THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 17: Bánh cuộn da hổ nhân khoai môn
Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:51:45
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Quảng Chí gọi ba bát chè đậu xanh, một đồng một bát đầy.
Mùa hè ăn chè đậu xanh mát lạnh là giải nhiệt nhất, thêm đậu xanh là món mà Úc Loan đứa trẻ kén ăn ít khi thích, còn Đào Đào thì chẳng gì thích, khỏi chọn.
Đào Đào quả thực kén, cô ăn suy nghĩ chuyện bánh cuộn da hổ nhân khoai môn.
Khoai môn ở thị trấn Chương Khê vốn trồng, ở chợ bán lẻ cũng chỉ vài hào một cân, nếu mua sỉ còn rẻ hơn. Lòng đỏ trứng muối cũng vốn là nguyên liệu kinh điển của bánh trung thu, bánh ú kiểu Quảng Đông. Vị mặn ngọt vốn dân thị trấn ưa chuộng. Bánh cuộn da hổ còn dễ hơn bánh tart , nhanh thì một tiếng thể cuốn mười cuộn.
Giá thành thấp, hợp khẩu vị trong thị trấn, chắc chắn là một lựa chọn .
Quan trọng nhất là, giờ tất cả các tiệm bánh tây, tiệm bánh mì trong thị trấn đều chỉ bánh cuộn kem thông thường, ai dùng khoai môn bánh cuộn da hổ, sản phẩm thể tạo sự khác biệt.
Đào Đào còn nghĩ sẵn cả giá, thể bán năm đồng một cuộn nguyên, cắt sáu miếng, cả nhà cùng ăn. Nếu mua nhiều, cũng thể cắt nửa cuộn bán, hai đồng rưỡi là nửa cuộn. Bán lẻ từng miếng cũng .
Nó rẻ hơn bánh tart , nhiều, phân khúc giá thể phục vụ nhiều đối tượng khác . Đào Đào nghĩ nghĩ , càng nghĩ càng thấy hợp lý, bèn bưng bát lên ngửa cổ húp một hết sạch chè đậu xanh.
Đáng để thử!
Nhà sẵn một rổ trứng muối ăn sáng, còn thiếu khoai môn... Cô liếc mắt, sang với Đào Quảng Chí: "Bố ơi, tối nay con ăn canh khoai môn muối chua, ăn đặc đặc. Lát rẽ qua chợ mua thêm ít khoai môn nhé?"
Đào Quảng Chí cũng ăn xong, lau miệng, hào sảng đáp ứng, còn tự nhủ: "Được, con thích ăn thì bố . Tiện thể mua thêm con cá vược về hấp, hấp thêm bát thịt rim bột. Hai đứa học , học hành vất vả, ăn nhiều thịt cá cho bổ não..."
Đào Đào nheo mắt vì kế hoạch thành công, sang xem Úc Loan ăn xong , xong gãi đầu.
Trên bàn mặt Úc Loan, bát chè đậu xanh vẫn còn nguyên một bát, ăn một thìa, bên cạnh bát kê một mẩu giấy vệ sinh, gắp một đống vỏ đậu xanh.
Vậy mà còn vô tư, tay nhỏ cầm đũa, thấy cô sang cũng mở đôi mắt to tròn đen láy cô.
Nhìn hai giây, chợt hiểu , đẩy bát sang phía Đào Đào: "Chị uống ."
Cậu tưởng Đào Đào là vì ăn đủ.
Đào Đào buồn bất lực, đẩy : "Nhóc mau ăn , lát nữa nguội mất."
Úc Loan ngạc nhiên cau mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi xuống bắt đầu ăn.
Vừa nãy chỉ mải gắp những vỏ đậu xanh nổi mặt, đến khi gắp sạch hết mới chịu uống. uống cũng chậm, vì dùng thìa múc theo chiều kim đồng hồ một vòng, đúng vòng, đúng thìa, từng chút từng chút như thế.
Đào Quảng Chí bên cạnh mà méo cả mặt, thầm nghĩ, đúng là con trai của Úc Mỹ Trân tầm thường nhỉ, các xem, xem kìa... Ông nghĩ cách nào để diễn tả.
Cuối cùng chỉ đành nghĩ, thằng bé kiên nhẫn thật đấy!
chiều nay rảnh, cũng vội đóng cửa hàng, Đào Quảng Chí thà ở tiệm chè lâu một lát.
