THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 16: Ngày khai giảng đầu tiên
Cập nhật lúc: 2026-06-21 08:32:36
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt chặng đường chạy thẳng cổng trường, tiếp tục chạy lên tầng hai.
Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ cùng tựa bệ cửa sổ thở hổn hển, suýt chút nữa thì tắt thở.
Úc Loan bình thản hơn nhiều, gần như Đào Đào kéo chạy, tốn ít sức hơn, thở dốc một lát lấy bình tĩnh. Vừa dừng , khó chịu cúi đầu, cố gắng với tay để móc cái chìa khóa.
Chị đeo chìa khóa, nên treo cổ khi khỏi nhà.
Lúc chạy, nó văng lưng.
Cậu với mấy tới, cũng lên tiếng, cứ cố chấp với tay mò mẫm từ từ.
Một lát , Trương Gia Minh cũng xuất hiện với cái đầu đầy mồ hôi. Vừa thấy hai đứa ở cửa thở dốc, vung cặp sách , chẳng thèm bọn cô, trừng mắt bước thẳng lớp .
"Sao thế? Giận ." Nhiêu Lệ Lệ và Đào Đào , thò đầu lớp , áy náy: "Thôi , tớ xin đây."
Nói , cô bé chạy dỗ dành Trương Gia Minh.
Đào Đào sang Úc Loan, vẫn đang mò mẫm cái chìa khóa lưng. Cô tiện tay chỉnh cho , khẽ hỏi: "Khoai Môn, phần giới thiệu bản chị bắt nhóc học thuộc hôm , nhóc quên đấy chứ?"
Úc Loan cầm chìa khóa gật đầu.
Đào Đào thở phào, nắm tay bước , nhưng đến cửa dừng, vẫn yên tâm dặn: "Vậy . Lát nữa cô La nhất định sẽ bảo nhóc lên giới thiệu, nhóc đừng căng thẳng nhé, nếu ai khác, nhóc cứ chị, ?"
Úc Loan gật đầu.
Lớp 2 chia lớp, ngoài Úc Loan, 44 bạn học cũ của lớp A đều từ lớp 1 lên thẳng, coi như là quen cũ. Đào Đào đoán cô La sẽ bắt bọn nó giới thiệu từng , nhưng Úc Loan là học sinh mới chuyển đến, chắc chắn .
Với tình trạng của Úc Loan, Đào Đào thực sự lo sẽ im bục giảng nổi một lời, còn sợ hơn là sẽ . Vì , một tuần khai giảng, Đào Đào nghĩ cách bắt học thuộc mấy câu giới thiệu đơn giản, ngày nào cũng bắt thật xa, diễn tập mặt cô vài , cho đến khi còn ngây và thể một mạch cần suy nghĩ.
Trở về hơn nửa tháng nay, Đào Đào từng nhắc đến chứng tự kỷ với bất kỳ ai.
Cả dì Úc và Đào Quảng Chí.
Cô thực sự bắt đầu thế nào.
Có Đào Đào ở bên cạnh che chở, cho đến nay vẫn nhận Úc Loan chỉ là nhút nhát và hướng nội.
Ở thị trấn Chương Khê, thậm chí lên tới huyện, tới thành phố, Úc Loan lẽ cũng thể đào tạo chuyên sâu tại các cơ sở phục hồi chức năng, vì hiện tại hề loại hình cơ sở đó.
Có lẽ Tân Thành sẽ ? Có lẽ là Thượng hải, Bắc Kinh, Hồng Kông cũng ? những thành phố lớn đó quá xa vời, xa như một thế giới khác, với điều kiện gia đình cô hiện tại, thực sự là mơ.
Hơn nữa... những điều ích gì? Nói liệu ai tin ? Và cô giải thích thế nào về việc những điều ? Người thời đại , thậm chí nhiều còn qua hai chữ "tự kỷ". Nếu chẳng may truyền ngoài, liệu Úc Loan chịu đựng nhiều hơn những kỳ thị, xa lánh và tin đồn như bây giờ ?
