THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 2: Phiền não to đùng
Cập nhật lúc: 2026-06-04 15:25:55
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Úc Loan c.h.ế.t như thế nào... Đào Đào thực rõ ràng cho lắm.
Sau khi rời khỏi nhà họ Đào, dì Úc đưa rời khỏi thị trấn Chương Khê, sang huyện bên cạnh mưu sinh. Nghe nhờ giới thiệu, ban đầu dì nhân viên bán hàng trong một trung tâm bến xe; đó dì tiết kiệm một ít tiền, mang theo Úc Loan mạnh dạn lặn lội sang Hong Kong nương nhờ cả.
dường như hai con tìm gia đình cả của Úc Loan. Những ngày đầu, hai con sống chật vật, dì thuê một gian hàng nhỏ nghề gội đầu cắt tóc, buôn bán cũng khá, dần dà chuyển sang buôn bán dầu gội và kem ủ tóc.
Đào Đào vẫn luôn đinh ninh rằng Úc Loan và dì Úc đang sống . Cho đến một ngày, khi cô lên lớp mười hai, lúc việc học hành đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, bố cô đột ngột gửi cô cho bà nội, một lẳng lặng tới ngân hàng rút một xấp tiền dày bọc trong giấy báo, vội vã bắt chuyến xe khách đường dài sớm nhất, chuyển tàu hỏa, phà tới Hong Kong.
Bà nội còn dối cô rằng bố sang Hong Kong nhập hàng.
Từ khi tiệm bánh dẹp tiệm, bố cô cho thuê một nửa mặt bằng, giữ một nửa để bán vài món đồ tạp hóa lặt vặt như xà phòng, chổi, chậu rửa mặt.
Mấy cái thứ đồ lặt vặt rẻ tiền thì cần gì sang tận Hong Kong nhập hàng cơ chứ?
Đào Đào bán tín bán nghi, mãi đến mấy ngày , bố cô mới về với bộ râu xồm xoàm, mí mắt sưng đỏ. Trong mấy ngày liền đó, mỗi khi cô nửa tỉnh nửa mê trở dậy vệ sinh giữa đêm, đều thấy cửa phòng khách tầng hai đóng kín, nhưng ánh đèn lọt qua khe cửa, cùng với mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc bay .
Cô sững sờ. Đào Quảng Chí vốn cai t.h.u.ố.c lá kể từ khi cô sinh cơ mà.
Đào Đào rón rén bước tới, hé mở một khe cửa. Bố cô ngửa đầu ngủ gục ghế sô pha, tay vẫn kẹp đầu t.h.u.ố.c hút dở, bên cạnh tay là một tấm ảnh đen trắng.
Cô nhón chân nhẹ nhàng , cầm tấm ảnh lên xem. Trong ảnh là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, ngũ quan thanh tú, một đôi mắt đặc biệt trong veo, sáng rực rỡ và chẳng vương chút tạp niệm nào.
Ban đầu Đào Đào nhận là ai, chỉ thấy quen mắt. Đến khi nhận , cả cô như sét đ.á.n.h ngang tai, đến cả ngón tay đang cầm bức ảnh cũng khẽ run lên.
, đây là Úc Loan mà.
Đây... đây là di ảnh của Úc Loan!
"Bố nhớ là..." Một giọng khàn đặc vang lên từ bên cạnh, là Đào Quảng Chí tỉnh.
"Tiểu Loan kém con một tuổi, năm nay mới mười bảy thôi nhỉ?"
Đào Quảng Chí thì thầm: "Mới mười bảy thôi mà..."
Đó là đầu tiên Đào Đào cảm giác quen qua đời là như thế nào.
Đào Quảng Chí kể rằng dì Úc kiếm tiền, mặc dù đưa Úc Loan trị liệu phục hồi, nhưng bé vẫn ít , giỏi kết bạn, học lệch nghiêm trọng. Có điều khi lên lớp mười một phân ban khoa học tự nhiên - xã hội, thành tích của Úc Loan tiến bộ vượt bậc, thậm chí còn chọn thi Olympic toán học gì đó.
lòng dường như vốn dĩ là , cũng kẻ , luôn kẻ ngứa mắt khi thấy hai con sống ngày một lên. Mặc dù hai con chỉ sống dựa tiệm tóc nhỏ bé, nhưng lúc nào cũng kẻ tìm cớ gây chuyện, quấy rối.