Hè năm nay Đào Đào , thì ngoan hơn hẳn, nhưng cứ như sợ nhà sẽ hết tiền, ngày nào cũng như ông chủ công trình giám sát ông nướng bánh tart , nếu ông trộm lười một chút là cô trợn mắt , Đào Quảng Chí cũng sợ cô.
là đảo lộn trời đất, ông bố mà chẳng tí thể diện nào.
May mà con gái học. Ông Đào Đào kế hoạch mới, vẫn còn đang thầm mừng, học , học , học tuyệt vời... Nghĩ thế áy náy, nhưng ông kìm : ngày con gái học thật là sung sướng quá!
Dù mới học nửa ngày, nhưng ông Đào Đào nghỉ hè nữa.
Không thể đề nghị với hiệu trưởng Hoàng nhỉ? Tiểu học đang là thời kỳ xây dựng nền tảng, con cái họ cũng thắng ngay từ vạch xuất phát chứ! Nếu nhà trường thể tan học lúc sáu giờ, cuối tuần vẫn học, các kỳ nghỉ như Quốc khánh, Lao động, hè đông đều bỏ, thì còn gì bằng.
Ông vắt vẻo ghế tre, mơ mộng viển vông.
Đợi Úc Loan từ từ ăn xong, Đào Quảng Chí chạy sang tám chuyện với ông chủ gần nửa tiếng đồng hồ, từ giá rau hôm nay đến cơn bão mấy hôm , hỏi cả sức khỏe ông chủ dạo thế nào. Đào Đào cũm chống cằm, trong đầu nghĩ nghĩ cách bánh cuộn da hổ nhân khoai môn cả chục .
Ba chợ mua đồ xong, về đến con ngõ phố Nam, mặt trời nghiêng bóng, còn chiếu ngõ nữa.
Con ngõ nhỏ buổi chiều mát mẻ và nhộn nhịp, lũ trẻ ùa chơi trò đuổi bắt, ầm ĩ chạy ngang qua. Nhiêu Lệ Lệ mấy bệ xi măng nhô cửa hàng tạp hóa đầu ngõ, cùng Trương Gia Minh lén lút ăn kem, thấy Đào Đào liền gọi: "Bồ Đào ! Lại đây ăn kem!"
Đào Đào liền kéo Úc Loan sang, tò mò hai đứa cô.
Xem chỉ nửa thanh kem là Lệ Lệ dỗ Trương Gia Minh .
Trương Gia Minh thụt nửa lưng Nhiêu Lệ Lệ ăn thỉnh thoảng ngó xem .
Nhiêu Lệ Lệ sốt ruột ấn cái đầu đang ngọ nguậy của xuống: "Cậu yên hả, tớ canh cho mà. Lỡ , chạy tiệm ăn luôn chẳng xong , đồ ngốc!"
"Cậu hiểu , mắt tớ như ống nhòm, xa cả trăm mét vẫn nhận tớ, đáng sợ lắm." Trương Gia Minh đẩy ngửa cổ , ngẩng lên, mặt mày tội nghiệp.
Nhiêu Lệ Lệ hết giận, sốt ruột buồn : "Vậy ăn nhanh !"
Trương Gia Minh quả là đứa trẻ vui tính... Đào Quảng Chí cạnh khoái chí, móc trong túi quần năm hào đưa cho Đào Đào: "Con dẫn em mua một cây ăn , bố về nấu cơm ." Nói xách túi đồ, thong dong về nhà.
Đào Đào dẫn Úc Loan tiệm tạp hóa chọn vị kem, tiệm là bà Anh mở, bà đang quầy phe phẩy quạt xem tivi.
Mùa hè ở thị trấn Chương Khê thường bão và ngập lụt, tủ đá ở các tiệm tạp hóa ven đường đều kê giá gỗ kê cao, phòng khi mưa lớn bất chợt hỏng đồ điện.
thế thì với chiều cao của trẻ con cao, bà Anh thấy hai cái đẩu nhỏ đang nhón chân bám mép tủ đá cố ngó trong, hề thúc giục mấy đứa đóng cửa tủ , còn mỉm trêu bọn trẻ:
"Bồ Đào , chị vui ? Có em trai đấy nhỉ? Có bạn chơi đấy!"
Hồi nhỏ Đào Đào lòng , tuổi thơ cô thiếu bạn bè chơi cùng, nhưng... cô liếc Úc Loan, đang bắt chước Đào Đào nhón chân tủ đá, nhưng ngoan ngoãn đưa tay lấy.