Nói , để tự nhận là bệnh, liệu thực sự cho ?
Kiếp , Úc Loan cũng chuyển đến lớp cô. hồi đó cô còn nhỏ, những tính tình ương bướng, từ chối chung bàn với , mà còn thể giúp đỡ Úc Loan trong những lúc khó khăn nhất. Cậu chỉ thể trong môi trường xa lạ cô đơn nơi nương tựa mà liên tục kích thích, nhanh nhận sự khác thường.
Thực phần lớn các bạn học đều , nhưng thể tránh khỏi những kẻ bậy, bắt nạt kẻ yếu. Rồi đó, từ truyền , bảo Úc Loan bệnh tâm thần, nhiều bắt đầu xa lánh , nhét rác cặp sách , cố tình bắt chước giọng , cố tình xô đẩy .
Cô La mắng họ mấy , nhưng giáo viên thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh để trông học sinh.
Chuyện tương tự như thế vẫn cứ xảy .
Đào Đào tuy cũng thấy kỳ lạ, nhưng chịu nổi cảnh khác bắt nạt . Cô ghét Úc Loan vì là con trai của kế cô, đó là chuyện của cô, còn khác dựa bắt nạt ? Huống hồ Úc Loan còn nhỏ, sinh tháng 8, nhỏ hơn Đào Đào gần một tuổi. Tính đến tháng tuổi, cũng là nhỏ nhất lớp, thế chẳng là bắt nạt kẻ yếu !
Thế là cô thường xuyên đ.á.n.h vì . Kiếp ngay cả Nhiêu Lệ Lệ cũng hiểu nổi, thường thắc mắc: "Bồ Đào , ghét nó nhất mà? Người khác giúp trút giận chẳng ? Tại vẫn bênh nó?"
Đào Đào cũng .
Cô ghét là đúng, nhưng thấy bắt nạt, cô thực sự vui chút nào.
Đánh nhiều, phụ đứa khác dẫn con mặt mày bầm dập đến đòi hỏi tội, cô La khuyên nhủ nổi, thực sự quản nữa, bèn gọi phụ vài . Chuyện càng ngày càng lớn, dì Úc và Đào Quảng Chí đó mới đưa hai đứa lên huyện khám bệnh, ... đều .
Lần , Đào Đào nghĩ, chi bằng cứ giấu kín . Như thầy cô và bạn bè trong trường sẽ Úc Loan bằng cặp mắt khác, sẽ coi như một đứa trẻ bình thường. Cô ý thức giúp đỡ nhiều hơn, lẽ Úc Loan sẽ chịu những chuyện đó nữa, lẽ thực sự thể như một đứa trẻ bình thường, từ từ lớn lên.
Thử xem, dù thì cũng thể tệ hơn đây !
Trong lớp ồn ào huyên náo, những đứa trẻ gặp suốt kỳ nghỉ hè tụm năm tụm ba, chất chứa bao nhiêu chuyện, say sưa kể mãi thôi.
La Thục Phân đến từ lúc nào, bà đang bảng đen, dùng cây thước kẻ lớn gõ nhẹ lên mặt bàn, dặn dò từng học sinh bước :
"Các em! Trật tự nào! Đừng ồn nữa, vị trí học kỳ , cạp sách để lên ngăn bàn , đừng lấy sách vở và hộp bút vội. Lát nữa cô La sẽ sắp xếp chỗ ... Ồ, Úc Loan đến , em đây, Đào Đào, em về chỗ học kỳ ."
La Thục Phân kêu lớn hai ba , trong lớp cuối cùng cũng yên tĩnh hơn một chút. Lũ trẻ ngó nghiêng, bắt đầu tìm bạn cùng bàn và tìm chỗ .
Đào Đào ngẩn , cô nhớ bạn cùng bàn và vị trí hồi lớp một chứ!
