THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 19: Nhật ký học sinh tiểu học

Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:51:47
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nghỉ việc, Đào Quảng Chí thực còn một cơ hội việc thể tranh thủ.

 

Anh cả Đào Quảng Phát nhờ giới thiệu, đưa Đào Quảng Chí bếp ăn của nhà máy nước khoáng huyện đầu bếp chuyên các loại bánh bao, bánh màn thầu, bánh cuốn. Dù là vị trí trong bếp ăn, nhưng cũng là công việc nhà nước, phụ cấp đều như công nhân chính thức.

 

Nghe bếp ăn cũng khá béo bở.

 

Đào Quảng Chí dậy từ bốn năm giờ sáng để việc, liền sợ mà từ chối, thà lấy tiền mua thâm niên mở một tiệm bánh nhỏ, thích bao nhiêu thì , như còn thoải mái hơn.

 

Ông nghĩ đến chuyện giàu, cũng lãnh đạo, như mệt lắm! Ông chỉ dùng đôi tay của , kiếm tiền, đủ ăn đủ uống, đủ nuôi sống cả nhà là .

 

Không ngờ, mới mở tiệm, giờ chẳng khác gì !

 

Dậy từ năm giờ sáng, Đào Quảng Chí rơi lệ trong lòng cần mẫn cuốn bánh da hổ như bay.

 

Dù miệng than thở mãi, nhưng đến sáu giờ bốn mươi Úc Mỹ Trân dậy phụ bữa sáng, trong bếp ngập tràn hương thơm nóng hổi của bánh tart và khoai môn. Lò nướng bốn tầng lớn, tầng nào cũng đang nướng bánh tart , ong ong hoạt động. Ngay cả lò nướng nhỏ bếp gas cũng đang nướng hai cuộn bánh da hổ cuối cùng.

 

Chỉ trong một tiếng rưỡi, Đào Quảng Chí như một con la năng lượng nguyên t.ử vận hành hết công suất, xen kẽ cả hai bên, cuốn tám cuộn bánh da hổ khoai môn cho tủ lạnh, còn nướng tám chục cái bánh tart .

 

Úc Mỹ Trân chải tóc xong, ngáp mở nồi cơm điện , sững .

 

Trong nồi, một nồi cháo trắng sôi sùng sục, vẻ sắp chín. Bên cạnh bếp, đĩa nhỏ xếp bốn quả trứng muối bổ đôi đang chảy dầu. Vì bánh da hổ cũng cần lòng đỏ trứng muối, Đào Quảng Chí tiện thể hấp thêm mấy quả, để ăn với cháo.

 

Trước đây ông trong nhà máy, dây chuyền nhanh nhẹn, đều là rèn luyện từ đó.

 

Úc Mỹ Trân cửa bếp, nhất thời chẳng việc gì , đành xoay : "Quảng Chí, em... ngoài mua hai cây quẩy về ăn cháo nhé."

 

Đào Quảng Chí đang canh hai lò, bận kịp đáp, chỉ gật đầu "ừ" một tiếng.

 

Đã dậy sớm, ông nhất định sẽ chỉ đơn hàng huyện, thêm phiền phức! Đã nướng thì nướng luôn cả lượng bánh cả ngày từ sáng sớm. Bánh cuộn khoai môn thể bày từng hai cuộn một bán, còn để tủ lạnh, thứ để lạnh cũng ảnh hưởng đến vị. Bánh tart bày bán cả ngày cũng hỏng.

 

Chiều ông sẽ nghỉ ngơi, Đào Quảng Chí tự an ủi.

 

Úc Mỹ Trân chẳng mấy chốc về, kim đồng hồ chỉ bảy giờ. Bà để quẩy cạnh bếp, vội vã lên lầu gọi hai đứa nhỏ dậy đ.á.n.h răng ăn sáng. Những ngày qua, bà và Đào Đào tự nhiên cũng hòa hợp hơn một chút. Tuy Đào Đào vẫn gọi bà là dì, thỉnh thoảng vẫn chút lúng túng né tránh sự quan tâm của bà, nhưng bà cũng hài lòng.

