THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 15: Sắp khai giảng rồi
Cập nhật lúc: 2026-06-21 08:32:35
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Đào cứ tưởng chuyện gì to tát, thoải mái gật đầu: "Được ạ, dì ."
Úc Loan cũng thấy, vui vẻ đưa tay nắm lấy ngón tay Đào Đào.
Cậu ghét mấy họ, cũng về nhà bà ngoại.
Đã mách tội xong, cần Lệ Phố, mãn nguyện, mắt kìm lôi cuốn bởi đoạn giới thiệu tập tiếp theo của phim hoạt hình tivi, nắm tay Đào Đào xem.
Chuyện mách tội của dường như chỉ để cho khác nỗi uất ức và cảm xúc của , cố gắng là , cũng chẳng cần Đào Đào thực sự trút giận cho .
Mà... hình như Khoai Môn thích nắm tay khác nhỉ.
Đào Đào cũng nắn nắn lòng bàn tay mềm mại của , trông béo, nhưng lòng bàn tay dày và mũm mĩm, thật là thú vị.
Trong lòng cô cũng nghĩ, để Khoai Môn theo thì theo thôi, cô chẳng ngại phiền phức, dù ... cô còn là đứa trẻ cứng đầu ngày nào nữa.
Câu trả lời dứt khoát cũng coi như khiến Úc Mỹ Trân yên tâm về một việc. Anh cả và chị dâu dứt khoát như , Mỹ Lan chẳng đáng tin, chỉ còn cô thể chăm sóc .
cô đưa Úc Loan về Lệ Phố nữa, cô sợ lỡ như một chút sơ sẩy để ý, Tiểu Loan bắt nạt, chi bằng để ở nhà.
Đặc biệt, Đào Đào nhận lời dứt khoát như , khiến Úc Mỹ Trân cảm động.
Tiểu Loan đúng, vẫn là chị nhất!
"Cảm ơn con, Bồ Đào ." Úc Mỹ Trân cảm ơn Đào Đào, dẫn Úc Loan cuối cùng cũng xem xong quảng cáo và giới thiệu tập tiếp theo lên lầu tắm rửa.
Không thì chẳng chịu rời chỗ.
Lúc , điện thoại bàn trong tiệm reo, Đào Quảng Chí rảnh tay, gọi Đào Đào ngoài máy. Đầu dây bên hóa là bác gái cả.
"Alo! Quảng Chí đấy !"
"Cháu chào bác cả, bố cháu đang bận trong bếp ạ." Đào Đào ngoan ngoãn cất tiếng chào, trong lòng thực căng thẳng, quên mất sáng nay Đào Quảng Chí mang bánh tart sang nhà bác cả một chuyến, còn lo lắng nghĩ, chẳng lẽ bác cả gọi điện đến giục tiền đấy chứ?
"Ồ là Bồ Đào , ừ ừ con với bố con, sáng nay ông sang hỏi chuyện chuyển trường cho em con, bác cả nhờ với hiệu trưởng Hoàng giúp , bảo ông chuẩn đầy đủ mấy giấy tờ cần thiết như thẻ học sinh, đơn xin chuyển trường các thứ, ngày khai giảng đến trường cứ thẳng đến gặp hiệu trưởng Hoàng là ."
Đào Đào đáp: "Dạ cháu , cảm ơn bác cả ạ."
"Còn nữa, mấy cái bánh tart hôm nay ông mang sang, bác cả và chú con đều thấy ngon lắm, liền mang tặng cho trưởng phòng nhà bác nếm thử, ông ăn cũng hài lòng, liền quyết ngay tại chỗ, bảo bố con đấy, mười giờ rưỡi sáng mai, nướng một trăm cái bánh tart mang sang bãi than cho bác. Mai nhà bác ba buổi tiếp khách quan trọng, họp hành cần thứ điểm tâm. Bác với trưởng phòng, đến lúc đó vẫn tính theo giá bán hai đồng rưỡi một cái, bảo bố con cho chỉn chu, đừng rút ruột công trình, thì cơ hội cũng chẳng tìm đến nữa, nhất định nắm bắt cho đấy."
Bác cả nghiêm túc dặn dò ở đầu dây bên .
"Thật ạ! Tuyệt quá! Cảm ơn bác cả ạ!" Mắt Đào Đào lập tức sáng rỡ, một trăm cái! Thế là hai trăm năm chục đồng! Một đơn hàng xong, sắp bằng cả tháng lương đây của bố cô bé, là một đơn hàng lớn!
Hơn nữa, bác cả còn , còn cơ hội sẽ tìm đến họ.
Câu Đào Đào tin, tuyệt đối vẽ bánh vẽ cho .
Bác cả Đào Quảng Phát phó chủ nhiệm ở bãi than, nhân tiện giới thiệu bác gái vốn nhân viên bán hàng trong siêu thị , phụ trách mua sắm cho bếp ăn của bãi than và nhà hàng tiếp khách, giờ việc nhập nguyên liệu lượng lớn và thuê ngoài nhà cung cấp đều do bác gái quản lý.
Tuy chỉ là một nhân viên thu mua nhỏ bé, lương cao, cấp bậc cũng chẳng lớn, dường như chẳng đáng nhắc đến, nhưng loại vị trí béo bở, biên độ giá nhập hàng trong phạm vi quyền hạn của bộ phận thu mua, chỉ một chút quyền lợi nhỏ đó thôi, phần dư chẳng nhỏ.
Tuy nhiên, bác gái vẫn tuân thủ quy định, nghiệp vụ cũng vững vàng, đối nhân xử thế, duy trì mối quan hệ với các nhà cung cấp lớn nhỏ. Đào Đào còn nhớ về ông giám đốc bãi than đổi bao nhiêu đời, bác cả vì sai bên mà giáng xuống nhân viên thường, thế mà bác gái vẫn vững vàng ở vị trí cũ.
"Trời ơi, đều là em ruột thịt, bác cũng mong nhà con ngày càng khấm khá, cả nhà cùng phát đạt! Mấy điều bác , con nhớ ?" Bà vẫn yên tâm giao việc quan trọng như thế cho một đứa trẻ như Đào Đào: "Đọc cho bác !"
Đào Đào trôi chảy: "Nói với bố con, chuẩn đầy đủ giấy tờ chuyển trường cho Úc Loan, ngày khai giảng đến thẳng tìm hiệu trưởng Hoàng. Quan trọng nhất là, sáng mai mười giờ rưỡi, một trăm cái bánh tart đến bãi than, tính hai đồng rưỡi một cái, bảo bố cho chỉn chu."