Cô yên quanh, thấy Nhiêu Lệ Lệ đang vẫy tay ở dãy giữa hàng ba, bên cạnh cô bé là một bé mập mạp. Phía bên trái cô bé, Trương Gia Minh vẫn còn bĩu môi cùng một cô bé tóc đuôi ngựa. Ngoài Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh , Đào Đào nhớ những đứa khác là ai. bé mập mạp đó một bàn trống.
Có lẽ là chỗ đó. khi cô định bước, một cô bé tóc đầu nấm về hướng đó. Cô ngẩn , rốt cuộc vị trí nào mới đúng?
Đang phân vân, ngờ cô La gọi với ở đằng :
"Ơ, Úc Loan, em đừng , lên bục giảng nào."
Đào Đào ngạc nhiên đầu, định bảo đừng lên, thì thấy Úc Loan lời gọi liên tục của cô La vẫn mắt , cứ bước theo cô.
"Em Úc Loan, mời em đây." La Thục Phân khẽ cau mày, gọi .
Úc Loan vẫn ngoảnh đầu.
Ngược , Đào Đào phía thấy, đưa tay xoay , trả lời: "Cô La ơi, em cố ý ạ, em đang ngẩn ngơ mà."
Cảm nhận của Úc Loan khác với .
Cậu vốn thiếu hứng thú với các tương tác xã hội và quan hệ con , cũng nhạy cảm với tiếng của con . Người sẽ nghĩ mất lịch sự, nhưng thực thể tự kiểm soát, cũng nhận thức .
Nếu suy đoán nghiêm trọng hơn, Úc Loan thể còn vấn đề chọn lọc giọng . Một mà quen hoặc hứng thú chuyện với , giọng của họ lọt tai thể cũng giống như tiếng gió, tiếng mưa tiếng bước chân, đều thuộc loại âm thanh thể nhận diện.
May là Đào Đào chuyện với , vẫn đáp . Hoặc cũng thể vì cô nhiều, giọng to, quá ồn nên khó bỏ qua, lâu dần mới nhận .
Đào Đào thầm thở dài, nó cũng đây coi là điều đáng mừng .
La Thục Phân nghĩ ngợi nhiều. Bà bé trầm lặng mặt, mỉm bao dung: "Không , cô để ý, cô hiểu mà. Đến môi trường mới, lẽ quen thôi."
"Vâng , em vốn nhút nhát ạ." Đào Đào vội gật đầu phụ họa, dắt Úc Loan lên bục giảng, áp sát tai , hạ giọng: "Khoai Môn, đến trường thì lời thầy cô. Cô chuyện với em, em trả lời, im lặng. Em ngoan ngoãn đây với cô La, chị xuống đợi em, ?"
Úc Loan im lặng hồi lâu.
Rồi lắc đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đào Đào buông.
Đào Đào , cũng ngẩng lên cô, trong mắt đầy uất ức, thêm hai giây nữa, nước mắt tràn như vỡ đê, đọng đầy trong hốc mắt, sắp rơi xuống.
Nhìn ánh mắt , tim Đào Đào thắt , vô thức ôm đầu lòng, vội sang với La Thục Phân: "Cô La, em trai con vẫn thích ứng kịp ạ. Con thể cùng em một bàn , lát nữa hãy bảo em lên, ạ?"
La Thục Phân liếc đồng hồ treo phía bảng đen, Úc Loan đang dụi đầu lòng Đào Đào. Con trai phát triển chậm hơn một chút, Úc Loan nhỏ hơn một tuổi, thấp hơn Đào Đào gần nửa cái đầu. Mà Đào Đào hiểu từ lúc chị, mấy ngày nay năng việc càng ngày càng dáng lớn, mặt vẫn đầy non nớt mà cứ đắn như lớn. Hai đứa ôm trông tội nghiệp buồn .
Bà ngờ một bé như Úc Loan nhút nhát đến thế, buồn gật đầu: "Được , con dẫn em sang bàn góc vệ sinh , lát cô sẽ sắp xếp ."