Lòng cô chợt cay cay, gật đầu: "Vâng, em trai lắm."
Thực , lớn lên bạn bè chỉ Úc Loan thôi.
Úc Loan thấy, sững , từ từ ngẩng đầu Đào Đào, đôi mắt to sáng lấp lánh.
"Nhìn chị gì, kem ." Đào Đào bỗng thấy ngại, đưa tay xoay đầu : "Chọn nhanh , lạnh trong tủ sắp bay hết . Em ăn dâu, sữa chua, cam nho ? Hay ăn hộp ba màu? Cái đó cũng ngon lắm."
Hộp ba màu gồm vị vani, socola, dâu trong một hộp, ưa chuộng trong các loại kem, nhưng với trẻ con đây đúng là hàng xa xỉ, một hộp tận hai đồng! , trong túi cô còn hai đồng tiền hồi Đào Quảng Chí cho tiêu, vẫn đủ.
Bà Anh vẫy tay: "Không , các cháu cứ chọn từ từ."
Úc Loan hứng thú với hộp ba màu, hai tay bám mép tủ đá đầy sương giá, giọng trẻ con: "Lấy vị nho."
Chỉ cần vị nho thôi là đủ.
Đào Đào liền lấy cho một cây màu tím, tự lấy một cây vị dâu. Kem thanh bán trong thị trấn kỳ lạ, nó gọi là kem thanh Oa Oa, cũng chẳng gọi là kem thanh bì đen, mà gọi là "Kem thanh Nhật Vương Tử", bao bì giả y hệt, nhưng vì một cây mới một hào, nên tha thứ cho nó .
Mua hai cây hết hai hào, còn ba hào, mua mấy miếng thanh cay lớn. Cô sang bóc ba miếng thanh cay đầy dầu mỡ, vặn tiêu hết tờ năm hào.
Ra ngoài, cô chia thanh cay cho Lệ Lệ và Trương Gia Minh.
Úc Loan ăn cay, dù thanh cay với Đào Đào chẳng cay tí nào, còn ngọt, cũng ăn. Dù vị cay cũng là cảm giác đau, đối với lẽ cảm giác đau của vị cay cũng mạnh hơn bình thường.
Nhiêu Lệ Lệ thấy Đào Đào còn mua thanh cay cho , cảm động tột độ, một tiếng hét ôm chầm lấy cổ Đào Đào, hai má cọ cọ vai cô, mừng như thể ăn một miếng thanh cay là chuyện vui nhất trần đời: "Bồ Đào , vẫn là đứa nghĩa khí nhất! Cậu mãi mãi là bạn nhất của tớ!"
Hôm qua cô chỉ mải chơi với Gà Luộc, dọn bàn học cũng chẳng dọn cặp sách, cô tức quá tịch thu tiền tiêu vặt hôm nay, chỉ cho cô một hào. Số tiền đó đem mua chuộc Trương Gia Minh, tên keo kiệt, còn đòi ăn nửa cán mới chịu tha thứ, tức c.h.ế.t cô!
Đào Đào tóc Lệ Lệ cù chỗ nhột, cô sợ thứ gì, chỉ duy nhất sợ nhột. Chịu nổi, cô nghiêng ngả né tránh, đưa tay đẩy Lệ Lệ: "Ối, hóa ch.ó ? Đi , dầu thanh cay dính hết tớ , sến quá ..."
Trương Gia Minh gập miếng thanh cay , nhét hết miệng, nhai mạnh : "Thường là ch.ó giống chủ, chủ nào tớ nấy. Nuôi ch.ó , hì hì, chủ thì giống chó."
Nhiêu Lệ Lệ đá một cái.
Trương Gia Minh kinh nghiệm lẩn sang một bên, nhưng kịp đắc ý, Lệ Lệ tóm cổ, dùng bàn tay dính dầu mỡ bóp cổ.
Cậu lập tức hàng: "Đại ca em sai !"
Úc Loan c.ắ.n kem thanh, mặt ngơ ngác Nhiêu Lệ Lệ ôm cổ chị lắc lư, ngơ ngác cô chạy sang đ.á.n.h Trương Gia Minh, hồi lâu hiểu chuyện gì.