"Lạ nước lạ cái, ruột của Úc Loan thì chẳng tìm , chẳng ai giúp đỡ con họ..." Đào Quảng Chí dụi tắt điếu thuốc, lấy hai tay xoa mặt thật mạnh, tiếp nữa.
Sau khi về phòng, Đào Đào cũng trùm chăn thầm.
Cô mất ngủ mấy ngày liền. Cứ nhắm mắt , trong đầu thường xuyên hiện lên hình ảnh hồi Úc Loan vẫn còn ở nhà. Úc Loan trong ký ức của cô vẫn còn bé xíu, chiếc ghế đẩu xem tivi, sấp nền gạch hoa chơi ghép hình, cuộn ghế bài tập, sẽ gọi cô khe khẽ: "Chị ơi."
Cô tự trách thật vô dụng và đầy ân hận, giá như cô ngang ngạnh đuổi thì ? Dì Úc sẽ tha hương, một một mang Úc Loan kiếm sống ở nơi đất khách quê nữa đúng ?
Vậy thì Úc Loan ... sẽ c.h.ế.t nữa ?
Ánh nắng chiều tà dịch chuyển, hắt đầy trong nhà, rọi lên Úc Loan đang cạnh chiếc tủ kính, khiến trông như một con thú nhỏ lông xù.
Đào Đào chậm rãi xổm xuống, áp hai tay lên lớp kính, tựa đầu .
Cậu thực nhạy cảm, ngay lập tức nhận Đào Đào đang . Cậu khư khư giữ chặt con ếch, len lén nhấc mắt lên liếc cô một cái, vội vã lảng . Cả cứng đờ cạnh mép tủ, dám động đậy.
Đào Đào cách một lớp kính nhuốm màu nắng hoàng hôn lâu, lâu.
Cậu hé nửa lời, đôi mắt đen trắng rõ ràng vẫn cứ đăm đăm xuống sàn. Cuối cùng cũng nhúc nhích. Dưới ánh của Đào Đào, lén lút, chậm chạp giấu đôi tay nhỏ đang cầm con ếch sắt lưng.
Vốn dĩ Đào Đào đang buồn đến mức sắp , hành động của cho bật trong tức tối.
Cái đồ keo kiệt.
"Giấu cái gì? Chị mày cướp con ếch của mày chắc?"
Đào Đào chỉ bằng giọng bình thường, thậm chí trong đó còn pha chút thiết mà chính cô cũng chẳng nhận , thế nhưng Úc Loan hoảng hốt rụt . Phía lưng chính là cánh cửa sắt mở toang, m.ô.n.g đập mạnh cửa cái rầm, giật một phen. Đôi mắt trợn tròn, hốc mắt phút chốc ứa đầy nước.
"Chị chị... ..." Đào Đào trợn mắt há hốc mồm.
Nghe thấy tiếng động, Đào Quảng Chí vội nhét tiền túi tạp dề, thấy Úc Loan đang bệt đất, còn cô con gái nhà thì trợn trừng mắt nhóc. Ông lập tức thấy đầu to hai, vội sải bước đến bên cạnh, dang đôi tay to lớn túm Úc Loan từ đất xốc lên, phủi bụi quần .
Tiếp đó, ông sang đưa tay nhéo nhẹ bên má hằn rõ vết chiếu trúc của Đào Đào:
"Con gái, con từ chui ? Đi biệt tăm cả buổi chiều! Bố dặn cơ mà, Tiểu Loan sợ lạ, thế mà con cứ bắt nạt thằng bé hoài!"
Đào Đào vội giơ tay phân trần: "Con bắt nạt nhóc , con mới một câu, nhóc tự hoảng đấy chứ."
Rõ ràng là Đào Quảng Chí quá mệt mỏi với việc phân xử kiện cáo của tụi trẻ con , ông nghiêm mặt gõ ngón tay lên trán cô: "Tốt nhất là thế, hôm qua con còn hất tung bức tranh ghép hì hục ráp mất mấy ngày mới xong xuống đất, sáng nay còn đem giấu bài tập của nhà xí. Làm chuyện xong thì trèo tường trốn sang nhà Lệ Lệ, tưởng bố con ?"
Nghe thật giống mấy chuyện khốn kiếp mà hồi nhỏ cô ... Đào Đào đỏ bừng mặt, ngượng nghịu hai tiếng.
" con bắt nạt thật mà." Đào Đào lí nhí cãi .
