THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 18: Bán ra tận huyện

Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:51:46
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Úc Mỹ Lan quả thực từng ghé thăm nhà rể mới mấy .

Tính cả hôm nay mới là thứ hai.

Chị cô, Úc Mỹ Trân, mới tái hôn hơn hai tháng. Trong mắt lớn, tái hôn chuyện gì vẻ vang... dù đổi mới hơn chục năm, trong thị trấn cũng nhiều ly hôn tái hôn, nhưng dù vẫn dị nghị.

Lần Úc Mỹ Trân kết hôn tổ chức tiệc, chỉ mời hai bên gia đình thiết đến ăn một bữa cơm. Hai bên cũng chẳng bàn chuyện sính lễ. Đào Quảng Chí mua cho chị cô một nhẫn vàng, dây chuyền vàng, lắc tay vàng, còn nhờ bác thợ may già đặt may một bộ vest váy đỏ mới lễ phục cưới. Chị cô mang theo một chiếc máy giặt của hồi môn, cùng vài món đồ lặt vặt trong nhà. Hai đến tiệm chụp ảnh chụp một tấm hình, coi như thành hôn.

Úc Mỹ Lan thậm chí chỉ ăn xong bữa cơm mừng cưới đó vội vã bắt xe khách về huyện học. Thị trấn Chương Khê đương nhiên chẳng trường cao đẳng đại học gì, cô đang học cao đẳng tại Học viện Kỹ thuật Dệt may huyện. Lúc chị cô tái hôn, cô sắp thi học kỳ, đúng thời kỳ "nước đến chân mới nhảy" gấp rút ôn tập.

Điều đó khiến cô thậm chí chẳng nhớ rõ mặt mũi rể mới, chỉ nhớ là khá cao, da trắng, , vẻ hiền lành, còn dẫn theo một đứa con gái lúc nào cũng bĩu môi trợn mắt .

Sau đó cô vẫn ở huyện học, đến kỳ nghỉ hè thì hẹn bạn bè chơi bời mười ngày nửa tháng mới về Lệ Phố. Về chẳng bao lâu, cô cãi với chị dâu mấy . Có thiên vị giúp cô, chị dâu tất nhiên cãi , nhưng sự đắc ý cũng chẳng kéo dài bao lâu, bởi về ... chị cả thực sự !

Ban đầu cô cứ nghĩ chỉ dọa, giả vờ ăn để trị cô, ngờ thực sự bao giờ nữa. Ngày nào Úc Mỹ Trân cũng mắng giữa nắng để chăm sóc thương ở tay tiện việc.

Mấy hôm , cô thực sự gọi điện thoại quốc tế từ Hồng Kông về, giọng mệt mỏi. Để tiết kiệm tiền, chỉ vài câu cúp máy. Hỏi khỏe , đều bảo khỏe. Sau đó dặn giữ gìn sức khỏe, bảo chị vất vả. Chỉ để cho cô một câu: "Mỹ Lan, em sắp hai mươi , điều hơn."

Úc Mỹ Lan cố chấp im lặng hồi lâu, mãi đến khi đầu dây bên tắt ngấm, cô vẫn nắm chặt ống chịu buông, trong lòng tức ... áy náy.

Mọi đều bảo cô điều, nhưng điều là thế nào?

Dường như cả thế giới đều điều, chỉ cô là . cô thực sự hiểu chuyện, cũng trở thành lớn.

Hai hôm nữa cô cũng khai giảng. vì chuyện của chị cả, cả kỳ nghỉ hè cô chẳng vui vẻ gì. Úc Mỹ Trân mỗi đến Lệ Phố đều mắng cô, bảo cô lớn nghĩ cho khác, phận công chúa mà mắc bệnh công chúa... Đừng thấy Úc Mỹ Trân ngoài mặt dịu dàng, lúc nổi giận cũng đáng sợ lắm. Úc Mỹ Lan dám gây sự với Úc Quốc Cường, nhưng dám thực sự chọc tức chị .

Hồi bé bố cưng cô, cưng cô, chỉ Úc Mỹ Trân là dám đ.á.n.h cô. Úc Mỹ Lan ấm ức tức tối, mắng nên cũng về nhà, bắt xe lên huyện, chạy sang nhà bạn học Mã Hiểu Kỳ tá túc.

Phần lớn bạn học của cô đều là dân thành phố, nhà ở sạch sẽ đẽ, tường ngoài ốp gạch, từng tầng từng nhà đều ban công rộng lớn, cửa sổ lắp kính xanh to, hành lang còn đèn cảm ứng âm thanh hiện đại, giậm chân một cái "tách" liền sáng. Lần đầu tiên đến, Úc Mỹ Lan như nhà quê lên phố, thèm thuồng thế nào.