" đúng, Bồ Đào nhà ngày càng giỏi giang. Thế thì hẹn thế nhé, bác còn bận, cúp máy đây, ừ ừ cần cảm ơn, cả nhà với cảm ơn gì, ừ ừ, rảnh sang chơi nhé, ừ ừ cúp máy ..."
Đào Đào gác máy xuống, hớn hở chạy kể chuyện. Không ngờ Đào Quảng Chí xong chẳng hề vui vẻ vì kiếm món tiền lớn, trái còn trợn mắt, rên rỉ: "Một trăm cái? Sao nhiều thế!"
Thế chẳng mạng ông ?
Hôm nay nướng ba mẻ thấy mệt !
"Bố ơi! Tiền tìm đến tận cửa mà bố thèm lấy !" Đào Đào cũng sắp theo, mấy cái tâm lý với bố mới chớm nở, liền tan thành mây khói, cô bé nheo mắt, nhấn mạnh từng chữ: "Đây là chuyện bác cả dặn, bác cả còn đặc biệt dặn bố cho chỉn chu."
"Biết , ôi trời, khổ ..." Đào Quảng Chí cũng chỉ than vãn ngoài miệng thế thôi, ông sợ nhất là chị cả, dù ăn gan hùm mật gấu cũng dám hỏng chuyện của , đành thở dài cắt rau nấu canh, chuẩn bữa tối.
Đào Đào đầu liếc thấy lò nướng lớn đang nóng, hỗn hợp trứng bánh tart cũng pha sẵn thớt, xem bố cô bé bánh tart Bồ Đào Nha ngày càng thành thạo, chẳng mấy chốc vỏ bánh gần đông cứng, chỉ còn chút việc đổ nhân trứng và cho lò nướng.
Cô bé mới thêm gì.
Đào Quảng Chí may mắn, dù sinh trong thời đại nghèo khó, nhưng là con út trong nhà, còn hai hai chị. Cũng vì thế, là sinh thập niên 60, bố cô bé từng ruộng!
Đào Đào thường cảm thấy, nửa quảng đời của bố cô bé thể thành một cuốn tiểu thuyết kiểu "Cả nhà điều chiều chuộng em út" gì đó. Như bác cả cô bé lớn hơn bố tận mười tuổi, chắc vì mà mới tạo nên tính cách an phận như bây giờ của ông.
Đến hơn năm giờ chiều, mẻ bánh tart cuối cùng cũng lò.
Đào Quảng Chí bưng mẻ bánh mới nướng , vỏ bánh vàng ươm còn bốc nóng, mùi thơm béo ngọt hòa cùng vị sữa một nữa lan tỏa khắp nửa con ngõ.
Giờ , đúng là giờ tan tầm, cao điểm ăn tối, mặt trời cũng lặn, thời tiết dịu mát hơn một chút, nhưng ánh sáng ngoài trời vẫn còn. Nhiều đứa trẻ nhân cơ hội chạy ngoài chơi.
Lũ trẻ lớn bé trong ngõ chạy nhảy tưng bừng, đứa đá cầu, đứa nhảy dây, mấy đứa lớn hơn tụ tập , dùng mẩu phấn nhặt vẽ mấy đường kẻ đất trống, chơi trò gọi là vượt chướng ngại vật.
Chỗ nào cũng tiếng , những buổi chiều như thế luôn rộn ràng náo nhiệt.
Bên bánh tart lò, quả nhiên thu hút ít , các bác các cô tan , lũ trẻ con ngửi thấy mùi liền kéo xúm .
"Ôi Quảng Chí, bảo chú món mới đấy hả?" Bà Trần cuối ngõ ăn cơm sớm, đang dắt đứa cháu nội dạo, tò mò chen lên , ngó mấy cái bánh tart còn nóng hổi khay nướng inox lớn, liếc thấy mấy chai sữa chua lạnh để cạnh: "Ồ, còn sữa chua nữa cơ ."
"Dạ bà, , bánh tart mới lò ăn kèm sữa chua, thời tiết ăn là ngon nhất, ăn bao nhiêu cũng ngấy, khỏi lo nóng." Đào Quảng Chí tươi nhiệt tình giới thiệu theo lời con gái.
Câu dứt, mấy trẻ tan ngang, đang đói bụng, nóng nực, tò mò tới gần, qua thấy vẻ ngon, liền hỏi giá định mua: "Ông chủ, lấy hai cái bánh tart ! Thêm một chai sữa chua, bao nhiêu tiền?"
"Sữa chua một đồng, bánh tart hai đồng rưỡi một cái, hai cái năm đồng, tổng cộng sáu đồng ạ."
"Đắt thế." Hai cô gái trẻ cau mày , nhưng vẫn móc tiền mua. Cầm túi bánh, mặt mày vẫn còn khó coi, vẻ mặt tiếc tiền sẽ nữa, lặng lẽ bước ngoài.
cũng những bạn bè tới, lượt kéo đến mua, trong đó mấy cô giáo bạn của cô La bà nhiệt tình giới thiệu.
"Chào ông chủ, lấy ba cái bánh tart , hai chai sữa chua!"
" cũng lấy một phần như ."
Người đông dần, Đào Quảng Chí bắt đầu luống cuống, Đào Đào cũng từ bên trong chạy phụ thu tiền.
Úc Loan tắm rửa quần áo xuống, thấy Đào Đào ở ngoài, cũng lặng lẽ theo.
Một lúc , cửa tiệm qua kẻ , trông vẻ đông vui, đám đông thu hút thêm nhiều tò mò đến xem, ai cũng rốt cuộc đang bán thứ gì.
Đào Quảng Chí từng chiếc bánh tart khay nướng vơi dần, những hàng xóm quen mặt và khách từ nơi khác đến hầu như tay đều xách bánh tart , tay cầm chai sữa chua. Có ngay đầu ngõ nhịn c.ắ.n một miếng bánh tart , chép miệng thưởng thức, tiện tay mở nắp chai sữa chua hút một ngụm lớn, l.i.ế.m luôn cả nắp chai, uống than thở với bạn bè: "Mát lạnh, sướng quá!"
Đào Quảng Chí vốn nướng mẻ thứ ba chỉ để dỗ con gái, việc bán kèm sữa chua cũng chẳng suy nghĩ nhiều, nhưng giờ trong lòng những nghi ngờ đó dần tan biến thành ngạc nhiên và vui mừng.