Đào Đào thở phào, cái "học sinh giả" như cô cần tìm chỗ nữa.
Góc vệ sinh ở cuối lớp cạnh cửa sổ, chất mấy cái chổi tre, xúc rác bằng tôn và hai xô nhựa đỏ. Cái bàn đó chắc là bàn thừa để dự phòng, bẩn. Đào Đào móc trong cặp sách một chiếc khăn lau, lau sạch mặt bàn và ghế. Chiếc khăn là dì Úc chu đáo đưa cho cô, dặn để lau tay và lau bàn, ngờ đến dùng ngay.
Cô kéo kéo Úc Loan, nước mắt lúc rút , xuống, khẽ thủ thỉ: "Khoai Môn, em đừng ngẩn ngơ nữa, cởi cặp sách . Mà đừng nhè nữa, chị ghét nhất là ..."
Úc Loan hít mũi, lúc mới chịu buông tay cô , đặt cặp sách lên bàn. Cậu trả lời Đào Đào, mà vệt nước mắt vai áo đồng phục của chị, như đang suy nghĩ điều gì.
Ngày khai giảng đầu tiên hầu như dạy bài chính thức. Cô La lấy sổ điểm danh , báo danh của Đào Đào là 6, Nhiêu Lệ Lệ 3, Trương Gia Minh 18. Số dĩ nhiên xếp theo thành tích, mà theo ngày sinh của từng học sinh.
Úc Loan chuyển đến, tháng sinh nhỏ, xếp 45, là em út của lớp!
Đào Đào xoa xoa cái đầu tròn tròn của : "Này, bé tí."
Lúc điểm danh, Úc Loan Đào Đào đẩy dậy đáp "" lí nhí, giờ xoa càng thêm ngơ ngác, nhưng hề né tránh, còn nghiêng đầu để Đào Đào dễ hành động hơn.
Đào Đào xoa thêm mấy cái nữa.
Điểm danh xong là xếp hàng theo tổ, xếp thành một hàng dọc từ thấp đến cao. Cô La bên cạnh hàng, so chiều cao của đám trẻ, lúc thì lôi đứa xếp , lúc thì đẩy đứa lên . Học sinh tiểu học con gái thường cao hơn con trai, Đào Đào cũng thuộc loại cao trong lớp, cô La đẩy cùng.
Một lát, vì nghĩ đến Úc Loan thích nghi với môi trường mới, cô cũng kéo lên mặt Đào Đào.
Sau đó là các lớp kéo thành hàng dài sân, lễ chào cờ, hát quốc ca, hiệu trưởng phát biểu nhấn mạnh yêu cầu năm học mới. Đám trẻ đầu nấm nắng gáy bỏng rát, kéo về lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-16-ngay-khai-giang-dau-tien.html.]
Cô La bảo ngoài cửa, vỗ tay: "Trật tự, ai cô gọi tên thì . Tổ một bàn một: Lý Mẫn Nghi, Lương Chí Cường..."
Tiện thể sắp xếp luôn chỗ .
Các lớp thấp đều xếp nam nữ chung, như thể hạn chế chuyện riêng hiệu quả. Đào Đào và Úc Loan thuận lý thành chương thành đôi bạn cùng bàn, ở bàn thứ tư, tổ thứ tư phía trong lớp.
Bạn cùng bàn của Nhiêu Lệ Lệ vẫn là bé mập mạp năm ngoái, tên Hoàng Vĩ Kiệt. Xét về chiều cao, Lệ Lệ lẽ với Trương Gia Minh, nhưng Trương Gia Minh đồng ý. Hồi lớp một, bà từng đến trường gây chuyện, bảo Nhiêu Lệ Lệ ảnh hưởng đến học tập của Trương Gia Minh, còn La Thục Phân cố tình, tư tâm, thiên vị con gái .