Điều khiến cô thèm nhất là, hầu như nhà bạn học nào cũng một chiếc xe máy. Ngay cả Mã Hiểu Kỳ là con gái còn xe máy, sành điệu bao.

Cô cũng học lắm. Tiếc rằng trong nhà ngoài chiếc xe đạp cà tàng, thì chỉ một chiếc xe ba bánh hỏng dùng để hái vải.

Bố mất sớm, nguồn thu nhập của gia đình giờ chỉ trông bán vải và tiền cả công gửi về, đủ để trang trải học phí và sinh hoạt cho cô, đương nhiên tiền mua xe máy.

Lần họ xuống thị trấn Chương Khê cũng xe máy.

Một chiếc là xe của Phương Chí Bằng, là xe máy Honda nhập khẩu... Sáng choang bóng loáng, đắt đến mức Úc Mỹ Lan sợ dám sờ. Nhà là Hoa kiều, xây một biệt thự lớn ở huyện, trong mắt Úc Mỹ Lan như một tòa lâu đài, giàu , thắt lưng còn đeo một chiếc máy nhắn tin nữa.

Chiếc còn là xe máy của họ Mã Hiểu Kỳ, tên là Gia Linh 70, cô lén lấy chìa khóa mang .

Trong lòng Úc Mỹ Lan, huyện lỵ cái gì cũng hơn thị trấn, bánh tart chẳng gì lạ. Cô thực sự hiểu Phương Chí Bằng mấy cứ mang cái hộp giấy bánh tart dùng, cưỡi xe máy từ xa xuống thị trấn tìm mua cái thứ bánh tart Bồ Đào Nha gì đó... Ở huyện , thì thị trấn ?

Chạy xe đến đây, tốn hết một bình xăng!

Phương Chí Bằng mấy giữa đường trạm xăng, đổ loại xăng nhất, hai xe đổ thường thường cũng năm mươi đồng, thấy mà tim cô cũng run theo.

Năm mươi đồng tiền xăng! Chỉ để mua bánh tart .

Đặc biệt là cái hộp giấy đó còn in tên Tiệm bánh phố Nam! Lúc đầu Úc Mỹ Lan cũng chẳng để ý, tưởng là tiệm bánh nào trong huyện cũng tên thế. tên tiệm còn in địa chỉ, cô xem xong ngẩn , phố Thắng Lợi thị trấn Chương Khê... Đây chẳng nhà rể mới của cô ?

Anh rể cô bán bánh nướng nhân , mà dở vô cùng! Chẳng , bánh nguyên liệu tuy nhiều, nhưng ngọt đến phát ngấy... Vì thế mỗi chị Mỹ Trân mang bánh mì bánh nướng về, Úc Mỹ Lan đều c.ắ.n một miếng là ăn nổi nữa.

Nhà bắt đầu bán bánh tart từ bao giờ, còn bán đến cả huyện?

Úc Mỹ Lan mù mờ, tự hỏi nhầm .

Phương Chí Bằng quả quyết sai, hộp bánh tart nhà họ hàng đến chơi, đặc biệt mang đến tặng bà nội , còn giới thiệu rằng bánh tart là công thức ông chủ học từ thợ MaCau, nên gọi là bánh tart kiểu Bồ Đào Nha. Lời sức nặng, vì ông bà nội của Phương Chí Bằng thời trẻ từng buôn bán ở MaCau, về già trở về cội nguồn nên mới về.

Bà nội sức khỏe , hiếm khi ăn nhiều, hôm đó còn ăn mấy cái, bảo là vị khá chuẩn.

lúc Mã Hiểu Kỳ mấy hẹn Phương Chí Bằng, Hồng Thế Văn, Úc Mỹ Lan cùng câu ở hồ chứa nước Chương Khê. Hồ ở núi, cách thị trấn vài chục cây . Phương Chí Bằng liền nghĩ sẽ tiện đường xuống thị trấn tìm tiệm bánh , mua nhiều một chút mang về cho bà nội ăn.

Úc Mỹ Lan cầm cái hộp bánh tart lật lật , thấy quen mắt quá... Cuối cùng lấy hết can đảm rằng ông chủ tiệm lẽ là rể cô. Trong nhóm bạn , cô là đứa trẻ nông thôn duy nhất. Đừng thấy ngày thường cô tỏ hống hách, thích bắt chước ăn diện hàng hiệu, thực cô tự ti hơn ai hết, bạn bè xem thường, cũng họ bỏ rơi, chỉ là cô chịu thừa nhận.

Chuyện ăn uống thường ngày cô chen , hiếm khi nơi cô .