Lại Đào Đào trúng!
Bán kèm kiểu , quả nhiên đắt khách hơn nhiều.
Món sữa chua đây mãi trong tủ đá chẳng ai hỏi, chỉ chuyển chỗ bày thôi, bỗng biến thành món săn đón, bán chạy thế !
Cứ thế bán từ từ đến bảy giờ tối, một mẻ bánh tart nữa bán sạch, đống sữa chua chất trong tủ đá đó cũng vơi hơn nửa. Thậm chí ngay khi bánh tart hết sạch, hai cô gái trẻ lúc nãy còn tiếc tiền , phát hiện bánh tart bán hết, còn tiếc rẻ hỏi: "Trời, giá mà mua thêm vài cái... Ông chủ, chỉ mua sữa chua thôi ?"
Được chứ! Ông còn bán nhiều sữa chua hơn nữa kìa, mấy chai tuy mua sỉ, bán rẻ, nhưng lợi nhuận cao hơn cả bánh tart Bồ Đào Nha ông .
Đào Quảng Chí tuy than vãn, nhưng thu tiền mà đến tê mặt.
Hê hê, ngon thật đấy.
Cũng ăn xong , xin điện thoại của Đào Quảng Chí để đặt . Mỗi ngày ăn một cái bánh tart giá hai đồng rưỡi một cái thế thì nổi, nhưng nếu để tặng ai, thì là lựa chọn thiết thực và sang trọng.
Lại một nữa bán hết sạch.
Đào Đào cũng phấn khích, đây là thử nghiệm đầu tiên của cô khi trở về tuổi thơ. Tuy cũng chút tự tin, nhưng sâu thẳm trong lòng khỏi hồi hộp. Giờ đây một nữa thị trường chứng minh hướng khả thi, cô mới thực sự yên tâm.
Lúc bận rộn, ngoài việc nhanh tay phụ thu tiền, cô còn dẫn theo Úc Loan giúp gấp hộp giấy.
Hai đứa như những công nhân dây chuyền nhỏ, một đứa xé bao bì ni lông, một đứa gấp hộp. Đào Đào ban đầu còn lo Úc Loan gấp, nhưng ngờ chỉ quan sát hai giây, đúng là chỉ tầm hai giây thôi, cô còn kịp mở miệng dạy, nhanh nhẹn gấp theo đường kẻ và gài chặt , một chiếc hộp nhỏ ba chiều hiện , Đào Đào tròn mắt .
Cô lặng lẽ đưa thêm một cái cho gấp.
Cậu vù vù gấp xong.
Gấp xong, cô với đôi mắt sáng lấp lánh, đợi cô đưa thêm một cái nữa.
Não của là 3D đấy chứ... Đào Đào ngẩn đưa cho một cái hộp giấy lớn hình chữ nhật phức tạp hơn, loại hộp lớn đựng tám cái bánh tart , bên trong còn lót một lớp bìa cứng.
Dù độ khó tăng lên, Úc Loan chỉ thêm vài giây, vù vù gấp xong.
Sau đó, Úc Loan mải mê gấp hộp giấy, đến khi bánh tart bán hết sạch, vẫn còn gấp nữa, đôi mắt luyến tiếc dán chặt thùng giấy trong góc, gấp nốt cả thùng hộp của Đào Quảng Chí.
Đào Đào chớp mắt, vội kéo dậy.
Đi thôi thôi, cái cần sửa còn sửa , đừng đào tạo thêm một cái mới nữa.
Hôm nay tính bán gần hai trăm đồng bánh tart , trừ vốn, lợi nhuận gộp còn một trăm. Thế mà là mức doanh thu và lợi nhuận cao nhất kể từ ngày Đào Quảng Chí mở cửa hàng!
Lúc tính tiền, Đào Đào tiện miệng hỏi đây bán bánh nướng nhân một ngày kiếm bao nhiêu, Đào Quảng Chí thoải mái đáp: "Cỡ bốn năm chục thôi! Gặp hôm mùng một ngày rằm cúng bái, thì bán tầm sáu chục đồng!"
Vậy mỗi ngày lãi chẳng chỉ hai ba chục? Đào Đào giật giật khóe miệng, chỉ thể ... may mà tiệm là của , mất tiền thuê, thì sang tháng thứ hai phá sản vì trả nổi tiền nhà , còn trụ đến tận bây giờ.
Hôm nay kiếm một trăm, mừng đến nỗi Đào Quảng Chí gọi điện cho trại gà đặt một lô trứng, kêu chở đến một đống bột mì, kéo dì Úc đồ sành điệu nhảy disco.
Theo lời ông, vất vả cả ngày , thư giãn một chút, đó gọi là lao động và nghỉ ngơi kết hợp.
Đào Đào: "..."
Vừa nãy ai bảo cả ngày, tay chân đều mỏi...
Giờ nhảy thì mỏi nữa .
Cô nhớ bố cô bé nghiện nhảy disco đến thế.
Thôi kệ, hôm nay bố cô bé coi như cũng cố gắng, ông mới ba mươi hai tuổi, chơi !
Đào Đào mặt mày già dặn, thấy bên ngoài Nhiêu Lệ Lệ gõ ống nước rủ hái xoài, cô thò đầu cửa sổ lắc đầu: "Đống xoài trong thùng gạo ăn còn hết kìa! Không chứa nổi!"
Đống xoài cây ăn trồng ven đường đó cả nhà chỉ cô ăn, Úc Loan ăn, Đào Quảng Chí và dì Úc cũng ăn!
Nhiêu Lệ Lệ nghĩ một lát, hào hứng hỏi: "Vậy chúng chơi trò gõ cửa nhà nhé?"
Đào Đào nghẹn họng.
là đứa trẻ nghịch ngợm!
Với độ thiết hồi bé của hai đứa, chắc hẳn cô ngày xưa cũng thế... Đào Đào ôm trán, gõ cửa chơi tức là chạy sang gõ cửa nhà hàng xóm, chạy mất khi mở, vài , hàng xóm tức điên lên sẽ cửa c.h.ử.i rủa ầm trời.
Đào Đào gượng: "Hay sang nhà chơi máy NES nhỉ?"
Nhiêu Lệ Lệ xong nóng lòng: "Được! Bố tớ nhà, tớ phòng ông lén lấy máy . tớ đang xem tivi nhà, tớ mang sang qua sân thượng, cắm tivi nhà nhé?"