 

Có lẽ chính vì thái độ của Đào Đào với bà dịu xuống, nên hôm qua bà mới thốt lời đề nghị đưa bánh tart vũ trường bán. Nói xong trong lòng bà cũng hối hận, ngờ Đào Đào đầu tiên ủng hộ lời của bà.

 

Lúc đó, mắt Đào Đào, bà bỗng cảm giác kỳ lạ rằng cô bé dường như hiểu điều bà mong , dù cô bé vẫn còn là một đứa trẻ.

 

Úc Mỹ Trân lên lầu hết gõ cửa phòng Đào Đào: "Bồ Đào, dậy con!"

 

Đương nhiên chẳng ai đáp. Gọi Úc Loan và Đào Đào dậy cũng là một việc tốn sức, vì gọi dậy nổi. Bà đành lao phòng đối diện, lôi Úc Loan khỏi chăn, trùm bộ đồng phục lên đầu : "Tự mặc con, nhanh lên." Rồi chạy sang phòng đối diện, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Đào Đào, thấy cô cũng đang ngủ ngon lành, xông lôi cô khỏi chăn, trùm luôn bộ đồng phục lên đầu cô.

 

Sau đó, Úc Mỹ Trân hối hả chạy lên sân thượng lấy đôi giày vải thể thao Hồi Lực phơi khô. Hôm nay trường giờ thể dục, xuống hai bên, ối giời, hai đứa giường mặc quần áo mặc nửa chừng ngủ gật!

 

"Nhanh lên nhanh lên, muộn mất!" Úc Mỹ Trân vất vả lắm mới mặc chỉnh tề cho hai chị em mắt còn mở nổi, đưa cả nhà vệ sinh, bóp kem đ.á.n.h răng, mỗi đứa dúi một bàn chải.

 

Nhìn đồng hồ, gần bảy rưỡi!

 

Bà lau mồ hôi.

 

Ôi trời, chỉ thức dậy thôi mất nửa tiếng.

 

Đào Đào gương, bàn chải ngậm trong miệng, mắt lim dim, như vẫn còn trong giấc mơ, cho đến khi đ.á.n.h răng mơ màng c.ắ.n trúng lưỡi, tê cả mấy cái, suýt nuốt cả bọt bụng, mới tỉnh táo hơn một chút.

 

Giờ cô mới phát hiện nhược điểm thứ hai của việc trọng sinh: những học hơn chục năm, mà còn dậy sớm hơn chục năm! Giờ tiểu học còn đỡ, lên cấp 2 cấp 3 còn học sớm hơn nữa.

 

Không vì giờ thể là trẻ con, sáng dậy thực sự vất vả, buồn ngủ đến mức mi mắt như dính keo, mở nổi, dù mở cũng như hồn lìa khỏi xác, đầu óc nghĩ gì, ăn sáng cũng suýt chui đầu bát.

 

thấy Úc Loan cũng mắt thao láo, cầu thang giày, mới một chiếc ngửa đầu , ôm lan can ngủ mất, cô liền thông cảm. Đi giày xong, cũng dựa vai Úc Loan nhắm mắt.

 

Hai đứa trẻ sát vai cầu thang, một đứa ôm lan can, một đứa tựa đứa , dù ánh nắng xuyên qua tiệm, chiếu thẳng mặt, vẫn thể ngủ tiếp.

 

Úc Mỹ Trân thấy chỉ bất lực thở dài. Chỉ dọn bát đũa một lát, hai đứa ngủ tiếp! Mùa hè còn chẳng dậy nổi, mùa đông thế nào?

 

Giờ bà bắt đầu lo nghĩ.