Nhờ trí nhớ mờ nhạt, Úc Mỹ Lan dẫn bọn bạn lao xe một mạch đến phố Thắng Lợi Nam, nhưng xuống xe, họ qua một dãy tiệm kim khí, tiệm khóa, tiệm giày, tiệm cắt móng chân, tiệm tạp hóa, cuối cùng rẽ một con ngõ nhỏ mới tìm thấy tiệm bánh với mặt tiền nhỏ xíu .

Úc Mỹ Lan tấm biển trắng tay bằng sơn đỏ cửa, càng mất tự tin.

... Rốt cuộc vị đại thông minh nào mở tiệm bánh gần đám tiệm giày với tiệm kim khí thế .

Chẳng trách đó chị cô cũng từng qua với rằng tiệm ăn ế ẩm. Vị trí tệ hại kỳ cục như thế cộng thêm tay nghề của rể mới, chẳng công lao nhưng cũng khổ lao, ăn khá lên mới lạ.

Hồi chị cô kết hôn cô để ý xung quanh là tiệm gì. Kết hôn kiểu , chị cô chẳng khỏi hang hùm nhảy hố lửa đấy chứ... Úc Mỹ Lan chán ghét lùi vài bước, lòng bồn chồn lo sợ.

Với ... giờ mới hơn bảy giờ tối, trong tiệm vắng tanh, chẳng bóng .

Úc Mỹ Lan Đào Quảng Chí hôm nay nghỉ bán, chỉ tưởng là ế, càng thêm hoảng. Nếu bánh tart Bồ Đào Nha chính hiệu MaCau, chắc chắn tiệm sẽ xếp hàng dài? Sao vắng vẻ sớm thế ?

, khi nãy Hồng Thế Văn hỏi cô, cô mới cãi như thế.

Từ đầu đến giờ tốn năm chục tiền xăng, nếu mà nhầm, đừng trách cô!

Đang lúc cô miên man suy nghĩ, Phương Chí Bằng và Mã Hiểu Kỳ cũng dựng xe bước ngõ, hào hứng hỏi: "Đâu? Ở đây ?"

"Ủa? Sao thấy ai ?" Mã Hiểu Kỳ ngạc nhiên trong tiệm, sang Úc Mỹ Lan.

"Chắc bán hết ..." Úc Mỹ Lan gượng, .

"Hả? Nhanh thế? Không đến nỗi thế chứ!" Phương Chí Bằng thất vọng, nhưng vẫn bỏ cuộc, gọi trong: "Có ai ? Ông chủ? Mua hàng !"

Đào Đào đang bưng đĩa bánh cuộn da hổ qua cầu thang, vội thò đầu đáp: "Có đây ạ!"

Phương Chí Bằng tiếng ngó , ngạc nhiên một cô bé tóc b.í.m chạy từ phía tiệm , tay bưng một chiếc khay nướng inox lớn, to đến mức gần che kín mặt cô. Trong khay còn xếp vài cuộn bánh da hổ đặc biệt, trông như mới nướng xong cắt .

Đèn huỳnh quang dài trong tiệm tuy sáng lắm, nhưng Phương Chí Bằng vẫn để ý thấy mặt cắt của cuộn bánh da hổ , cắt hề vụn. Bên trong là lớp nhân tím dày, trông như khoai môn. Trên lớp khoai môn rải rác những vụn vàng lốm đốm, là vụn ruốc vụn trứng muối. Lớp vỏ ngoài nướng mềm mại, thấy thèm.

"Các chị mua gì ạ?" Cô bé trông sành sỏi, hỏi như quen. Vừa , cô đặt khay lên tủ kính, cúi kéo từ trong góc một cái ghế tre cao.

Cô nhanh nhẹn trèo lên, nhô cao hơn quầy một đoạn. Trèo lên xong, cô kéo theo một cái đầu nhỏ nữa từ bên cạnh.

Mọi lúc mới phát hiện trong tiệm vẫn , nhưng cũng là một đứa trẻ.

Đào Đào đưa tay kéo nhẹ gáy áo Úc Loan, khá là lớn lối cúi xuống dặn: "Khoai Môn, em ngẩng đầu lên một chút, thì cận thị sẽ biến thành Khoai Môn bốn mắt đấy."

Hồng Thế Văn vốn đeo kính cận dày: "..."

Mã Hiểu Kỳ suýt bật , vội nuốt xuống hỏi: "Bé , lớn nhà em ?"

"Đi ngoài ạ. Các chị mua gì cứ với em ạ." Đào Đào toe toét, đảo mắt một vòng, bỗng phát hiện một quen ở phía , cô đưa tay kéo cổ áo Úc Loan, chỉ Úc Mỹ Lan: "Khoai Môn, dì của em ?"

Úc Loan đang mải mê ghép hình, để ý gì đến bên ngoài, ngơ ngác Đào Đào kéo dậy, liếc một vòng mờ mịt, thấy Úc Mỹ Lan, nhưng chỉ dừng một chút, cúi xuống, nhanh chóng, sốt ruột gục xuống bàn.

