúc một lúc.
A, con gái giỏi thật.
Ông còn đang mải ngắm, đằng vọng tiếng ồn ào tranh cãi, giọng ông Trương to nhất:
“Trời ơi! Ôi trời! Sao tin thế ? Nào nào, sang đây, tin thì thử xem!”
*
Bến phà, Úc Mỹ Trân dắt Úc Loan xuống tàu, mất hai hào tiền gửi xe, bãi giữ xe tìm bà cụ lấy chiếc xe đạp gửi.
Giờ nắng gắt.
Trên bến phà chỗ che nắng, nền xi măng nóng bỏng chân, Úc Mỹ Trân đội mũ cho Úc Loan, hai con phơi nắng gay gắt buổi chiều, men theo bến phà về hướng Nam suốt nửa tiếng mới về đến phố Thắng Lợi.
Biển cả ở phía họ ngừng lùi , mặt biển lấp lánh ánh mặt trời chói lóa cay mắt, xa xa vài chiếc thuyền đ.á.n.h cá nhỏ neo đậu, cũng sóng biển đẩy trôi lắc lư mắt.
Úc Loan ngắm một lát thôi, ôm eo , nheo mắt, mặc cho gió nóng hầm hập thổi ùa mặt.
Rẽ ngõ nhỏ phố Nam, Úc Mỹ Trân đẫm mồ hôi.
Thường giờ , con ngõ vắng ngắt, chỉ ve kêu e e cây, trời quá nóng, ai cũng thích ở trong nhà bật quạt uống nước đường ướp lạnh. hôm nay khác.
Trước cửa tiệm bánh ngõ phố Nam, lúc vây quanh ít .
Cửa tiệm rộng lắm, chen chúc kín mít. Cô ngỡ ngàng, xuống xe, đỡ Úc Loan còn xe, dắt xe cố gắng chen , mới thấy rõ chuyện gì đang xảy .
“Này , tự xem , bày thế , mã ngoài khác!”
“Các ngửi mùi xem! Thơm nức nở luôn !”
Úc Mỹ Trân và Úc Loan chen , thấy ông Trương chính giữa quầy, nước miếng b.ắ.n tung tóe, đang tranh luận với một đám hàng xóm.
Xung quanh là một vòng các cụ ông cụ bà ngủ trưa dậy chẳng việc gì, tay phe phẩy quạt nan, đều ông kéo đến đây.
“Mọi thể tin Đào Quảng Chí, nhưng thể tin , bảo ngon, thì nhất định là ngon!” Giọng ông cụ Trương to vang, tì tay lên quầy ngừng.
chẳng ai thèm bắt chuyện.
Cô Anh mặc áo ngắn hoa sát cửa còn bĩu môi.
Ông Trương vốn nổi tiếng là “miệng nhiều hơn ”, những nhiều, mà mười câu thì tám câu là c.h.é.m gió vô bổ. Vì thế, mấy bô lão hàng xóm chẳng buồn tin lời ông khoác lác về món bánh tart Bồ Đào Nha mà Đào Quảng Chí ngon như thế nào.
Cửa hàng của Đào Quảng Chí mới mở vài năm, họ cũng là những vị khách quen ủng hộ, tay nghề ông thế nào chẳng ai ?
Trong bao nhiêu loại bánh ông , cũng chỉ bánh nướng nhân đậu xanh là tạm .
ăn nhiều cũng ngán, nhà ông hình như đường mất tiền, chẳng cho bao nhiêu, ngọt đến phát ngấy.
Năm ngoái, cuối phố Đông Thăng mở một tiệm bánh tây Khai Tâm mới, tiệm đó ngon hơn, vỏ giòn nhân mềm, bao nhiêu trong ngõ thà bộ hơn mười phút cũng vòng sang đó mua.
Giờ Đào Quảng Chí đột nhiên bánh tart Bồ Đào Nha?
Trước giờ tiệm bánh ngõ Nam từng bán bánh tart, nếu là mua về bán cũng thôi, đằng tự tay nướng, ông từng bao giờ, chắc chắn là dở đến phát sợ!