 

Suy nghĩ một lát, bà lặng lẽ lên lầu lấy hộp thiếc nhỏ đựng dầu gió nhãn Hổ, mở nắp, bới một miếng lớn, bôi mũi hai đứa. Mùi dầu gió thực sự kỳ diệu, cay nồng xộc thẳng lên mũi, đồng thời mát lạnh và công rát, hít một , mùi long não bạc hà nồng nặc từ mũi bay thẳng lên đỉnh đầu.

 

Đào Đào và Úc Loan lập tức trợn tròn mắt.

 

Bà cũng lãng phí, tiện thể bôi lên tay và chân hai đứa.

 

Mùa hè muỗi độc lắm, đốt một cái là bầm tím, ngứa ngáy, gãi trầy còn để sẹo. Mùa hè nào, chân trẻ con ngoài đường cũng đầy vết muỗi đốt, nhưng mặc quần áo ngắn thì nóng.

 

Chỉ đành phòng ngừa thế , mà dầu gió Hổ trị muỗi hiệu quả.

 

Hai đứa thơm phức mùi dầu gió, thể tỏa trong bán kính ba mét, chuẩn học.

 

Đào Đào đeo cặp sách lên, chợt nhớ đến chuyện hôm qua, vội chạy bếp.

 

Dù mới hơn bảy giờ, nhưng ánh nắng chiếu thẳng qua cửa sổ bếp, chiếu lên những dãy bánh tart bày bàn inox. Bánh cuộn da hổ khoai môn cũng cắt xong hai cuộn, từng miếng, tròn trịa, ánh nắng mùa hè rực rỡ chiếu , màu tím và lớp da hổ càng thêm .

 

Đào Quảng Chí chuẩn mở tiệm, bánh đặt cho Phương Chí Bằng gói xong, xếp từng hộp thùng xốp, trong thùng lót nhiều báo cũ giảm xóc, để thêm hai chai nước đá, dán địa chỉ và điện thoại.

 

"Sao nào? Bố vẫn đáng tin cậy đấy chứ? Dậy sớm bao nhiêu thế , còn sáu cuộn trong tủ lạnh." Đào Quảng Chí tự hào ngẩng cao cằm, ai cũng bảo ông lười, nhưng ông chỉ quá mệt. Làm thật, ông chẳng thua ai!

 

Nhà máy thực phẩm Hoan Hoan là ông tự thi đỗ !

 

Trong lòng Đào Đào vô cùng bất ngờ, ngày xưa hồi nhỏ thấy bố cô bé khả năng chép ghê thế nhỉ? Hôm nay mới đầu, bố cô bé dựa theo công thức cô , một sáng tám cuộn, hàng ! Quan trọng nhất là động tác nhanh nhẹn, từ sớm xong xuôi.

 

"Giỏi quá bố ơi! Bố nhanh ! Sao con bố tài giỏi thế nhỉ? Chăm chỉ, tỉ mỉ, tay nghề giỏi, xem công thức một , mấy đầu bếp nhà hàng lớn ngoài cũng chẳng giỏi bằng bố. Bố ơi, bố sinh là để bánh mà!" Cô tiếc lời, giơ ngón tay cái, tán dương ngớt, còn nịnh nọt nhón chân lên bóp vai cho ông.

 

"Ối, , với bố chỉ là chuyện nhỏ." Đào Quảng Chí đắc ý, miệng giả vờ nhẹ tênh, nhưng nếu cái đuôi, chắc vẫy tưng bừng.

 

Úc Mỹ Trân bên cạnh bụm miệng , giờ cứng miệng thế, hôm qua ai tờ giấy Đào Đào bảo dậy sớm bánh cuộn da hổ mà rơi cả nước mắt!

 

Đào Quảng Chí nhớ hôm qua than thở thế nào, con gái dỗ ngọt, lòng sung sướng khôn tả, hí hửng nghĩ: Đấy, gừng càng già càng cay!