Chưa ghép xong, gián đoạn, Úc Loan sốt ruột, ghép càng nhanh hơn.

Đào Đào cố tình thế. Cô thường xuyên tìm lúc thích hợp để cố tình gián đoạn Úc Loan, quen với việc ngắt quãng, sẽ còn thờ ơ với và sự vật xung quanh nữa. Cuộc sống quá nhiều bất ngờ, ai thể mãi mãi gián đoạn.

Điều cũng giúp dần nâng cao khả năng nhận thức về môi trường bên ngoài. Ví dụ như thấy lời Đào Đào, thực sự Úc Mỹ Lan một cái, dù thoáng qua, nhưng Đào Đào cũng vui vì sự đổi nhỏ .

Úc Mỹ Lan thì chẳng vui chút nào. Cô chẳng ưa đứa cháu ngoại Úc Loan . Dù trông như búp bê xinh xắn nhưng chẳng hề đáng yêu, lớn thế từng chủ động gọi cô một tiếng dì.

Hôm nay thế.

Cô bước tới một bước, định mắng Úc Loan vô lễ. kịp mở miệng, Phương Chí Bằng hứng thú lên tiếng: "Cái bánh cuộn da hổ trong đĩa bán ? Bao nhiêu tiền một miếng?"

Úc Mỹ Lan sững . Hả? Không đến mua bánh tart , hỏi về bánh cuộn da hổ?

Đào Đào cũng ngờ họ hỏi về bánh cuộn da hổ, cô liếc mắt.

Đương nhiên thể bảo đây là cô thử. Suy nghĩ một lát, cô như lớn: "Một miếng một đồng ạ, nhưng nếu mua ba miếng một chỉ hai đồng rưỡi thôi ạ, cả cuộn sáu miếng chỉ năm đồng thôi! Các chị bốn , mua cả cuộn sẽ lời hơn nhiều. Ăn hết cũng , bánh cuộn da hổ nhân khoai môn trứng muối nhà em kem, để lâu, mới lò, tươi mới. Nhà nào tủ lạnh thì để hai ba ngày, cũng để đến tối mai ạ."

Phương Chí Bằng mấy đều : "Em bé, em giỏi bán hàng thật đấy."

Trẻ con trông tiền giúp nhà hiếm, nhưng thể giới thiệu hàng hóa nhà một cách trôi chảy, lý lẽ rõ ràng, ăn lưu loát như thì hiếm. Mà giá cả cũng nhớ rõ ràng, hề lẫn lộn.

Đào Đào cong mắt : "Cảm ơn ạ. Vậy các chị mua ạ? Nếu các chị mua cắt sẵn, bên trong còn một cuộn nguyên, mua lẻ từng miếng cũng ạ."

Phương Chí Bằng ba bạn, cưỡi xe hơn hai tiếng đồng hồ đến đây cũng thấy đói, bèn : "Vậy lấy bốn miếng bánh cuộn da hổ , mỗi đứa một miếng nếm thử xem . Thực chúng đến mua bánh tart. Cái hộp giấy đựng bánh tart , là nhà em đúng ? Bánh tart vỏ xốp nghìn lớp nhà em còn ?"

"Bốn miếng bánh cuộn da hổ tính cho các chị ba đồng rưỡi ạ. Bánh tart Bồ Đào Nha vẫn còn, nhưng chỉ còn sáu cái cuối cùng." Đào Đào nhanh nhẹn gói bốn cuộn bánh da hổ cho họ , mở lớp vải màn che khay nướng trong tủ kính, "Cái cũng mới nướng lúc hơn năm giờ chiều nay, sắp bán hết ."

Mùa hè nhiều muỗi, tủ kính thời đều khe hở, để ruồi muỗi chui là hỏng, nên đều phủ vải. Giờ bánh nguội, mùi thơm còn đậm, nên Phương Chí Bằng ngoài cửa nhận , hóa đồ vật vẫn ngay mắt họ.

Hồng Thế Văn cầm miếng bánh cuộn da hổ mới lấy khỏi tủ lạnh, bất ngờ: "Ồ? Lạnh hả?"

Hình như bao giờ ăn bánh lạnh.

Đào Đào giải thích: "Tất nhiên . Bánh cuộn da hổ nướng xong cho tủ lạnh một lúc mới định hình . Nếu mang bán, cắt sẽ nát. Các chị cầm còn thấy lạnh là chứng tỏ em dối, đúng là mới đấy ạ. Nếu là nhiệt độ phòng, thì là để bên ngoài một lúc . nhà em loại kem, để lâu, để qua đêm cũng mùi lạ, chị cứ yên tâm!"