"Thế thì ? Người bây giờ thấy con như thấy quỷ, là sợ mất mật !" Đào Quảng Chí lắc đầu, thêm, chỉ cúi xuống phủi chút bụi bám m.ô.n.g Úc Loan. Một tay dắt , tay dắt Đào Đào: "Thôi , chuyện nữa, nhà chải đầu , rối như tổ quạ thế !"
Vừa chê bai Đào Đào xong, ông ngoắt ngay, đổi sang giọng êm dịu ngọt ngào với Úc Loan: "Tiểu Loan cũng nhà chơi, xem tivi nào, chúng đợi về ăn cơm nhé, tối nay cháo đậu xanh con thích ăn đấy."
Đào Đào trợn ngược mắt.
Cô đại khái hiểu vì hồi nhỏ ghét Úc Loan .
Đào Quảng Chí cũng giống ông bố bình thường khác, theo thói quen thì to tiếng, quát tháo con ruột, còn với con nhà thì khách sáo lịch sự. Đào Đào ngày nhỏ phân biệt kiểu gần gũi kỳ lạ đó, chỉ cảm thấy từ ngày mới và em trai mới xuất hiện, bố từng là của riêng cô nay cướp mất , đương nhiên cô sẽ thể đối với Úc Loan .
Đào Đào len lén liếc Úc Loan qua khe hở cánh tay của bố.
Lúc lúc nào cũng thầm lặng một tiếng động, nhưng nín nhanh. Hai má trắng trẻo Đào Quảng Chí dùng lòng bàn tay xoa lau loạn xạ đến mức ửng hồng cả lên, nước mắt ướt hàng lông mi, trông càng thêm tội nghiệp. khi Đào Quảng Chí kéo tay thô bạo như thế, dù hé răng nửa lời, cũng ai, vẫn ngoan ngoãn lẽo đẽo theo .
Ai cũng tưởng Úc Loan chỉ là do tuổi còn nhỏ nên nhút nhát, ít và ngoan ngoãn.
Mọi đều , lớn lên tự khắc sẽ hết.
Đào Đào cũng chuyện gì.
Trước Úc Loan học lớp một ở trường làng đảo Lệ Phố. Ngôi trường sắp sửa đóng cửa, giáo viên cũng chẳng mấy bận tâm đến bọn trẻ, thế nên ban đầu chẳng ai nhận điều gì khác thường. Sau khi dì Úc kết hôn với Đào Quảng Chí, Úc Loan cũng chuyển tới học cùng trường tiểu học trung tâm thị trấn với Đào Đào. Trường tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê xem là trường nhất trong khu vực các xã thị trấn lân cận, việc học tập siết chặt, lúc mới trở nên cực kỳ lạc lõng.
Giáo viên bục giảng điểm danh, gọi mấy mới đáp . Mỗi tuần lớp đổi chỗ một , bọn trẻ khác háo hức hò hét ầm ĩ bê bàn khiêng ghế, chỉ mỗi bối rối im ôm chặt cặp sách, một lát nước mắt giàn giụa đầy mặt lúc nào .
Cậu còn mắc chứng buộc buộc dây giày; xếp bút chì thành một hàng thẳng tắp bàn, xếp cho từ độ dài, màu sắc đến cả hướng in hình họa tiết bút cũng đều giống ; học thì lúc nào cũng lơ đãng, ngước lên quạt trần; ngoại trừ môn Toán điểm tối đa, mấy môn Tiếng Việt, Tự nhiên, Đạo đức thi còn thê t.h.ả.m hơn cả đứa chuyên ngủ gật và vẽ bậy trong giờ như Đào Đào.
Thời , hai đứa trẻ nhà họ Đào cũng coi như nổi tiếng đình đám. Đào Đào thì suốt ngày đ.á.n.h , quậy phá, chuyện riêng mời phụ , còn Úc Loan ngoan ngoãn tẩy chay, hòa nhập, khiến dì Úc bắt đầu lờ mờ cảm thấy chuyện gì đó .
lúc Đào Quảng Chí cũng thấy Đào Đào dăm bữa nửa tháng thi trượt, thêm tội hiếu động, chắc IQ cũng vấn đề gì đó. Vợ chồng sầu não, lời già cúng bái đủ các đền chùa đình miếu nhưng chẳng ăn thua. Hai vợ chồng lập tức chuyển sang chủ nghĩa thực tế, quyết định tin khoa học, lôi hai đứa nhỏ lên xe khách đường dài suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ, lặn lội lên bệnh viện thành phố để khám.