 

Làm thử bánh cuộn da hổ khoai môn , ông thấy cô đơn giản hơn bánh tart nhiều, cũng ngạc nhiên vì Đào Đào . Trước đó ai dạy mà cô bánh tart Bồ Đào Nha phức tạp hơn. Lần bánh cuộn da hổ khoai môn cũng là lẽ thường, dù con gái ông cũng là thiên tài bánh!

 

"Bồ Đào , xong ? Tớ đợi cùng ."

 

lúc Đào Đào đang bóp vai, Đào Quảng Chí đang sướng phát rồ, cánh cửa cuốn kéo hết lên, bỗng thò cái đầu tròn vo của Nhiêu Lệ Lệ.

 

"Xong !" Đào Đào vội đầu đáp.

 

"Hử?" Nhiêu Lệ Lệ hít hít mũi, hít một thật sâu: "Nhà thơm mùi khoai quá! Tớ ngửi mà đói lắm. Bồ Đào, tớ mua đồ ăn sáng , đợi cửa tiệm tạp hóa nhé! Cậu nhanh lên!"

 

"Ừ, , tớ ngay." Đào Đào vẫy tay với Nhiêu Lệ Lệ, đột nhiên tay khựng , liếc mắt, sang bố cô bé, nở một nụ bí hiểm: "Bố ..."

 

"Là... gì thế?"

 

Đào Quảng Chí bỗng thấy rợn , mà sống lưng dựng tóc gáy.

 

"Bố ơi, cắt cho con một cuộn bánh da hổ gói , con mang đến trường cho bạn ăn ." Đào Đào một cách đương nhiên: "Tụi Lệ Lệ kịp ăn sáng, ăn trứng thôi. Một buổi sáng lận đó, con mang vài miếng cho bạn, giờ chơi ăn bữa điểm tâm."

 

Đào Quảng Chí "ồ" một tiếng, mang đến cho bạn bè ăn thì cũng chẳng , đúng, đang tuổi ăn tuổi lớn, trẻ con đói mà... ông thấy gì đó nhỉ?

 

Tiếc là óc ông kịp, Đào Đào giục: "Bố, nhanh lên, con sắp muộn ."

 

!" Ông vội một cuộn, xếp hộp, đựng túi nilon đỏ cho cô xách .

 

Vèo vèo, Đào Đào gọi Úc Loan đang ngoan ngoãn ở cầu thang đợi cô, lao khỏi nhà trong tiếng Đào Quảng Chí gọi với: "Đi chậm thôi! Qua đường cẩn thận, trông em kỹ !" Về , Đào Quảng Chí thường xuyên mắt rưng rưng, bất giác nhớ buổi sáng tưởng chừng bình thường mà hề bình thường , vì... từ đó, cuộc sống nhàn hạ của ông bao giờ trở nữa.

 

*

 

Hôm nay vẫn là một ngày nắng gắt, bóng của các tòa nhà hai bên đường phố Thắng Lợi đổ bóng xiên xuống đường, nhưng bóng cây xoài ven đường đủ rộng, vài bước chạy qua một đoạn nắng. Đào Đào xách túi nilon, dắt Úc Loan, khỏi nhà bao lâu chảy mồ hôi, chỉ thể chọn những bóng cây râm mát, lúc lúc chạy.

 

Chẳng mấy chốc đến cửa tiệm tạp hóa.

 

Nhiêu Lệ Lệ đang bệ xi măng ăn trứng và bánh bao xá xíu.

 

Trương Gia Minh cầm quai cặp sách, cạnh đợi cô bé ăn vội.

 

Cậu ăn . Mẹ năm rưỡi dậy nấu bữa sáng cho , ngoài cuối tuần gấp rút học đàn piano , ngày nào cũng ăn ở nhà, cả bữa trưa. Mẹ bảo dầu ăn ở bếp trường , đồ ăn sạch, trứng thì là trứng công nghiệp. Tóm , trong mắt , bên ngoài chẳng , chỉ đồ nhà .