Hồng Thế Văn lúc mới bánh cuộn Thụy Sĩ tươi thì lạnh.

Mã Hiểu Kỳ cũng cầm một cái, tò mò ngắm nghía. Cái bánh cuộn da hổ nhân khoai môn quả thực trông tinh tế hơn nhiều so với bánh cuộn kem thông thường, giống như đồ trong một tiệm nhỏ sâu trong ngõ hẻm như thế . Nghe Đào Đào lời, cô càng thấy kinh ngạc: "Em bé , trông em nhỏ thế mà nhiều thật đấy."

Đào Đào ngẩng cao đầu: "Em sáu tuổi nhào bột bánh , gì khó ạ!"

Đang lúc Mã Hiểu Kỳ và Hồng Thế Văn chuyện với Đào Đào, Phương Chí Bằng c.ắ.n một miếng to cái bánh cuộn da hổ trong tay. Lớp vỏ da hổ bên ngoài mềm xốp, hòa cùng bánh bông lan thơm vị trứng, quyện với khoai môn nghiền mịn, thêm vị mặn nhẹ của trứng muối, c.ắ.n một miếng là sáng mắt, kịp nuốt khỏi phát tiếng kêu "u u" đầy lạ lùng.

Ngon quá.

Nhân khoai môn chỉ thơm mùi khoai, còn vị béo của sữa, hẳn là thêm một ít sữa tươi. Vị mát lạnh, ăn mùa hè chẳng thấy ngấy, béo ngậy như kem, nhưng vẫn đầy đủ hương vị, thơm ngon mềm mại ẩm ướt... Phương Chí Bằng vội nuốt xuống, lập tức gọi thêm: "Em bé, hai miếng bánh cuộn da hổ còn lấy nốt. Còn cả cuộn cắt hả? Lấy hết cho , lấy tất!"

Mắt Đào Đào sáng lên, đáp một tiếng, lạch bạch chạy lấy cả cuộn còn nguyên trong tủ lạnh , gói tính tiền mới nhớ để hỏi: "Vậy tính hai cuộn giá ưu đãi là mười đồng nhé ạ. Còn bánh tart Bồ Đào Nha lấy nữa ạ? Anh mua nhiều thế , sáu cái bánh tart em tính cho mười ba đồng, coi như tặng một cái, cảm ơn ủng hộ nhà em!"

tít mắt xong, mấy cuộn bánh da hổ trong tay cũng gói xong, cả cuộn nguyên và hai miếng lẻ đều cẩn thận đậy trong hộp nhựa, nhét hộp giấy quai xách, đưa sang.

Phương Chí Bằng Đào Đào nhanh nhẹn thế, thêm trông cô dễ thương, nhất là khi đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, nụ đó cho tan chảy, lòng mềm nhũn như bánh cuộn.

Cậu chút do dự móc ví: "Lấy hết lấy hết, sáu cái bánh tart gói luôn. Ủa? Trên tiền lẻ một đồng, trả em hai lăm luôn nhé, khỏi giảm giá. Em nhỏ thế mà ngoan quá, giúp nhà trông quầy bán hàng, thể bắt nạt trẻ con !"

"Cảm ơn ! Anh quá! Anh ăn thấy ngon thì nhớ thường xuyên ủng hộ nhé ạ!" Đào Đào càng vui hơn, gói bánh tart tiếc lời khen khách hàng.

Cô thích nhất mấy khách hàng trả giá còn mua nhiều!

Đây chẳng là thần tài đích thực là gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-18-ban-ra-tan-huyen.html.]

Hồng Thế Văn cũng bắt đầu ăn bánh cuộn da hổ, ngon đến nỗi kịp , giờ nuốt xuống mới kịp đáp: "Tiếc là thường xuyên đến , tụi sắp khai giảng, trường ở ngay huyện, xa tiệm em quá."

Mã Hiểu Kỳ cũng tiếc nuối gật đầu. Tiệm nhỏ trông cũ nát, nhưng trông khá sạch sẽ, đồ cũng ngon, tiếc là chỉ ăn vài , về trường ăn thức ăn như đồ của lợn.

Đáng ghét nhất là, căng tin trường họ còn do họ hàng xa của hiệu trưởng thầu, cả trường chỉ một nhà, chẳng còn lựa chọn. Trong căng tin mấy loại bánh mì bánh ngọt hàng đóng gói sẵn, chất đầy chất bảo quản và hút ẩm, ngấy ngầy, chẳng ngon chút nào.

Bánh mì bánh ngọt, vẫn loại tươi mới ăn ngon.

Giá như mấy loại bánh mì bên ngoài cũng thể mang trường thì mấy.