Đợi Nhiêu Lệ Lệ đắc thắng trở về, đung đưa chân, ăn thanh cay, miệng đỏ vòng quanh vì dầu ớt. Cô với Đào Đào và Trương Gia Minh bàn chuyện thứ sáu tan học cùng ao trường vớt nòng nọc, Úc Loan mới như sực tỉnh, cũng vươn tay từ phía , từ từ ôm lấy lưng Đào Đào.
"... Nhà Hoàng Vĩ Minh ở bên đó, nhà nó hình như cũng một cái ao, lát tớ bảo nó mang theo xô, chai với vợt, khỏi mang. Đợi tớ với nó."
Nhiêu Lệ Lệ lên kế hoạch từ .
Đào Đào gật đầu đồng ý, một hình bé nhỏ ấm áp áp lưng cô, hai cánh tay mũm mĩm vòng qua cổ cô ôm chặt.
Cô đầu , Úc Loan cũng như con ch.ó nhỏ, mặt áp vai cô, cô thấy nhột, bật : "Em gì thế?"
Úc Loan gục mặt, ngượng, giọng nhỏ: "Em cũng ôm."
Mẹ bảo, em nặng quá , bế nổi nữa, thành trẻ con lớn thì thể đòi ôm bế nữa, tự , tự mặc áo, tự ăn cơm, tự việc.
Em cố học lắm, nhưng ngoài chị... lâu lắm ai ôm em nữa.
cũng , vì còn chị.
Đào Đào sững , hiếm khi Úc Loan chủ động bày tỏ mong của , thế thì khuyến khích . Cô liền , kéo tay Úc Loan xuống, đưa tay luồn qua hai cánh tay , ôm chặt lấy : "Được, ôm nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-17-banh-cuon-da-ho-nhan-khoai-mon.html.]
Cô vỗ vỗ lưng , còn dặn: "Sau em gì, thích gì thích gì, đều nhớ như nãy, ? Phải nhiều ."
Úc Loan vui vẻ hơn, gục vai Đào Đào, gật đầu, gật xong nghĩ... khe khẽ đáp: "Vâng."
Ừ, thêm một chữ cũng là .
Đào Đào chọc , xoa xoa mái tóc bù xù của : "Khoai Môn nhà chị ngoan thế."
Úc Loan cúi mắt, e thẹn mím môi, khóe miệng nhếch lên, kìm dùng đỉnh đầu cọ cọ lòng bàn tay ấm áp của Đào Đào đáp , cọ xong, yên tâm gục vai cô, xa những tia nắng chiều dường như đang tan chảy nóc nhà.
Trương Gia Minh và Nhiêu Lệ Lệ cạnh , thấy gì đó quen lắm, nhất là Trương Gia Minh, mắt trợn tròn. Đào Đào đây khi nào dịu dàng thế ? Cô là chiến binh dám đ.á.n.h con trai lớp 3 ngã đất hồi lớp một cơ mà!
Đánh đến nỗi thằng bé thét, nước mũi chảy xuống cả miệng.
Nhiêu Lệ Lệ tin điều Đào Đào từng , cô sẽ coi Úc Loan như em ruột. Nhìn Úc Loan ngoan ngoãn gục Đào Đào chẳng chịu buông, Lệ Lệ còn thấy ghen tị, chống cằm, than thở: "Haizz, mà tớ cũng em trai em gái quá."
bố cô đều là giáo viên, giữ công việc, chắc chắn thể sinh thêm.
Trương Gia Minh chẳng thèm ghen tị, Nhiêu Lệ Lệ chỉ là thấy cái phiền của em trai em gái . Đâu đứa em nào cũng như Úc Loan. Cậu tuy em ruột, nhưng hai thằng em họ. Tết sang nhà , như hai con ngựa hoang chạy khắp nhà, suýt đập nát phòng !
Đáng ghét nhất là, cuốn sưu tập tem gom bấy lâu, hai thằng nhóc lấy đ.á.n.h bài, bìa sưu tập xé rách. Cậu xông giằng mà tay vẫn còn run.
Khó chịu nhất là sĩ diện, còn : "Tiểu Minh, con là , nhường em chứ, đừng keo kiệt thế. Vài con tem thôi mà, em đến nhà chơi một , chúng nó xem thì cho chúng nó xem, hỏng cũng , mua cái mới là ."
Đáng ghét thật, chẳng cần em trai em gái gì cả.