Kết quả kiểm tra của Đào Đào chẳng vấn đề gì, chỉ là nghịch ngợm hơn bọn trẻ bình thường một chút. Bác sĩ bảo cô thuộc tuýp trẻ con mở trí muộn, trong lớp học hiểu giáo viên bục giảng gì, cũng chẳng hiểu tại ngoài chơi mà suốt cả ngày. Càng hiểu vì ngày nào cũng bài tập. Đến giờ Đào Đào vẫn nhớ mãi câu bác sĩ dịu dàng hỏi cô lúc đó: "Cháu học là để gì ?"
Đào Đào thành thật đáp: "Cháu ạ."
"Thế cô giáo giảng bài, là truyền đạt kiến thức cho cháu ? Cháu thấy gì ?"
Đào Đào chớp chớp mắt: "Không ạ, cháu tưởng cô thích chuyện cơ."
Bác sĩ: "..."
Đào Quảng Chí bên cạnh mà suy sụp tinh thần, giơ hai ngón tay lên, giọng run run hỏi hỏi bác sĩ: "Nó học lớp hai đấy ạ, lớp hai mà còn ư? Nó thật sự ngốc hả bác sĩ?"
Bác sĩ dở dở : "Anh đừng suy nghĩ lung tung, những đứa trẻ vốn như , đến tận lớp năm lớp sáu mới nhận việc học là để gì. Con gái chẳng ngốc tí nào , trả lời câu hỏi logic rõ ràng, phản ứng cũng nhanh nhạy. Chỉ cần nhắc đến chuyện học hành, nào là trèo cây bắt chim, hái quả lội sông, s.ú.n.g cao su đốt pháo, mưu mẹo đầy một bụng, thấy con bé thông minh lắm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-2-phien-nao-to-dung.html.]
Nghe xong, Đào Quảng Chí chẳng nên vui nên buồn nữa.
Đến lượt Úc Loan, quá trình khám yên ắng hơn hẳn.
Bác sĩ hỏi vài câu, tất nhiên Úc Loan chẳng đếm xỉa gì. Ngoài nhà quen thuộc, hiếm khi chuyện với ngoài. Bác sĩ cũng nhẫn nại, cho chơi xếp hình khối, xem tranh, ở bên cạnh chăm chú quan sát ánh mắt và phản ứng của , bảo dì Úc điền một đống bảng câu hỏi trắc nghiệm.
Sau đó bác sĩ cho Đào Đào và Úc Loan ngoài, bảo hai đứa đợi ngoài cửa.
Đào Đào cũng chẳng bác sĩ gì. Cô và Úc Loan ghế ngoài hành lang, cô xé một miếng kẹo cao su to nhét mồm nhai chóp chép, còn Úc Loan ngửa cổ, bắt đầu tập trung chiếc quạt trần tích tắc trần nhà.
Cách một cánh cửa, Đào Đào còn loáng thoáng thấy dì Úc lớn tiếng giải thích: "Bác sĩ, thể như thế , thằng bé ngoài mấy thói quen nhỏ thì bình thường lắm mà! Nó chuyện với khác, chỉ là ít thôi, gọi nhiều nó cũng đáp mà, bình thường nó lời, ngoan ngoãn lắm..."
"Chị đừng kích động, chị hiểu về căn bệnh , mỗi đứa trẻ là một biểu hiện khác , mức độ biểu hiện và triệu chứng của mỗi cháu cũng giống , thể dùng một tiêu chuẩn chung nào để phán đoán ..."
Một lát , Đào Quảng Chí và dì Úc cầm bệnh án cúi mặt bước .
Đào Đào chạy tới ôm chặt lấy chân bố, bỗng dưng cảm thấy sợ hãi.
Sắc mặt dì Úc tái nhợt chuyển sang màu xám ngoét, ánh mắt đờ đẫn. Vừa khỏi cửa, dì chẳng chẳng rằng, thẳng tới nắm tay Úc Loan đang ngoan ngoãn ghế.
Dì nắm c.h.ặ.t t.a.y Úc Loan, lầm lũi bước khỏi tòa nhà bệnh viện.
Đào Quảng Chí còn đang chần chừ định tới an ủi, thì dì thực sự kìm nén nổi nữa, bỗng nhiên thụp xuống ôm Úc Loan t.h.ả.m thiết.
Úc Loan hoảng sợ, ngừng lấy tay lau nước mắt cho : "Mẹ đừng ... thổi thổi là hết đau..."