Cô thở dài, sang Úc Mỹ Lan cạnh, tay cầm bánh cuộn da hổ nhưng bỗng dưng im thin thít, khẽ hỏi: "Mỹ Lan, hồi nãy em bảo đồ nhà rể em dở lắm? Ngon thế còn gì! Không em kén ăn như thế đấy."

Úc Mỹ Lan: "..."

Cô oan uổng quá!

Cô trợn mắt như thấy ma cái bánh cuộn da hổ trong tay cô c.ắ.n mấy miếng. Làm bây giờ, cô cũng thấy ngon mà, còn cảm giác c.ắ.n một miếng là ngọt đến nỗi cả tháng cần ăn đường nữa!

Đây là rể cô ? Hay tiệm thuê thợ mới?

ngẩng đầu căn tiệm nhỏ đến nỗi bốn thành hàng cũng chật, cùng cánh cửa cuốn sỉn màu bong tróc... Thế mà cái tiệm cũ mèm tin nổi tiền thuê thợ.

Đào Đào thần tài sắp khai giảng, mặt cũng lộ vẻ tiếc nuối, khẽ thở dài. Huyện , quả là xa... Giờ internet vạn vật và chuyển phát nhanh tiện lợi như , ngay cả đường cao tốc cũng . Thị trấn Chương Khê tuy đường sắt, nhưng là đường sắt chở than hẹp cũ, chở khách .

Thế thì đành chịu.

Phương Chí Bằng mấy mua bánh tart, trả tiền xong cũng chuẩn rời .

lúc , Úc Loan vốn mải ghép hình màng đến chuyện bên ngoài, từ lúc nào dậy, bỗng lạch bạch chạy nhà.

Đào Đào đầu xuống đất, ồ, ghép hình ghép xong , thế thì đúng . Cô , lâu lạch bạch chạy , tay cầm một mảnh giấy nhỏ, chẳng gì, chỉ đưa tay nhỏ đưa về phía cô.

Cô cúi đầu xem, hóa là tấm danh đơn giản in điện thoại và địa chỉ nhà.

Tấm danh là hồi áp phích quảng cáo bánh tart Bồ Đào Nha, tiện thể luôn. Rất đơn giản, nền trắng, in tên tiệm, địa chỉ và điện thoại bàn nhà. Làm để tiện cho khách đặt bánh tart lượng lớn, còn đưa cho bác cả một hộp, bên đó nhiều khách hàng lớn, phòng khi cần.

Trước đây trong nhà thậm chí còn chẳng tấm danh nào.

hiểu: "Em lấy cái gì?"

Úc Loan ngẩng đầu, Đào Đào ghế, đôi mắt to sáng long lanh ánh đèn huỳnh quang trần: "Điện thoại, bánh tart thể tự xe buýt."

Bánh tart xe buýt? Đào Đào chợt bừng tỉnh! ! Sao cô quên mất, thời chuyển phát nhanh, nhưng một hình thức "chuyển phát xe khách" nguyên thủy và đơn giản nhất!

Thời , các tuyến xe khách liên huyện đều nhân viên bán vé. Để thu hút khách, chỉ dừng ở các bến xe của từng thị trấn, mà dọc đường còn dừng ở các ngã tư đông đúc, cổng trường. Lâu dần, tài xế và nhân viên bán vé đều chỗ nào lên xuống khách nhiều, sẽ dừng lâu hơn ở mấy điểm đó để đợi khách.

Về , chỉ đón khách, mà thường gửi vài ba hào, một hai đồng phí vận chuyển, nhờ tài xế chuyển đồ đến một điểm đón khách nào đó, ví dụ như rau củ quả, trứng gà quê, quần áo hàng hóa, thậm chí gửi thư khẩn cũng bưu điện mà thà nhờ tài xế xe khách mang .

Chỉ cần với nhân viên bán vé tên nhận và địa điểm, báo một tiếng cho nhận , bảo họ đến ở ngã tư quen thuộc đợi là , rẻ hơn nhiều so với thuê xe tải riêng.

Thế là xe khách liên huyện dần biến thành trạm trung chuyển hàng hóa di động.

Đào Đào hiểu ngay ý của Úc Loan, sung sướng xoa đầu : "Khoai Môn, giỏi lắm!" Nói hào hứng chạy ngoài.

Vừa chạy gọi lanh lảnh: "Chị ơi! Cô Mỹ Lan ơi! Mấy chị đợi với ạ!"

Úc Mỹ Lan theo Phương Chí Bằng mấy bước đến đầu ngõ.

Nghe thấy tiếng gọi "cô Mỹ Lan" từ phía , cô sững .

Mấy tiếng "cô" đó gọi cô sởn da gà. Thấy Đào Đào như một mũi tên, vút một cái đuổi kịp, mặt cô đỏ bừng tức giận hỏi: "Này! Em... Em gọi bọn họ là chị, đến lượt cô với cô! mới lớn bao nhiêu tuổi mà em gọi là cô!"