Đào Đào hiệu OK: "Vậy tớ đợi ."
Chẳng mấy chốc, Nhiêu Lệ Lệ ôm cả máy NES, tay cầm, thẻ cắm, dây AV sang.
Đào Đào ở bên bức tường tiếp ứng.
Nhìn chiếc máy màu trắng xám, Đào Đào thấy nhớ vô cùng. Ngày cô rúc ở nhà Nhiêu Lệ Lệ chơi NES, mấy trò Super Mario, Adventure Island, Contra, Rockman, Tank 1990 v.v... cô đều thích.
Trong tuổi thơ đầy những muộn phiền trẻ con như " thi trượt", " kế", những ngày rủ Nhiêu Lệ Lệ trốn chơi game luôn là thời gian vô tư nhất cô nhớ .
Lúc máy NES còn đắt tiền, trong ngõ chỉ nhà Nhiêu Lệ Lệ là . Mà cũng mới mùa xuân năm nay, nhân dịp sinh nhật cô bé cầu xin bố mãi mới mua, hôm đó cô bé ôm hộp máy, suýt chạy sang từng nhà đứa trẻ trong ngõ để khoe một vòng.
Đặc biệt là Trương Gia Minh, suýt quỳ xuống xin Nhiêu Lệ Lệ cho chơi một lát, bố cho đụng mấy thứ , bảo rằng sẽ nhãng việc học hành, dù mua nổi cũng mua cho .
Máy NES nhẹ, lắp đặt cũng cực kỳ đơn giản, chỉ ba bước: cắm dây AV , cấp nguồn cho máy, điều khiển từ xa chuyển chế độ tivi, là thể dùng bất kỳ chiếc tivi nào, sang nhà ai chơi cũng tiện.
lớn lên Đào Đào mới , hóa máy NES là bản chép của máy Nintendo Famicom, mấy thẻ cắm hợp nhất hàng chục trò rẻ tiền, bên trong là game vi phạm bản quyền. trẻ con những điều đó, chỉ dành dụm từng đồng tiền tiêu vặt một hai đồng, mua mấy thẻ game lậu ở cửa hàng băng đĩa về nâng niu, khi cắm máy cũng nhẹ nhàng cẩn thận.
Úc Loan là đứa trẻ sinh và lớn lên ở thôn quê, đầu tiên thấy thứ công nghệ cao , khi Nhiêu Lệ Lệ kết nối và màn hình game hiện , mắt mở to.
Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ chơi chế độ hai của King of Fighters, đây là game mới mắt năm nay. Úc Loan cũng đòi chơi, tự lạch bạch lấy ghế con ngoan bên cạnh, coi màn hình game như phim hoạt hình.
Game hồi nhỏ cho dù là linh hồn lớn cũng thấy mê, cả hai đều chơi đến say sưa, Úc Loan bên cạnh cũng xem mê mẩn, tuy chẳng hiểu lắm mấy trò đ.á.n.h đ.ấ.m là gì, nhưng hình ảnh game sặc sỡ, với thời đại coi là tinh xảo, tập trung xem, cảnh đ.á.n.h chớp nhoáng liên tục phản chiếu trong đôi mắt sáng ngời.
Cả hai chơi liền năm ván, Đào Đào cuối cùng cũng nhớ hình như còn một đứa em, liền đưa tay cầm cho Úc Loan, chọn cho nhân vật Kagura chiêu đ.á.n.h và dễ, dạy chơi.
Úc Loan cầm lấy, còn kịp nhận các nút, Nhiêu Lệ Lệ một đ.ấ.m bay .
Nhiêu Lệ Lệ: "Ha ha ha!"
Cậu ngẩn , kịp phản ứng, đ.á.n.h bay nữa.
"Chị..." Úc Loan nhân vật của đ.á.n.h c.h.ế.t hết đến khác, ngoảnh đầu Đào Đào, nước mắt nhanh chóng tụ , giọng ấm ức gọi: "C.h.ế.t ..."
"Không , chị sống lâu trăm tuổi mà!" Đào Đào vội vàng cầm tay cầm, một chiêu combo đ.á.n.h bay Nhiêu Lệ Lệ lên trời, nể nang đ.á.n.h hết năm mạng của bạn , mặc kệ tiếng kêu gào của Lệ Lệ, ôn tồn sang an ủi Úc Loan: "Thôi nín , nhóc xem , chị báo thù cho em !"
Úc Loan ôm chặt cánh tay Đào Đào, nước mắt rút , còn hãnh diện liếc Nhiêu Lệ Lệ.
Nhiêu Lệ Lệ: "..."
Đáng ghét, tớ cũng gọi Trương Gia Minh đến giúp!
Không nữa, Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự sợ , nước mắt bảo đến là đến!
Sau đó, Đào Đào phát hiện, Úc Loan chỉ hợp chơi Tetris, một ván thể chơi lâu c.h.ế.t, điểm tích lũy nhanh chóng vượt xa thành tích đây của Nhiêu Lệ Lệ, khiến cô bé cũng thán phục.
Chơi đến cuối, các khối rơi xuống nhanh đến nỗi kịp phản ứng, cuối cùng vì Úc Loan tay nhỏ, vài với kịp để bấm nút, dẫn đến đặt sai vị trí, mới dần dần đến hồi kết.
Nhiêu Lệ Lệ ngơ ngẩn: "60 vạn điểm!!"
Cô bé đầu đứa em trai nhè của Đào Đào bằng ánh mắt mới, kinh ngạc há hốc mồm. Cô bé một học sinh cấp hai chuyên đ.á.n.h máy arcade còn chẳng đạt nổi 60 vạn điểm!
Làm nhóc giật ! Úc Loan ném tay cầm, bịt tai, trốn lưng Đào Đào.
Ba đứa chơi đến tận gần chín giờ, cô La gọi Nhiêu Lệ Lệ về, mới kết thúc trò chơi.
Đào Đào tiễn bạn trèo tường về nhà, gió sân thượng bỗng mạnh hơn, vài hạt nước liên tục rơi xuống mặt nó. Đào Đào ngẩng đầu lên, ánh đèn vàng vọt nóc nhà, từng sợi mưa hiện rõ đang rơi.
Hóa trời mưa.
Cô bé ghé tường, xuống một lát, đầu ngõ vắng tanh, bố vẫn mải chơi đường về.