 

thực sự thèm như Nhiêu Lệ Lệ và Đào Đào buổi trưa ăn ở trường. Hai đứa góp tiền mua cơm, một đứa mua món , một đứa mua món , ăn chung, thành mỗi đứa buổi trưa ăn năm sáu món khác , thỉnh thoảng còn đùi gà rán, mì xào, món ở nhà ăn. Mỗi các cô kể buổi trưa ăn gì ngon, Trương Gia Minh đều thèm nhỏ dãi.

 

Thấy Đào Đào và Úc Loan đến, vẫy tay chào, thấy Đào Đào còn xách theo cái túi nilon đỏ, trong túi hình như một hộp đựng cái gì đó.

 

"Cậu mang gì thế? Hôm nay mỹ thuật mà?" Trương Gia Minh tưởng cô mang hộp bút màu nước, tò mò hỏi: "Bố mua cho bút màu sáu tư màu ?"

 

Cậu thực thích vẽ, cứ nài bố mua cho bút màu nhiều màu hơn, nhưng bố nhất quyết chịu, bảo đừng đặt tâm trí mấy thứ vô bổ đó.

 

Nghĩ đến chuyện , buồn.

 

buồn cũng vô ích, bố hình như chẳng quan tâm vui .

 

Trương Gia Minh khẽ cúi mắt.

 

Đào Đào lắc đầu: "Không , tớ mua cái đó gì. Tớ mang một hộp bánh cuộn da hổ khoai môn nhà tớ mới , lúc chơi giờ thể dục, chúng ăn chung nhé!"

 

Mắt Nhiêu Lệ Lệ lập tức sáng bừng: "Ồ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-19-nhat-ky-hoc-sinh-tieu-hoc.html.]

Trương Gia Minh cũng quên béng nỗi buồn, ngẩng đầu lên: "Thật ?"

 

Trẻ con dễ vui, đồ ăn, cả hai lập tức thấy học cũng sức lực hơn!

 

"Bánh cuộn da hổ vị khoai môn? Tớ ăn vị bao giờ!" Nhiêu Lệ Lệ là tín đồ đồ ngọt, các loại bánh cuộn Thụy Sĩ bán ngoài thị trường, vị nào cô cũng ăn qua. Cô thích nhất vị cam và vị socola. Giờ vị mới, cô thực sự ngứa ngáy khó chịu. Chẳng trách nãy ở nhà Đào Đào cô ngửi thấy mùi khoai thơm thế.

 

Hóa bánh cuộn da hổ khoai môn, ngửi thấy thơm thế, chắc chắn ngon!

 

Suốt đường, cô hỏi Đào Đào mang mấy cái, nhà cô bán bao nhiêu một cái. Chưa đến trường, cô quyết định , chiều tan học nhất định mang tiền sang nhà Đào Đào mua!

 

Đào Đào trả lời đủ câu hỏi của Lệ Lệ. Cô thực quảng bá bánh mì nhà đến trường. Nhà cô vị trí , trang trí như trang trí, mặt tiền nhỏ hẹp, biển hiệu cũ kỹ, trông quá tầm thường. Sau khi trả hết nợ cho bác cả, dành dụm thêm tiền, nhất định sửa sang thật .

 

Vì vị trí khó tìm, mặt tiền xập xệ, bánh tart Bồ Đào Nha đây dù bán cũng một thời gian, nhưng mở rộng thị trường. Người đến mua vẫn là hàng xóm, cư dân quanh phố Thắng Lợi, tận dụng nguồn tài nguyên như trường học gần đấy.

 

Trường cách nhà năm phút bộ. đường mải chuyện, bốn đứa lớp suýt nữa thì trễ giờ học. Thầy giáo dạy Ngữ Văn Lạc Gia Vinh trong lớp, đang dẫn các bạn đến sớm bài học đầu tiên.

 

Lạc Gia Vinh thấy tiếng động ở cửa, , bốn đứa trẻ với vẻ khá nghiêm khắc qua cặp kính gọng đen.

 

Dưới cái của thầy giáo, bốn đứa vội rụt cổ cúi chạy về chỗ, lúi húi lấy sách , dám gì thêm.