Bốn đứa trẻ cửa hàng tạp hóa hít thở cơn gió hè mát mẻ, ăn uống, tán gẫu, móc nối hẹn hò tan học vớt nòng nọc, cho đến khi màn đêm dần buông, trời đầy mây tím, tiếng gọi bố vang lên gọi về ăn cơm mới chịu về.
Úc Mỹ Trân uốn tóc cho khách về.
Bà ngoại Úc Loan tay thương khỏi, bà còn hàng ngày phà qua Lệ Phố. Hôm nay hẹn tóc, bà ngoài bận rộn cả buổi chiều, uốn tóc cho hai bà cụ, còn nhuộm đen, chỉ kiếm bảy mươi tám đồng, khiến bà vô cùng chán nản.
Mấy bà cụ mặc cả ghê quá, bà báo giá hai chín chục, mặc cả xuống còn bảy mươi tám đồng, trừ tiền t.h.u.ố.c uốn, t.h.u.ố.c nhuộm, bà chỉ lời hai mươi đồng!
Giờ bà đang trong bếp, cẩn thận giúp Đào Quảng Chí đổ hỗn hợp trứng khuôn bánh. Lúc Đào Đào và Úc Loan về, lò nướng bật, rau cải Đào Quảng Chí cũng xào xong, chuẩn ăn cơm.
Đào Đào tin nổi mắt , bố cô bé mà nướng bánh tart lúc !
"Ờ thì, hai cô y tá hồi nãy đặc biệt chạy sang, hôm nay , trông thất vọng lắm, bố cũng chẳng nỡ. Trước đó họ đến hai đều mua , bố liền hứa nướng mẻ mới cho họ, bảo họ dạo quanh đây lát nữa lấy." Đào Quảng Chí hối hận bê đồ ăn : "Mềm lòng một chút, tự dưng chuốc việc . Lát bán hết mệt."
Đào Đào bừng tỉnh, thì bố cô bé tự dưng chăm chỉ lí do là vì thế.
Trước đó bánh tart mới mắt, hai cô gái trẻ đến, chính là hai cô gá lúc đầu thấy đắt và tiếc tiền. Về hầu như ngày nào tan họ cũng sang mua, dù tiệm Khai Tâm bánh tart vỏ xốp rẻ hơn, họ vẫn ngày nào cũng sang.
Thành khách quen mới , họ là y tá trạm y tế thị trấn gần đây, tan muộn, thường sang mua lúc bánh gần hết, hết mất.
"Nghề y tá vất vả nhất, tan giờ giấc, thôi kệ, mệt cả ngày chỉ thích ăn cái , đành nướng cho họ thôi, đúng ? Mà họ cũng thường sang ủng hộ, giới thiệu cả mấy bác sĩ trong trạm y tế sang mua nữa."
Đào Quảng Chí múc canh cho hai con, lẩm bẩm tự thuyết phục : "Đã nướng thì thể nướng vài cái, một lò bốn chục cái, bán hết thì hết thôi. Bồ Đào, lát bố với dì nhảy, tối mà bán hết, con tặng nhà Lệ Lệ mấy cái, tặng bà Anh mấy cái, nhà ông Trương mấy cái. Nếu vẫn còn nhiều, con và Tiểu Loan cứ ăn thoải mái, , lỗ thì lỗ thôi."
Úc Mỹ Trân đối diện, bà nhanh nhạy hơn, nghĩ một lát, bỗng sáng mắt đề nghị: "Quảng Chí, tặng tặng gì, mang mẻ bánh tart quảng trường bán ? Quảng trường bao nhiêu bán chè, bán kem, bán trái cây thạch, thậm chí bán đồ xào, nhưng ai bán bánh tart , chắc chắn bán ."
Đào Đào xong, nhảy dựng lên để tán thành: "Ý kiến đó!"
Trước đây cô nghĩ tới, đúng , thể bày thêm một sạp nhỏ chứ, bán quảng bá cho tiệm bánh!
Đào Quảng Chí cũng vỗ đùi: " thế, vợ , em thông minh thế?"
Úc Mỹ Trân : "Vậy thì cứ như thế nhé."
Ngày thu nhập, chồng ép đến mức xin một hào cũng van xin, bà cũng từng ý định bày sạp bán hàng, nhưng vốn, cuối cùng thực hiện .