Mấy cụ bà cụ ông đều là rảnh rỗi, trong quán mạt chược chọc ghẹo ông Trương hết lời, ông ấm ức vô cùng.
“Chưa thấy ai, đổi cái vỏ giòn để gói bánh tart mà om sòm thế.”
“Bảo là Quảng Chí tự ? Cụ già lưỡi tê mùi vị nữa chăng!”
Có còn vang qua bàn mạt chược: “Cụ bớt ăn , cẩn thận tiểu đường đấy!”
Tóm , chẳng một ai chịu tin lời ông, ông tức đỏ mặt.
Sáng nay Đào Quảng Chí chỉ nướng một ít, cũng mở cửa, giờ đó nhà nhà đang nấu cơm trưa, khói dầu bếp mùi vị đều lẫn lộn, chẳng mấy ai để ý đến mùi thơm .
bây giờ khác.
Trong ngõ vắng tanh, mùi bánh tart mới nướng thơm nồng nàn, lan tỏa theo gió, bay khắp nửa con ngõ, lùa từng nhà, từng cánh cửa đang mở toang.
Cách xa như , ông Trương đang sốt ruột xỉa xói bỗng ngửi thấy mùi, liền kéo tất cả bọn họ đến đây, nhất định bắt họ tự nếm thử, để chứng minh hề khoác!
Các cụ trải qua hơn nửa đời khổ cực, đều là những từng sợ đói nghèo. nay cải cách mở cửa hơn mười năm, con cái , buôn bán, cuộc sống dễ dãi hơn, tuy tiết kiệm, nhưng đến mức như ông Trương bủn xỉn, mua cọng hành cũng trả giá, còn đợi chợ sắp tan để mua đồ giá rẻ.
Mấy cụ trong ngõ, ngày nào cũng bỏ một ít tiền đ.á.n.h bài, đ.á.n.h cờ, uống ăn điểm tâm.
Ra mấy quán nhỏ bình dân ven đường, gọi một bát hai món, thong dong cả buổi sáng, cũng mất gần chục đồng, huống hồ cháu nội cháu ngoại, càng là khách quen của mấy tiệm bánh mì, quán .
Vừa ngửi thấy mùi bánh tart , họ cũng thấy thèm, liền nửa đẩy nửa kéo theo ông Trương sang đây. Quả nhiên thấy, động lòng.
Lúc ông Trương cầm bánh tart lên khoe, bánh nguội, ngửi chỉ còn mùi dầu mỡ và vị ngọt nguội ngắt, ông c.ắ.n mất một nửa, chỗ c.ắ.n gãy răng hở lợi, vụn bánh dính đầy tay miệng, còn thấy mẫu mã như thế nào? Vừa thấy bẩn.
Thế thì ai mà thèm ăn?
Còn bên , bánh tart nướng xong ngoan ngoãn trong tủ kính của Đào Quảng Chí, từng chiếc bày ngay hàng thẳng lối, cái nào cái nấy tròn trịa đầy đặn, vàng ruộm giòn tan, thấy bắt mắt.
Mọi xúm xì xào ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng quá ưng mắt, thử hỏi: “Quảng Chí , cái thật sự là ba đồng một cái hả?”
Ông Trương đang ở đây, Đào Quảng Chí đương nhiên thể tự bê đá đập chân , lập tức đổi giọng ôn hòa, nhắc những lời như nguyên liệu , giá thành cao, cuối cùng đau lòng tuyên bố: “Vậy đấy, đều là hàng xóm cũ bao nhiêu năm, cũng lấy lãi của các bác. Cũng như giá ông Trương , hai đồng rưỡi một cái, ?”
Hai đồng rưỡi cũng rẻ, bằng một món điểm tâm hạng trung trong tiệm , nhưng tiệm là tôm thịt.
Mấy phiên chợ, bánh trừn truyền thống bán rong loại tám hào, loại một đồng, rẻ hơn nhiều.