Đào Đào đành tự dẫn Úc Loan đ.á.n.h răng rửa mặt chuẩn ngủ.
Cô lập lời thề cao lớn, kiên trì là chiến thắng, hôm nay cũng ngủ sớm!
Hai đứa xếp hàng ghế, gương cùng vặn vẹo khuôn mặt đ.á.n.h răng một cách đầy kinh dị. Đào Đào dặn Úc Loan tự về phòng ngủ, vẫy tay chào tạm biệt ở cầu thang.
Không ngờ cô bé về phòng mới một lát, tắm xong, mặc đồ ngủ, lăn một vòng chiếu mát lạnh, cửa gõ.
Kéo cửa , thấy Úc Loan cũng tắm xong, mặc áo ba lỗ và quần đùi ngắn, ôm chiếc gối hình con cá vàng lếch thếch. Đào Đào thắc mắc: "Hôm nay sấm sét mà."
Úc Loan , lao ôm lấy cô.
Đào Đào ngửi thấy mùi xà phòng mát lạnh , thở dài: "Được , ."
Cô khiêng quạt điện cạnh giường, Úc Loan ngủ cứ thích dí sát cô. Không điều hòa, nóng lắm, hôm nay mưa còn đỡ, bình thường sáu giờ mặt trời lên, nóng đến nỗi cô chỉ ngủ trong tủ đá.
Không ngờ . Kiếp về, thứ cô nhớ nhất điện thoại, mà là điều hòa!
Quạt khiêng đến, Úc Loan rạp xuống cạnh giường quạt .
Đào Đào cũng bò sang, hỏi: "Quạt gì mà xem hả? Nhóc hoa mắt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-15-sap-khai-giang-roi.html.]
Cô thêm vài giây sắp biến thành mắt ốc.
Úc Loan nghĩ mãi hồi lâu, mới : "Chuyển động tròn... lắm."
Đào Đào kinh ngạc từ từ sang: "Hả?"
Cái gì cơ ??
Úc Loan cũng nghiêng đầu, nhưng giải thích thế nào. Những cánh quạt tròn đều đặn, quỹ đạo của nó luôn giống , lặp lặp , bất ngờ, hỗn loạn.
là mà, cũng dễ chịu.
Đào Đào thực kinh ngạc vì chuyển động tròn. Trước đó cô lật một cuốn vở bài tập của Úc Loan mà cô từng giấu tủ, đó chữ và bính âm tệ đến nỗi cô mãi chẳng , đặt câu cũng lộn xộn lung tung. Đề bài yêu cầu đặt câu với từ "ngây thơ", : "Hôm nay zhenre" (trời nóng), giáo viên mà thấy hẳn thét lên.
Cô cứ tưởng Úc Loan mù chữ.
Thì năng khiếu toán học xuất chúng kiếp của , dấu hiệu từ sớm như .
Đào Đào xoa đầu : "Giỏi lắm, đừng xem nữa, ngủ ."
Úc Loan lưu luyến rời mắt, chỉnh chiếc gối nhỏ ngay ngắn bên cạnh gối chị, xoay , nép sát chị, nhưng hình nhỏ nhắn khựng .
Cậu vẫn nhớ Đào Đào từng bảo đừng kề sát quá, nóng lắm.
Suy nghĩ một lát, co tròn nghiêng, đưa tay nắm lấy một lọn tóc đuôi sam của cô, nắm trọn trong lòng bàn tay.
Nhắm mắt, ngủ ngay lập tức.
Đào Đào: "..."
Đây là tắt máy ??
Những ngày hè cứ thế trôi qua bình lặng.
Sau đó ngày nào Đào Quảng Chí cũng nướng ít nhất hai khay bánh tart trong giờ , tức tám đến một trăm cái, cuối tuần cả nhà còn sức thêm một mẻ, bán hơn một trăm bốn chục cái.
Ngày nào cũng bán sạch.
Cứ thế bán liền hơn nửa tháng, việc buôn bán bánh tart vẫn khá ăn khách.
Trong thời gian đó, bác cả của Đào Đào gọi điện đặt thêm hai , mỗi cả trăm cái bánh. Đào Đào còn cùng Đào Quảng Chí đến nhà in quảng cáo chọn mẫu hộp giấy mới.
Trước đây nhà cô dùng hộp trắng, trông . Lần chọn hộp màu đỏ và hồng, in hình ruy băng và nơ, trông vui mắt và sang trọng hơn hẳn.
Còn thiết kế riêng áp phích quảng cáo cho bánh tart .
Giá vốn và lợi nhuận của bánh tart 1:1, tính thêm chi phí gas, đế bánh, hộp giấy, phí thiết kế áp phích... mỗi cái bánh tart kiếm một đồng.
Vậy nên, nửa tháng nay, chỉ riêng bánh tart , trừ các khoản chi phí, tiệm bánh nhà Đào Đào kiếm một ngàn tám trăm đồng!
Khoảng thời gian , ngày nào Đào Đào cũng dẫn Úc Loan bài tập hè. Úc Loan toán nhanh, cô bảo chỉ toán , thế mà chỉ hơn nửa giờ xong hết cả quyển!
Ngữ Văn phần nhận chữ, tích lũy từ vựng cũng khá nhanh. Tuy chữ còn chậm, nhưng nhờ sự động viên kiểu "giỏi quá, giỏi quá" của Đào Đào, mỗi cô đều tẩy những chữ , bắt , giờ chữ ngay hàng thẳng lối, to nhỏ đều đặn, khá hơn nhiều so với cuốn vở .
Chỉ chuyện tranh câu, hiểu là chẳng tí nào!
Đào Đào dạy đến phát bực, đôi mắt trong veo đầy ngơ ngác của Úc Loan sang, đành chịu thua, sắp khai giảng , đành hộ !
Cô và Úc Loan cũng thường sang nhà Lệ Lệ chơi với chú ch.ó Gà Luộc, hoặc cùng Lệ Lệ và Trương Gia Minh vác vợt bắt bọ hung. phần lớn thời gian, là bất đắc dĩ giúp Đào Quảng Chí mải nhảy trốn việc trông tiệm bán bánh .
Thực thì, đó cô cũng lo Đào Quảng Chí ngày ngày bánh tart thế quá mệt , còn chủ động quan tâm: "Bố ơi, bố xong thì nghỉ ngơi , để con trông tiệm cho."