 

Chương trình lớp hai với Đào Đào trở nên đơn giản. Phần bính âm và chữ cơ bản học hết năm lớp một. Lớp hai bắt đầu học cấu trúc chữ Hán, dạy cách tra từ điển theo thứ tự, các bài bắt đầu học thuộc lòng, còn học thuộc thơ cổ, một đoạn văn ngắn theo tranh, và các câu hỏi trắc nghiệm hiểu ngắn gọn.

 

Với Đào Đào, tất cả đều thành vấn đề. Đây là đầu tiên cô hứng thú đến trong giờ học. Trước đây học đối với cô thực sự vất vả, giờ trải nghiệm thật mới mẻ... Hóa cảm giác học giỏi là thế ? Thầy giáo dạy gì hiểu nấy, đầu óc như rửa sạch, gì cũng rõ ràng, học gì cũng nhớ lâu.

 

Ngược , Úc Loan bên cạnh mơ hồ.

 

Cậu học trường Lệ Phố đây sắp đóng cửa, lớp một chỉ học qua bính âm và mấy chữ đơn giản nhất, còn những thứ khác thì chẳng học gì. trường trung tâm bắt đầu dạy chữ hình thanh, cách kết hợp giới từ, và các từ loại AABB, ABAB..., hiểu.

 

Không hiểu, liền bắt đầu ngẩng đầu quạt trần.

 

Mùa hè nóng nực, quạt trần sáng sớm bật mức lớn. Cánh quạt nhanh tạo những đường vòng cung bóng loáng, như tà váy múa, như những gợn sóng mưa rào, mê hồn.

 

Cậu chăm chú những đường nét khiến hoa mắt , trong chuyển động tròn lặp lặp đẽ, nỗi lo lắng và bất an khi đến trường mới cũng vơi nhiều.

 

Trước đây thể như cả tiết học.

 

mới vài phút, một bàn tay của Đào Đào từ bên cạnh đưa sang, ấn nhẹ một cái gáy , mạnh mẽ ấn đầu xuống: "Học cho ngoan, giảng , đừng quạt."

 

Úc Loan sững .

 

Bàn tay Đào Đào rút .

 

Cậu chớp mắt, bảng đen, Đào Đào, cuối cùng vẫn lời chị, nhịn cơn thèm cánh quạt, dời mắt lên bảng đen.

 

Rồi từ từ lên đỉnh đầu cô giáo.

 

Thầy Lạc... một sợi tóc dựng lên, trông như ăng-ten .

 

Lạc Gia Vinh đang ba chữ "thanh", "tình", "tịnh" hôm nay. Thầy cao, nhưng khuôn mặt búp bê trông trẻ, quả thực khá trẻ, mới hai mươi tám tuổi. Tuy nhiên học sinh thích thầy lắm, vì thầy quá thích hỏi.

 

"Được , ba chữ , thầy mới giảng xong. Bây giờ thầy sẽ gọi một bạn trả lời, ba chữ khác ở chỗ nào? Thầy nhớ lớp một bạn mới chuyển đến, ? Bạn Úc Loan, mời em lên trả lời câu hỏi ."

 

Đến phần gọi tên hỏi bài kiểu "Diêm Vương chỉ điểm" , lớp vốn đang ồn ào chuyện riêng lập tức im phăng phắc, mấy cái đầu nhỏ xung quanh đều sang Úc Loan với vẻ thương hại.

 

Úc Loan bình tĩnh, vì vẫn đang ngẩn ngơ.

 

"Úc Loan? Bạn Úc Loan?"

 

Dưới bàn, Đào Đào lấy đầu gối đụng nhẹ chân Úc Loan.

 

Cậu phản ứng.

 

Cô sốt ruột quá, đẩy tay , cúi xuống, môi kề mặt bàn, khẽ gọi: "Thầy giáo gọi em kìa! Đứng dậy mau!"