Hồi nhỏ cô cũng giống Úc Loan, chẳng hiểu vì dì Úc .
Lớn lên, Đào Đào sớm rời xa thị trấn nhỏ, gần tiệm bánh mì nhỏ của cô tình cờ một trung tâm phục hồi chức năng. Mỗi lái xe điện giao bánh qua đó, cô đều kìm mà dừng ngắm thêm vài .
Biển hiệu của trung tâm in hình nét vẽ một em bé đang dang tay ôm lấy những vì , tấm bảng tuyên truyền đặt cửa dòng chữ: "Trong vũ trụ, vì nào mang cùng một quang phổ, các em cũng đặc biệt giống như những vì . Xin hãy dùng tình yêu, sự bình đẳng và tôn trọng để dắt tay các em bước trái đất ."
Viết thật .
Đào Đào rưng rưng nước mắt lâu, cô cũng thường xuyên đến trung tâm l..m t.ì.n.h nguyện viên.
Úc Loan - chẳng bao giờ trưởng thành - qua đời mười năm.
Còn cô, một trưởng thành nguyên vẹn, mà những lúc như thế , vẫn vô bất giác nhớ đến .
Da đầu đột ngột cái lược nhựa giật mạnh một cái, Đào Đào "á" lên một tiếng, bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức. Đau quá, cô vội vã đưa tay đập đập tay Đào Quảng Chí, la hét: "Cứu mạng, chặt quá ! Rách da đầu con !"
"Đừng gào rống lên! Không chải chặt một chút, mà chịu nổi cái nết quậy phá của con? Đi hai bước xổ tung mất!"
"Đau mà! Mắc tóc ! Buông tay bố!"
“Con im đó, đừng lộn xộn là xong ngay!"
Đào Quảng Chí đè cô xuống chiếc ghế đẩu để chải đầu. Đàn ông chải đầu thì thô bạo khỏi , hơn nữa cái loại lược nhựa dẹt mỏng màu đỏ đuôi nhọn thực sự thể cày xới da đầu như cày ruộng khô .
Đào Đào đau đến mức nghi ngờ cả nang tóc của cũng chải bật luôn .
Đào Quảng Chí còn ngậm dây chun trong miệng, tỏ vẻ chuyên nghiệp, lật ngược chiếc lược , dùng cái đuôi nhọn hoắt rẽ cho cô một đường ngôi giữa thẳng tắp, chải đến mức đuôi mắt cô cũng sắp xếch ngược lên.
"Xong , xong !" Đào Quảng Chí dứt khoát buộc chặt hai b.í.m tóc đuôi ngựa, vẫn yên tâm túm lọn tóc kéo mạnh lên cho thật chặt.
Làm xong, ông cảm thấy tự mãn vô cùng, còn lấy cái gương tròn vỏ nhựa in hình mặc áo tắm đưa cho Đào Đào xem: "Thế nào? Tay nghề bố đỉnh ?"
Đào Đào mếu máo dở dở cầm lấy chiếc gương. Hai b.í.m tóc chải dựng tít lên đỉnh đầu, vểnh như hai cái sừng bò, quan trọng nhất là cái đường rẽ ngôi chia rõ mồn một ở giữa...
Cuối cùng thì cô cũng vì lớn lên đường chân tóc của hói đến thế!
Trong lúc Đào Đào nhe răng trợn mắt chải đầu thì Úc Loan ở bên cạnh đang chăm chú xem tivi. Tivi nhà Đào Đào bây giờ dùng là loại tivi màu Hitachi 19 inch bác cả cho, nhà bác cả mới đổi cái tivi màu Sony 29 inch to đùng. Nghe bảo mất mấy nghìn tệ, cất công lên tận thành phố mới mua .
Khoảng thời gian và bữa tối, mục Thành phố hoạt hình kênh trung ương 1 sẽ chiếu nhiều phim hoạt hình ơi là . Có Tiểu Hồ Đồ Thần, Tây Du Ký, Con trai đầu to bố đầu nhỏ, Xe gia đình vui vẻ...
Vào cái khung giờ vàng , chỉ cần là trẻ con thì tuyệt đối sẽ bỏ lỡ. Ngày Đào Đào chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn ăn cơm, cứ bưng bát xem một mạch đến sáu giờ.
Xem đến mụ mị cả .