Mỗi cô thế, thấy dì Úc nó với ánh mắt đầy ẩn ý.
Về Đào Đào mới hiểu ánh mắt đó nghĩa là gì.
Là do cô nghĩ nhiều !
Đào Quảng Chí là kiểu cho một tấc thì đòi một thước, hễ nghỉ là nghỉ liên tục! Chẳng cần Đào Đào lo lắng, cách vài hôm ông chủ động tự cho nghỉ!
Lúc thì bảo đưa dì Úc về quê hái mấy quả quýt xanh chua đến nhăn mặt, lúc thì bảo đưa cả nhà biển chèo thuyền nhặt nghêu, lúc bảo chú Hai mua xe máy mới, đưa dì Úc chạy xe máy...
Trong cơn mơ hồ, Đào Đào là cô đang nghỉ hè bố cô đang nghỉ hè.
Có vài , ông chỉ nướng một mẻ bánh tart , bỏ mặc Úc Loan và Đào Đào trong tiệm, dẫn vợ chơi! Còn dặn Đào Đào bán hết mẻ thì đóng cửa, cho Đào Đào và Úc Loan tự chơi, đừng bận tâm.
Không bận tâm ?
Đào Đào xong mà chỉ bếp cầm cây cán bột đập đầu bố cô bé.
Một mẻ chắc chắn đủ bán, đến trưa hết sạch, Đào Đào đành lên ghế nhỏ, gọi Úc Loan đến phụ giúp. Hai đứa nhóc như hai công nhân dây chuyền đáng thương, xoay quanh chiếc bàn bột lốc cốc, nhào bột còn nghỉ nghỉ vài , thở phì phò nướng thêm một mẻ.
Đào Đào là kẻ bóc lột sức lao động, chỉ là cô nắm bắt quãng thời gian kinh doanh thuận lợi để kiếm thêm một chút tiền, ít nhất là đ.á.n.h bóng tên tuổi của tiệm. Để làn sóng thời đại ập đến, nhà cô... mới chỗ vững.
Hôm Trương Gia Minh lén chạy sang bảo, tiệm bánh tây Khai Tâm cũng mắt bánh tart vỏ xốp, sang mua hai . Tuy lẽ công thức khác , nhưng nhà đều thấy vị bánh ngon bằng tiệm nhà Đào Đào .
Hai mua về vị còn khác , thì quá ngọt, đủ ngọt.
Chắc thợ bánh của tiệm Khai Tâm cũng đang mày mò công thức.
Công thức của Đào Đào là phỏng theo vị của KFC điều chỉnh một chút. Lúc đó cô mày mò gần nửa năm mới miễn cưỡng , công thức của KFC là công thức chính gốc MaCau, chuẩn ngon.
Cô tin tỷ lệ pha trộn bánh tart Bồ Đào Nha dễ chép như , hiệu ứng lan tỏa dài hạn vẫn còn.
Ví như ông Trương thì thề thốt rằng ông ăn bánh tart tiệm Khai Tâm, ăn mùi mỡ lợn, quả quyết rằng tiệm đó dùng mỡ lợn và bơ thực vật trộn, chứ giống nhà Đào Đào dùng nguyên liệu chắc chắn như .
Trương Gia Minh nghiêm túc ăn kem que : "Ông tớ bảo, ông vẫn ủng hộ bánh tart Bồ Đào Nha nhà , còn bảo tớ đừng mua hàng giả của tiệm Khai Tâm nữa."
Nghe xong Đào Đào chỉ trừ.
Hê hê, kỳ thực nhà cô cũng cho mỡ lợn và bơ thực vật... Bơ lúc rẻ như , dùng bơ để , giá thành đó thì bán năm đồng rưỡi cũng lỗ.
Có lẽ tiệm Khai Tâm cũng ngon bằng nhà Đào Đào, nên họ bán hai đồng một cái, rẻ hơn năm hào, như vẫn thu hút nhiều sang mua.
Có lẽ cũng vì sự xuất hiện của đối thủ cạnh tranh, nên gần đến ngày khai giảng, việc buôn bán bánh tart nhà Đào Đào từ đỉnh cao giảm xuống mức định, giờ mỗi ngày cộng thêm đơn đặt hàng, chỉ bán tầm hơn một trăm cái.
Đào Đào liền trầm ngâm suy nghĩ.
Bắt đầu giảm giá .
Quả nhiên ông chủ tiệm Khai Tâm hiểu kinh doanh hơn bố cô bé nhiều.
Thị trường bánh tart đối thủ nhập cuộc, lượng khách và thị trường sẽ phân chia hơn nữa. Tiệm Khai Tâm chỉ là bắt chước đầu tiên, tiếp theo nhất định sẽ khác bánh tart, cuối cùng sẽ biến thành cuộc chiến giá cả thực sự.
Trước đây thể cần để ý, nhưng giờ nhà cô cũng thể tung chiêu mới.
Vậy thì... thà rằng nhân lúc tích lũy một ít danh tiếng, việc buôn bán trong tiệm suy giảm, lợi dụng sức nóng của bánh tart, tung thêm một sản phẩm mới.
Như thế thì sẽ chuyển từ cạnh tranh cùng loại sang cạnh tranh loại hàng khác... Chỉ là tiếp theo, nhà cô sẽ loại bánh mì mới nào đây?
Chuyện Đào Đào tạm thời nghĩ , một chuyện quan trọng kém.
Ngày mai cô và Úc Loan sẽ khai giảng!
Đào Đào nhớ nhung sờ tay lên bộ đồng phục mới.
Lâu lắm mặc đồng phục.
Hồi bé thấy , giờ màu sắc thực khá mát mẻ, rộng rãi thoải mái.
Áo là áo phông cổ bẻ màu xanh trắng, quần là quần soóc dài màu xanh đậm đến đầu gối. Nghe năm nay cải cách đồng phục, bộ các trường tiểu học và trung học trong thị trấn đều cùng màu sắc, vải vóc và kiểu dáng, chỉ sọc trắng bên ống quần và huy hiệu n.g.ự.c áo là khác giữa cấp 1 và cấp 2.
Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân từ hai ngày khai giảng bận tối mắt. Trước hết là theo thông báo dẫn Đào Đào và Úc Loan đến nhận lớp mới.