 

Úc Loan lúc mới mơ màng dậy, nhưng chẳng gì, còn vô tội cúi xuống Đào Đào. Đào Đào trả lời, hạ giọng gấp gáp:

 

"Bộ thủ, bộ thủ, bộ thủ..."

 

Vai? Vai gì cơ?

 

Úc Loan rõ, vẫn hiểu, rụt rè ngước thầy Lạc đang đầy kỳ vọng và khích lệ ... và sợi tóc dựng đầu đang tung bay gió, ngây .

 

Lạc Gia Vinh: "?"

 

Đào Đào đành giơ tay giành lớn: "Thưa thầy, con ạ, là bộ thủ khác ạ!"

 

"Ừm... Đào Đào trả lời . Đầu năm học, thái độ của con nghiêm túc, cần giữ vững nhé. Úc Loan xuống , em cũng nhanh chóng thích nghi với tập thể mới , theo kịp tiến độ của các bạn nhé." Lạc Gia Vinh mới vẫy tay cho xuống, tiếp tục giảng bài.

 

Đào Đào kéo về, lo lắng .

 

Úc Loan khi nhận sai, sợ hãi cúi đầu.

 

Đào Đào đưa tay sang, lòng bàn tay ấm nóng, thậm chí đẫm mồ hôi, bao lấy mu bàn tay . Cái nhiệt độ khiến trái tim đang treo ngược vì sợ sai của dần đặt chỗ cũ.

 

Cậu rụt rè ngước .

 

Đào Đào mỉm với .

 

Nụ của chị đối với cũng như chuyển động tròn. Mắt chị cong lên, lộ hai chiếc răng cửa trắng nhỏ như răng thỏ: "Không , đừng sợ. Cô hỏi gì, em thì trả lời, thì ."

 

Úc Loan đôi mắt trăng khuyết của cô, gật đầu.

 

Nói xong, Đào Đào nghĩ cho bản , nghĩ một lát, dặn thêm: "Sau em đừng ngẩn ngơ cả tiết, cố gắng thầy cô giảng, bắt đầu hiểu cũng , cứ như kể chuyện. em nhớ, thầy giáo đang dạy kiến thức cho em, thích chuyện mới đó , ?"

 

Úc Loan nụ khích lệ của Đào Đào, hồi lâu mới "" một tiếng.

 

Đến tiết Toán, Úc Loan khá hơn nhiều.

 

Phần tính toán và hình học là những thứ hứng thú. Mấy sở thích ít ỏi của , hầu như đều liên quan đến toán học. Trước đây Đào Đào hiểu vì ghép hình nhanh thế, hôm nay thấy toán, cô đột nhiên hiểu.

 

Cộng trừ thì , tính còn nhanh hơn cả linh hồn lớn là Đào Đào.

 

Còn những bài tập xếp hình khối lập phương, đối với học sinh lớp hai, coi là bài toán mở rộng khá khó. Kiếp Đào Đào học dốt, cũng quên mất thế nào, đành gãi đầu tính từng cái một.

 

Trọng tâm của bài tập là hướng dẫn trẻ phát hiện các khối lập phương ẩn. Với ít trí tưởng tượng gian như Đào Đào thì khá khó, cô mất một lúc mới tính xong.

 

Kiếp cô sợ nhất mấy bài hình học, đường phụ chẳng vẽ ở .

 

Tính xong, cô liếc sang bên cạnh, phát hiện Úc Loan dừng bút từ lâu, ngẩng đầu ngắm quạt trần.

 

Cô cúi sang xem vở bài tập của , mới thấy tính thế nào. Cậu đ.á.n.h dấu từng tầng khối xếp, tầng một mấy khối, tầng hai mấy khối, cộng tất cả tổng...

 

Đào Đào ngẫm nghĩ, đúng nhỉ! Làm thế nhanh quá! Cô , thêm phần kinh ngạc.

 

Thứ hình như gọi là tư duy suy luận hình học... Úc Loan sinh .