Mỗi cùng Quảng Chí nhảy, bà đều quan sát mấy cái sạp bán hàng. Bà nhận thấy, mấy sạp hàng bày ven vũ trường, sân trượt patin bán cực kỳ chạy. Có lẽ vì những nơi phần lớn thanh niên đang yêu, con trai dẫn bạn gái chơi, thể quá keo kiệt, bỏ vài đồng mua đồ ăn thức uống cũng là lẽ thường, thậm chí còn chẳng hỏi giá.
Giải quyết vấn đề thể ế lỗ, Đào Quảng Chí lo: "Ơ, thế chẳng ngoài việc ? Vốn định nhảy thư giãn cơ mà..."
Đào Đào ăn cơm lén trợn mắt, đúng là bố cô mà!
Nhà còn đang nợ tiền, ông chẳng hề lo.
May nhờ bác cả và bác gái chấp nhặt.
Hơn nửa tháng hè kiếm một nghìn tám, cũng là dì Úc hiểu đời, khuyên Đào Quảng Chí thế nào cũng trả bác cả một nghìn: "Nhà còn giữ tám trăm đủ dùng mấy tháng. Chị dâu giới thiệu cho bao nhiêu đơn hàng, nếu chị , kiếm nhiều tiền thế? Tuy một nghìn đủ trả, nhưng ít cũng là tấm lòng, chứng tỏ luôn nhớ tới chuyện . Có , họ mới sẵn lòng giới thiệu những đơn hàng lớn khác cho , đồng ý ?"
Đào Quảng Chí còn ngơ ngác: "Mỹ Trân, em lo xa quá. Anh chị là nhất, họ sẵn lòng cho vay tiền, trả sớm muộn, họ cũng chẳng so đo nhiều."
Dù , đó Đào Quảng Chí vẫn lời vợ, mang tiền sang trả.
Bác gái nhận một nghìn trả nợ, miệng thì bảo ôi em cần vội, nhưng thực vui, còn vui vẻ giữ cả nhà ăn cơm, nấu một bàn đầy thức ăn ngon. Về quả nhiên thỉnh thoảng công nhân bãi than từ xa sang mua bánh tart, gọi điện đặt quà tặng, quà cưới.
Bố cô cũng chẳng hề nghĩ ngợi gì, giờ cũng thế, chỉ nghĩ nhảy nữa mà thôi!
"Quảng Chí, thế ." Úc Mỹ Trân nhanh chóng nghĩ cách dung hòa: "Một lò chẳng bốn chục cái ? Mình mang hai lăm cái , để một ít nhờ hai đứa trông tiệm bán. Vừa thu vốn, bán cũng mất nhiều thời gian, còn nhảy một lát, một công đôi việc."
Đào Quảng Chí dỗ một chút là hết lo, lập tức yên tâm, mừng rỡ gắp thức ăn cho Úc Mỹ Trân, liên tục nịnh vợ: "Vợ , em là vợ thông minh nhất thế gian! Sao lấy vợ như em nhỉ? Anh thật phúc..."
Úc Mỹ Trân những lời tán dương khoa trương sến súa đó chọc đỏ mặt .
Đào Đào bên bên , thầm thở dài, chỉ dì Úc chỉ cần vài ba câu là thể trị bố cô. Còn bố cô bé, tuy đầu óc thông minh, ăn cũng mơ hồ, nhưng bù dỗ vợ thương con, dì Úc hình như cũng hợp với chiêu .
Một dỗ, một chịu dỗ, chẳng trách họ lấy .
Ăn cơm xong chẳng bao lâu, hai y tá quả nhiên , cửa tiệm mua mấy cái bánh tart . Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng dọn dẹp một chút, ôm thùng xốp đựng bánh tart hào hứng về phía vũ trường.
Đào Đào vểnh tai ngóng, thấy họ khỏi cửa liền nhảy khỏi ghế, lôi một hộp ghép hình đưa cho Úc Loan, đẩy quầy, dặn trông tiệm, còn thì lẻn bếp.
Cô nhân lúc thử bánh cuộn da hổ nhân khoai môn.
Trong nồi bếp còn hâm mấy củ khoai môn luộc chín bóc vỏ, vẫn còn ấm, là buổi tối cô đặc biệt bảo Đào Quảng Chí hấp thêm, bảo để ăn đêm.
Giờ đang dùng đúng lúc.