Trường tiểu học ở thị trấn tuy lớn, cũng ba dãy nhà học, hai sân bóng nhỏ. Một sân dùng để chào cờ và đ.á.n.h bóng rổ, một sân là đường chạy bê tông bao quanh một bãi cỏ trụi để chạy điền kinh. Khoảng trống giữa mấy dãy nhà học còn tận dụng đặt mấy bàn bóng bàn cũng đúc bằng xi măng.
Mỗi dãy nhà học của trường tiểu học chỉ bốn năm tầng, phòng học nào cũng cửa sổ và cửa bằng gỗ sơn xanh.
Đào Đào lên lớp 2 vẫn ở lớp A, chỉ là từ tầng một dọn lên tầng hai, ngay phòng học đầu tiên bên cầu thang.
Nó hài lòng với vị trí , thuận lợi cho việc chen lấn căng tin trưa!
Trường tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê căng tin, trong một dãy nhà cấp bốn đối diện dãy nhà học. Có thể tự mang gạo đến nấu cơm, hoặc mua vé ăn ở trường. Vé ăn thể mua theo tuần hoặc theo tháng, nếu ăn nữa còn thể trả .
Phụ nào ngại thì thể đón con về ăn, tự nguyện.
Đào Đào bắt đầu ăn ở trường từ năm lớp một. Nhiêu Lệ Lệ và cô La cũng ăn ở căng tin trường, hiệu trưởng Hoàng cũng ngày nào cũng đến ăn. Đào Quảng Chí thấy thế liền nghĩ căng tin trường hẳn nấu ngon, thì cho giáo viên và hiệu trưởng ăn?
Ông liền yên tâm cho Đào Đào ăn trưa ở trường.
Bằng trưa trưa về về vất vả quá, ông ngại đón bốn chuyến một ngày vì ông cũng chẳng đón... Từ hồi lớp một, dạy mấy cho thuộc đường, Đào Đào tự đeo chìa khóa cổ, học với bạn bè.
Ông chỉ thấy trưa nắng quá, một chuyến về thể say nắng.
Sau khi nhận phòng học, căng tin, còn tổng vệ sinh lớp học.
Phụ và học sinh cùng trường lau chùi bàn ghế, quạt trần, cửa sổ, bảng đen. Mấy đứa nhỏ các lớp bé thể tự vệ sinh , đang lau thì thể bỗng dưng giơ chổi đ.á.n.h , hoặc biến thành đ.á.n.h té nước.
Phụ mới là lực lượng chính.
Trong các ông bố, Đào Quảng Chí cao nhất. Cửa sổ, bảng đen, cánh quạt trần trong phòng học đều do ông trèo lên bàn lau chùi.
Lúc lau bảng đen, Nhiêu Lệ Lệ còn lân la đến, vặn khăn lau, thì thầm với Đào Đào: "Bồ Đào , bố cao thật nhỉ! Tớ như quá. Bố tớ thấp lè tè, chắc kê hai bàn cũng với tới đỉnh bảng, chẳng trách học sinh ông đặt biệt hiệu là Mìn cục."
Suýt chút nữa Đào Đào c.h.ế.t.
Bố của Nhiêu Lệ Lệ cũng là giáo viên, nhưng là giáo viên địa lý ở trường cấp 2 thị trấn Chương Khê, thấp bé, nên gọi là Mìn cục, cũng... e hèm, chính xác.
Nhìn Đào Quảng Chí lau bảng đen sáng bóng một cách dễ dàng, Đào Đào cũng thấy hãnh diện.
Cô cũng cao như thế!
Bảng đen thời là một tấm lớn gắn chặt tường, phía và phía mỗi nơi một tấm, thể đẩy , cũng màu xanh, mà là bảng đen đúng nghĩa. Bên trái và bên bảng đen còn kẻ bảng bằng sơn trắng để điền thời khóa biểu và học sinh trực nhật hàng ngày.
Bàn học cũng loại bàn sắt đơn Bồ Đào nhỏ như , mà là bàn gỗ hình chữ nhật lớn, hai dùng chung một bàn, ghế là ghế dài. Ngồi ghế cẩn thận, nên sát mép, nếu bạn cùng bàn bỗng dưng gọi dậy trả bài, m.ô.n.g cô rời khỏi ghế là cái ghế sẽ bật lên, văng bên xuống đất.
Mấy bộ bàn ghế khó lau nhất. Úc Mỹ Trân và các phụ khác cọ rửa cả buổi vẫn sạch. Nhiều bàn dùng đến lỗ chỗ, mỗi bàn đều đục lỗ, khắc chữ, kẽ gỗ thì bám đầy bụi bẩn, vụn bút chì, vụn tẩy, thức ăn thừa đủ thứ.
Lại còn hất !
Giờ xếp báo danh và chỗ , Úc Mỹ Trân đành lén đ.á.n.h dấu mấy chiếc bàn mới hơn, dặn dò Đào Đào ngày khai giảng xếp bàn ghế, thì kéo mấy chiếc .
Đào Đào bất lực gật đầu, mong là đến lúc đó nó sẽ nhận .
Sau đó, Úc Mỹ Trân cùng mấy bà của các bạn khác còn tháo rèm vải thô trong phòng học, phân cho mỗi một phần mang về giặt, đem đến treo .
Hôm đó còn nhận đồng phục, sách giáo khoa và từ điển Tân Hoa về nhà.
Bộ đồng phục Đào Đào mặc hồi lớp một giờ thành giẻ lau. Đồng phục tuy bền, nhưng màu sắc trong mắt Đào Quảng Chí chẳng bền gì. Đào Đào là đứa trẻ hiếu động, mực bút màu nước, vết dầu mỡ cơm canh, vết bút chì, mực in bài kiểm tra v.v... cả năm học, đủ thứ dồn lên, lớp chồng lớp khác, bám chặt giặt sạch nổi.
Năm ngoái ngày nào Đào Quảng Chí cũng cọ đồng phục cho Đào Đào đến phát bực. Năm nay kinh nghiệm , đặt thêm cho cả hai đứa mỗi đứa hai bộ thế, giặt sạch thì cắt giẻ lau, nhất quyết chịu cái tội nữa.
Ông còn tầm xa, đặt với trường đồng phục mùa thu cho cả hai. Thị trấn Chương Khê tuy thể mặc áo cộc tay đến tận cuối tháng 11, nhưng tháng 11, thời tiết trở nên thất thường, thường sáng chỉ hơn chục độ, trưa ba chục, hoặc hôm nay ba chục, hôm chỉ mười bảy mười tám.
Chuẩn sẵn áo khoác mùa thu để khi đột ngột trở lạnh thì khỏi luống cuống.