Lời đó thốt , La Thục Phân thực sự ấm ức vô cùng, từ đó dám sắp xếp như thế nữa. Hôm khai giảng, bà xếp Trương Gia Minh ở bàn thứ tư, tổ một ngay cửa , còn Nhiêu Lệ Lệ ở bàn thứ tư, tổ năm cạnh cửa sổ. Lần hai đứa chia cách xa muôn trùng, dù cũng còn gì để .
Chỗ phân xong, cô La bục giảng xuống. Lũ trẻ trong lớp mới khai giảng vẫn còn phấn khích, lắc lư đầu chuyện rì rầm. Ngay cả con gái bà là Nhiêu Lệ Lệ cũng yên, giữa thằng bé Hoàng Vĩ Kiệt to béo, cách một lối , vẫn còn cố vươn cổ chuyện với Đào Đào.
Đào Đào cũng hỏi đáp, hai đứa "ngọa long phượng trĩ" chẳng mấy chốc tán gẫu sôi nổi. La Thục Phân bất lực nghĩ thầm, ừm, lẽ chỗ còn điều chỉnh, đổi Đào Đào với Úc Loan ít hơn cạnh mới .
Nghĩ đến Úc Loan, ánh mắt bà dừng .
Đứa dễ quản, xuống chẳng năng gì, chỉ hiểu cứ mãi sắp xếp mấy cây bút chì trong hộp. La Thục Phân bục thấy hết, cũng hiểu mấy cây bút chì gì để liên tục sắp xếp như .
trẻ con lớp một lớp hai, thể suy đoán theo lẽ thường. Năm ngoái dạy lớp , còn đứa tè quần, giày, cầm đũa.
Vốn bà định để lên giới thiệu, nhưng nghĩ đến việc , liền đổi ý:
"Các em, lên đây nào." Bà vỗ tay, đợi bên yên tĩnh hơn: "Năm nay lớp chúng một bạn mới chuyển đến, tên là Úc Loan. Cả lớp vỗ tay chào đón nào! Bạn Úc Loan, mời em lên tự giới thiệu với các bạn."
Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay lác đác, nhiều đầu Đào Đào và Úc Loan.
Đào Đào đến thẳng lưng, còn Úc Loan thì vẫn mải mê xếp mấy cây bút chì trong hộp, thấy. Cô vội đẩy một cái, Úc Loan mới ngơ ngác ngẩng đầu.
La Thục Phân nhắc một nữa: "Úc Loan, em hãy tự giới thiệu để các bạn hiểu về em hơn."
Úc Loan chớp mắt, Đào Đào, cô giáo bục, chậm chạp dậy, mắt dán xuống mặt bàn, như thuộc, giọng đều đều cảm xúc: "Xin chào các bạn, tên là Úc Loan, từ trường tiểu học Lệ Phố chuyển đến, năm nay bảy tuổi. Sở thích của là xếp hình, giải đố Sudoku... và chị . Rất vui gặp các bạn, cảm ơn các bạn."
Nói xong, phắt xuống, tiếp tục xếp mấy cây bút chì cho thẳng hàng.
Cả lớp ngẩn .
Đào Đào cũng ngẩn ... Hả? Sao còn thêm câu "và chị " nữa, cô dạy như !!!
La Thục Phân cũng sững một chút, nhanh chóng phản ứng, vỗ tay: "Được , cả lớp vỗ tay một nữa để chào mừng bạn Úc Loan gia nhập đại gia đình lớp A chúng nhé! Sau các em giúp đỡ lẫn , hòa thuận với nhé!"
Sau đó, là những công việc vặt vãnh đầu năm.
Cô La chọn tổ trưởng mỗi tổ, bảo các tổ trưởng thu bài tập hè lên.
Trong lúc thu bài, bà cũng chọn luôn lớp trưởng, lớp phó, cán sự học tập, đại diện môn Ngữ Văn và Toán. Nói là chọn, nhưng bà cho bọn trẻ bỏ phiếu, mà giữ nguyên chức vụ như năm lớp một. Làm đỡ mất thời gian, cũng thuận lợi hơn cho việc giảng dạy. Với trẻ nhỏ, mấy chuyện càng đơn giản càng , thì phụ ý kiến, trẻ con cãi .