Cô vớt khoai môn , bóc vỏ, để lộ phần thịt trắng hồng, lấy một chai bia sạch, lau khô đáy chai, dần dần ấn xuống, khoai môn nhanh chóng nhuyễn thành khoai môn nghiền. Cho thêm mỡ lợn và đường trắng trộn đều, bóc một quả trứng muối, dùng sống thìa nghiền nát, trộn cùng một ít bơ, đường bột, sữa tươi, nhân khoai môn trứng muối , mùi thơm ngọt bùi béo.
Tiếp theo, thể chuẩn hỗn hợp bánh da hổ.
Bật lò nướng nóng . Đào Đào lấy mấy lòng đỏ trứng đập âu, thêm đường trắng và bột ngô, đ.á.n.h theo một chiều đến khi sệt và nổi bọt, đổ khay nướng lót giấy nến, dùng bay phẳng.
Nướng ba bốn phút, bề mặt xuất hiện những vân da hổ vàng nâu xen kẽ, cô vội kéo , đặt lên vỉ tre để nguội một lát. Chỉ cần để nguội đến khi sờ còn nóng, bề mặt khô ráo dính tay là đủ. Để lâu quá cũng , da hổ sẽ giòn, cuốn nữa.
Nhân lúc để nguội, Đào Đào vội phần bánh bông lan, bánh cuộn da hổ nhanh tay.
Đánh trứng cho đến khi bông xốp, thêm bột mì ít bột dai, một ít sữa tươi và bơ trộn đều, đổ khay nướng nướng thành bánh bông lan mỏng mềm. Hơi nguội một chút, thì xếp da hổ nguội xuống cùng, phủ bánh bông lan lên, dùng bay phết một lớp khoai môn nghiền dày, rắc một lớp trứng muối băm nhỏ cho thêm hương vị. Cuộn chặt từ đầu đến đầu , dùng giấy nến gói chặt, cố định vài phút, cho tủ lạnh để đông đặc.
Loại bánh cuộn như bánh Thụy Sĩ da hổ để lạnh mới ngon.
Đó cũng là lý do Đào Đào chọn loại bánh . Mùa hè ăn mát lạnh, nhất định sẽ bán chạy hơn các loại bánh mì khác.
Đào Đào xong, đồng hồ cũng đến một tiếng, cô thành.
Tiện tay lau dọn bếp núc. Trong hè cô thường phụ bánh tart , Đào Quảng Chí cũng vui vẻ chấp nhận hình tượng "cô con gái thiên tài bánh" của cô, khắp nơi gọi điện khoe với bạn bè rằng con gái giờ ngoan ngoãn, khéo léo chừng nào. Giờ cô cần giả vụng về nữa.
Đợi Đào Quảng Chí và dì Úc về, cô định dùng chiêu cũ, bảo là xem tivi thấy thèm, thấy dễ quá nên thử.
Tuy nhiên, cái cớ "học tivi" dùng hai , thực sự nghĩ cái mới.
Dọn dẹp xong, bánh cuộn da hổ khoai môn cũng thể lấy khỏi tủ lạnh để cắt.
Đào Đào thử hai cuộn, cô cắt một cuộn, để nguyên một cuộn. Dao cắt xuống, bên trong da hổ, khoai môn và bánh bông lan cuộn theo từng vòng, mặt cắt khá .
Cô bưng đĩa định cho Úc Loan nếm , thì chợt thấy cửa tiệm xuất hiện bốn năm thanh niên trông như sinh viên đại học, còn tiếng xe máy bành bạch.
Sau quầy, Úc Loan vẫn đang chơi ghép hình. Cậu quá thấp, mấy thoạt thấy ai trong tiệm. Một trai đeo kính trong đó hỏi một cô gái trạc ngoài hai mươi, ăn mặc sành điệu, tóc cuốn búi cao, quấn khăn:
"Mỹ Lan, chỗ ? Em bảo là tiệm rể em ? Sao trông em vẻ quen thế?"
"Vốn cũng lắm..." Cô gái xa xa, giọng the thé: "Với , em bảo đồ bánh mì nhà rể em ngon mà. Cái bánh tart Bồ Đào Nha tới hẳn nhà họ . Đi một chuyến vô ích mất thời gian, đừng trách em nhắc ..."
Cậu trai đeo kính đáp, tiếp tục ngó biển hiệu, thầm: "Để xem... Tiệm bánh phố Nam... đúng biển hiệu , chắc là đây ."
Anh gọi mấy phía : "Chí Bằng, Hiểu Kỳ, tìm thấy !"