Đào Đào cũng ấm ức: "Cháu gọi cô là cô, chẳng sai thế hệ ?"

Dì Úc là kế của cô, chẳng lẽ cô gọi dì là chị ?

Úc Mỹ Lan nghẹn họng.

Phương Chí Bằng ba cố nhịn một lát, nhịn nổi, phá lên.

Úc Mỹ Lan tức giậm chân, suýt .

Đào Đào cũng chẳng kịp an ủi, kiếm tiền quan trọng hơn!

Cô vội đưa danh cho Phương Chí Bằng: "Anh trai, điện thoại nhà em. Nếu chị còn ăn bánh tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ nhà em, các loại bánh mì khác, mà tiện đến thì thể gọi điện đặt hàng! Em thể gửi xe khách bến xe, chuyển đến tận cổng trường, hoặc ngã tư gần nhà chị đều . Anh chị xem chỗ nào tiện lấy, cho em địa chỉ, xe khách chạy lên huyện cũng chỉ hơn hai tiếng, đồ ăn chắc chắn hỏng!"

Phương Chí Bằng mấy cũng sáng mắt: " nhỉ, nãy nghĩ ."

Đám học sinh tiền nhà xe máy, xe , chẳng bao giờ xe khách, nhưng cũng từng thể gửi đồ, giờ Đào Đào cũng thấy khả thi.

Đào Đào thêm: "Mấy loại như bánh tart cũng nhẹ, chiếm ít chỗ, gửi xe khách tiền cước chắc chỉ thêm năm hào thôi. Lúc đó em sẽ đóng trong thùng một chai nước đá, lẽ đến tay vẫn còn mát lạnh!"

Đông một chai nước đá để bảo quản cũng tiện, nhà cô tủ đá.

"Vậy đặt ngay với em! Lần gửi đến bến xe là , ừm... lấy ba cuộn bánh da hổ, hai hộp bánh tart mười hai cái. Ngày mai em xong gửi thì gọi cho một cuộc, tính đúng giờ bảo bến xe lấy."

Phương Chí Bằng cất danh , vắt cặp sách ngực, tính bảy mươi bảy đồng, lấy sổ tay điện thoại bàn ở nhà, xé đưa cho cô: "Tiền cước hai đồng đủ ? Nếu đủ mua em với , ."

Vị bánh đúng là ngon, nhất định sẽ mua , dù thì nhà cũng nhất định mua. Nhà đông , ông bà, bác, chú, thím, mấy đứa cháu nhỏ đều ở chung. Vốn định mua nhiều bánh tart , mấy đứa cháu nhỏ quấy quá, đứa nào cũng bảo ăn đủ, mua thêm mới đủ chia. Không ngờ hôm nay chỉ còn sáu cái, giờ cơ hội đặt càng .

Ngày mai mới lò gửi , chắc chắn tươi ngon hơn.

"Đủ ạ đủ ! Anh yên tâm, ngày mai em bảo bố em đơn hàng của , đảm bảo tươi ngon." Đào Đào nhận tiền, phấn khởi đến mức nhảy cẫng. Cô ven đường họ , nhiệt tình vẫy tay:

"Anh chị và cô Mỹ Lan tạm biệt ạ!"

Mọi đều vui vẻ vẫy : "Tạm biệt nhé!"

Đứa bé trông vẻ giỏi giang ghê.

Chỉ Úc Mỹ Lan lưng Mã Hiểu Kỳ, đầu gầm lên: "Đừng gọi là cô!"

"Vâng ạ, cô Mỹ Lan!"

"Đã bảo đừng gọi mà!!" Gió đưa tiếng gầm gừ xa dần của Úc Mỹ Lan về phía Đào Đào.

Đào Đào híp mắt vẫy tay cuối về.

Tiễn họ , nhiệm vụ bán bánh tart tối nay của Đào Đào vượt mức, đồng thời bán luôn cả bánh cuộn da hổ! Cô sáng mắt chạy về tiệm, Úc Loan đang ghé quầy, như một chú rùa nhỏ vươn cổ đợi cô, vẻ mặt đặc biệt căng thẳng, dường như sợ cô .

Đào Đào vui sướng khó kìm, lao đến ôm chầm Úc Loan, hai tay nắn nắn hai bên má , còn hôn một cái thật kêu lên trán , nắm vai lắc mạnh tới lui đầy phấn khích: "Nhờ ý kiến của em mà tối nay kiếm cả trăm đồng đấy Khoai Môn ơi! Cả trăm đồng đấy! Ngay cả bánh cuộn da hổ cũng bán hết sạch!"

Từ nay trở thể mở rộng kinh doanh lên tận huyện , tuyệt quá!