Đào Đào nộp bài tập hè lên, liền cô La bục : "Ngày đầu tiên học, cô sẽ rõ nội quy . Lên lớp giảng, chuyện riêng, nghịch tẩy, xoay bút chì, càng trò chọc ghẹo bạn bên cạnh. Muốn phát biểu, uống nước, vệ sinh giơ tay. Khi cô gọi tên, các em mới dậy , rõ ?"
"Rõ ạ—" Mấy cái đầu nấm kéo dài giọng vang vọng trả lời.
"Còn nữa, các bạn trực nhật hàng ngày bốn việc: Đến sớm lau sạch bảng đen và bục giảng. Khi tan học đóng cửa sổ, khóa cửa lớp. Khu vực công cộng của lớp là hành lang cửa và góc cầu thang, mỗi sáng giờ và giờ tan học, các bạn trực nhật quét sạch, đổ rác thùng rác lớn cổng trường. Cô dán bảng phân công trực nhật ở tường lớp học. Trước khi tan học, các em hãy xem qua, hai một nhóm, mỗi trực một ngày. Các em yêu quý tập thể lớp, giữ gìn vệ sinh, lễ phép, lười biếng."
"Cuối cùng là thời khóa biểu. Lát nữa cán sự học tập sẽ chép thời khóa biểu hàng tuần lên bảng đen, các em xem rõ, mang đúng sách vở và đồ dùng học tập của ngày hôm đó. Đừng mang nhầm, đừng thiếu, tự học cách sắp xếp cặp sách, kiểm tra sách vở. Ngữ Văn và Toán ngày nào cũng , hai cuốn đó mang mỗi ngày. Đạo đức, Mỹ thuật, Thể d.ụ.c mỗi tuần hai tiết. Giờ sáng to, giả vờ câm nhé..."
Đào Đào cô La tỉ mỉ kể hết các điều cần chú ý khi học, trong lòng cũng thương bà. Dạy học sinh cuối cấp tiểu học thật dễ, những quản lý học tập, mà còn quản cả sinh hoạt cá nhân. Vừa cô La còn nhắc đến cả những việc lặt vặt hàng ngày như uống nước, vệ sinh, nghỉ trưa, ăn cơm ở căng tin nữa.
Cuối cùng còn dặn: "Về nhà nhớ bọc sách , gọt bút chì ở nhà, mang vài cây dự phòng, mang d.a.o đến trường. Với , chiều tan học sông chơi..."
Ngày đầu tiên học cứ thế kết thúc, chỉ học buổi sáng, chiều nghỉ. Dì Úc tóc cho khách, Đào Quảng Chí đặc biệt đạp xe đến cổng trường đón hai đứa. Trên tay lái xe treo hai túi nước ngọt Á Châu, ông tươi vẫy gọi hai chị em Đào Đào: "Đi, hiệu sách mua đồ, rồira ngoài ăn nhé."
Đào Đào ngay hôm nay ông trốn việc nữa .
Ngày khai giảng, hiệu sách văn phòng phẩm là nơi đông đúc nhất. Trong tiệm là sách tham khảo, vở bài tập và đề thi mới. Trước cửa tiệm kê thêm mấy bàn dài để bày các loại tài liệu , bên trong chen chúc đang chọn đồ.
Đào Đào và Úc Loan mỗi mua một hộp bút sắt hình Dưa Hấu. Đi hiệu sách văn phòng phẩm khá vui, dù linh hồn cô là lớn cũng vẫn hào hứng. Ngoài hộp bút, còn chọn mấy cục tẩy hình dưa lưới, dưa hấu và dâu tây mùi trái cây.
Cô nhớ ngày xưa mua tẩy kiểu , còn cắt thành lát để đổi mùi với bạn nữa.