Dì Úc về nhà bắt Đào Đào và Úc Loan thẳng để thử đồng phục từng cái. Bà tiện tay may những chỗ cạp quần quá rộng, lấy nến chà xát dây kéo kẹt cho trơn tru, thậm chí còn tỉ mỉ cắt bỏ từng sợi chỉ thừa, giặt sạch sẽ là cho thẳng thớm từng bộ quần áo.
Ngày khai giảng chính thức cũng đến.
Trường học ở gần, qua đường thêm nửa con phố là tới.
Đào Đào và Úc Loan mặc đồng phục mới, đeo cặp sách cũng Úc Mỹ Trân giặt bằng xà phòng thơm tho sạch sẽ, gọi cả Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh, tự bộ đến trường.
Trong tay Trương Gia Minh còn hộp sữa tươi nhét , đang cau mày uống.
Trường học xa, qua đường, thêm nửa con phố là tới.
Trên đường cũng nhiều đứa trẻ mặc đồng phục cùng hướng như bọn chúng. Thời đại trẻ con nuôi dạy tự do, phần lớn gia đình đưa đón con học, cổng trường cũng bao giờ tắc đường, vì... cũng chẳng xe.
Thị trấn xe buýt taxi, đèn tín hiệu giao thông. Trên đường phố bây giờ đông nhất là xe đạp, xe ba bánh kéo tay, xe máy, thỉnh thoảng mới thấy một vài chiếc ô tô con đậu trong các cổng sắt mở toang của các cơ quan nhà nước như ngân hàng, bưu điện, ủy ban thị trấn.
Dù là tháng 9, thị trấn Chương Khê vẫn đang là mùa hè. Trên cây xoài ven đường phố Thắng Lợi vẫn còn lúc lỉu những quả xoài nhỏ, tiếng ve kêu râm ran suốt dọc đường. Nhiều quán ăn sáng ven đường vẫn thu dọn, tiếng dầu rán quẩy xèo xèo, ngửi, thơm vô cùng.
Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh nắm chặt dây đeo cặp sách, hát:
"Nắng sớm chiếu lên, hoa với , chim sẻ hót chào, bạn đeo cặp sách đầy t.h.u.ố.c nổ? phá trường, thầy cô . Bạn kéo ngòi, chạy vụt, ùm một tiếng trường bay màu!"
Đào Đào xong phì .
Trời đất ơi, mấy bài hát kiểu quái dị chẳng ai biên soạn, truyền miệng từ đời qua đời khác, tồn tại mãi mãi. Còn "Đầu ai như trái bóng, đá một cú đến cửa hàng bách hóa...", "Trộm lớp một, trộm lớp hai..." cũng thế, trẻ con nào cũng thuộc lòng.
Buồn nhất là, lớn vẫn nhớ rành rành!
Nhiêu Lệ Lệ cất giọng, trong đầu Đào Đào kìm mà hát tiếp theo.
Duy chỉ Úc Loan là còn ngơ ngác.
Chỉ là ngoại lệ, bạn bè, cũng học bài hát nào.
Trương Gia Minh hát xong còn ấm ức với Nhiêu Lệ Lệ: "Sao nào cũng bắt tớ kéo ngòi, còn chạy vụt? Hai đứa thể cùng kéo ngòi cùng chạy ?"
"Không , cho chạy cùng ! Cậu chạy tụi tớ !" Nhiêu Lệ Lệ nãy còn đang ngắm gì đó, câu , bỗng dưng phát điên, lớn kéo tay Đào Đào tăng tốc lao về phía .
Đào Đào kéo chạy vài bước, suýt té, gió thổi thẳng mặt, nhưng khiến nó cũng bật đầy trẻ con, vội ngoảnh đầu với tay để kéo Úc Loan đang lặng lẽ bước theo cái bóng của nó.
Sao phá trường? Giờ chạy?
Cậu phá .
Thấy bàn tay chị đưa , đứa trẻ ngoan hiền ngơ ngác Đào Đào.
Mắt cong vút, đón nắng vàng rực rỡ, nắm chặt lấy bé còn đang mơ hồ.
"Chạy mau lên, Khoai Môn!"
Úc Loan hiểu chuyện gì, nhưng vẫn vô thức chạy theo cô.
"Ê ê ê... đợi tớ với! Đợi tớ!" Trương Gia Minh hốt hoảng đuổi theo.
"Đừng để đuổi kịp!" Nhiêu Lệ Lệ kêu lên một tiếng, chạy càng nhanh hơn.
"Nhiêu Lệ Lệ!" Trương Gia Minh sắp tức đến .
"Lệ Lệ, đừng trêu nữa..." Đào Đào nỡ, định chạy chậm đợi Trương Gia Minh, thì Nhiêu Lệ Lệ vặn vẹo khuôn mặt, sốt ruột :
"Bồ Đào , đừng ngoảnh ! Chạy mau ! Mẹ Trương Gia Minh lén theo nó ! Trốn cột điện kìa!"
Đào Đào: "..."
Nổi da gà khắp , cô nhớ , kiếp cũng thế !
Trường gần nhà, thị trấn nhỏ, hầu như phụ nào cũng lười đưa đón con học, duy chỉ Trương Gia Minh là thích đưa đón. Trương Gia Minh chịu, nhất quyết đòi cùng các bạn.
Mẹ bất đắc dĩ đành hứa, nhưng thường lén theo dọc đường để xem gì đường học, ham chơi , ăn vặt , chơi với mấy đứa học kém ... và cứ thế theo đến tận khi nghiệp cấp 3.
Đến cấp 3 thì theo nữa, vì Trương Gia Minh thuê nhà trọ ngay cạnh trường cấp 3 để ở cùng con.
Đào Đào rùng , kéo Úc Loan chạy cũng nhanh hơn.
Bọn trẻ đuổi , chạy qua những vòm lá cây xoài xanh mát, cơn gió hè nóng hổi thổi đầy những chiếc áo đồng phục rộng thùng thình. Đào Đào chạy ngoảnh .
Mùa hè ánh sáng nhảy nhót mái những ngôi nhà cổ ven đường, những bông hoa giấy buông rủ xuống như thác tím, như tuổi thơ từng cô phung phí, tươi thắm đến kinh ngạc.
Đào Đào chạy nghĩ.
Giờ đây, những ngày tháng xinh đó, chắc chắn cô sẽ nhớ mãi.