Qua sáu giờ chiếu tiếp Cối xay gió lớn, xem xong đến mục Thời sự là bọn trẻ thể chạy ngoài chơi thỏa thích.
Thế nhưng lúc chải đầu Đào Đào cứ la hét t.h.ả.m thiết, rõ ràng phiền sự tập trung của Úc Loan.
Chậm mất mấy nhịp, đợi Đào Đào gào rú xong xuôi, mới đầu , chầm chậm đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt chặt lỗ tai, ngơ ngác cô.
Nếu Đào Đào hồi bé mà chòng chọc thế , chắc chắn sẽ nổi điên ngay, đa phần sẽ nghĩ là đang chế giễu cô, thế thì cô thể nhịn ?
Cô Không những trừng mắt hung dữ lườm , thậm chí còn hét toáng lên mắng: "Thằng ngốc , cái gì mà !"
Đương nhiên, ngay đó cô sẽ Đào Quảng Chí tát cho một cú giáng trời đầu vì tội bậy.
lúc , bên trong cơ thể bé nhỏ của Đào Đào là linh hồn của một trưởng thành. Bắt gặp ánh mắt trong veo như suối nước của , nghĩ đến kiếp kịp trưởng thành, cô chỉ thấy xót xa. Thế là cô hỏi bằng giọng nhẹ nhàng: "Ăn cơm xong chị với Lệ Lệ hái xoài, em ?"
Úc Loan tiếp tục cô.
Mắt to thật đấy, tròng trắng màu xanh nhạt, con ngươi thì đen láy và sáng rực rỡ, hệt như hai viên bi ve nhất, tròn trịa nhất ngâm trong làn nước trong vắt.
"Lệ Lệ cũng đấy, em ?" Đào Đào kiên nhẫn hỏi nữa.
Úc Loan chầm chậm chớp mắt, hàng lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ cũng khẽ rung rinh. Mất mấy giây , vẫn bịt tai, rụt rè với Đào Đào câu đầu tiên trong ngày:
"Chị ơi."
"Gì ?" Đào Đào sững một chút, tiếng gọi "chị" ngọt ngào mềm mỏng thấy lọt tai đến thế.
Cô nghĩ , lúc dì Úc và Úc Loan mới chuyển tới hai tháng. Kể từ lúc dì Úc dạy cách xưng hô vài , luôn ngoan ngoãn gọi cô là chị.
Dù Đào Đào chỉ lớn hơn một tuổi, dù Đào Đào thường xuyên trêu chọc, bắt nạt .
Úc Loan cẩn thận quan sát sắc mặt Đào Đào. Cậu thả một tay đang bịt tai xuống, rụt rè rướn tới , rụt ngay về tiếp tục bịt tai, đó mới lý nhí hỏi dò:
"Chị ơi, chị đang chọc tiết lợn ?"
Giọng đầy sữa mềm nhũn, nhưng hỏi một cách cực kỳ nghiêm túc. Sợ Đào Đào thấy, còn nhắc nữa.
"Chị đang chọc tiết lợn hả chị?"
Đào Đào: "..."
Kỳ lạ , cô thể hiểu cách diễn đạt thần kỳ của rốt cuộc là ý gì.
Đào Quảng Chí thì chẳng hề nhận điều gì bất thường, chỉ thấy trẻ con chuyện thật ngộ nghĩnh, ông bật ha hả: " thế đúng thế, điệu bộ của chị con ban nãy y hệt chọc tiết lợn! Chải cái đầu mà cứ gào rú ầm ĩ lên, nó là một con lợn béo đấy!"
Nói xong ông véo má Đào Đào một cái thật đau.
Đào Đào thực sự cạn lời với sự vô duyên của ông bố, nhịn bĩu môi, thầm oán hận trong lòng: Bố mới là lợn! Cả nhà bố đều là... , một bố là lợn!
"Hai đứa ngoan ngoãn xem tivi , đừng cãi , bố xào thêm đĩa rau, dọn cơm bây giờ đây." Đào Quảng Chí xoa cái đầu nhỏ của Úc Loan xoay bếp.
Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng cạch gạt chân chống xe đạp. Người còn thấy tiếng mở cửa cùng một giọng nữ lanh lảnh, sảng khoái vang lên: "Quảng Chí ơi, em mua ! Chỗ hàng ngỗng đó đông nghịt khách, em xếp hàng nửa tiếng đồng hồ đấy!"
Là dì Úc.
Tim Đào Đào chấn động, từ từ đầu sang.