Đi ngang kệ bên cạnh, Đào Đào như đào kho báu, lấy hai hộp đậu thơm. Thứ thực chẳng công dụng gì, nhưng trẻ con hình như thích. Ngày cô và Nhiêu Lệ Lệ đều mê, mua trân trọng cất , chẳng dám dùng phung phí, mỗi chỉ keo kiệt bỏ vài viên hộp bút.
Như mỗi mở hộp bút, đều thấy mùi thơm thoang thoảng.
Thước kẻ cũng đủ loại, thước mê cung, thước b.ắ.n bi, thước vòng tay. Thời điểm nhà trường và phụ quy định đồ dùng học tập, ngoài cấm d.a.o , đồ dùng vui nhộn đủ kiểu. Loại thước trong suốt bình thường ngược chẳng ai mua.
Đào Quảng Chí sợ con nhãng việc học, hào hứng giơ một xấp hình dán hỏi: "Bồ Đào, con mua mấy hình dán ch.ó đốm dán hộp bút ? Có cả Thủy Thủ Mặt Trăng nữa nè, con mua tặng Lệ Lệ mấy tấm ?"
Ông đến cả việc Nhiêu Lệ Lệ thích Thủy Thủ Mặt Trăng cũng nhớ .
Úc Loan gặp nơi đông thường trở nên im lặng hơn, hứng thú dạo chơi, Đào Đào cầm gì lấy đó, đều ý kiến, cứ như cái đuôi nhỏ, căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, theo cô lòng vòng.
Hai đứa mua giấy bọc sách riêng. Nhà cả đống lịch treo tường để dành. Đào Quảng Chí từ đầu năm giữ hết những tờ lịch gỡ xuống, đặc biệt vuốt phẳng cất đáy tủ, để dành cho con bọc sách vở.
Lúc chọn bút chì, Đào Đào kệ bút gọn gàng, cẩn thận lựa hồi lâu. Cô đặc biệt dặn Đào Quảng Chí đừng mua bút chì Trung Hoa cho Úc Loan nữa, cô cũng mua, hai đứa mua loại bút chì gỗ tự nhiên. Loại bút đó mặt nào trông cũng giống , màu sắc, nhãn hiệu, hướng. Chắc... sẽ còn sắp xếp bút chì mãi nữa!
Sáng nay Úc Loan chẳng gì, cứ sắp xếp mấy mẩu bút chì cũ cả buổi sáng.
Đào Quảng Chí cũng Úc Loan vài thói quen kỳ lạ, nhưng ông cho đó là chuyện gì to tát.
Nhiều đứa trẻ cũng thế. Hồi Đào Đào hai ba tuổi cũng nhất định bước chân trái qua ngưỡng cửa, nếu bước chân thì . Ăn uống cũng thế, nhất định ăn thịt , rau, cuối cùng mới ăn canh. Rồi hồi nhỏ cứ đòi đắp đúng một cái chăn bông, cho giặt, môi giặt là quậy là , nhất định ngửi cái mùi nước miếng bẩn thỉu chăn mới ngủ . Chẳng hiểu nổi lí do là gì.
lớn lên, những tật đó của Đào Đào tự động biến mất. Úc Loan chỉ là còn giữ chút thói quen thôi, cũng , nhỏ hơn một chút, lẽ chờ bé lớn thêm chút nữa sẽ tự hết. Giờ não bộ còn phát triển chỉnh mà!
Ông hắc hắc khen Đào Đào: "Con gái bố đúng là thông minh!"
Đào Quảng Chí giờ tin chắc Đào Đào thông minh, chỉ là đây sự thông minh dùng học tập thôi. Kỳ nghỉ hè, cô chỉ tự hết bài tập hè đúng hạn, chất lượng mà còn dắt Úc Loan cùng , điều khiến ông nảy sinh một tia hy vọng tưởng đối với việc học hành của cô.
Tất nhiên, chỉ là một tia hy vọng mà thôi.