Úc Loan lắc tới lui hoa cả mắt, dám động đậy.

"À đúng , em trông tiệm thêm lát nữa nhé, chị thêm một cuộn."

Mừng vui hồi lâu, Đào Đào mới buông , nhảy chân sáo hát trong bếp, ghi công thức chuẩn xác. Cô cần để một mẫu cho Đào Quảng Chí nếm thử, ngày mai cô học, Đào Quảng Chí công thức, mẫu, thể y theo mà đơn hàng của Phương Chí Bằng, hỏng việc!

Rất lâu , cả căn nhà vẫn vọng tiếng Đào Đào hát nghêu ngao "Là la là la... cúc họa mi là chiếc côn của , bồ công là điệu nhạc ru bên gối ", cùng tiếng lách cách bánh, Úc Loan cuối cùng mới động đậy, ngơ ngác đưa tay sờ lên trán.

Bố c.h.ế.t , bà nội bảo chổi, vì ngoan chạy ven đường, bố thấy mới xuống xe, chiếc xe tải chở than đằng tông c.h.ế.t. Mẹ bảo liên quan đến , bố xuống xe chỉ để hút thuốc, rõ ràng là đồng nghiệp xe lái xe trong đêm say và đường trơn, tại . Chú nhỏ bảo nên sinh , hại cả nhà tan nát. Mẹ bảo sợ, ai cần con, thì cần con.

Trước đây, một nuôi kiếm tiền cũng khó khăn.

Về , ít khi chủ động ôm hôn .

Mẹ quá mệt , còn sức.

Mẹ còn bảo, đừng học theo dì, dì chiều hư , nên thể thế, lời, quy củ, tự lập.

Cậu hiểu mấy từ đó nghĩa là gì.

đúng.

Mẹ vất vả lắm, mau lớn.

giờ chị , chị vẫn sẵn lòng ôm và hôn , chị còn em trai .

Úc Loan cúi mắt, mỉm e thẹn.

Cậu cũng thấy chị thật tuyệt.

 

*

Tầm chín giờ tối, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cuối cùng cũng nhảy nhót đầy mồ hôi trở về.

Đào Quảng Chí nhà hào hứng kêu: "Ối, Bồ Đào , con thể ngờ , bố mang bánh tart bán cực chạy, đầy vài phút bán sạch, hề ảnh hưởng đến chuyện nhảy... Hả? Người ? Cái gì thế ?"

Trên bàn ăn bày một cuộn bánh da hổ trông đặc biệt, ông kịp xem kỹ, thấy bên cạnh một tờ giấy, tờ giấy còn đè một xấp tiền, tờ mười, hai chục, năm chục đều !

Úc Mỹ Trân cầm tiền lên tính, cũng kinh ngạc há hốc mồm, hơn một trăm đồng!

Đào Quảng Chí càng kinh ngạc hơn cầm tờ giấy đầy chữ lên xem, đó là nét chữ non nớt của Đào Đào, lẫn lộn cả bính âm. Ông khó khăn : khách hàng ngày mai cần ba cuộn bánh da hổ khoai môn, hai mươi bốn cái bánh tart Bồ Đào Nha, gửi xe khách bến xe huyện, điện thoại: 6361771.

Dưới đó : Cách bánh cuộn da hổ khoai môn.

...

Ông lướt một hồi đến cuối, còn thấy một câu: "Bố yêu quý, tối nay con học tivi một món bánh cuộn da hổ khoai môn siêu ngon. Mấy chị đến mua bánh tart thấy ngon quá nên tiện mua luôn , còn hào phóng đặt nhiều nữa ạ. Con và Khoai Môn mai còn học, ngủ nhé, bố nhớ dậy sớm đơn hàng , cần lúc sáng ạ, cố lên!"

Đào Quảng Chí xong, cũng lảo đảo.

Cái gì cái gì... Thế nào, ông chẳng qua nhảy một lát thôi mà? Sao Đào Đào món bánh cuộn da hổ khoai môn! Còn nhận ngay một đơn hàng lớn! Lại còn gửi xe khách lên tận huyện??

Sau chẳng sẽ thường xuyên từ huyện gọi điện đặt hàng ?

Chẳng lượng bánh mỗi ngày tăng gấp đôi ?

Đào Quảng Chí thậm chí còn tâm trí để nghĩ đến chuyện con gái mới phụ bánh tart nửa tháng mà càng giỏi hơn. Dù ông chấp nhận con gái là thiên tài, nhưng tài năng của thiên tài kinh đến thế ?

Ông cầm tờ giấy, lao lòng Úc Mỹ Trân, nước mắt nước mũi chan chòa kêu gào:

"Sao thế chứ..."

"Anh là bố con bé mà, con lừa nó nuôi !"

 

Loading...