 

La Thục Phân một vòng trong lớp, kiểm tra tình hình bài tập lớp, bà cũng ngạc nhiên phát hiện năng lực cảm nhận con và tư duy logic của Úc Loan , như nhặt của quý, còn trìu mến dán mấy bông hoa đỏ sách bài tập của ngay trong giờ học.

 

Úc Loan mở to mắt, chằm chằm những nhãn dán hoa đỏ trong vở.

 

Đây là đầu tiên cô giáo động viên, cũng là đầu tiên thưởng hoa đỏ. Ở trường tiểu học cũ, các giáo viên đều ghét , vì giảng, hỏi cũng . Họ đều nghĩ cố tình, nên bắt ngoài hành lang phạt cả tiết học.

 

Đào Đào cũng ba bông, cũng thấy vui, với cô đây cũng là chuyện hiếm.

 

Một bông hoa đỏ cũng , suýt ngủ gật trong giờ toán của ruột, Nhiêu Lệ Lệ giờ học thất vọng chen sang, chống cằm cạnh Đào Đào: "Bồ Đào, tớ thấy như giỏi hơn Trương Gia Minh , mấy bài khó thế mà tính thế nào ?"

 

Lớp hai còn bắt đầu học bài toán đố đơn giản. Hôm nay cô La một đề: "Sáng nay chợ mua 50 quả trứng, ăn hết 18 quả, còn bao nhiêu quả?"

 

Nhìn đề , Nhiêu Lệ Lệ thấy khổ sở, khẽ càu nhàu với bạn cùng bàn Hoàng Vĩ Kiệt: "Không chứ, nào mà ăn hết 18 quả trứng một lúc? No bụng ? Mà ăn xong thì đ.á.n.h rắm thối lắm?"

 

Hoàng Vĩ Kiệt suýt c.h.ế.t, dám lên tiếng, nhịn đến đau bụng.

 

Nhiêu Lệ Lệ cố nhỏ tiếng, nhưng vẫn La Thục Phân đang lưng bảng thấy, tức đến gãy cả phấn.

 

Giây , một cục phấn bay chính xác trúng trán Nhiêu Lệ Lệ.

 

Nghĩ đến chuyện nãy, Đào Đào lặng lẽ đề trong vở, thầm nghĩ nếu bài tính thì xong đời! cô thực sự giải thích thế nào, ậm ừ: "Bố tớ bảo thể tớ khai sáng , chờ đến khi khai sáng thì... mà ..."

 

Cô vội lôi từ ngăn bàn cuộn bánh da hổ khoai môn giấu cả hai tiết: "Cậu ăn ?"

 

"Ăn!" Nhiêu Lệ Lệ chút do dự vứt bỏ chuyện học tập lưng.

 

Hoàng Vĩ Kiệt móc từ cặp sách một túi bánh quy sữa Gia Sĩ Lợi định ăn điểm tâm, ngửi thấy mùi cũng chạy , cái hình mập mạp áp sát: "Cậu mang gì thế? Tớ đổi bánh quy cho nhé?"

 

Giờ tiểu học quản lý nghiêm như . Giờ chơi lớn cộng với lúc thể dục, nghỉ tầm hai mươi phút, hầu như đứa nào cũng mang đồ ăn vặt bữa phụ đến. Trong trường còn hai cửa hàng nhỏ, cổng mỗi nơi một nhà, mang cũng thể mua.

 

Giáo viên cũng quản, miễn ăn trong giờ học là .

 

"Tớ mang bánh cuộn da hổ nhân khoai môn trứng muối nhà tớ mới đấy, ăn vị đúng ?" Đào Đào to, cố tình mở từ từ hộp giấy dài : "Bố tớ sáng nay đấy! Ngon lắm!"

 

Học sinh tiểu học chẳng sĩ diện gì, đang ở tuổi tò mò nhất, câu dứt, gần nửa lớp ùa tới.

 

"Cái gì cái gì?"

 

 

Loading...