Mấy cụ già phe phẩy quạt do dự.
“Các vị cảm ơn đấy! Nếu mặc cả, các vị ăn bánh tart kiểu MaCau với giá hai đồng rưỡi ?” Ông Trương bỗng ưỡn ngực, đỡ: “Được như là hời !”
Cũng , đây là kiểu của MaCau, nếm thử cái mới cũng đáng.
“Thôi , thôi .” lúc đó, phía đám đông chen lên, đó dáng trung bình, mặc chiếc áo ngắn hoa, quần đen, giặt sạch sẽ, tóc ngang vai, lọn tóc mai cặp ghim đen gài tai, dù lớn tuổi nhưng vẫn gọn gàng.
Là bà Anh đấy! Bà và chồng khi nghỉ hưu mở một cửa hàng nhỏ, bà tính tình hào sảng, là lũ trẻ trong ngõ yêu quý nhất.
Đào Đào bên trong, thực vẫn rình rập ngó ngoài, vểnh tai ngóng xem bánh tart bán thế nào, liền nhận ngay đang tiến lên.
Cô bé còn liếc thấy Úc Loan chen theo dì Úc, vì chiều cao thấp bé, đang vô m.ô.n.g lớn kẹp giữa, trong đám đông cuồng chóng mặt.
Cô bé vội vẫy tay gọi: “Khoai Môn, đây với chị!”
Úc Loan đang ấm ức ở Lệ Phố, thấy giọng Đào Đào, vội vàng xoay xoay mấy vòng mới tìm thấy cô đang ở .
Cậu chạy đến, lao lòng Đào Đào, nhất quyết chịu ngẩng đầu lên.
Đào Đào hỏi: “Làm thế?”
“… Chị …ôm.”
“Ừ, ôm.” Đào Đào vẫn đang để ý bên ngoài, miệng đáp lời qua loa ôm bé, nhưng vẫn nhón chân ngoài.
Bà Anh đang mỉm mua bánh tart : “Chú nuôi con gái buôn bán cũng dễ, để bà Anh ủng hộ cho, lấy cho bà hai cái.”
Trước đây bà là công nhân gương mẫu của nhà máy gỗ, khi cưa gỗ may đứt một ngón tay, nhưng bà lương hưu, mở cửa hàng tạp hóa, chuyện ăn uống sinh hoạt chẳng bao giờ mở miệng xin con cái, tính cách cũng hào sảng nhất trong đám các cụ trong ngõ.
Bà móc từ trong thắt lưng một chiếc khăn tay gấp vuông vức, trong đó lấy mấy đồng tiền lẻ, lấy năm đồng, đưa cho Đào Quảng Chí.
Đào Quảng Chí vội lấy bánh cho bà, toe toét: “Vâng ạ, cảm ơn bà ủng hộ.”
“Bà Anh mua , cũng lấy một cái.”
“Quảng Chí, cũng mua một cái.”
Có dẫn đầu, bánh tart bán nhanh, mỗi mỗi cái, Đào Quảng Chí thu tiền kịp, các bô lão liền thả tiền lẻ hộp sắt để quầy.
Chẳng mấy chốc, Đào Quảng Chí bán hơn chục cái.
Ông Trương cạnh, trông còn bận rộn hơn Đào Quảng Chí, ai cầm bánh tart ông cũng Bồ Đào nhoài xem, cổ vươn dài, cũng hồi hộp hơn ai hết, miệng giục mãi: “Các vị ăn thử ! Ăn sẽ ! bậy !”
“Thôi thôi thôi, thật chịu nổi ông…” Bà Anh ngay cửa tiệm còn nếm một cái.
Cắn một miếng, bà trợn tròn mắt, lời định chê bai ông Trương đột ngột ngừng bặt, c.ắ.n thêm một miếng nữa, mắt càng trợn to hơn.
Ông Trương bên cào cào như khỉ, sốt ruột phát điên: “Bà chứ! Bà khen cho nhờ!”