Dù hồi lớp một, Đào Đào cuối lớp, Nhiêu Lệ Lệ áp chót, hai đứa cộng tổng điểm bằng Trương Gia Minh một .
Mua bút chì xong chọn thêm mấy cuốn vở ô li, giá một hào hai cuốn.
Giá cả đúng là rẻ.
Ba hiệu sách xong, Đào Quảng Chí dắt xe đạp, tiện đường dẫn hai đứa nhỏ ăn chè.
Phía Bắc phố Thắng Lợi một tiệm chè ngon. Tuy cửa tiệm chật hẹp, chỉ kê mấy bàn vuông thấp sát tường, ghế tre, nhưng hương vị thì cực đỉnh.
Trên tường tiệm dán thực đơn màu vàng kiểu cũ: chè đậu xanh, chè đậu đỏ, chè mè đen, chè mè hạnh nhân, sương sáo, sâm bổ lượng, chè khoai môn bột lọc, rong biển đậu xanh, thạch mã thầy, kem sữa chua... đủ cả. Giá món nào cũng rẻ, đắt nhất là kem sữa chua hai đồng rưỡi, rẻ nhất là thạch đen chỉ năm hào một bát.
Ông chủ là một ông bác năm mươi, mặc áo ba lỗ trắng rộng thùng thình, ít , khách chỉ qua loa: "Ngồi ", thôi.
Đào Đào ăn chè chỗ từ bé, bước tiệm, ngửi thấy mùi hương quen thuộc thoang thoảng vỏ quýt khô và gừng, tâm trạng thấy sảng khoái.
Trong tiệm hai ba bàn khách. Bàn cửa một bé gái tóc b.í.m ăn chè khoai môn, bà cô bên cạnh đang than thở gắp kem trong bánh cuộn bơ bằng đũa gỗ: "... Thật đấy, hiểu thích thích, ăn bánh mì thì cứ đòi tách kem ."
Bé gái cãi: "Kem ngấy quá! Con thích!"
"Thế mua cái khác , con chịu!"
"Con thích ăn bánh cuộn bơ mà!"
Đào Đào theo Đào Quảng Chí quầy gọi món, vô tình thấy đoạn đối thoại , trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng. Phải , bánh cuộn bơ! Sao giờ nó nghĩ nhỉ?
Đầu những năm 90, bánh mì đều dùng kem thực vật, tức là kem nhân tạo.
Kem động vật thời sản xuất quá ít. Sữa tươi còn đắt đỏ, huống chi kem động vật thật. Hơn nữa, bây giờ trang trí bánh đều thủ công, kem thực vật nhiệt độ nóng chảy cao, khó tan, thích hợp để đắp và tạo hình, yêu cầu dây chuyền lạnh, vận chuyển bảo quản dễ dàng, vì ngành bánh ưa chuộng.
Tất nhiên, quan trọng nhất là kem thực vật rẻ, một cân kem thực vật đ.á.n.h bông lượng nhiều hơn kem động vật.
kem thực vật cũng nhược điểm, khi ăn sẽ cảm giác sáp sáp rõ rệt, khó tan trong miệng, nuốt xuống cổ họng còn lưu một lớp màng dầu, khó chịu. Vì , để che khuyết điểm của kem thực vật, bánh mì bánh kem kem đều cho thêm nhiều đường và hương liệu. Vì thế bánh ngọt thời bé đều lớp kem cứng, vị thường ngọt lịm, ăn một hai miếng là ngán.
Thời bánh cuộn bơ cũng khá nhiều vị: nguyên bản, socola, dừa, cam. dù vị nào, nhân kem cơ bản vẫn là một khối kem thực vật lớn, gì khác, chỉ phần vỏ bánh hương vị khác .
Đào Đào nhớ sẽ một loại bánh cuộn cực ngon và ưa chuộng, kem.
Giờ chắc ai .
Đó chính là,
Bánh cuộn da hổ với nhân khoai môn trứng muối!